Thời Nguyệt đang hối hận vì lúc đó nhát gan đòi ít quá, đột nhiên cảm thấy có ánh mắt nhìn về phía mình, ngẩng đầu lên nhìn, chính là vị chủ tịch Hoắc của tập đoàn Hoắc Nguyên kia.
Người đàn ông gật đầu chào cô: “Cô Thời Nguyệt."
Thời Nguyệt vô cùng kinh ngạc, những gì cô biết về anh ấy đều là nhờ bạn thân phổ cập kiến thức, nhưng anh ấy lại biết cô sao?
Mặc dù anh ấy là bạn của Hạ Trấn Vũ, nhưng Thời Nguyệt chưa từng gặp anh ấy ngoài đời. Lúc đó bọn họ cũng không tổ chức hôn lễ, sau khi đăng ký kết hôn, ngày thứ hai cô đã đi nước Úc xa xôi rồi.
"Anh biết tôi sao?"
Hoắc Cẩm Tây cười nhẹ, liếc nhìn bạn thân, thâm ý sâu xa: "Vợ của A Miễn, sao tôi có thể không biết được chứ."
A Miễn?
Đúng rồi, tên ban đầu của anh là Chung Miễn.
Biết bao người cứ nghĩ cái tên Hạ Trấn Vũ được gọi nhiều, thì anh thật sự là người nhà họ Hạ, nhưng thực ra người ta có tên thật của riêng mình.
Thời Nguyệt cũng theo ánh mắt của anh ấy nhìn về phía người đàn ông mà cô đang khoác tay, trong lúc mơ hồ lại có chút không hiểu được.
Đã là bạn bè, thì hẳn phải biết rằng, đối với anh, cô chẳng qua chỉ là một người không quan trọng.
Truyền thông Hồng Kông từng đưa tin rằng cô là một quân cờ bị vứt bỏ sau khi lợi dụng xong, hai năm không hỏi han gì cũng đã xác thực tính chân thực của bản tin này. Nhưng Thời Nguyệt lại hiểu rõ, hôn nhân của họ hoàn toàn là lợi dụng lẫn nhau, chỉ có lợi dụng, không hề tồn tại tình cảm.
Lần này nếu không phải tình cờ gặp nhau ở Bắc Thành, bị anh hiểu lầm là ngoại tình với người khác, có lẽ anh cũng sẽ không quan tâm đến cô.
Đằng sau lại có thêm một nhóm người nữa đến, các cậu ấm lại bắt đầu trêu chọc, những âm thanh ồn ào làm xáo trộn suy nghĩ miên man của Thời Nguyệt. Hạ Trấn Vũ bước về phía trước, cô bị dẫn theo, đi giữa mọi người.
Bên trái là ông chủ công ty điện ảnh và truyền hình nổi tiếng toàn quốc, bên phải lại là cậu ấm đời thứ hai của một gia đình cấp cao. Trước sau trái phải thì khỏi phải nói, Thời Nguyệt chợt nghĩ, nếu cô bạn thân Khương Tử mà có mặt ở đây, nhất định sẽ vui phát điên lên mất.
May mắn thay, trong số các cậu ấm này cũng có vợ của họ, Thời Nguyệt cũng không đến mức quá lúng túng.
Dọc đường đi là các kiến trúc tinh xảo, hoa thơm cỏ lạ, là một cảnh quan vườn thượng uyển hiếm có ở Bắc Thành, sân vườn thì được trang hoàng thành một bữa tiệc Khúc Thủy Lưu Thương* xa hoa.
* Khúc Thủy Lưu Thương: Một ngày cuối xuân mùng ba tháng ba tiết Thượng Tị, người xưa có tập tục tới bên sông tắm gội cầu may trừ tà, gọi là Tu Hễ. Tới thời Tấn, lễ hội đạp thanh vào ngày mùng ba tháng ba còn cử hành tiệc rượu ở khúc quanh sông, hình thành một trào lưu. Năm Vĩnh Hòa thứ 9 đời Tấn Mục Đế, tức trước lúc Vương Hi Chi từ quan hai năm, Hi Chi đang làm Nội sử Cối Kê, ông cho cử hành tiệc rượu ở Lan Đình vào ngày mùng ba tháng ba tiết Thượng tị. Ông mời các danh sĩ cùng con em trong nhà tổng cộng 41 vị tụ hội, thư thái làm thơ tác phú, nơi non cao nước biếc, trúc xanh bạt ngàn mà thả hồn vào cảnh. Để nước trong trôi nhẹ rửa thân tâm, để sinh mệnh phàm tục được hòa cùng Trời Đất. Các sáng tác thi ca của ngày hội ấy, được kết tập thành ‘Lan Đình tập’, Vương Hi Chi ngay lúc ấy viết đề tựa cho thi tập, đó chính là bút tích thiên cổ lưu danh “Lan Đình tập tự” (gọi tắt là ‘Lan Đình tự’)
Đây là lần đầu tiên Thời Nguyệt tham gia một bữa tiệc kiểu Trung Quốc như thế này, mắt cô gần như nhìn mãi cũng không hết. Ngồi xuống vị trí của tiệc Khúc Thủy Lưu Thương, cánh tay hai người đang khoác nhau cũng hoàn toàn tách ra, Thời Nguyệt vội vàng rụt về, lòng bàn tay phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Tiệc Khúc Thủy Lưu Thương rất náo nhiệt, trong bữa tiệc bắt đầu chơi trò Phi Hoa Lệnh. Là nhân vật chính của buổi sinh nhật, vị chủ tịch Hoắc trẻ tuổi kia thậm chí còn gọi người phụ nữ mặc vest đen vẫn luôn đi theo sau mình tiến lên.
Ánh mắt Thời Nguyệt không kìm được nhìn sang, khi đối diện với khuôn mặt lạnh lùng, thanh thoát kia, trong lòng cô đã thích ngay.
Là một cô gái có khí chất.
Phi Hoa Lệnh bắt đầu trong bữa tiệc, Thời Nguyệt không khỏi liếc nhìn Hạ Trấn Vũ, hình như anh đã đến Hồng Kông từ khi mới hơn mười tuổi, không biết có thể tiếp lời được không. Nhưng mà đó cũng chẳng phải là điều cô nên lo lắng, cô nhìn những món ăn ngon đang trôi nổi trong dòng nước uốn lượn trước mặt, thầm nuốt nước bọt.
Cô chưa ăn cơm chiều, đã đói từ lâu rồi.
Hạ Trấn Vũ nghiêng đầu nhìn cô một cái, cầm đũa lên, gắp một miếng bánh hoa sen đặt vào bát cô: “Tự ăn đi, hửm?"
Thời Nguyệt vội vàng gật đầu.
Cô đoán không sai, Hạ Trấn Vũ không thể tiếp lời được nhiều câu Phi Hoa Lệnh. Nhưng anh là người biết chơi, không tiếp được thì bị phạt rượu, Thời Nguyệt cũng bị kéo theo uống mấy ly.
Ừm, là do cô lén uống bị phát hiện nên bị kéo vào.
Trước đây khi ở Úc, cô rất thích uống rượu một mình, đặc biệt là trong khoảng thời gian không ngủ được.
Hơn một tiếng trôi qua, bữa tiệc Khúc Thủy Lưu Thương náo nhiệt kết thúc, những cậu ấm này lại bắt đầu chơi trò thi viết thư pháp.
Thời Nguyệt đã uống chút rượu trong bữa tiệc, khi vào trong phòng ấm thì thấy vô cùng chóng mặt. Thế nên cô dứt khoát từ từ đi dạo ở ngoài hành lang để hóng gió.
Sự náo nhiệt dần xa, cô bước vào một căn gác trống trải, nằm dài trên chiếc ghế dưới cửa sổ gỗ chạm khắc, chán nản nhìn những tòa kiến trúc cách đó không xa.
“Cô Hạ.” Một giọng nói ôn hòa chợt vang lên.
Thời Nguyệt chống cằm, vẫn nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.
Sau một lát, cô cảm thấy hình như người đó đang gọi mình, lúc này cô mới chậm chạp quay đầu nhìn lại. Đó là người phụ nữ lạnh lùng mặc vest đen luôn đi theo sau chủ tịch Hoắc, đang đứng ở cửa căn gác, trên tay bưng bánh ngọt và đồ uống ngọt.
“Tôi thấy trong bữa tiệc cô không ăn được bao nhiêu, nên mang chút bánh ngọt đến cho cô.”
“Cảm ơn.” Thời Nguyệt ngồi thẳng người, thật ra cô đã ăn rất nhiều trước khi bị chủ tịch Hoắc gọi đến.
Người phụ nữ bước vào, cúi người đặt khay lên chiếc bàn thấp bên cạnh Thời Nguyệt, rồi tự giới thiệu: “Tôi là Mạnh Nam Chi, vệ sĩ riêng của anh Hoắc. Cô có bất cứ chuyện gì ở đây đều có thể tìm tôi.”
Vệ sĩ à.
Thời Nguyệt gật đầu.
Ngay sau đó cô chợt mở to mắt… Vệ sĩ!
Thời Nguyệt ngước nhìn cô ấy với vẻ khó tin, đôi mắt lấp lánh nhìn chằm chằm.
Phụ nữ biết võ vốn đã ít, huống chi còn có thể làm vệ sĩ riêng cho chủ tịch Hoắc, vậy thì người này phải lợi hại đến mức nào chứ!
Mạnh Nam Chi nhìn vào mắt cô, khẽ mỉm cười, đoán được suy nghĩ của cô, ôn tồn nói: “Nếu cô không ngại phiền phức, có thể tìm kiếm trên mạng về Giải vô địch Thái Cực toàn quốc năm 2018.”
Thời Nguyệt không cần tìm kiếm, lập tức đoán ra: “Cô là quán quân đúng không!”
Mạnh Nam Chi gật đầu.
“Giỏi quá đi.” Một cảm giác thân thiết dâng trào, Thời Nguyệt vội nói: “Cô không cần gọi tôi khách sáo như vậy đâu, tôi tên là Thời Nguyệt, cứ gọi thẳng tên tôi là được.”
Mạnh Nam Chi thuận theo: “Cô Thời Nguyệt.”
“…” Thời Nguyệt gãi gãi mặt, trong lòng thực sự yêu mến cô gái này, bèn dò hỏi: “Tôi nghe anh Hoắc gọi cô là Nam Chi, tôi gọi cô là Nam Chi được không?”
Mạnh Nam Chi cười một tiếng, nụ cười tươi tắn hơn hẳn nụ cười trước đó: “Đương nhiên là được.”
Thời Nguyệt vui vẻ, nhưng lại không tìm được chủ đề gì để nói, đành bưng đồ uống ngọt đưa qua: “Vừa nãy thấy cô cũng uống không ít rượu, uống chút đồ ngọt để giải rượu đi.”
“Cảm ơn.” Mạnh Nam Chi nhận lấy, ôn hòa hỏi: “Cô Thời Nguyệt không phải đang du học ở Úc sao, sao đột nhiên lại đến Bắc Thành?”
Thời Nguyệt kinh ngạc: “Sao cô biết tôi ở Úc?”
Mạnh Nam Chi giải thích: “Nửa đầu năm nay tôi làm vệ sĩ cho cậu con trai thứ hai nhà họ Phan ở Hồng Kông, có nghe qua một vài lời đồn.”
Nhà họ Phan? Thời Nguyệt không rõ lắm, nhưng nghĩ lại, cô ấy đã có thể làm vệ sĩ trong giới nhà giàu ở Hồng Kông, thì chắc chắn phải nắm rõ mọi tin tức về các gia đình giàu có ở Hồng Kông.
Nghĩ đến chuyện hồi tháng mười, trong lòng cô có chút tò mò.
Đã hai năm rồi, chuyện anh nói lúc trước vẫn chưa được giải quyết, mà giờ cô đã tốt nghiệp, muốn định cư ở Bắc Thành thì cần tiền gấp.
Vì vậy, ly hôn là điều không thể tránh khỏi.
Trong bản thỏa thuận tiền hôn nhân ký kết lúc trước có một điều khoản bổ sung là, khi anh nắm quyền kiểm soát tập đoàn Hạ Thị, hai người sẽ ly hôn. Khoản bồi thường đáng lẽ phải trả sẽ được trao cho cô không thiếu một xu.
Lúc đó cô còn trẻ không dám có ý kiến gì, chỉ cần nhìn thấy anh là đã vô cùng sợ hãi, nghĩ rằng lúc đầu anh đã có thể đánh bại cậu cả nhà họ Hạ, giờ chỉ còn lại hai đứa con riêng thôi, chắc hẳn sẽ nhanh chóng thôi.
Dù sao, khi đàn ông tranh giành quyền lực, họ sẽ bất chấp cả tính mạng.
Nói cách khác, hôn ước này chỉ có hiệu lực khi anh nói ly hôn và cô mới có thể nhận được bồi thường.
“Vậy trong thời gian cô ở Hồng Kông có gặp Hạ… Trấn Vũ không?” Ba chữ cuối cùng cô nói rất nhanh, như thể miệng bị bỏng.
Mạnh Nam Chi đáp: “Tôi đã gặp vài lần rồi.”
Thời Nguyệt khó giấu được sự kích động, thăm dò hỏi: “Vậy bên cạnh anh ấy có...”
Lời này thật sự quá mập mờ, cô ngừng lại một chút, rồi xìu xuống: “Thôi thôi, cứ xem như tôi chưa từng hỏi.”
Mạnh Nam Chi lại hiểu ý: “Tôi gặp vài lần rồi, bên cạnh tổng giám đốc Hạ không có bạn nữ nào cả, trong thời gian ở Hồng Kông cũng không nghe nói anh ấy thân thiết với cô gái nào. Cô Thời Nguyệt không cần phải lo lắng.”
Thời Nguyệt lập tức đỏ mặt, vội vàng xua tay: “Tôi không có ý đó...”
Mạnh Nam Chi cười, đôi mắt lạnh lùng cong cong: “Điều tôi nghe thấy nhiều nhất là sự quyết đoán, nhanh chóng, tàn nhẫn trên thương trường, không nhận người thân của anh ấy, thậm chí còn tính toán lợi dụng cả vợ mình.”
Thời Nguyệt gãi má: “Truyền thông Hồng Kông thích phóng đại thôi, chúng tôi thực ra là lợi dụng lẫn nhau.”
Mạnh Nam Chi hơi ngạc nhiên, hôn nhân hợp đồng?
Tuy nhiên, truyền thông Hồng Kông nói đúng một điểm, hôn nhân của hai người họ là liên hôn nội bộ, con nuôi cưới con gái ruột, con nuôi có được thân phận để thừa kế nhà họ Hạ. Có thể thấy nền tảng tình cảm không sâu đậm, việc hợp tác với nhau thì có khả năng.
“Các cô đều ở đây à.” Một giọng nữ dịu dàng vang lên.
Hai người đồng loạt quay đầu lại, đó là vợ của một cậu ấm nào đó, trên tay cầm hai chai cocktail: “Cùng nhau uống nhé?”
Mạnh Nam Chi giới thiệu với Thời Nguyệt: “Lâu Vãn, vợ của Tạ Hoài Khiêm, con trai thứ hai nhà họ Tạ ở Bắc Thành, hiện đang sống ở Nam Thành. Tài làm bánh ngọt của cô Tạ phải nói là tuyệt đỉnh.”
Thời Nguyệt vội vàng đứng dậy: “Cô Tạ.”
“Cô Tạ.” Mạnh Nam Chi cũng bước tới, nhận lấy cocktail, gọi trợ lý của Hoắc Cẩm Tây đến, nhờ cậu ta mang vài chiếc ly qua.
Lâu Vãn đi đến chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, xua tay: “Tôi tên là Lâu Vãn, các cô cứ gọi thẳng tên tôi là được.”
Cô ấy đề nghị: “Vừa đủ ba người, chơi Đấu Địa Chủ đi, ai thua thì uống rượu nhé?”
Thời Nguyệt và Mạnh Nam Chi đều hơi ngạc nhiên.
Lâu Vãn giải thích: “Ngồi không cũng chán, chi bằng chơi một chút, các cô đều uống được rượu chứ? Nếu không uống được thì dán giấy phạt?”
“Có thể uống một chút.” Thời Nguyệt không có ý kiến, Mạnh Nam Chi cũng đồng ý.
Kết quả là tửu lượng của cả ba đều kinh người, người này uống giỏi hơn người kia. Thời Nguyệt là do tự uống một mình mà luyện thành, Mạnh Nam Chi là do làm vệ sĩ mà luyện thành, còn Lâu Vãn thì thuần túy là bẩm sinh đã uống được.
Tính cách ba người khá giống nhau, chơi đến cuối cùng, mỗi người đều uống không dưới 1kg rượu, từ cocktail đến rượu Tây rồi đến rượu sake.
Khi Tạ Hoài Khiêm và Hoắc Cẩm Tây tìm đến đều rất kinh ngạc, còn Hạ Trấn Vũ đi theo sau thì không có biểu cảm gì.
Ba người trong căn gác đứng dậy, đi về phía cửa, bước chân nhìn có vẻ vững vàng, nhưng thực ra sắp ngã đến nơi rồi.
Tạ Hoài Khiêm hiểu rõ tửu lượng của vợ mình nhất, đỡ Lâu Vãn, chào tạm biệt trước.
Mạnh Nam Chi là người trông bình thường nhất trong ba người, ngoài việc hai má hơi ửng hồng ra thì không thấy gì khác lạ, cô ấy lặng lẽ đứng sau Hoắc Cẩm Tây.
Chỉ có Thời Nguyệt, người đi ngang qua Hạ Trấn Vũ với đôi má ửng đỏ và ánh mắt ngây dại, trông có vẻ đã say.
Anh không khỏi nhíu mày: “Cô đi đâu đấy?”
Thời Nguyệt quay đầu lại, thấy là anh, cười toe toét: “Ủa? Anh trai, sao anh lại ở đây?”
Bên cạnh lập tức bắn đến hai ánh mắt thâm sâu khác nhau, mấy cậu ấm cách đó không xa cũng cười đầy ẩn ý.
Cho dù mặt Hạ Trấn Vũ có dày đến mấy cũng không thể ở lại được nữa.
Người không biết còn tưởng rằng anh chơi bời trăng hoa lắm, rõ ràng là vợ mà còn gọi nhau là anh trai em gái.
“Quay lại.” Anh vươn tay nắm lấy cánh tay cô.
Vốn dĩ Thời Nguyệt đã đi không vững, chân loạng choạng ngã ngửa ra sau, Hạ Trấn Vũ đành phải đưa tay kia ra đỡ lấy cô.
“A… Anh?” Thời Nguyệt hét lên nửa chừng, ngả vào lòng anh, đôi mắt long lanh nhìn anh đầy khó hiểu.
Những người ở đây lập tức “tự giác” tản đi hết, ngay cả Hoắc Cẩm Tây cũng dẫn Mạnh Nam Chi rời đi.
Hạ Trấn Vũ hít sâu một hơi, đợi mọi người đi hết mới cụp mắt xuống: “Đứng dậy.”
Thời Nguyệt lắc đầu, không nói gì, cứ nhìn anh như vậy.
“…” Hạ Trấn Vũ cạn lời, đổi giọng: “Không đứng dậy thì tôi ném cô xuống ao sen cho cá ăn!”
Trước đây từng có một đứa con riêng khiêu khích anh rất dữ dội, Hạ Trấn Vũ không nói hai lời ném người đó xuống Vịnh Victoria. Sau đó truyền thông Hồng Kông đưa tin rằng, chọc giận anh Hạ sẽ bị ném xuống biển cho cá ăn, tin đồn ngày càng lan truyền phóng đại.
Vừa hay Thời Nguyệt đã từng nghe qua tin đồn này, cô vội vàng đứng thẳng người dậy, nhưng vẫn nắm chặt cánh tay anh, có chút tủi thân: “Em chóng mặt quá…”
Hạ Trấn Vũ lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, nhưng cũng mặc kệ cô nắm, dẫn cô đi ra ngoài.
Tiệc sinh nhật gần như đã tan sau khi kết thúc tiệc Khúc Thủy Lưu Thương. Hạ Trấn Vũ chào Hoắc Cẩm Tây, dẫn Thời Nguyệt trở lại xe, chiếc xe rời khỏi tòa nhà họ Hoắc.
“Cậu chủ, về khách sạn sao?” Tài xế liếc nhìn gương chiếu hậu, cẩn thận hỏi.
Chủ yếu là không biết cô Thời Nguyệt sống ở đâu.
Hạ Trấn Vũ nghiêng đầu nhìn người đang cuộn tròn ngủ say bên cạnh, nhíu mày, cúi người tới, đưa tay kéo cô dậy, đỡ cô ngồi thẳng.
“Hạ Thời Nguyệt.”
Thời Nguyệt khó chịu cựa quậy một chút.
Hạ Trấn Vũ nhíu mày: “Hạ Thời Nguyệt!”
Thời Nguyệt đột nhiên giơ một ngón tay lên, suýt nữa chọc vào mắt Hạ Trấn Vũ, anh ngửa người ra sau để tránh.
Thời Nguyệt lắc lắc ngón tay: “Em không phải tên là Hạ, Hạ Thời Nguyệt…”
“Em tên là Tần… Không đúng… Em tên là Thời Nguyệt.”
“Anh phải gọi em là Thời Nguyệt đó.” Ngón tay cô gập xuống, chỉ thẳng vào anh.
Gân xanh trên trán Hạ Trấn Vũ giật hai cái, xác định cô thật sự say rồi, anh kéo tay cô xuống, không nói nhảm với cô nữa: “Cô sống ở đâu?”
“‘Con’ gì?” Thời Nguyệt mở đôi mắt mơ màng nhìn người đàn ông, ánh mắt tập trung rồi lại mất tiêu cự, nhưng cũng nhìn rõ anh.
Đại não chậm chạp, hỗn loạn tiếp nhận thông tin… Anh đang kéo tay cô, nói muốn “con” gì đó…
Giây tiếp theo, Thời Nguyệt đột nhiên rụt tay lại, nắm chặt quần áo trước ngực, kinh hoảng nhìn anh: “Anh muốn sinh con trai sao?”
Cô sợ hãi tột độ: “Cầu xin anh, đừng tìm em nữa được không?”
Hạ Trấn Vũ: “…”
Tài xế: “…”
Trong xe nhất thời yên tĩnh, chỉ còn tiếng hít thở và máy sưởi.
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?