Bao Giờ Trăng Sáng

Chương 5

Phó Thừa Lễ gửi tin nhắn: [Tiểu Nguyệt, em có chuyện gì sao?]

 

Thời Nguyệt cắn môi, cuối cùng vẫn hỏi: [Anh Thừa Lễ, ngày mai tiệc sinh nhật của mẹ em sẽ tổ chức ở đâu ạ?]

 

Phó Thừa Lễ không trả lời câu hỏi này, mà nói: [Trước đây em chưa từng gọi anh là anh trai.]

 

Đầu ngón tay Thời Nguyệt khựng lại. Đúng vậy, trước đây cô sống chết không chịu gọi anh là anh trai, ngay cả khi mẹ cô đã gả vào nhà họ Phó, cô vẫn không chịu gọi khi anh ấy đến tìm cô.

 

Chỉ là thời thế thay đổi, xét về tình hay về lý, cô đều nên gọi anh ấy một tiếng anh trai.

 

Anh kế cũng là anh.

 

Thời Nguyệt không trả lời câu này, sự ích kỷ trước đây của cô, làm sao có thể công khai cho mọi người biết được.

 

[Anh Thừa Lễ, anh cho em xin địa chỉ nhé, em đã mua quà cho mẹ và gửi qua đó.]

 

Cô không dám nói rằng mình đã trở về, chỉ có thể bịa ra một cái cớ.

 

Rất lâu Phó Thừa Lễ vẫn không trả lời, đồ ăn ngoài của Thời Nguyệt đã đến rồi mà anh ấy vẫn chưa hồi âm.

 

Thời Nguyệt nhìn chằm chằm vào trang trò chuyện đến mức mắt đau nhức. Vừa mới bóc đôi đũa dùng một lần ra thì WeChat báo tin nhắn, cô vội vàng cầm lên, anh ấy gửi đến một địa chỉ của một khách sạn.

 

Thời Nguyệt vội vàng trả lời: [Cảm ơn anh Thừa Lễ.]

 

Đối phương không trả lời, Thời Nguyệt đợi một lát, quay lại ứng dụng bản đồ, nhập tên khách sạn vào và xem xét khoảng cách.

 

Vẫn khá xa, bây giờ cô đang ở phía nam thành phố, còn họ ở phía bắc thành phố.

 

Cách nhau một thành phố, xa cách ba năm, mẹ con ruột thịt lại trở thành những người xa lạ quen thuộc nhất.

 

Thời Nguyệt từ từ ăn hết đồ ăn ngoài, không sót lại một hạt cơm nào.

 

Sau khi ăn no, cơn buồn ngủ và mệt mỏi liên tục ập đến. Bay về nước, rồi lại dọn dẹp phòng ngủ cả buổi chiều, Thời Nguyệt đã mệt mỏi từ lâu. Ngay cả tắm cô cũng không muốn, cuộn mình vào trong chăn, nhìn điện thoại một lần nữa, vẫn không có bất kỳ tin nhắn nào.

 

Cô tắt điện thoại, tắt đèn rồi chìm vào giấc ngủ.

 

Gió bắc gào thét, khi Thời Nguyệt tỉnh dậy lần nữa, bên ngoài cửa sổ là một màu trắng xóa.

 

Vẫn chưa đến Tết, vậy mà Bắc Thành lại có tuyết rơi trắng xóa như lông ngỗng. Thời Nguyệt không thể nằm yên trên giường, cô thức dậy tắm nước nóng rồi lại dọn dẹp nhà cửa.

 

Cô không biết tại sao tâm trạng lại có chút bồn chồn, có lẽ là vì sắp gặp mẹ. Dọn dẹp nhà cửa giúp cô có việc để làm và có thể bình tĩnh lại.

 

Buổi trưa vẫn là đồ ăn ngoài, đối với một du học sinh vừa trở về, ăn đồ ăn ngoài cũng thấy ngon.

 

Ba giờ chiều, cô thay chiếc áo khoác lông vũ màu trắng có cổ lông, đặt hộp quà vào túi, bắt taxi đến khách sạn, đi theo chỉ dẫn đến phòng tiệc. Bên trong đã có rất nhiều người, nhìn họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, chắc hẳn là người của tập đoàn Phó Thị.

