Bao Giờ Trăng Sáng

Chương 12

Thời Nguyệt khoác tay Hạ Trấn Vũ, đi từng bước về phía tòa nhà này, cái lồng giam xa hoa mà cô từng thề sẽ không bao giờ quay lại.

 

Khoảng bốn, năm giờ chiều, trong biệt thự Bán Sơn rất yên tĩnh. Tiếng sóng biển từ cảng xa xa mơ hồ vọng lại, gió biển thổi qua những tàu lá cọ trên sườn núi, vang lên tiếng xào xạc nhẹ nhàng.

 

Ở lối vào biệt thự, quản gia và những người giúp việc Philippines đã đợi từ lâu, vừa nhìn thấy người đến thì lập tức đồng loạt cúi người: “Hoan nghênh cậu chủ trở về nhà.”

 

Nhìn những khuôn mặt quen thuộc này, lòng bàn tay Thời Nguyệt toát mồ hôi, cô mím chặt môi.

 

Hạ Trấn Vũ dừng bước, lười biếng nói: “Tôi thấy nếu như mắt các người không dùng nữa thì nên quyên góp đi.”

 

Thời Nguyệt không hiểu lắm. Lúc mới đến Hồng Kông cô đã học cấp tốc tiếng Quảng Đông một thời gian, nhưng sau khi rời khỏi Hồng Kông đến Úc, cô đã chặn hết tất cả giáo viên tiếng Quảng Đông đó và không bao giờ học nữa.

 

Cô ngẩng đầu nhìn anh.

 

Hạ Trấn Vũ không cần cúi đầu cũng biết cô không hiểu, kiên nhẫn giải thích: “Nếu mắt họ vô dụng, chi bằng quyên góp đi.”

 

Quản gia và những người giúp việc Philippines run rẩy, chào lại: “Hoan nghênh cậu chủ và mợ chủ trở về nhà.”

 

Hạ Trấn Vũ khẽ hừ lạnh, dẫn Thời Nguyệt vào biệt thự, vừa đi vừa nói: “Sau này nếu thấy ai không vừa mắt, cứ trực tiếp đuổi việc là được.”

 

Thời Nguyệt từ từ nhận ra anh đang nói chuyện với cô, đồng thời cũng là đang chống lưng cho cô trước mặt quản gia và những người giúp việc đã từng bắt nạt cô. Trong lòng cô hơi ấm áp, khẽ gật đầu: “Em biết rồi.”

 

Ngay sau đó cô lại nói: “Em không muốn nói tiếng Quảng Đông.”

 

Hạ Trấn Vũ không bận tâm: “Tùy em.”

 

Mặt của quản gia và những người giúp việc Philippines đang đi theo phía sau hơi tái mét. Bước vào cửa lớn, chuyển sang khu vực thay giày, quản gia nhanh chóng tiến lên, lấy ra một đôi dép bông trắng từ tủ giày, rồi quỳ xuống bên chân Thời Nguyệt.

 

“Trên đường đi mợ chủ đã vất vả rồi, xin mời thay giày.” Ông ta nói bằng tiếng phổ thông.

 

Thời Nguyệt nhìn ông ta, đột nhiên hỏi: “Chẳng lẽ tôi không phải là con gái của nhà họ Hạ sao?”

 

Quản gia hơi sửng sốt, cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng uy nghiêm đè từ trên đầu xuống, ông ta dựng tóc gáy, vội vàng nói: “Trên đường đi cô chủ đã vất vả rồi, xin mời thay giày.”

 

Nhìn thấy người quản gia trước đây luôn hếch mũi lên trời, nói bóng gió với cô rằng muốn ăn thì ăn không muốn ăn thì thôi, thật khó hầu hạ, giờ đây lại cung kính với cô như vậy, Thời Nguyệt không thể phủ nhận, mượn uy thế của anh để trả thù thật sự rất hả hê.

 

Hừ, đáng đời các người lúc trước đã bắt nạt tôi.

 

Khóe môi cô khẽ nhếch lên, nhưng ngay giây tiếp theo lại khựng lại. Trước ghế sofa trong đại sảnh biệt thự, một người phụ nữ mặc chiếc váy đen ngắn cao cấp của Dior, đầu đội mũ lưới che mặt, đang khoanh tay đứng đó. Đôi môi đỏ mọng kéo căng, nhìn những người bước vào với vẻ mặt cay nghiệt.

 

“Ồ, em gái đã về rồi sao, tôi cứ tưởng cô sẽ không bao giờ quay lại nữa chứ.”

 

Thời Nguyệt nắm chặt cánh tay đang khoác, cơ bắp rắn chắc của anh mang lại sức mạnh cho cô, cô khẽ nâng cằm: “Đây cũng là nhà tôi, tại sao tôi lại không về?”

 

Hạ Minh Quân bĩu môi cười khẩy: “Nhưng không phải cô vừa tốt nghiệp đã quay về Bắc Thành rồi sao? Để tôi đoán xem, đã xảy ra chuyện gì khiến cô buộc phải quay lại đây nhỉ...”

 

Vừa nói, ánh mắt đầy ẩn ý của cô ta chuyển sang người đàn ông vừa bước vào đã lạnh mặt, không nói một lời nào.

 

“Bắc Thành à...” Thời Nguyệt hơi nghiêng đầu nhìn Hạ Trấn Vũ, khóe môi cong lên nụ cười nhỏ: “A Vũ không nói với chị sao, vì thời gian gấp gáp, nên chúng tôi đã trực tiếp gặp nhau ở Bắc Thành, sau đó cùng nhau đi dự tiệc sinh nhật của bạn thân anh ấy là anh Hoắc đấy.”

 

Hạ Minh Quân khựng lại, sau đó âm thầm nhíu mày, thám tử của cô ta không hề báo cáo chuyện này cho cô ta biết.

 

Thời Nguyệt đột nhiên che miệng cười khẽ, dịu dàng nói: “Chỉ vì không về Hồng Kông ngay lập tức, mà lại khiến chị hiểu lầm, còn nói sai lời trước truyền thông, đây là lỗi của vợ chồng chúng tôi rồi, mong chị đừng để bụng.”

 

“…”

 

Đồng tử Hạ Minh Quân co lại, không dám nhìn Hạ Trấn Vũ, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm Thời Nguyệt hận không thể ăn tươi nuốt sống cô.

 

“Ha...” Hạ Trấn Vũ bật cười khẽ, vòng tay ôm lấy eo Thời Nguyệt, quả nhiên rất mảnh mai.

 

Anh cụp mắt nhìn cô một cái, thú vị như vậy, sao trước đây lại không phát hiện ra nhỉ?

 

Thời Nguyệt nghẹt thở, trong đầu hiện ra mấy dấu chấm hỏi, anh đang làm gì vậy???

 

Hạ Trấn Vũ cúi đầu, thân mật áp trán vào trán cô, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng nhìn về phía Hạ Minh Quân.

 

“Quan hệ vợ chồng chúng tôi thế nào, hay là chị cả ra ngoài cửa nghe thử xem?”

 

“Cậu...” Hạ Minh Quân nghiến răng, tức giận đến mức mất bình tĩnh: “Bây giờ nói hay lắm, nhưng vẫn không thể che đậy được sự thật là tháng mười cậu đã lén gặp Trần Tư Na ở Úc!”

 

Cô ta cười lạnh nhìn Thời Nguyệt: “Cô nghĩ rằng cậu ta quan tâm cô đến mức nào? Chẳng qua chỉ là một quân cờ bị lợi dụng mà thôi! Em gái à, em gái, cô đúng là đồ ngốc bị người ta bán đi còn giúp người ta đếm tiền!”

 

Vẻ mặt Thời Nguyệt bình tĩnh: “Chị nói cô Trần sao? Vậy thì xin lỗi nhé, buổi hòa nhạc đó tôi cũng có mặt, bữa ăn tôi cũng có mặt, ngay cả buổi tối, anh ấy cũng đã về căn hộ của tôi nữa.”

 

Mặc dù sự có mặt này chỉ như người qua đường ở ngoài rìa, mặc dù anh đến căn hộ chỉ ở lại vài phút rồi đi, nhưng điều đó không ngăn cản cô nói nước đôi.

 

Quả nhiên sắc mặt Hạ Minh Quân lập tức thay đổi, tức đến mức không nói nên lời.

 

“Anh Vũ, em gái, chào mừng về nhà.” Một giọng nói trầm thấp khàn khàn đột nhiên vang lên.

 

Thời Nguyệt nghiêng đầu nhìn sang, bên cạnh quầy bar trong đại sảnh có một chiếc xe lăn. Người đang ngồi trên xe lăn là một thanh niên mặc áo sơ mi trắng, sắc mặt tái nhợt, mái tóc lòa xòa che đi đôi mắt âm u lạnh lẽo của anh ta.

 

Thời Nguyệt lập tức nắm chặt cánh tay Hạ Trấn Vũ theo phản xạ, sắc mặt tái nhợt đi rõ rệt.

 

Đây chính là người hiểm độc nhất trong hai đứa con riêng đã bắt cóc cô năm xưa, tên là Hạ Minh Sâm.

 

Hồi đó, anh ta không hề làm gì cả, anh ta chỉ cần mấp máy môi là đã quyết định được sống chết của Thời Nguyệt.

 

Hạ Trấn Vũ nheo mắt lại, cười lạnh một tiếng, nhìn Hạ Minh Quân: “Chị cả thật là có hứng thú, rác rưởi gì cũng nhặt về nhà.”

 

Hai người trong phòng khách đồng loạt biến sắc.

 

Chỉ là hai kẻ bại trận dưới tay mà thôi, diễn xong màn kịch cần diễn, Hạ Trấn Vũ lười nói thêm lời vô nghĩa với bọn họ, dẫn Thời Nguyệt đi về phía thang máy ở sảnh phụ.

 

Biệt thự của nhà họ Hạ được xây dựng từ sớm, khi ông Hạ còn sống đã xây rồi, phong cách tổng thể là sự xa hoa của lâu đài châu Âu thịnh hành vào thế kỷ trước.

 

Kể từ khi Hạ Trấn Vũ được đón về thì luôn sống ở tầng ba. Khi đó, con trai cả nhà họ Hạ và ông Hạ đều sống ở tầng ba, giờ đây từng người một đã bị anh đấu đến chết, hoặc chờ đến chết, tầng ba rộng lớn lại trở thành lãnh địa tuyệt đối của anh.

 

Cửa thang máy mở ra, Thời Nguyệt do dự: “Tôi có nên về tầng hai không...”

 

Sau khi cô được đón về vẫn luôn sống ở tầng hai.

 

Hạ Trấn Vũ khẽ nhướng mày, chỉ cần một câu: “Hạ Minh Quân sống ở tầng hai.”

 

Quả nhiên Thời Nguyệt lập tức im lặng, bước chân nhanh chóng đi ra ngoài.

 

Hạ Trấn Vũ nhếch môi, hai tay đút túi quần, thong thả quay người, chậm rãi đi về phía phòng ngủ.

 

Thời Nguyệt đi theo sau anh, ánh mắt nhìn xung quanh một vòng. Theo lý mà nói tầng ba cao hơn, ánh sáng hẳn phải sáng hơn mới đúng, nhưng tầng ba lại có một cảm giác lạnh lẽo âm u khó hiểu, bố cục cũng khác tầng hai.

 

Cô chưa từng đến tầng ba, ba năm trước khi mới được đón về, quản gia đã kiêu ngạo nói rằng tầng ba đại diện cho địa vị tuyệt đối của nhà họ Hạ. Đó là nơi những người có năng lực nhất trong nhà ở, không phải là nơi người như cô có thể bước lên.

 

Sau đó Thời Nguyệt chỉ thấy ông Hạ, tức là người bố ruột của cô và Hạ Trấn Vũ đi lên tầng ba. Ngay cả Hạ Minh Quân thường xuyên về nhà mẹ đẻ ở lâu cũng chưa từng lên tầng ba, cô càng không dám nhìn đến tầng ba, nói gì đến việc bước lên.

 

Đây là lần đầu tiên cô đặt chân lên đây.

 

Hạ Trấn Vũ đi đến trước phòng ngủ, giơ tay đẩy cửa phòng ra. Thời Nguyệt đi theo vào sau, cứ ngỡ sẽ được chào đón bằng một luồng ánh sáng chói lòa, nhưng không ngờ lại chỉ là một mảng tối đen.

 

Người đàn ông bước vào, Thời Nguyệt đi theo hai bước, rồi chợt phản ứng lại, vội vàng hỏi: “Sau này tôi sẽ ở đâu?”

 

Hạ Trấn Vũ quay người lại: “Cô muốn ở đâu?”

 

Thời Nguyệt mím môi, nghĩ đến thanh niên âm u ngồi trên xe lăn kia, rồi lại nghĩ đến Hạ Minh Quân - người hận không thể ăn tươi nuốt sống cô. Giờ đây họ đều đang ở dưới cùng một mái nhà, không chừng sẽ làm ra chuyện điên rồ gì đó.

 

Mạng nhỏ quan trọng hơn, cô bước lên một bước: “Tôi, tôi có thể ở chung với anh không?”

 

Hai người kia đúng là xấu xa, nhưng chẳng phải ở đây có người còn xấu xa hơn họ sao.

 

Hạ Trấn Vũ nhướng mày, cúi đầu chạm vào đôi mắt long lanh đầy vẻ thận trọng kia. Anh khựng lại một chút, ánh mắt không tự chủ được mà trượt xuống, dừng lại trên đôi môi đỏ mọng, đầy đặn.

 

Thấy anh mãi không đồng ý, Thời Nguyệt cắn môi, liều mạng!

 

Cô bước lên một bước, kéo tay áo anh: “Xin…” Xin anh đấy.

 

Lời còn chưa nói xong, người đàn ông kia đã đột ngột quay người đi, bước vào trong bóng tối.

 

Thời Nguyệt ngây người.

 

Lại sao nữa đây?

 

Giọng nói trầm thấp của anh vang lên từ trong phòng: “Không vào à? Chẳng lẽ còn muốn tôi mời cô sao?”

 

Thời Nguyệt khẽ bĩu môi, nhích chân bước vào theo. Bên trong phòng thực sự tối đen, ngoài ánh sáng yếu ớt lọt vào từ cửa, rèm cửa sổ đã bị kéo kín mít, lại còn là loại che sáng toàn diện.

 

Môi trường xa lạ, căn phòng tối đen, không nhìn thấy gì cả, Thời Nguyệt có chút bất an: “Anh, anh đang ở đâu vậy?”

 

Ngón tay dò dẫm về phía trước, đột nhiên chạm phải lớp vải ấm áp. Thời Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước lên, không ngờ chân lại bị vấp gì đó, cả người ngã nhào về phía trước.

 

Không phải chứ, chẳng lẽ lại sắp xảy ra chuyện cẩu huyết gì sao?

 

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, vô số tình tiết kinh điển trong phim điện ảnh và truyền hình lướt qua đầu cô… Nụ hôn bất ngờ, hay cái ôm mờ ám...

 

“A…” Tiếng kêu thét ngắn ngủi dừng lại khi trời đất quay cuồng.

 

Giây tiếp theo, cô ngã nhào vào chăn đệm mềm mại. Thời Nguyệt ngây ra hai giây, nhất thời không biết mình đang ở đâu.

 

“Tách”, chiếc đèn tường màu vàng mờ sáng lên. Cô nhìn bộ chăn đệm màu xám đậm trước mắt, vội vàng lật người lại, mới phát hiện mình đang nằm úp trên một chiếc giường lớn rộng rãi.

 

Người đàn ông đứng cạnh giường, nhìn cô với vẻ cười như không cười: “Sao, muốn tôi ôm cô à?”

 

Thời Nguyệt nghẹn lời, nhanh chóng lắc đầu.

 

Mặc dù, nhưng mà... Vẫn có một chút mong đợi chứ.

 

Hạ Trấn Vũ nhìn ánh mắt cô gái dưới ánh đèn đang né tránh, khẽ nghiêng mặt, đầu lưỡi chạm vào vòm họng trên, cúi người kéo cô dậy.

 

Thời Nguyệt ngơ ngác nhìn anh: “Không, không thể ngồi sao?”

 

Cô biết có một số người bây giờ mắc chứng sạch sẽ rất nặng, không chịu được việc người khác mặc quần áo bên ngoài ngồi lên giường ngủ.

 

Hạ Trấn Vũ khựng lại, hoàn hồn, nhanh chóng buông tay ra.

 

Thời Nguyệt lập tức nhận ra hình như mình đã hỏi sai rồi.

 

Vừa rồi anh làm như vậy, hình như là... Muốn ôm cô?

 

Ánh đèn dịu nhẹ đột nhiên tràn ngập khắp phòng ngủ. Thời Nguyệt nheo mắt thích nghi một chút, ngẩng đầu nhìn lên, Hạ Trấn Vũ đã quay người bước vào phòng thay đồ. Cô cũng nhanh chóng quan sát một vòng nơi mình sẽ ở sau này.

 

Quả thực là một phòng ngủ rộng rãi, nhưng lại quá trống trải. Ngoài chiếc giường ra, trong phòng không còn đồ nội thất nào khác, hai bên giường lớn thậm chí còn không có tủ đầu giường. Sàn gỗ được trải một tấm thảm len, rèm cửa sổ chống sáng màu đen kéo kín mít, trông cứ như... mật thất vậy.

 

Không có cả ghế sofa, vậy sau này chẳng phải là cô sẽ phải ngủ dưới đất sao?

 

Thời Nguyệt cắn móng tay, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên tấm thảm len màu đen bên cạnh giường. Nhân lúc người đàn ông đang ở trong phòng thay đồ, cô nhanh chóng cúi xuống sờ thử một cái.

 

Dày dặn, mềm mại, ừm, không tệ, rất thích hợp để cô trải chiếu ngủ dưới đất.

 

Hạ Trấn Vũ đợi một lúc trong phòng thay đồ mà không thấy ai đi theo, anh quay người bước ra cửa, nhìn hành động khó hiểu của cô, đột nhiên lên tiếng: “Cô đang làm gì đấy?”

 

Thời Nguyệt nhanh chóng đứng dậy, hơi nóng dồn lên má, cô ngượng ngùng nói: “Len, len khá dày…”

 

Hạ Trấn Vũ nhìn tấm thảm, rồi lại nhìn đôi má ửng hồng của cô, anh nheo mắt lại không nói gì.

 

Gần đây anh mới phát hiện ra, bề ngoài cô trông có vẻ trong sáng, yếu đuối, nhưng thực ra bên trong không biết dâm đãng đến mức nào.

 

Sau vài lần tiếp xúc gần gũi, cô hoặc là dùng ánh mắt nhìn chằm chằm anh một cách dâm đãng, hoặc là đang chảy nước miếng trước cơ thể anh.

 

Bảo cô đút rượu vốn là để trừng phạt, nhưng cuối cùng lại khiến cô cảm thấy sảng khoái.

 

Đừng tưởng là anh không nhìn thấy.

 

Lần này không biết trong đầu lại đang tưởng tượng dâm đãng cái gì, vừa thấy anh là mặt đã đỏ lên rồi.

 

Anh lại nhìn về phía tấm thảm.

 

?

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin