Hạ Trấn Vũ nhìn một lúc lâu, bưng bát lên, nếm thử một ngụm. Vị ngọt, dù anh không thích đồ ngọt nhưng lại không hề ghét, anh uống cạn trong một hơi.
Canh đã gần nguội, không quá nóng, chất lỏng ấm áp theo thực quản đi vào dạ dày.
Vết nhăn hình chữ "Xuyên" giữa hai lông mày giãn ra. Hạ Trấn Vũ ngửa bát, không còn sót lại một giọt nào.
Anh đặt bát xuống, quay sang nhìn bàn ăn. Người kia đang cắm đầu ăn ngon lành. Bụng anh kêu "ùng ục" một tiếng. Hạ Trấn Vũ khẽ gõ ngón tay, đột nhiên đứng dậy, đi tới, giật lấy đôi đũa của cô.
"?" Thời Nguyệt sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh.
Hạ Trấn Vũ kéo ghế bên cạnh cô ra ngồi xuống, vươn tay kéo bát mì còn lại một nửa trước mặt cô về phía mình, rồi cúi đầu ăn.
Thời Nguyệt lập tức trợn tròn mắt, anh anh anh...
Cô vội vàng vươn tay ra giật lại: “Cái này là tôi ăn thừa!" Thấy anh dừng động tác, cô vội vàng dịu giọng: “Nếu anh muốn ăn, tôi sẽ làm cho anh một phần mới."
Hạ Trấn Vũ nâng đũa lên gạt tay cô ra: “Tôi còn không chê, cô chê cái gì?"
Thời Nguyệt gần như muốn gãi đầu: “Đây không phải là vấn đề chê hay không chê..."
Mà là, mà là... Cô cảm thấy da đầu mình tê dại luôn rồi!
Hạ Trấn Vũ ăn hết sạch chỗ mì còn lại của cô chỉ trong nháy mắt, lúc này mới ngẩng đầu nhìn cô: “Vậy đó là gì?"
Còn có thể là gì nữa... Thời Nguyệt quay đi, cả người toát ra vẻ chết lặng cam chịu: “Là tôi chưa ăn no."
Hạ Trấn Vũ đặt đũa xuống: “Nấu thêm là được mà?"
Thời Nguyệt mím môi, lẩm bẩm: "Nếu anh muốn ăn, tôi sẽ nấu cho anh là được rồi..."
Sao lại phải giật của cô, đáng sợ lắm chứ bộ.
Hạ Trấn Vũ ừ một tiếng: “Yên tâm, lần này sẽ không giật của cô nữa."
Thời Nguyệt liếc anh một cái, mím môi. Cô đã đói cả đêm, quả thực chưa no, không muốn nửa đêm bị đói bụng đến tỉnh, vì vậy cô quay người đi vào bếp.
Giọng người đàn ông truyền đến từ phía sau: "Cái bát canh ngọt đó, nấu thêm một bát nữa."
Thời Nguyệt khựng lại, nhìn về phía quầy bar bếp, bát sạch bong, cô đắc ý nhếch khóe môi.
"Đó không phải là canh ngọt." Cô nhỏ giọng biện minh: “Đó là canh giải rượu."
Hạ Trấn Vũ ở phía sau cô lại cạo sạch đáy bát lần nữa, lặng lẽ đặt đũa xuống, không nghe rõ cô nói gì, bèn hỏi ngược lại: "Cô đang lẩm bẩm cái gì vậy?"
Thời Nguyệt không nói gì, cắm đầu đi vào bếp.
Phần mì thứ hai và canh giải rượu nhanh chóng được làm xong. Thời Nguyệt bưng canh đưa cho anh, còn mình bưng mì ngồi sang một bên khác.
Ánh mắt Hạ Trấn Vũ thu lại từ phần mì đầy đủ màu sắc, hương vị trong tay cô, nhìn bát canh giải rượu nhạt nhẽo trước mặt, đột nhiên lên tiếng: "Cô thật sự chỉ…"
Thời Nguyệt vội vàng ôm chặt bát của mình: “Anh nói là sẽ không giật nữa rồi."
"..."
Hạ Trấn Vũ nhếch môi khẽ khịt mũi một tiếng, thong thả đứng dậy: “Nếu đã như vậy, thì xin thứ lỗi tôi không tiếp tục ở lại."
"..."
Thời Nguyệt bực bội giận dỗi một chút, rồi đành cam chịu số phận gọi anh lại: “Khoan đã."
Cô lấy một cái bát sạch, chia một nửa phần mì ra, đặt trước mặt anh: “Mời anh dùng."
Cô nghĩ, phận trâu ngựa nơi công sở cũng chỉ đến thế này thôi.
Hạ Trấn Vũ nhếch khóe môi, hừ lạnh một tiếng, cao quý lạnh lùng ngồi xuống: “Đã nói là không giật của cô rồi, nhưng cô lại vội vàng dâng lên, vậy thì miễn cưỡng ăn một miếng vậy."
Ăn không chết anh đâu.
Thời Nguyệt hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười, sau đó vội vàng cắm đầu ăn mì.
Nếu không phải vì năm mươi triệu, cô đã bỏ việc ngay lập tức rồi.
May mắn thay, bữa ăn khuya đã bịt miệng người đàn ông lại, khiến anh không còn thốt ra những lời lẽ kinh khủng nữa.
Trước đây tại sao cô không nhận ra miệng lưỡi người này độc địa đến thế?
Ăn xong bữa khuya, hai người lần lượt trở về tầng ba, lúc này đã là hai giờ sáng.
Hạ Trấn Vũ đi tắm, Thời Nguyệt khoanh chân ngồi trên tấm thảm lông cừu, nhìn chiếc gối trên giường lớn, rồi nhìn chiếc chăn, cô chợt nhận ra một điều, cô không có chăn để đắp.
Lợi dụng lúc người đàn ông đang tắm, Thời Nguyệt đi đến phòng thay đồ, mở tất cả tủ quần áo ra nhưng không thấy bộ chăn đệm mới nào.
Chắc chắn là nó được cất ở phòng khác, nửa đêm rồi cũng không tiện làm phiền chú Thân nữa, Thời Nguyệt quay lại phòng ngủ, đứng trên thảm, nhất thời không nói nên lời.
Biết thế buổi chiều cô đã tìm xem rồi.
Tối nay phải ngủ thế nào đây?
Chẳng lẽ cô thật sự phải ngủ chung giường với anh sao?
Mặc dù trong thỏa thuận đã nói như vậy, nhưng lúc này không có người ngoài, cũng không có paparazzi, nên không cần phải diễn nữa. Ngủ chung giường với một người đàn ông không quen biết, cần phải có lòng can đảm lớn đến mức nào chứ.
Dù sao thì Thời Nguyệt cũng không làm được.
May mắn là trên giường của anh ngoài gối ra còn có gối tựa, tạm thời có thể dùng làm gối.
Thời Nguyệt chống một tay lên mép giường, cúi người lấy chiếc gối tựa đầu giường…
“Cô đang làm gì ở đây?”
Cửa phòng tắm mở ra lúc nào không hay. Thời Nguyệt quay đầu nhìn lại, người đàn ông mặc áo choàng ngủ lụa màu xanh đậm, mái tóc ngắn vừa gội và sấy khô dày dặn bồng bềnh, những sợi tóc lòa xòa che đi phần chân mày, anh chậm rãi bước đến gần.
Thấy cô quay lưng lại với mình, nằm rạp bên mép giường, Hạ Trấn Vũ đột ngột dừng bước.
Tư thế này...
Anh lại nhìn xuống tấm thảm đen tuyền, ánh mắt vô thức sâu hơn vài phần, hóa ra vẻ mặt trầm tư của cô khi nhìn tấm thảm chiều nay là như thế này.
Thảo nào cô nhìn thấy anh là đỏ mặt.
Cô thật sự là...
“Không, không có gì.” Thời Nguyệt cũng không lấy gối tựa nữa, vội vàng đứng thẳng dậy nhường chỗ.
Mùi hương lạnh lẽo của sương tuyết và gỗ thông lan tỏa, Thời Nguyệt âm thầm hít sâu một hơi, hóa ra mùi hương trên người anh là mùi của sữa tắm.
Trước đây cô cứ nghĩ đó là nước hoa.
Nhưng nghĩ lại thì cũng biết anh sẽ không dùng nước hoa, điều đó có thể thấy rõ qua việc anh không dùng những món đồ thời trang nam giới đó.
Cô lùi ra xa, Hạ Trấn Vũ mới bước đến gần, chân trần dẫm lên thảm và ngồi xuống mép giường. Theo thói quen anh ngồi dạng chân ra, vạt áo choàng tắm mở rộng, một ánh mắt đột nhiên nhìn xuống.
Người đàn ông khựng lại, chợt ngẩng đầu lên, Thời Nguyệt vội vàng quay mặt đi chỗ khác. Mặc dù cô không nhìn thấy gì, nhưng không hiểu sao, hơi nóng vẫn dâng lên thẳng tới đỉnh đầu.
Cô thật đáng ghét.
Tất cả là tại A Tử, đã biến cô thành mèo tò mò cứ nhìn chằm chằm vào chỗ đó rồi!
Hạ Trấn Vũ nheo mắt lại, sao anh lại cảm thấy bản thỏa thuận đó đã viết sai rồi nhỉ.
Không phải là anh không động vào cô, mà là, nếu cô không động vào anh, anh mới an toàn.
“Cái đó...” Thời Nguyệt liếc nhìn anh rồi lại quay đi, nắm chặt góc áo ngủ: “Ở đây còn cái chăn nào khác không?”
“Cô muốn làm gì?”
Thời Nguyệt nói: “Ngủ dưới sàn.”
Hạ Trấn Vũ khựng lại, chợt nhận ra, hóa ra trước đó cô cứ nhìn chằm chằm vào tấm thảm là vì muốn ngủ dưới sàn, chứ không phải ý mà anh đã nghĩ.
“Vậy vừa nãy cô...?”
Chẳng lẽ không phải là cong mông lên để quyến rũ anh sao?
Thời Nguyệt lén lút vươn một ngón tay ra, chỉ vào đầu giường anh: “Lấy gối tựa.”
Sau đó cô lại nói thêm một câu: “Có thể lấy không?”
Hạ Trấn Vũ nhìn cô, sắc mặt biến đổi khôn lường, cuối cùng dần dần tối sầm lại. May mà ánh đèn phòng ngủ mờ ảo nên cũng không nhìn rõ được gì.
“Không thể.” Anh lạnh lùng thốt ra một tiếng, vén chăn lên nằm xuống giường.
Thời Nguyệt lén nhìn anh một cái, sao anh lại giận dỗi nữa rồi?
Thôi kệ đi, cô là người rộng lượng, không chấp nhặt với anh. Thời Nguyệt nằm thẳng trên thảm, thoáng chốc có chút nhớ chiếc áo khoác lông vũ cô đã mặc khi lên máy bay.
“Cô lại đang làm gì đấy?” Trên đầu cô đột nhiên truyền đến một giọng nói khó chịu.
Thời Nguyệt ngẩn ra, lật người ngồi dậy: “Ngủ chứ sao.”
Ngực Hạ Trấn Vũ phập phồng một chút, anh đột ngột vén chăn, ngồi thẳng dậy, ánh mắt lạnh lẽo sâu thẳm chiếu thẳng vào cô: “Là cô nói muốn ở chung với tôi, bây giờ làm ra bộ dạng này là muốn cho ai xem?”
Thời Nguyệt khó hiểu: “Tôi đâu có làm ra vẻ gì, tôi nói là muốn ở chung phòng với anh, nhưng không nói là ngủ chung giường, tôi vẫn biết chừng mực đó.”
Cô nói với vẻ mặt hơi chán nản: “Ban đầu tôi cứ nghĩ trong phòng sẽ có ghế sofa hay gì đó để tôi ngủ, tệ hơn nữa thì có thể trải nệm dưới sàn...”
Môi Hạ Trấn Vũ mím chặt, lạnh lùng nhìn chằm chằm cô.
Thời Nguyệt bỗng cảm thấy lòng run lên, cô chắp hai ngón tay lại, lén nhìn anh một cái: “Hơn nữa anh cũng chưa nói là tôi có thể ngủ giường của anh mà...”
Hạ Trấn Vũ gần như bị cô chọc cho bật cười.
Cô còn tỏ ra mình có lý nữa chứ.
“Hạ Thời Nguyệt, cô thật sự giỏi lắm.” Anh nghiến răng nghiến lợi nói.
Thời Nguyệt rụt vai lại, đương nhiên cô biết mình giỏi rồi.
Nhưng cô càng biết mình là một người thức thời.
“Vậy… Tôi lên giường đây.” Thời Nguyệt bước về phía chiếc giường lớn.
Hạ Trấn Vũ nghẹn lời, hằn học nhìn cô một cái.
Thời Nguyệt coi như anh đã ngầm đồng ý, cô cẩn thận ngồi xuống mép giường, vén một góc chăn lên, nhấc chân, nhét người vào trong chăn, rồi nằm sát mép giường.
Hạ Trấn Vũ lạnh lùng nhìn cô.
Một lát sau, anh cười khẩy: “Sao? Ngủ xa như vậy là sợ tôi ăn thịt cô à?”
Thời Nguyệt quả thực lo lắng điều này. Trước đó cô không nghĩ đến, cho dù trong thỏa thuận có ghi rõ là không động đến cô, nhưng ở cái nơi gọi trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay này, anh muốn làm gì chẳng phải là do anh quyết định sao.
Nếu Hạ Trấn Vũ là một người tuân thủ quy tắc, thì anh đã không đạt được những thành tựu như ngày nay.
Nhưng cô không thể nói như vậy, chỉ trong một ngày ngắn ngủi, cô đã lĩnh hội được cái tính khí thất thường của anh.
“Không phải thế.” Thời Nguyệt nói: “Tôi ngủ không được ngoan lắm, sợ làm phiền giấc ngủ của anh, nằm thế này là tốt rồi.”
“Cũng đúng,” Hạ Trấn Vũ mỉa mai nhếch môi: “Có người ngủ có thể ngủ đến tận cơ ngực của đàn ông, quả thật là không ngoan ngoãn.”
“...” Thời Nguyệt cảm thấy cô vẫn cần phải giải thích một chút: “Đó là do tôi say rượu.”
“Say rượu mà đã như vậy, vậy lúc không say chẳng phải cô sẽ ăn thịt tôi sao.”
Ăn thịt?
Ai ăn thịt ai?
Với thể hình của anh, một cú đấm có thể hạ gục một đứa con riêng, cô chỉ là một cô gái yếu đuối thì làm sao ăn thịt được anh?
Thời Nguyệt mấp máy môi: “... Tôi không phải loại người đó.”
“Không phải?” Hạ Trấn Vũ nhìn cô: “Vậy cô dám nói vừa nãy cô không lén nhìn ‘thằng nhỏ’ của tôi sao?”
Thời Nguyệt câm nín, mặt cô đỏ bừng, lắp bắp: “Tôi, tôi...”
Tôi không phải! Tôi không có!
Cô chỉ là theo thói quen lỡ nhìn một chút thôi, sao anh lại phát hiện ra chứ!
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?