 

Thời Nguyệt đứng ở góc phòng lặng lẽ chờ đợi. Năm giờ mười phút, tiếng ồn ào vang lên ở cửa, Thời Nguyệt quay đầu nhìn lại, một người phụ nữ tóc xoăn ngắn mặc bộ vest nữ màu xám, bên ngoài là áo khoác len, đi giày cao gót bước nhanh vào.

 

Ba năm trôi qua, thời gian không hề bạc đãi bà ấy, ngược lại, có sự nuôi dưỡng của tiền tài và địa vị, bà ấy càng trở nên trẻ trung hơn.

 

Nếu không phải là hai nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt đại diện cho dấu vết của thời gian, ai có thể nhận ra đây là trạng thái của một người phụ nữ bốn mươi lăm, bốn mươi sáu tuổi chứ.

 

Thời Nguyệt nhìn người phụ nữ đang được mọi người vây quanh, ngay giờ phút này đột nhiên cảm thấy vừa xa lạ, lại vừa quen thuộc.

 

Cô hít một hơi, tự cổ vũ bản thân mình, xách túi bước tới, bất chấp những giám đốc điều hành và nhân viên văn phòng đang nịnh bợ, cô đứng thẳng trước mặt người phụ nữ.

 

Tần Trăn thấy con gái đột nhiên xuất hiện, quả thực hơi sửng sốt, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại nụ cười, lạnh nhạt hỏi: “Con đến đây làm gì?”

 

Thời Nguyệt lập tức nghẹn lời, ngơ ngác nhìn bà ấy: “Mẹ, hôm nay là sinh nhật của mẹ…”

 

Tần Trăn dừng lại một chút: “Chỉ là một buổi sinh nhật thôi, không cần phải chạy đi chạy lại vất vả như vậy.”

 

Có người bên cạnh chào bà ấy: “Phó tổng giám đốc Tần.”

 

Tần Trăn nở nụ cười ôn hòa và bắt chuyện với người vừa đến: “Tổng giám đốc Chu, rất hân hạnh, rất hân hạnh.”

 

“…” Thời Nguyệt nhếch môi, cười tự giễu, đợi bà ấy nói xong, cô khẽ gọi: “Mẹ...”

 

Tần Trăn tiễn tổng giám đốc Chu vừa chào hỏi mình đi, quay đầu nhìn Thời Nguyệt một cái: “Nếu con không có việc gì thì tìm chỗ ngồi xuống ăn cơm đi, ăn xong thì về Úc.”

 

Tim Thời Nguyệt lập tức nguội lạnh.

 

Cô rất muốn nói với người phụ nữ trước mặt rằng cô đã tốt nghiệp rồi, không cần phải về Úc nữa.

 

Nhưng cổ họng dường như bị nghẹn bởi ngàn lớp bông, cô không thể nói được lời nào.

 

Chỉ có chóp mũi và hốc mắt cay xè, một màn sương mù không tên dần lan tỏa.

 

Tần Trăn không quan tâm đến cô nữa, đi thẳng về phía trước trong sự vây quanh của các quản lý cấp cao và nhân viên cổ cồn trắng*. Thời Nguyệt lau mặt, nhanh chóng bước tới, lần nữa chặn đường mẹ mình, cô lấy món quà ra: “Mẹ, chúc mẹ sinh nhật vui vẻ.”

* Nhân viên cổ cồn trắng: Là những người làm việc chủ yếu bằng trí óc, thường làm việc trong các công ty, tổ chức lớn.

 

Bước chân Tần Trăn khựng lại, nhìn hộp quà trong tay cô, rồi nhìn Thời Nguyệt một cái, giơ tay ra nhận lấy món quà nói: “Đi ngồi xuống ăn cơm đi.”

 

Ngay sau đó, bà ấy quay đầu gọi thư ký của mình đến dặn dò vài câu.

 

Thư ký bước tới, dẫn Thời Nguyệt đến một chỗ ngồi ở bên cạnh.

 

Thời Nguyệt không có ý kiến gì về chỗ ngồi, nhưng trước khi ngồi xuống, cô vẫn theo thói quen nhìn mẹ mình lần nữa, lại thấy bà ấy tùy tiện đưa món quà cô vừa tặng cho một người bên cạnh, rồi tiếp tục nói cười vui vẻ.

 

Thời Nguyệt đứng sững tại chỗ, thư ký dẫn cô đến vị trí rồi rời đi, xung quanh không có mấy người.

 

Không lâu sau, chủ tịch Phó của Hội đồng quản trị dẫn theo một cặp con trai con gái đến dự, không khí buổi tiệc sinh nhật đạt đến cao trào. Một cô gái mặc váy dạ hội xinh đẹp tươi cười bước tới, trao một món quà.

 

Tần Trăn mỉm cười ôn hòa và cưng chiều, khi nhận quà còn vỗ nhẹ tay cô gái. Không biết bà ấy đã nói gì, cô gái kia cười nhận lại món quà, mở hộp quà ra, đó là một chiếc đồng hồ đeo tay nữ cao cấp.

 

Tần Trăn cười càng dịu dàng hơn, xắn tay áo lên, cô gái kia đeo đồng hồ cho bà ấy, những người bên cạnh đều khen cô gái hiếu thảo.

 

Đó là con gái nhà họ Phó, Phó Văn Văn.

 

Thời Nguyệt ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng chói mắt này.

 

Hóa ra, ở nơi cô không biết, mẹ cô lại hạnh phúc đến nhường này.

 

Bà ấy đã có một cô con gái, nên không cần thêm một cô con gái nào khác nữa.

 

Trong bữa tiệc sinh nhật xa hoa này, sự náo nhiệt thuộc về người khác, còn cô, chỉ là một người xa lạ không liên quan, không đáng kể.

 

Thời Nguyệt không biết mình đã bước ra khỏi phòng tiệc như thế nào, cũng không biết mình đã từng bước đi ra bên ngoài khách sạn ra sao.

 

Tuyết lớn bay lả tả, từng bông từng bông rơi xuống tóc và má cô, lạnh buốt đến thấu xương.

 

Sau này, cô thật sự chỉ còn lại một mình.

 

Một giọt chất lỏng ấm áp hòa lẫn với tuyết làm ướt khuôn mặt cô.

 

Thời Nguyệt vô cảm bước ra ngoài.

 

“Tiểu Nguyệt.” Một giọng nói ấm áp gọi cô lại.

 

Bước chân Thời Nguyệt khựng lại, tuyết trên đầu cô bị một bóng râm che khuất, một bóng người cao ráo bước tới: “Em đã về rồi.”

 

Thời Nguyệt vội vàng cúi đầu, lén lau mặt, rồi ngẩng đầu lên với nụ cười hoàn hảo: “Anh Thừa Lễ.”

 

Phó Thừa Lễ khựng lại, cúi đầu lặng lẽ nhìn cô: “Nếu không muốn cười thì đừng cười nữa.”

 

Thời Nguyệt vẫn giữ nụ cười: “Sao anh lại ra đây?”

 

“Em đã tốt nghiệp rồi phải không?”

 

Thời Nguyệt im lặng.


Cảnh tượng vừa rồi ai cũng thấy rõ, niềm vui sướng khi Phó Thừa Lễ bất chợt nhìn thấy Thời Nguyệt trở về cũng bị cảnh tượng đó đâm đau mắt. Nhưng là một người thuộc thế hệ sau, anh ấy không thể bình phẩm gì về người lớn tuổi không có quan hệ máu mủ như mẹ kế, đành phải đi theo bóng lưng cứng đờ của cô gái nhỏ ra khỏi phòng tiệc.

 

Ba năm không gặp, cô đã thay đổi rất nhiều.

 

Im lặng hơn và trong suốt hơn trước.

 

Trong suốt đến mức đâm thẳng vào lòng người.

 

Điện thoại trong túi rung lên bần bật, Phó Thừa Lễ biết chắc chắn là em gái gọi cho anh ấy. Tiệc sinh nhật của dì Tần năm nào cũng vậy, cả nhà phải cùng nhau cắt bánh sinh nhật.

 

Thời Nguyệt lại nở nụ cười: “Anh Thừa Lễ, tiệc sinh nhật sắp bắt đầu rồi, anh vào đi, em sẽ không vào đâu.”

 

Cô xoay người định đi, Phó Thừa Lễ vội vàng kéo cô lại: “Khoan đã, Tiểu Nguyệt.”

 

Anh ấy lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng từ trong túi, đặt vào tay cô. Cảm nhận được sự lạnh lẽo trên ngón tay cô, anh ấy nắm lấy tay cô theo thói quen, nhưng giây tiếp theo lại đột ngột khựng lại.

 

Anh ấy quên mất, bây giờ quan hệ của họ đã là anh em kế rồi.

 

Thời Nguyệt giằng tay ra, Phó Thừa Lễ lập tức buông lỏng, khẽ ho một tiếng, gượng gạo chuyển chủ đề: “Trong thẻ có chút tiền, em vừa về nước, có nhiều việc cần dùng tiền để lo liệu, đừng khách sáo với anh.”

 

Thời Nguyệt đẩy thẻ lại: “Không cần đâu anh Thừa Lễ, em có tiền mà.”

 

Thật ra tất cả chỉ là vì muốn giữ thể diện, số tiền mà Hạ Trấn Vũ đưa cô không dám động vào, tiền lương thực tập đã chẳng còn lại bao nhiêu. Cô trở về Bắc Thành cũng là vì muốn có thể tìm được một công việc kiếm sống sớm nhất có thể.

 

Phó Thừa Lễ không nhận, đút tay vào túi quần tây: “Tiểu Nguyệt, đừng khách sáo với anh, em có tiền hay không anh còn không biết sao.”

 

Thời Nguyệt nắm chặt chiếc thẻ ngân hàng, ngón tay bị gió lạnh thổi đến cứng đờ.

 

“Sống tốt vào, đừng bạc đãi bản thân.” Phó Thừa Lễ dịu giọng nói, đưa chiếc ô đen cho cô: “Trên đường về…”

 

Lời còn chưa nói hết, một giọng phổ thông ngọng nghịu đã cắt ngang lời anh ấy: “Mợ chủ, cậu chủ đến đón cô rồi.”

 

Phó Thừa Lễ và Thời Nguyệt đều cứng người, không hẹn mà cùng quay đầu nhìn về phía người vừa lên tiếng.

 

Người đàn ông trẻ tuổi cầm chiếc ô đen có logo chữ RR, cúi người về phía Thời Nguyệt. Cậu ấy mặc vest, thắt cà vạt kiểu Windsor, nhưng trên tay lại đeo găng tay trắng, nhìn thoáng qua là biết ngay đó là tài xế.

 

Cách đó không xa, một chiếc Rolls-Royce Phantom màu đen lặng lẽ dừng lại trong gió tuyết.

 

Mí mắt Thời Nguyệt đột nhiên giật giật.

 

Mặc dù cô không quen biết người tài xế và chiếc xe này, nhưng không hiểu sao, cô lại cảm thấy, người đang ở trong xe nhất định có người đó.

 

“Mợ chủ?” Tài xế gọi thêm lần nữa.

 

Sắc mặt Phó Thừa Lễ trầm xuống, tiến lên một bước chắn Thời Nguyệt ra sau lưng: “Quý ông này có phải đã nhận nhầm người rồi không? Thời Nguyệt là em gái tôi, không phải mợ chủ mà cậu nói.”

 

Tài xế không để ý đến anh ấy, vẫn hướng về phía Thời Nguyệt, khẽ cúi người.

 

Lúc này Phó Thừa Lễ mới nhận ra điều gì đó không ổn, quay đầu nhìn Thời Nguyệt: “Tiểu Nguyệt?”

 

Thời Nguyệt đành phải cứng rắn bước ra: “Cảm ơn anh Thừa Lễ, vậy em xin phép về trước.”

 

Tài xế vội vàng làm động tác mời, Thời Nguyệt trả lại thẻ ngân hàng cho Phó Thừa Lễ, cúi đầu bước về phía trước.

 

Phó Thừa Lễ nhíu chặt mày, tiến lên một bước: “Tiểu Nguyệt…”

 

Tài xế nhanh chóng đưa tay ngăn lại, gật đầu với anh ấy, sau đó bước nhanh theo sau, che chiếc ô đen lên đầu Thời Nguyệt.

 


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin