Phân tích như vậy... Quả thật có chút giống giống rồi đó rồi.
Thời Nguyệt thì không quan tâm: “Chuyện đó cũng không liên quan đến tớ, anh ấy muốn làm gì thì làm."
Khương Tử vẫn không thể nuốt trôi cơn giận: “Anh ta không ở bên cô bồ nhí của anh ta, chạy đến chỗ cậu làm gì? Không thỏa mãn dục vọng sao?"
Thời Nguyệt liếc nhìn cô ấy một cái: “Đừng nói bậy, tớ và anh ấy không có quan hệ kiểu đó." Cô ném khăn giấy vào thùng rác, ngồi xuống đối diện bàn ăn: “Đây cũng là lần đầu tiên anh ấy đến đây."
Khương Tử hừ một tiếng: “Thế thì cũng là tra nam." Sau đó lại có chút lo lắng: “Có khi nào anh ta đến để ly hôn với cậu không, để cậu nhường chỗ cho cô bồ nhí của anh ta không?"
Thời Nguyệt nắm chặt đũa, động tác khựng lại, nhẹ nhàng nói: "Thế thì còn gì bằng."
Khương Tử mím môi, vừa đau lòng vừa tức giận, đi tới ôm lấy cô: “Không sao không sao, ly hôn thì ly hôn thôi, đến lúc đó về cậu quay về Bắc Thành với tớ, tớ giới thiệu thật nhiều đàn ông tốt cho cậu!"
Thời Nguyệt cười lắc đầu, nghiêm túc nói: "Ý tớ là, nếu ly hôn, anh ấy sẽ bồi thường cho tớ 80 triệu."
Cô cười cười: “A Tử, đến lúc đó tớ sẽ là một phú bà rồi."
Khương Tử lại túm chặt lấy Thời Nguyệt, suýt nữa hét lên: "Tiểu Nguyệt của tớ ơi, cậu ngốc quá! Sao lại chỉ đòi có chút xíu như vậy chứ! Một chiếc xe của anh ta đã là 180 triệu rồi! Ít nhất cậu phải đòi anh ta một tỷ chứ! Anh ta chắc chắn có thể đưa ra được!"
Thời Nguyệt vẫn lắc đầu: “Làm người không thể quá tham lam được, số tiền đó vốn dĩ cũng không thuộc về tớ."
"Sao lại không thuộc về cậu! Cậu họ Hạ, tài sản nhà họ Hạ vốn dĩ có phần của cậu, chưa kể cậu gả, không, là anh ta ở rể theo cậu, theo luật pháp cậu có thể chia đôi tài sản của anh ta, đòi một tỷ là còn ít đấy!"
"Anh ấy từng cứu mạng tớ, vốn dĩ là tớ nợ anh ấy, có thể dùng hôn nhân đổi lấy số tiền này, đủ để tớ sống an nhàn cả đời là tốt lắm rồi." Thời Nguyệt ngẩng đầu nhìn cô ấy: “Nếu tớ tham lam đòi nhiều hơn, có lẽ bây giờ tớ đã không còn trên đời này nữa rồi."
Lòng Khương Tử chợt lạnh toát: “Ý cậu là sao?"
Thời Nguyệt im lặng một lát rồi mới nói: "Nhà họ Hạ ở Hồng Kông, ban đầu là do ông cụ Hạ phát tài nhờ vào bất động sản, sau đó thông qua người cha kia của tớ mở rộng ra ngoài, hình thành nên một tập đoàn tài chính quy mô lớn, nhưng đàn ông đều có bản tính xấu xa, đặc biệt là đàn ông trong giới nhà giàu Hồng Kông..."
Hạ Vạn Kim có một người vợ cả, sinh được một trai một gái.
Con gái đương nhiên là dùng để liên hôn, còn con trai thì lại trở thành một kẻ ăn chơi trác táng vô học, chỉ biết ăn uống, chơi bời, cờ bạc. Vì vậy, trong một lần đi đàm phán kinh doanh ở Đại Lục, ông ta đã dẫn về một “con sói con” tên là Chung Miễn, nhận làm con nuôi rồi đổi tên thành Hạ Trấn Vũ.
Ngay sau đó, ông ta trao quyền lại cho con nuôi. Đứa con ruột kia đương nhiên không vui khi lợi ích vốn thuộc về mình bị chia cắt, thế là trong nhà họ Hạ xuất hiện cuộc đấu đá kéo dài mười năm giữa con nuôi và con ruột.
Cuối cùng con ruột không đấu lại con nuôi, đã tự sát tại biệt thự Bán Sơn, nhưng cũng có người nói là chết do dùng chất kích thích quá liều. Nói chung ở bên ngoài có khá nhiều lời đồn đại khác nhau.
Cũng chính vào lúc đó, những đứa con riêng bên ngoài của ông ta cũng mọc lên như nấm sau mưa, đứa nào cũng muốn lao vào chia phần.
Ông ta cũng không quản, cứ để mặc cho những đứa con riêng đó dựa vào dòng máu của mình mà đấu với Hạ Trấn Vũ. Cuối cùng, chỉ có hai đứa con riêng còn sống sót nguyên vẹn, đó là Hạ Thịnh và Hạ Minh Sâm.
Có thể đấu với Hạ Trấn Vũ đến cùng, thủ đoạn của hai đứa con riêng đó thì khỏi cần phải nói.
Ba năm trước khi Thời Nguyệt đến Hồng Kông, cô còn gặp hai người anh trai về mặt huyết thống đó.
Chỉ là vừa gặp mặt, cô đã bị bắt cóc, thậm chí suýt bị giết rồi vứt xác.
Nếu không có Hạ Trấn Vũ, trong những tính toán lừa lọc lẫn nhau như vậy, cô căn bản không thể sống sót nổi một ngày.
"Đây cũng là lý do mà tớ đồng ý liên hôn với anh ấy." Thời Nguyệt mím môi: “Anh ấy cần trở thành người nhà họ Hạ thực sự, còn tớ cần một môi trường tuyệt đối an toàn, tớ quá sợ hãi những âm mưu quỷ kế như vậy..."
Khương Tử ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô.
Các gia đình giàu có ở Đại Lục khi tranh giành quyền lực cũng không kém cạnh, chỉ là không tàn nhẫn như ở Hồng Kông. Từ nhỏ Thời Nguyệt thiếu thốn tình thương của bố, sau này mẹ cô lại bỏ rơi cô, cô chỉ muốn tìm một người thân mà thôi, nhưng suýt chút nữa đã mất mạng.
So với chuyện tiền bạc, giữ được mạng sống quả thực quan trọng hơn.
“Được rồi, tám mươi triệu thì tám mươi triệu, cũng rất nhiều rồi. Đến lúc hai người ly hôn, tớ sẽ dẫn cậu đi tìm trai trẻ đẹp trai!”
Thời Nguyệt bật cười, vỗ vỗ cô ấy: “Ăn khuya đi.”
Hai người ăn món hoành thánh đã nguội, ăn xong cùng nhau rửa bát, rửa bát xong thì nằm chung trên một giường, trò chuyện về chuyện phiếm ở Hồng Kông, mãi đến nửa đêm mới ngủ.
Ngày hôm sau, Thời Nguyệt dẫn Khương Tử đi chơi khắp nước Úc.
Ngày thứ ba, ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Quốc khánh, Khương Tử phải về nước.
Thời Nguyệt đưa cô ấy ra sân bay rồi trở về, khi bước vào căn hộ chợt cảm thấy có chút không quen.
Quá yên tĩnh, năm ngày qua khắp nơi đều là tiếng cười ríu rít của Khương Tử, cô ấy vừa đi, căn hộ lại khôi phục sự tĩnh lặng như trước, Thời Nguyệt cũng trở về với sự yên tĩnh ban đầu.
Cô ngồi xuống ghế sofa, lặng lẽ tựa lưng một lúc.
Hoàng hôn màu cam đỏ từ ngoài cửa sổ chiếu vào căn hộ yên tĩnh, bóng dáng trên ghế sofa bị kéo dài vô tận, toát lên vẻ cô đơn và hiu quạnh.
Bụng vang lên tiếng “ùng ục”, Thời Nguyệt mở mắt ra, mặc kệ thế sự ra sao, vẫn phải ăn uống tử tế.
Cô đứng dậy, mở tủ lạnh nhìn một chút, có cánh gà, thịt thăn bò, sườn, thăn lợn và một ít rau tươi sống.
Cô lấy hết thức ăn ra, buộc tóc lên, đeo tạp dề, bắt đầu thong thả làm bữa tối.
Thời Nguyệt thích nấu ăn, đặc biệt là sau khi đến Úc, nhưng cô lại không thích rửa bát. Cô rất ghét cái việc sau khi ăn một bữa no nê còn phải đối mặt với căn bếp bừa bộn và bàn ăn đầy thức ăn thừa, vì vậy mấy ngày nay mỗi khi nấu ăn ở nhà là Thời Nguyệt nấu, còn Khương Tử rửa.
Cô nghĩ, sau này khi khoản tiền cổ tức đó được chuyển vào tài khoản, mua được nhà riêng, món đồ nội thất đầu tiên cô mua nhất định sẽ là máy rửa bát.
Mặt trời lặn, đèn neon thành phố bật sáng, căn hộ nhỏ của Thời Nguyệt cũng đã lên đèn, cô đặt đĩa thức ăn cuối cùng lên bàn, cơm trong nồi cơm điện cũng đã chín.
Bát của Thời Nguyệt đều là bát sứ hình cánh hoa màu xanh nhạt, múc một muỗng cơm trắng trong veo vào, màu sắc phối hợp trông đặc biệt đẹp mắt.
Cô rất hài lòng với thành quả lao động của mình, giơ điện thoại lên chụp một tấm ảnh. Mấy ngày nay chịu ảnh hưởng từ việc Khương Tử thích đăng lên vòng bạn bè, Thời Nguyệt cũng tiện tay đăng lên.
Đặt điện thoại xuống thì không quan tâm gì nữa, cô pha một ly nước chanh chua ngọt đặt bên cạnh bàn. Cô có một thói quen không tốt lắm, đó là thích uống nước khi ăn, dù có canh, cô vẫn thích vừa ăn vừa xem phim vừa uống nước.
“Chú đang xem gì đấy?” Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên từ phía sau chú Thân.
Trái tim già nua của chú Thân suýt chút nữa nhảy ra ngoài, vội vàng đáp: “Không có gì ạ.” Ông ấy luống cuống tay chân tắt màn hình điện thoại nhét vào túi, rồi nghiêng người kéo cửa xe ra.
Hạ Trấn Vũ liếc nhìn ông ấy một cái, cúi người bước vào xe.
Chú Thân đóng cửa xe lại, quay sang ngồi ngay ngắn ở ghế phụ lái, tài xế khởi động xe, chiếc xe chạy trên đường, chú Thân mới nói: “Cậu chủ, tôi đã đặt hai nhà hàng, món Pháp và món Ý, cậu xem muốn đến nhà hàng nào?”
Hạ Trấn Vũ giơ tay xoa xoa sống mũi, giọng nói nhàn nhạt: “Không có khẩu vị.”
“Vậy... Món Nhật? Hay món địa phương Melbourne?”
“Không ăn.”
Chú Thân lại hỏi: “Cậu có muốn ăn món gì không?”
Mặt Hạ Trấn Vũ không chút cảm xúc: “Không có.”
Chú Thân: “...”
“Cả ngày nay hầu như cậu chưa ăn gì rồi, ít nhiều cũng phải ăn một chút chứ.”
“Không đói.”
Gân xanh trên trán chú Thân giật liên hồi, cái cậu chủ kén ăn này còn khó dỗ hơn cả trẻ con.
Ông ấy chợt nhớ ra bức ảnh vừa thấy, mắt đảo một vòng, dùng hai ngón tay kẹp lấy điện thoại, nghiêng người ra sau, ra vẻ khuyên nhủ: “Cậu chủ, cậu xem món Trung Quốc…”
“Cạch” một tiếng.
Chiếc điện thoại trượt ra khỏi tay chú Thân, rơi xuống ghế sau, màn hình lướt qua dấu vân tay của ông ấy, tự động mở khóa. Nhưng thật không may, màn hình úp xuống đệm xe, chẳng thấy được gì cả.
Hạ Trấn Vũ vắt chéo chân dựa vào lưng ghế, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, bất động nhìn chằm chằm chú Thân.
Trò hề của chú Thân bị nhìn thấu, mặt già đỏ bừng, bèn nở nụ cười gượng gạo: “Trượt tay, trượt tay thôi ạ.”
Ông ấy cúi người ra sau định nhặt lên, nhưng hiếm khi lúc này Hạ Trấn Vũ lại ngồi thẳng người dậy, bỏ chân vắt chéo xuống, cúi xuống nhặt nó lên.
Trong khoang xe tối mờ, ánh sáng màn hình khiến người đàn ông phải nheo mắt lại. Sau khi thích nghi với ánh sáng, một bức ảnh sườn heo vàng ươm tẩm tỏi và thì là được chế biến trông vô cùng hấp dẫn hiện ra trước mắt.
Hạ Trấn Vũ nhìn chằm chằm hai giây, ngón cái lướt về sau, cánh gà cay tê vàng cháy; lướt tiếp, thịt thăn heo xào chua ngọt; lướt nữa, thịt bò kho khoai tây...
Anh bất chợt lên tiếng: “Ăn nhiều thịt thế này, không ngán sao?”
Chú Thân: “…”
Ông ấy thì làm sao mà biết được.
Ông ấy chỉ biết khi bản thân mình nhìn thấy bữa tối của cô Thời Nguyệt, nước bọt đã không tự chủ tiết ra đầy khoang miệng.
Hạ Trấn Vũ nhấp lại vào bức ảnh, trang giao diện “Vòng bạn bè” hiện ra trước mắt, ảnh đại diện ở góc trên bên trái là một chú chó nhỏ lông trắng được vẽ nguệch ngoạc trên nền màu xanh nhạt.
Nhìn tiếp tên người dùng: Mợ chủ (Cô Thời Nguyệt).
“Bạn của cô ấy vẫn chưa đi à?” Anh đột ngột hỏi.
Ngày mai là mùng bảy rồi, kỳ nghỉ Quốc khánh cũng nên kết thúc.
Chú Thân không hiểu gì nhưng cũng vội vàng đáp: “Đi rồi ạ, chuyến bay chiều nay.”
Hạ Trấn Vũ khẽ gõ hai cái lên đầu gối, đưa điện thoại cho chú Thân, không nói lời nào, vẻ mặt trầm tĩnh.
Chú Thân không đoán được anh có ý gì, đành ngượng ngùng nhận lại điện thoại, dặn tài xế lái xe đến nhà hàng Pháp đã đặt trước.
Chiếc xe hơi lướt đi trong màn đêm, đường nét thân xe mượt mà như một con báo đang chạy trong thành phố.
Hạ Trấn Vũ tựa lưng ra sau, im lặng một lúc lâu, rồi đột nhiên lên tiếng: “Đến chỗ cô ấy.”
Chú Thân vội quay đầu lại, khẽ dặn dò tài xế một câu.
Chiếc xe hơi quay đầu ở ngã tư tiếp theo, chạy về phía RMIT.
Thời Nguyệt nuốt hai miếng cơm, uống một ngụm nước chanh chua chua ngọt ngọt, lấy máy tính bảng ra định tìm một bộ phim để xem thì nghe thấy tiếng chìa khóa mở khóa cửa.
Cô khựng lại, ánh mắt quét nhanh về phía đó.
“Cạch” một tiếng, cánh cửa được mở ra.
Thời Nguyệt vô cùng sợ hãi, những năm gần đây Melbourne đã an toàn hơn rất nhiều, nhưng khó có thể đảm bảo không có kẻ trộm đột nhập cướp bóc.
Cô nhanh chóng quay người chạy vào bếp, vớ lấy con dao làm bếp, vừa quay lại đã đối diện với một bóng người cao lớn. Thời Nguyệt lập tức giơ dao lên, hét lớn: “Stop! Stop!”
Trong căn hộ lúc này rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy đoạn nhạc kinh điển mở đầu bộ phim đang phát ra từ máy tính bảng: “Tinh tình tính tinh.”
Thời Nguyệt nhìn kỹ lại, khuôn mặt người đàn ông vừa quen thuộc vừa xa lạ hiện ra trước mắt, đó là Hạ Trấn Vũ. Anh mặc chiếc áo sơ mi cao cấp màu đỏ rượu, cổ áo vẫn cởi ba cúc như lần trước, cơ ngực săn chắc căng đầy áo sơ mi, toàn thân toát lên vẻ gợi cảm lười biếng.
Cuối cùng Thời Nguyệt cũng hoàn hồn sau cơn kinh hoàng, nhưng vẫn còn khá sợ hãi, ngây người lùi lại hai bước, nuốt nước bọt: “Sao anh, sao anh lại đến đây?”
Con dao làm bếp trong tay cô cũng sắp rơi xuống.
Mắt Hạ Trấn Vũ hơi lạnh, anh bước lên một bước, cúi người giật lấy con dao làm bếp khỏi tay cô, rồi ném lại lên bàn bếp. Anh cúi đầu nhìn cô, thản nhiên nói: "Chú Thân có chìa khóa dự phòng của căn hộ này, cô không biết sao?"
Hơi thở của anh đang rất gần, nhanh chóng bao trùm lấy cô. Thời Nguyệt không quen tiếp xúc với anh ở khoảng cách gần như vậy, cô lùi lại hai bước, gót chân chạm vào bàn bếp, rồi mới lắc đầu.
Biết thế thì sau khi dọn vào cô đã thay khóa rồi.
Cô cảm thấy cái ổ khóa đó rất chắc chắn nên không động đến, không ngờ hôm nay lại khiến cô sợ chết khiếp như vậy.
Cô hơi tức giận: "An ninh ở Melbourne không tốt bằng trong nước, anh nên bảo chú Thân nói trước với tôi một tiếng."
Hạ Trấn Vũ nhìn khuôn mặt tái nhợt đang cố gắng giữ bình tĩnh của cô rồi lùi lại. Khi đi ngang qua chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn, anh cong ngón tay gõ nhẹ hai cái vào mép bàn.
"Cô không xem sao?"
Thời Nguyệt khó hiểu bước tới, nhanh chóng rút điện thoại ra, mở khóa rồi xem. Quả thật hơn mười phút trước chú Thân đã gửi tin nhắn cho cô nói rằng sẽ đến chỗ cô, còn nói họ có chìa khóa căn hộ nên cô không cần mở cửa cho ông ấy. Chỉ là lúc đó cô không chú ý xem điện thoại, nên vừa rồi mới bị dọa sợ.
Thời Nguyệt mím môi, rồi hỏi: "Anh Hạ, anh đến vào lúc đêm hôm thế này, có chuyện gì không?"
Lần trước cũng vậy, cô rất muốn hỏi, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh nhạt của anh, cuối cùng cô vẫn nhịn xuống không hỏi.
Hạ Trấn Vũ liếc nhìn bữa tối trên bàn. So với thị giác, khứu giác đã sớm ngửi thấy mùi thơm đậm đà của thức ăn trước, dạ dày anh bắt đầu kháng nghị.
Anh tự mình đi đến đối diện bàn ăn, kéo ghế ra ngồi xuống, rồi mới ngước mắt nhìn người phụ nữ đang căng thẳng ở đối diện.
"Tôi chưa dùng bữa tối."
Ai quan tâm anh đã dùng bữa tối hay chưa chứ, Thời Nguyệt thầm nghĩ.
Nhưng cô không dám, cũng không thể đắc tội với anh, chỉ có thể ngoan ngoãn quay người đi lấy chén đũa.
Cuối cùng vẫn không nhịn được, cô lẳng lặng đảo mắt ở một nơi không ai nhìn thấy được.
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?