Bao Giờ Trăng Sáng

Chương 4

Thời Nguyệt cầm bát đũa, khi quay người lại đã thay bằng vẻ mặt bình tĩnh. Cô chỉ múc cho anh nửa bát cơm, vì vốn dĩ cô chỉ nấu cho một mình cô ăn, nên cơm không đủ.

 

Hạ Trấn Vũ nhận lấy bát, liếc nhìn nửa bát cơm bên trong, ngước mắt nhìn cô: “Đang bố thí cho ăn mày đấy à?"

 

Lưng Thời Nguyệt cứng đờ, cô đành phải cạo hết chỗ cơm còn lại vào bát của mình, rồi mới nói: "Tôi nấu nồi khác nhé."

 

Hạ Trấn Vũ khẽ hừ một tiếng: “Không cần."

 

Anh chuyển tầm mắt, nhìn những món ăn phong phú trên bàn: “Ăn thức ăn cũng được."

 

Thời Nguyệt hít sâu một hơi, đó là thức ăn của cô!

 

Quay người lại, cô thấy anh đã cầm một đôi đũa từ lúc nào không hay.

 

Mí mắt Thời Nguyệt giật giật, cô ngồi xuống ghế. Hạ Trấn Vũ gắp một miếng sườn nướng tỏi thì là cháy xém bỏ vào miệng, khẽ nhướng mày, ngẩng đầu nhìn cô: “Tay nghề không tồi."

 

Người khác khen cô, cô sẽ rất vui, nhưng đến lượt anh, Thời Nguyệt chỉ cảm thấy da đầu tê dại, không tìm được lời nào để đáp lại, chỉ đành xem như anh đang khen thật.

 

"Cảm ơn."

 

Cô chậm rãi ăn bát cơm của mình, toàn thân từ tế bào đến lỗ chân lông đều cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

Thử tưởng tượng một người đàn ông cao lớn, đẹp trai, bạo lực mà bạn không quen biết đang ngồi ăn trước mặt bạn, bạn có thấy thoải mái không?

 

Hạ Trấn Vũ ăn uống rất tao nhã, không hề gây ra tiếng động, nhưng khi Thời Nguyệt vươn đũa ra gắp thịt, thì món sườn chỉ còn lại miếng cuối cùng.

 

Miếng cuối cùng rồi...

 

Thời Nguyệt hơi ngơ ngác, cả đĩa sườn đầy ắp của cô đâu rồi?

 

Đũa của Hạ Trấn Vũ vốn cũng định gắp miếng sườn kia, thấy vậy lập tức chuyển sang gắp cánh gà ở ngay bên cạnh. Sau khi cho vào miệng, đuôi lông mày của anh lại nhướng lên lần nữa.

 

Nếu như chú Thân có ở đây, ông ấy sẽ nhận ra hiện tại tâm trạng của anh đang rất tốt.

 

Thời Nguyệt nhanh chóng gắp miếng sườn cuối cùng, âm thầm nhìn anh đã gắp miếng cánh gà thứ hai. Cô vội vàng vươn đũa ra lần nữa, nhanh chóng gắp một miếng cánh gà, rồi gắp thêm một miếng thịt thăn xào chua ngọt.

 

Cô sợ rằng nếu như cô chậm hơn một chút nữa, cô sẽ không còn gì để ăn.

 

Ăn xong bữa cơm, đĩa thức ăn trên bàn còn sạch hơn cả lúc Khương Tử ở đây, ngay cả nồi cơm điện cũng sạch bong, không còn sót lại một hạt cơm nào.

 

Thật là quá tiết kiệm.

 

Sau bữa tối, hai người gượng gạo ngồi đối diện nhau. Thời Nguyệt bấu chặt ngón chân xuống đất, da đầu tê dại, thấy dường như anh sắp nói gì đó, cô vội vàng thu dọn bát đĩa rồi đi vào bếp.

 

Bình thường ghét rửa bát nhất, giờ phút này cô lại rất thích, tốt nhất là rửa cho đến khi anh rời đi, đừng nói với cô bất cứ lời nào.

 

Cô sợ hãi.

 

Thế nhưng, đợi đến khi cô rửa bát xong, bếp cũng đã lau đi lau lại mấy lần, ngay cả con dao thái cũng được lau sáng bóng, anh vẫn chưa đi.

 

Không biết anh tìm đâu ra chiếc cốc giấy dùng một lần, rót một cốc nước… Không, là rót một nửa ly nước chanh trong cốc của cô vào đó rồi từ tốn uống.

 

Thời Nguyệt cạn lời.

 

Thời Nguyệt bực bội.

 

Có thể có chút ý thức về ranh giới không?

 

Có thể không?

 

Ăn no rồi thì có thể nhanh chóng biến đi không?

 

Có thể không...

 

Người đàn ông đột nhiên ngẩng đầu nhìn sang. Vừa chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm, dài và hẹp đó, tim Thời Nguyệt lập tức ngừng đập, đầu óc trống rỗng, mọi sự bực bội, oán giận đều biến mất không còn dấu vết.

 

Hạ Trấn Vũ uống cạn nước trong một hơi, đặt cốc giấy xuống đứng dậy, giữa những ngón tay thon dài của anh kẹp một chiếc thẻ ngân hàng CBA, đặt lên mặt bàn.

 

Giọng của anh rất nhẹ, không nghe ra chút cảm xúc nào: “Tìm thời gian, lắp máy rửa chén vào.”

 

Dứt lời, người đàn ông quay lưng, dứt khoát đi về phía cửa, chiếc chìa khóa dự phòng bị ném lên tủ giày ở hành lang, anh mở cửa rồi sải bước đi.

 

Cánh cửa đóng sầm lại.

 

Cả căn hộ lập tức khôi phục lại sự yên tĩnh, Thời Nguyệt đứng ngây ra một lúc, rồi đi tới cầm thẻ ngân hàng lên xem, sau đó lại nhìn chiếc chìa khóa dự phòng trên tủ giày ở hành lang.

 

Đã hai năm rồi.

 

Cuộc sống yên bình của cô bị phá vỡ bởi một tiếng "đùng".

 

Tối đó, sau khi tắm xong, Thời Nguyệt đang định nằm xuống thì lại nhìn thấy chiếc thẻ ngân hàng đặt trên tủ đầu giường. Cô vừa kiểm tra xong, trong đó có hai triệu đô la Úc, quy đổi sang Nhân dân tệ là khoảng mười triệu. Số tiền này vượt xa chi phí mua một chiếc máy rửa chén, ngay cả chiếc máy rửa chén đắt nhất cũng chỉ vài nghìn đô la Úc mà thôi.

 

Anh có ý gì đây?

 

Thời Nguyệt không ngốc đến mức nghĩ rằng anh thực sự không biết giá của máy rửa chén, cô chỉ là không thể hiểu được mục đích sử dụng của số tiền thừa kia.

 

Cô không dám đụng đến số tiền đó.

 

Đêm đó Thời Nguyệt ngủ không yên giấc, có lẽ là do đã gặp người kia trước khi ngủ, hoặc có lẽ là vì số tiền kia, cô lại mơ rồi.

 

Trong mơ đều là khoảng thời gian không mấy tốt đẹp khi cô vừa mới đến Hồng Kông đã bị chôn sâu trong ký ức.

 

Thời Nguyệt hai mươi tuổi không biết mẹ cô đã liên lạc với bố ruột ở nhà họ Hạ bằng cách nào, đến khi cô biết bố ruột của mình ở Hồng Kông thì nhà họ Hạ đã phái máy bay riêng đến Bắc Thành đón cô rồi.

 

Đó là lần đầu tiên cô đi máy bay riêng, cũng là lần đầu tiên cô rời xa mẹ, đi đến một nơi hoàn toàn xa lạ.

 

Hồng Kông, một đô thị quốc tế phát triển nhanh chóng, sử dụng hai loại ngôn ngữ là tiếng Quảng Đông và tiếng Anh, thậm chí không cần tiếng phổ thông. Thời Nguyệt hoàn toàn không hòa nhập được với nơi này, giống như bà Lưu đi lạc vào Đại Quan Viên*.

* "Bà Lưu vào Đại Quan viên" là tình tiết nổi tiếng trong tác phẩm Hồng Lâu Mộng, thể hiện sự tương phản gay gắt giữa cuộc sống nghèo khó, bình dân của bà Lưu (Lưu lão lão) và sự xa hoa, quyền quý của nhà họ Giả. Việc này làm nổi bật vẻ đẹp lộng lẫy của khu vườn nhưng cũng cho thấy sự mục nát, trọc phú của tầng lớp quý tộc qua ánh mắt ngơ ngác, lảo đảo của bà. Tóm lại, cảnh này nhấn mạnh sự tương phản giàu - nghèo và sự đối lập giữa hai thế giới.

 

Con gái lớn của ông Hạ đã gả chồng, khi nghe tin bố mình vừa nhận lại một cô con gái riêng, đã lập tức trở về biệt thự Bán Sơn dùng bữa với ông ta. Đây cũng là lúc Hạ Trấn Vũ được gọi về.

 

Đó là lần đầu tiên Thời Nguyệt nhìn thấy anh, có lẽ là vì sự đẹp trai, có lẽ là vì sự điềm tĩnh, cô bỗng nhiên nảy sinh ý muốn thân cận, chưa kể đến lời giới thiệu của bố mình: “Tiểu Nguyệt, đây là anh trai con.”

 

Lúc đó cô hoàn toàn không hiểu những khúc mắc ở bên trong đó, cô bị mẹ bỏ rơi, đang là lúc cô đơn nhất, khao khát người thân nhất, vội vàng khẽ gọi một tiếng anh trai, trong giọng nói ẩn chứa chút lấy lòng. Đến khi cô ngẩng đầu lên lại thấy đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, trên khóe môi treo một nụ cười như có như không.

 

Lúc đó Thời Nguyệt hai mươi tuổi, người đàn ông đã hai mươi tám tuổi.

 

Trên người anh có sự thâm sâu và mưu mô mà ở độ tuổi của cô không thể nào hiểu được.

 

“Ồ, đây chính là em gái à.” Một giọng nữ cười tủm tỉm vang lên.

 

Thời Nguyệt quay đầu lại, một người phụ nữ mặc áo khoác lông chồn, khoảng hơn ba mươi tuổi, nụ cười có chút cay nghiệt.

 

Ánh mắt cô ta nhìn Thời Nguyệt cũng đầy sự khinh bỉ, mở miệng ngậm miệng đều là tiếng Quảng Đông, nói những lời mà Thời Nguyệt hoàn toàn không hiểu, nhưng lại khiến bố cười ha hả.

 

Ông Hạ rất bận rộn, sau khi nhận lại con gái, ông ta để cô ở lại biệt thự rồi đến tập đoàn, mấy tháng liền cũng không về nhà.

 

Những người giúp việc người Philippines ở trong biệt thự cũng bắt đầu hùa theo thái độ của cô cả, không coi Thời Nguyệt ra gì. Ngay cả cơm cũng chỉ nấu cho cô cả Hạ Minh Quân - người về nhà mẹ đẻ ở lâu dài.

 

Thời Nguyệt đói đến mức không chịu nổi, muốn gọi điện cho ông Hạ, nhưng bị cô cả Hạ nhìn thấy, cô ta tiện tay ném một chiếc thẻ ngân hàng cho Thời Nguyệt, bảo cô đi mua đồ ăn. Nhưng khi Thời Nguyệt thực sự dùng thẻ, cô cả Hạ lại chạy đến chỗ ông Hạ than vãn thảm thiết.

 

Điều này khiến Thời Nguyệt bị ông ta mắng cho một trận tơi bời, địa vị của cô trong nhà họ Hạ ngày càng thấp kém, thường xuyên bữa đói bữa no, thậm chí còn không bằng người giúp việc Philippines trong nhà.

 

Sau này, cô không còn dám nhận tiền bạc hay vật phẩm mà người khác tùy tiện ném cho nữa.

 

Bởi vì cô biết, những thứ đó đều cần phải trả giá.

 

Những ngày bữa đói bữa no đó cuối cùng cũng chấm dứt sau khi con nuôi nhà họ Hạ, Hạ Trấn Vũ, trở về biệt thự ở lại lâu dài.

 

Cô cũng chỉ biết được qua những lời bàn tán của mấy người giúp việc Philippines rằng, người anh này, không phải là anh ruột của cô.

 

Nhưng cô vẫn rất thân thiết với anh, một phần vì anh đẹp trai, điểm quan trọng nhất là khi ăn cơm anh sẽ gọi cô, thỉnh thoảng còn nói chuyện với cô bằng tiếng phổ thông, nhưng tình huống đó rất hiếm.


Nếu không có chuyện xảy ra sau này, cô nghĩ, cô sẽ mãi gọi anh là anh trai.

 

Cuối cùng Thời Nguyệt vẫn không dám động đến số tiền đó, có lẽ anh không biết, cuối năm nay, cô sẽ chính thức tốt nghiệp.

 

Mặc dù hiện tại vẫn chưa biết là sẽ ở lại nước ngoài hay về nước, nhưng cô chắc chắn sẽ không ở lại căn hộ này nữa, cho dù anh đã trả lại chìa khóa dự phòng cho cô.

 

Sau đó cô lại liên tục gặp ác mộng vài đêm, cộng thêm đồ án tốt nghiệp không được duyệt, cô vùi đầu vào sửa chữa, thời gian ngày đêm đảo lộn, ăn không ngon, ngủ cũng không yên. Mãi đến tháng mười một nộp lại đồ án và được thông qua, Thời Nguyệt mới có thể ngủ một giấc ngon lành.

 

Sau khi chính thức tốt nghiệp, nước Úc dần bước vào mùa hè nóng bức, nhưng Thời Nguyệt lại run rẩy vì cái lạnh mùa đông sâu sắc ở Bắc Thành.

 

Cuối cùng cô vẫn chọn về nước, trở về Bắc Thành.

 

Trở về thành phố có mối ràng buộc sâu sắc nhất với mình.

 

Xe Didi chạy thẳng về phía nam, Thời Nguyệt quấn chiếc khăn quàng cổ dày cộp, nhìn thành phố vừa quen thuộc vừa xa lạ, trong lòng cảm thấy có chút hiu quạnh.

 

Cô không nói với bất cứ ai về việc mình về nước, kể cả người bạn thân Khương Tử.

 

Cô biết phóng viên Khương đang bận rộn theo dõi để giành được buổi phỏng vấn chuyên đề với chủ tịch tập đoàn Hoắc Nguyên.

 

Khương Tử đã mừng phát điên khi nhận được nhiệm vụ này, cứ vài ngày cô ấy lại gửi cho Thời Nguyệt tin tức liên quan đến vị chủ tịch trẻ tuổi, cực kỳ đẹp trai của tập đoàn Hoắc Nguyên này. Bao gồm cả bức ảnh duy nhất xuất hiện trên truyền thông, vốn được truyền từ truyền thông Hồng Kông, tất cả đều được đóng gói và gửi cho Thời Nguyệt.

 

Thời Nguyệt đã xem qua, quả thật rất đẹp trai, veston giày da, kính gọng vàng, người cao chân dài.

 

Thảo nào Khương Tử lại vui mừng như vậy, bất cứ ai mà được giao nhiệm vụ phỏng vấn một nhân vật lớn giàu có và đẹp trai như vậy cũng sẽ vui vẻ thôi.

 

Thời Nguyệt biết bạn mình bận rộn, nên chuyện nhỏ nhặt như về nước thì không cần làm phiền bạn thân nữa.

 

Hai năm sống một mình ở nước ngoài đã khiến cô có thói quen không muốn làm phiền bất cứ ai nữa.

 

“Sắp đến gần điểm đến, xin hành khách chuẩn bị hành lý…” Điện thoại của xe Didi phát ra lời nhắc.

 

Thời Nguyệt vươn tay đeo ba lô lên, kéo mũ áo khoác lông vũ đội lên. Xe Didi dừng lại, cô đẩy cửa xe ra, gió lạnh bên ngoài xe thổi qua từng cơn, thổi vào làn da lộ ra ngoài của cô đau buốt.

 

Bắc Thành, lạnh như mọi khi.

 

Thời Nguyệt ra sau cốp xe, tài xế đã giúp cô lấy hai chiếc vali lớn xuống. Thời Nguyệt vội vàng cảm ơn, đồng thời âm thầm đánh giá năm sao.

 

Ngày lạnh giá, lại là ngày làm việc, phía trước khu chung cư rất yên tĩnh.

 

Thời Nguyệt kéo hai chiếc vali, đi vào trong tòa nhà, đẩy vali vào thang máy, rồi bấm tầng tám.

 

Đã lâu lắm rồi cô không về đây, trên đầu cửa đã bám một lớp bụi. Khi mở ra, một luồng không khí ẩm mốc xộc thẳng vào mặt, Thời Nguyệt mở cửa để thông gió một lúc rồi mới bước vào nhà.

 

Bên trong nhà lạnh lẽo, những tấm vải trắng phủ kín tất cả đồ đạc, trong đầu Thời Nguyệt bỗng nhiên hiện lên một câu… Phái Cổ Mộ hiện đại cũng chỉ đến thế này thôi.

 

Cô bật điện nước trước, rồi mở cửa sổ cho gió lùa vào.

 

Căn hộ này ban đầu là do mẹ của Thời Nguyệt, Tần Trăn, đã làm việc vất vả hai mươi năm ở Bắc Thành mới có được.

 

Diện tích không lớn, chỉ tám mươi mét vuông, hai phòng ngủ, một phòng vệ sinh, phòng khách và phòng ăn chung, một bếp mở, ngay cả ban công cũng rất nhỏ.

 

Thời Nguyệt đi vào phòng ngủ trước, cô cần dọn dẹp một chỗ để ngủ qua đêm, còn những thứ khác, sau này sẽ từ từ dọn dẹp.

 

Đến hơn chín giờ tối, phòng ngủ đã được lau chùi sạch sẽ, trải bộ ga giường cô mới mang về, cuối cùng cũng có thể ở được. Lúc này cô mới nằm xuống giường, tải một ứng dụng đặt đồ ăn và gọi một phần thức ăn mang về.

 

Khi đặt điện thoại xuống, cô nhìn thấy một món quà được gói kỹ lưỡng trong vali. Thời Nguyệt khựng lại, ngón tay vô thức lướt trên vòng bạn bè, lướt mãi cho đến một tuần trước, dừng lại ở một cái tên có hình đại diện là đại dương xanh thẫm.

 

Đó là anh trai kế của cô, Phó Thừa Lễ, cậu cả nhà họ Phó. Bài đăng đó cũng rất đơn giản, chỉ là chia sẻ một tin tức tổng kết cuối năm của tập đoàn Phó Thị.

 

Thời Nguyệt không kìm được mà mở tin tức đó ra, hoàn toàn không cần lướt xuống. Dưới bức ảnh chủ tịch Hội đồng quản trị đang phát biểu, cô nhìn thấy mẹ ruột của mình - Tần Trăn - mặc một bộ vest nữ cao cấp màu xám nhạt, mỉm cười ngồi ở vị trí phó tổng giám đốc tập đoàn.

 

Đã rất lâu rồi Thời Nguyệt không gặp mẹ.

 

Cô thường xuyên hối hận, hối hận vì sao ba năm trước lại bướng bỉnh đến vậy?

 

Mẹ đã để lại căn nhà này cho cô, cho cô một nơi nương tựa ở Bắc Thành rộng lớn, tại sao cô lại không thể tha thứ cho việc mẹ tái hôn?

 

Nhưng một phần khác trong đầu cô lại mắng cô ngốc, rõ ràng mẹ đã bỏ rơi cô vì tiền tài lợi ích, tại sao cô phải tha thứ cho hành vi ích kỷ của mẹ?

 

Cuối cùng, vẫn là không tha thứ chiếm ưu thế.

 

Nhưng dù thế nào đi nữa, khoảnh khắc nhìn thấy ảnh của mẹ, mắt Thời Nguyệt vẫn đỏ hoe. Cô và mẹ nương tựa vào nhau từ nhỏ, từ lúc không có gì đến khi có một nơi trú ngụ, cô chỉ có một người thân duy nhất này.

 

Chính khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh đó, ý nghĩ trở về nước mạnh mẽ đến mức cô không thể chờ đợi ở Úc thêm một ngày nào nữa.

 

Thật trùng hợp, thứ Sáu tuần sau, tức là ngày mai, là sinh nhật của mẹ cô.

 

Cô có cớ để trở về và thế là cô đã trở về.

 

Thời Nguyệt quay lại trang nhắn tin với Phó Thừa Lễ, bắt đầu gõ chữ: [Anh Thừa Lễ, em muốn hỏi một chút, ngày mai sinh nhật mẹ sẽ tổ chức ở đâu...]

 

Chưa kịp gõ xong, cô đã xóa từng chữ một.

 

Cô chưa bao giờ gọi anh ấy là anh trai. Trước đây, khi mẹ cô còn là tổng thư ký bên cạnh chủ tịch Phó, mối quan hệ của họ vẫn khá tốt. Lúc đó chủ tịch Phó từng bảo cô gọi anh ấy là anh, nhưng cho dù cô có đỏ mặt tía tai cũng không thể gọi được, huống chi là bây giờ.

 

Hơn nữa, cô cũng không theo mẹ bước vào cửa nhà họ Phó, không được coi là anh em, nên gọi là anh trai thì rất kỳ cục.

 

Thời Nguyệt lại gõ chữ: [Tổng giám đốc Phó, xin hỏi ngày mai sinh nhật phó tổng giám đốc Tần sẽ tổ chức ở đâu?]

 

Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ này một lúc lâu, rồi lại xóa đi lần nữa.

 

Lại gõ: [Có đó không?]

 

Lại xóa.

 

Vài phút trôi qua, trang trò chuyện vẫn trống rỗng, Thời Nguyệt đau đầu vò tóc.

 

Khó quá, giao tiếp xã hội khó quá, hỏi một câu cũng khó.

 

Đặc biệt là hỏi người có mối quan hệ khó xử như thế này.

 

Ngay lúc cô sắp vò rụng hết tóc, vừa cúi đầu xuống đã thấy ba chữ Phó Thừa Lễ phía trên trang trò chuyện biến thành một chuỗi ký tự ba chấm.

 

Đối phương đang nhập liệu...


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin