Một tiếng “Ầm” vang vọng.
Tiếng sấm sét xen lẫn cùng tia chớp xé rách bầu trời đêm, chiếu sáng khắp các con phố lớn nhỏ ở Bắc Thành, cũng chiếu sáng một căn hộ trong khu chung cư nào đó ở phía nam thành phố.
Một người phụ nữ mặc bộ đồ theo phong cách quý cô Chanel họa tiết răng sói đang ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, lớp trang điểm trên gương mặt vô cùng tinh xảo, đôi môi đỏ lạnh lùng mà quyến rũ.
Thế nhưng những lời nói thốt ra từ đôi môi đó lại rất vô tình: “Tiểu Nguyệt, con phải thông cảm cho mẹ, không phải mẹ không cần con, mà là chú Phó của con đã có con ruột rồi, nên mẹ không thể đưa con theo được.”
Ngồi ở phía đối diện bà ấy là một cô gái có thân hình gầy gò, mảnh khảnh. Vẻ mặt cô gái vô cùng bướng bỉnh, nhưng lại không thể che giấu được khóe mắt đang đỏ hoe.
Cô cố chấp nói: “Chính là mẹ không cần con nữa.”
Người phụ nữ chẳng hề bị lay động, chỉ lạnh lùng nhìn cô.
Cô ngẩng cao đầu: “Con cũng không thèm làm con gái của ông ta, con có bố ruột của mình. Mẹ chỉ cần nói cho con biết ông ta là ai, con sẽ không bao giờ đến làm phiền mẹ nữa.”
Người phụ nữ nhíu mày: “Con sẽ không muốn biết đâu.”
“Là mẹ không muốn cho con biết đúng không?” Giọng cô đột nhiên trở nên gay gắt: “Bố của con, tại sao con lại không muốn biết? Từ nhỏ đến lớn, không biết con đã tự tưởng tượng về hình dáng của bố biết bao nhiêu lần rồi! Trước đây con còn e ngại mẹ, nhưng bây giờ mẹ đã không còn cần con nữa, vậy thì con cũng không cần phải e ngại mẹ nữa! Nói cho con biết đi, bố con là ai?”
Người phụ nữ nhìn khuôn mặt bướng bỉnh của cô, bất lực nhắm mắt lại, đến khi mở mắt ra vẫn là dáng vẻ bình thản không chút gợn sóng: “Nếu đã như vậy, mẹ sẽ giúp con liên lạc với ông ta, con đừng hối hận.”
“Bố ruột của con, con có gì mà phải hối hận!”
Cô nghĩ, cho dù bố ruột cô có là người nhặt rác hay ăn xin, cô cũng sẽ không chê bai.
Cô chỉ muốn có một người thân.
Cô cố chấp tin rằng, cô không phải là đứa trẻ mà chẳng ai cần.
Tiếng chuông điện thoại vang lên từ trong chiếc túi Hermès đặt trên đùi người phụ nữ, bà ấy xách túi đứng dậy.
“Tiểu Nguyệt, con đã hai mươi tuổi, là một người trưởng thành rồi. Căn nhà này mẹ đã sang tên cho con, dù con không đi tìm người bố chưa từng gặp mặt kia, con vẫn có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân.”
Cô nói mỉa mai: “Mẹ đã không cần con nữa thì còn quản con làm gì nữa?”
Chính câu nói này đã khiến người phụ nữ dứt khoát bỏ đi không chút vướng bận.
Cô gái không hề níu kéo người phụ nữ, cô bướng bỉnh ngoảnh mặt đi, nhìn ánh sáng và bóng tối đan xen dữ dội bên ngoài cửa sổ, cho đến khi tiếng đóng cửa vang lên, những giọt nước mắt trong khóe mắt cô không thể kìm nén được nữa mà tuôn trào.
“Thời Nguyệt?”
“Thời Nguyệt?”
“Thời Nguyệt!!!”
Tiếng gọi sắc bén gần như vỡ giọng truyền vào giấc ngủ, đánh tan giấc mơ với cảm giác bị kìm nén đến mức không thể khóc thành tiếng. Thời Nguyệt giật mình tỉnh giấc, mở bừng hàng mi đã thấm ướt ra, một khuôn mặt trái xoan đầy lo lắng xuất hiện trước mắt.
Đó là Khương Tử, hai ngày trước cô bạn thân này đã từ trong nước đến Úc thăm cô.
“Cậu không sao chứ?” Khương Tử đỡ cô dậy khỏi ghế sofa: “Mơ thấy ác mộng gì vậy?”
Thời Nguyệt mệt mỏi dựa vào người cô ấy, khẽ nói: “Tớ mơ thấy mẹ tớ không cần tớ nữa.”
Khương Tử ngồi phịch xuống ghế sofa, để cô dựa vào người mình: “Đó quả thực là ác mộng.”
Là ác mộng, cũng là hiện thực.
Hiện thực cũng giống như giấc mơ, mẹ cô, quả thật đã không cần cô nữa.
Thời Nguyệt tỉnh táo hơn một chút, nhìn ra ngoài cửa sổ, lập tức ngồi thẳng người: “Bây giờ là mấy giờ rồi? Sẽ không bị lỡ mất buổi hòa nhạc chứ?”
Khương Tử nói: “Không vội, chỉ mới hơn hai giờ thôi, buổi hòa nhạc bắt đầu vào lúc bốn giờ, vẫn còn kịp.”
Buổi hòa nhạc mà họ đang nói đến chính là buổi biểu diễn violin do nghệ sĩ violin nổi tiếng Trần Tư Na của Hồng Kông tổ chức tại Melbourne. Hai ngày trước khi vừa ra khỏi sân bay, họ tình cờ nghe thấy có người nói chuyện này bằng tiếng Trung nên mới biết ở Melbourne có một buổi biểu diễn do người trong nước tổ chức, thế là cả hai quyết định đi để bồi dưỡng tâm hồn nghệ thuật một chút.
“Vậy tớ đi vệ sinh cá nhân một chút.” Thời Nguyệt đứng dậy bước vào phòng tắm.
Việc trang điểm của con gái luôn tốn khá nhiều thời gian. Thời Nguyệt chỉ trang điểm đơn giản thôi đã mất hơn nửa tiếng, sau đó thay quần áo, thế là một tiếng đồng hồ trôi qua.
“Bảo bối Tiểu Nguyệt của chúng ta thật xinh đẹp.” Khương Tử đứng ở cửa khoanh tay cười.
Thời Nguyệt có khuôn mặt trái xoan, để mái thưa mỏng hình chữ bát, càng khiến khuôn mặt cô trông nhỏ nhắn hơn. Cộng thêm làn da trắng nõn, ngũ quan tinh xảo, chỉ cần trang điểm nhẹ một chút, má cô đã hồng hào như một quả đào mật.
Thời Nguyệt liếc cô ấy: “Quý cô Khương của chúng ta còn xinh đẹp hơn.”
Khương Tử sờ mặt cười hì hì tiến lên, soi gương ngắm nghía: “Xong rồi, xong rồi thì đi thôi.”
“Được.” Thời Nguyệt tiện tay khoác thêm chiếc áo khoác gió rồi đi theo.
Vào tháng mười thời tiết ở Melbourne đã bắt đầu ấm lên, nhưng chênh lệch nhiệt độ giữa sáng và tối vẫn còn khá lớn.
Lúc ra khỏi nhà đã hơn ba giờ chiều, hai người vội vã lên xe điện và đi thẳng đến địa điểm biểu diễn là hội trường Hamer.
Đến trạm Trung tâm Nghệ thuật là ba giờ rưỡi, hai người xuống xe, băng qua cầu rồi vội vã đi về phía phòng hòa nhạc. Họ quét vé điện tử ở cổng kiểm soát vé và đi theo đám đông tiến vào bên trong.
Bên ngoài phòng hòa nhạc đã có người xếp thành một hàng dài, phần lớn đều là người châu Á. Thậm chí Thời Nguyệt và Khương Tử còn nghe thấy tiếng Trung quen thuộc, lập tức thở phào nhẹ nhõm, yên tâm xếp hàng ở cuối.
Thời Nguyệt vừa lấy điện thoại ra, chợt nghe thấy tiếng bước chân đều đặn vang lên phía sau. Cô quay người lại nhìn, một đội vệ sĩ mặc đồ đen đang đồng loạt bước vào. Không hề phóng đại, cửa phòng hòa nhạc đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.
Người vệ sĩ vạm vỡ đi đầu bước thẳng vào phòng hòa nhạc. Không biết người này đã trao đổi gì với bên trong, sau vài phút chờ đợi, điện thoại đang cầm trong tay Thời Nguyệt và Khương Tử đột nhiên rung lên. Đó là tin nhắn hoàn vé được gửi từ trang web chính thức của buổi hòa nhạc.
“Hoàn vé?”
Khương Tử và Thời Nguyệt nhìn nhau.
Xung quanh đã bắt đầu ồn ào. Phần lớn đều là người trong nước, họ đến vì yêu thích và ủng hộ buổi biểu diễn của đồng bào mình, nhưng kết quả là đã đến tận cửa lại bị cho leo cây, hỏi ai mà không tức giận.
Tuy nhiên, những vệ sĩ mặc đồ đen đó hoàn toàn không để ý đến bất cứ ai. Họ cao lớn vạm vỡ, chỉ cần đứng đó thôi là lập tức chắn ngang những khán giả đến xem buổi biểu diễn này, tạo ra một lối đi rộng rãi.
Mọi người nhốn nháo, có người cãi vã, có người làm ầm ĩ, nhưng thấy thời gian biểu diễn đã qua, đành phải vừa chửi rủa vừa bỏ đi.
Thời Nguyệt cũng kéo Khương Tử đi ra ngoài: “Không xem được thì thôi vậy, tớ dẫn cậu đi dạo quanh đây.”
Phòng hòa nhạc nằm ở Trung tâm Nghệ thuật Melbourne, khu vực xung quanh vẫn rất đáng để tham quan. Tuy Khương Tử cảm thấy tiếc nuối nhưng cũng nhanh chóng vui vẻ trở lại: “Được thôi.”
Hai người cùng đoàn người bước ra khỏi phòng hòa nhạc, tiếng chửi rủa, lầm bầm phía trước đột nhiên biến mất, chỉ còn lại những tiếng hít sâu.
Thời Nguyệt và Khương Tử không hiểu có chuyện gì, bèn nhón chân nhìn về phía trước từ sau đám đông, chỉ thấy một đoàn xe màu đen đang lái đến rồi dừng lại ngay trước cửa phòng hòa nhạc.
Một người đàn ông trung niên có khuôn mặt châu Á bước xuống từ chiếc xe đen đầu tiên. Ông ấy mặc vest chỉnh tề, tinh thần phấn chấn, sải bước đến bên cửa sau chiếc xe màu đen thứ hai, hơi cúi người.
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào chiếc xe màu đen thứ hai theo ông ấy. Người đàn ông đứng trước Thời Nguyệt rướn người lên và khẽ thốt lên đầy kinh ngạc: “Such a cool Rolls Royce Phantom!” (Chiếc Phantom này ngầu quá!)
“Wait, that can't be right……” Anh ta đột nhiên sửng sốt, che miệng lại và kích động kêu khẽ: “It's the Boat Tail!” (Khoan đã, không đúng rồi... Đây là Phù Ảnh!)
Khương Tử lập tức mở to mắt, cố gắng nhón chân ngẩng đầu nhìn về phía trước, nắm chặt lấy Thời Nguyệt: “Trời ơi, đúng là Rolls-Royce Phù Ảnh!”
Bố của Khương Tử mở xưởng sản xuất nội thất, điều kiện gia đình khá giả, cô ấy cũng có nghiên cứu về xe cộ. Thời Nguyệt còn chưa hiểu rõ Phù Ảnh là gì thì Khương Tử đã líu lo kể cho cô nghe.
Rolls-Royce Phù Ảnh là mẫu xe Sedan hai cửa cao cấp, hiếm có nhất, được tùy chỉnh cao cấp nhất của thương hiệu ô tô Rolls-Royce. Mất bốn năm từ khâu nghiên cứu phát triển đến sản xuất, trên toàn cầu chỉ có ba chiếc, mỗi chiếc trị giá 180 triệu Nhân dân tệ.
Hiện tại, trên thế giới chỉ có hai chiếc Phù Ảnh đã được biết đến có màu Champagne và màu xanh Sapphire, chiếc thứ ba chưa từng xuất hiện trước mặt công chúng. Những người yêu xe vẫn luôn thử đoán xem đó sẽ là màu sắc quý phái nào, không ngờ lại là màu đen huyền bí và kín đáo.
Khương Tử dán chặt mắt vào chiếc Phù Ảnh đó: “180 triệu đấy! Một chiếc xe có thể mua đứt xưởng nội thất nhà tớ rồi! Chết tiệt, sao lại giàu đến thế chứ!”
Cô ấy phát điên lên: “Lòng đố kỵ khiến mắt tớ đỏ ngầu! Mất hết cả mặt mũi!”
Thời Nguyệt chớp mắt, trong lòng thốt lên một tiếng cảm thán: Thật là nhiều tiền quá, mà đây chỉ là một chiếc xe thôi đấy.
Cô không nhịn được ngước mắt nhìn về phía chiếc xe màu đen đó.
Cửa xe được người đàn ông trung niên từ từ kéo ra, một chiếc giày da đế mỏng Oxford màu đen bước ra chạm đất, phía trên là một đôi chân dài mạnh mẽ được bọc trong quần tây. Người đàn ông mặc bộ vest cao cấp được may đo riêng ôm sát người chậm rãi bước xuống xe, hóa ra lại là một khuôn mặt châu Á trẻ trung và đẹp trai.
Xung quanh xôn xao bàn tán: “Ối trời! Là người châu Á à?”
Có người hỏi: “Trung Quốc, Nhật Bản hay Hàn Quốc, là người nước nào vậy?”
Khương Tử liếc nhìn đôi chân dài của người đàn ông, thốt lên “Wow”: “Chân dài quá, chắc phải 1 mét 9 đấy nhỉ?”
Những người xung quanh ngầm hiểu loại trừ Nhật Bản.
“Cũng không giống người Hàn Quốc, trông giống...” Vài người Trung Quốc nhìn nhau: “Người nhà mình rồi!”
Khương Tử càng thêm phấn khích: “Người Trung Quốc ở đâu vậy?”
Sau khi về nước cô ấy nhất định sẽ đi rình mò!
Thời Nguyệt khẽ lùi lại khi nhìn thấy khuôn mặt người đàn ông đó, ẩn mình sau đám đông, thầm trả lời trong lòng: Hồng Kông, Trung Quốc.
Các vệ sĩ mặc đồ đen đã xuống xe chờ sẵn ở hai bên, một nhóm lãnh đạo mặc vest chỉnh tề từ phòng hòa nhạc bước ra, nhiệt tình tiến lên bắt chuyện. Người đàn ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, sải bước đi về phía trước, các vệ sĩ mặc đồ đen lập tức đi theo sát hai bên.
Thời Nguyệt ngước mắt nhìn lần nữa, chỉ thấy đường nét khuôn mặt góc cạnh lạnh lùng của anh, sắc bén như lưỡi dao, mỏng manh, lạnh lùng và vô tình.
Khương Tử xoa cằm: “Chậc… người này thật sự đẹp trai.”
Thời Nguyệt liếc nhìn cô ấy, không nhịn được nói: “Cái gì cũng thấy đẹp trai, chỉ tổ hại cậu thôi.”
“Ừm...” Khương Tử quay lại: “Đúng là đẹp trai thật mà, tớ nói là khuôn mặt, vóc dáng và cả khí chất của anh ta đều cực kỳ đẹp trai.”
Lời này Thời Nguyệt không thể phản bác được, dù sao thì khi cô mới đến Hồng Kông, cô cũng từng nghĩ như vậy.
Khương Tử chậc lưỡi: “Nhưng dù đẹp trai đến mấy thì cũng vậy thôi, không ngủ cùng được, không chạm vào được, chi bằng đi mua sắm còn hơn.”
Thời Nguyệt bật cười một cách khó hiểu.
“Đi thôi, đi thôi.” Khương Tử quay đầu nhìn cánh cửa phòng hòa nhạc, lấy thỏi son trong túi ra thoa lên môi, rồi đưa điện thoại qua: “Nhanh lên, chụp ảnh cho tớ đi.”
Thời Nguyệt cười, mở máy ảnh ra, chụp cho cô ấy một lượt từ trước ra sau, từ trái sang phải, khắp mọi phía.
Trên đường đi qua các tòa nhà như Trung tâm Nghệ thuật Victoria, Vườn Thành phố, không có chỗ nào mà họ không dừng lại chụp ảnh. Không chỉ Khương Tử tự chụp, cô ấy còn chụp cho Thời Nguyệt, rồi tìm người qua đường chụp cho cả hai, khiến miệng Thời Nguyệt cười đến cứng đờ.
Hơn sáu giờ, quý cô Khương đã chơi khá vui vẻ, kéo Thời Nguyệt bước vào nhà hàng bít tết lâu đời tại địa phương bên bờ sông Yarra, nơi được mệnh danh là quán bít tết hàng đầu thế giới và là nhà hàng bít tết duy nhất ở Úc.
Thời Nguyệt đã đến Úc được hai năm nhưng chưa từng bước chân vào nhà hàng cao cấp như thế này, gọi món gì hoàn toàn do Khương Tử quyết định. Dù sao thì đối với đồ ăn Tây cô cũng không kén chọn, miễn sao ăn no là được.
Sau khi gọi món xong, Khương Tử lật xem những bức ảnh vừa chụp, chợt nhớ ra điều gì đó, đột nhiên hỏi: “Cô nghệ sĩ violin có buổi hòa nhạc mà chúng ta định đi xem đến từ đâu ấy nhỉ?”
Thời Nguyệt đáp: “Hồng Kông.”
Khương Tử lập tức trở thành Sherlock Holmes: “Khoảng thời gian đó, phòng hòa nhạc chỉ có buổi biểu diễn của cô ta thôi đúng không? Vậy thì, người đàn ông vừa nãy, chắc chắn là đến xem cô ta biểu diễn!”
Thời Nguyệt không biết, chỉ có thể im lặng.
“Vậy người đàn ông đó chắc cũng đến từ Hồng Kông.” Khương Tử xoa cằm: “Tớ đã bảo mà, nếu ở Đại Lục có nhân vật tầm cỡ như thế này, không thể nào có chuyện tớ chưa từng nghe nói đến được.”
Dù sao thì nơi mà cô ấy làm việc chính là tòa soạn báo giải trí tài chính nổi tiếng ở Bắc Thành. Là một phóng viên tài chính, làm sao cô ấy có thể bỏ qua một vị đại gia có giá trị tin tức lớn như vậy chứ? Nếu không phải bây giờ đang ở nước ngoài, trong tay cũng không có thiết bị thì cô ấy đã xông lên phỏng vấn vài câu rồi.
“Ở Hồng Kông, vậy thì vị đại gia giàu có đó là ai nhỉ?” Vừa nói, cô ấy vừa nhìn Thời Nguyệt, mắt sáng rực: “Bảo bối, Tiểu Nguyệt, chẳng phải cậu đã ở Hồng Kông một năm sao, cậu có biết anh ta là ai không?”
Lòng bàn tay Thời Nguyệt hơi đổ mồ hôi, cô cầm khăn giấy lau đi, khô khan đáp: “Người ta giàu có như vậy, làm sao mà tớ biết được chứ…”
“Thôi được rồi.” Khương Tử cũng chỉ hỏi vậy thôi, cô ấy lại quay lại chủ đề vừa nãy: “Đại gia đúng là khác biệt thật, ngay cả đi xem hòa nhạc cũng bao trọn cả phòng, không biết bao trọn buổi hòa nhạc này phải tốn bao nhiêu tiền nữa.”
Đó chắc chắn là một con số mà họ hoàn toàn không dám nghĩ tới.
Khương Tử lướt điện thoại, tùy tiện tìm kiếm: “Cô nghệ sĩ violin Trần Tư Na này thật là đẹp, giống như ánh trăng sáng vậy.”
Cô ấy xoay điện thoại qua, Thời Nguyệt rũ mắt nhìn. Trong ảnh, một chùm ánh sáng chiếu vào người phụ nữ mặc váy dạ hội màu trắng, cô ta đang nghiêng đầu kéo đàn violin, xung quanh cô ta như được mạ một lớp ánh trăng, đẹp đến mức như mơ như ảo.
Thời Nguyệt nhìn một lát, đưa điện thoại lại: “Đúng là đẹp thật.”
Khương Tử chống cằm bằng một tay, vẫn còn buôn chuyện: “Một người đàn ông, đặc biệt bao trọn cả phòng vì một người phụ nữ xinh đẹp, tớ không tin giữa hai người này không có chút tia lửa nào.”
Thời Nguyệt rũ mắt xuống, không tiếp lời.
Bữa tối được phục vụ mang lên bàn, Khương Tử cũng không buôn chuyện nữa, cô ấy dùng nĩa xiên một miếng bánh tart bí đỏ cho vào miệng: “Ôi, cái này ngon lắm, cậu mau nếm thử đi.”
Thời Nguyệt ăn một miếng, cũng gật đầu theo.
Đến Úc hai năm rồi, những hương vị dù không quen thuộc đến mấy cũng dần dần thích nghi được.
Sự cô đơn dù đáng sợ đến mấy, cũng đã vượt qua trong hơn một nghìn ngày đêm.
Con người, là sinh vật nhanh thay đổi nhất dưới tác động của môi trường và thời gian.
Ăn được nửa bữa, cửa nhà hàng bỗng nhiên truyền đến tiếng xôn xao, trong miệng Khương Tử đang nhai bít tết nhưng vẫn ngẩng đầu lên nhìn, sững người rồi nói lắp bắp: “Tớ đã nói gì! Tớ đã nói gì nào!”
“Tớ không tin giữa họ không có chút tia lửa nào! Nhìn xem, họ đến hẹn hò ăn tối rồi kìa!”
Thời Nguyệt giật mình, chậm rãi quay đầu nhìn sang.
Một nam một nữ bước vào cửa, người đàn ông dáng người cao lớn thẳng tắp, hai tay đút túi đi vào trước, thân trên mặc áo vest ôm sát người cứng cáp và áo sơ mi đen, đôi chân dài được bao bọc trong chiếc quần tây đen.
Người phụ nữ mặc váy trắng đi sát phía sau, hai bên cửa đều là vệ sĩ mặc đồ đen, nhân viên phục vụ nhà hàng không dám thở mạnh.
Thời Nguyệt lại chỉ nghĩ đến một chuyện bi thảm… “Không phải chứ, đi ăn một bữa cơm thôi mà cũng sắp bị dọn sạch rồi sao?”
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?