Truyền thông Hồng Kông đưa tin rầm rộ về cuộc liên hôn của nhà họ Hạ, hầu như tất cả những người biết nhà họ Hạ ở Hồng Kông đều cho rằng Thời Nguyệt là một quân cờ bị lợi dụng rồi vứt bỏ.
Bản thân Thời Nguyệt cũng nghĩ như vậy.
Chỉ vì ngay sau khi bọn họ kết hôn, đối phương đã mang thế sấm rền gió cuốn ngồi lên vị trí người nắm quyền gia tộc họ Hạ, còn cô thì đi xa xứ, hai năm không về, anh cũng không hề hỏi han.
Không hỏi han cũng tốt, anh là người tàn nhẫn như vậy, cô còn sợ một lời hỏi thăm của anh sẽ khiến cô mất ngủ mấy ngày.
Thời Nguyệt lặng lẽ chờ đợi, chờ anh thu hết mọi thứ của nhà họ Hạ vào tay, chờ tập đoàn Hạ Thị cũng hoàn toàn cải tên đổi họ, rồi đối phương sẽ ném cho cô một tờ thỏa thuận ly hôn, khi đó cô sẽ được tự do.
Tuyết rơi dày đặc ở Bắc Thành, cô lén lút về nước, muốn tổ chức sinh nhật cho mẹ nhưng lại bị lạnh nhạt. Anh kế đuổi đến bên ngoài khách sạn, nhét cho cô một chiếc thẻ, bảo cô sau này tự mà lo liệu.
Một chiếc xe sedan màu đen chạy qua sau lưng họ, tài xế kinh ngạc: “Kia hình như là cô Thời Nguyệt.”
Người đàn ông ở ghế sau ngước mắt lên, nhìn một lúc lâu, giọng nói bình tĩnh không chút gợn sóng: “Bà chủ thất tình rồi, mời lên xe đi.”
Tài xế: “...”
Thời Nguyệt được mời lên xe, đối diện với đôi mắt đen sắc lạnh của anh, cô vội vàng lau nước mắt, ngồi sát vào cửa xe một cách ngoan ngoãn.
Khoảng cách rộng lớn ở giữa hai ghế giống như một vực sâu mà họ không bao giờ có thể vượt qua.
Nhưng ngày tháng cứ trôi qua.
Hạ Thị vẫn là Hạ Thị, mà thỏa thuận ly hôn vẫn chưa đến.
Khi bên ngoài đồn đoán về việc bọn họ ly hôn dữ dội nhất, cô bị anh đưa về phòng tân hôn, ném lên giường. Ngón tay mạnh mẽ, khớp xương rõ ràng ấy bóp lấy cằm cô: “Em muốn ly hôn đến vậy sao?”
Thời Nguyệt đối diện với đôi mắt đen dài và u ám của anh, do dự: “Có được không?”
Hạ Trấn Vũ tức đến bật cười: “Được thôi.”
Thời Nguyệt sững sờ, anh từ từ cúi xuống, hơi thở ẩm ướt phả vào cổ cô, khiến cô run rẩy, những chiếc răng sắc nhọn đâm mạnh vào cơ thể cô.
“Trừ khi anh chết.”
Hoặc là, cả hai chúng ta đều chết.
Nữ bên ngoài thuần khiết bên trong e thẹn x Nam độc miệng phóng khoáng
[Lưu ý khi đọc]
1. “Răng đâm xuyên cơ thể” ở cuối văn án là một phép ẩn dụ nhỏ, một tư thế tiềm thức của sự chiếm hữu cố chấp, không phải là cắn rách thật.
2. Cưới trước yêu sau giữa những người xa lạ, nam chính rung động trước.
3. Chồng thuộc hệ tổng tài bá đạo, chênh lệch thể hình, người đàn ông cao lớn mạnh mẽ, khẩu vị nặng, dục vọng mạnh.
4. Chênh lệch 8 tuổi.
Tóm tắt: Từ xa lạ đến chỉ muốn dính lấy vợ.
Ý nghĩa: Bạn xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất
Truyện cho phép đọc thử 15 chương. Để đọc tiếp, bạn cần mở khóa với 60 point.
Bạn cần có 60 POINT để mở khóa, hiện tài khoản chỉ còn 0 POINT.
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?
Vui đăng nhập để bình luận!