Bao Giờ Trăng Sáng

Chương 9

Hạ Trấn Vũ ngồi xuống ghế sofa, bắt chéo chân, dáng vẻ lười biếng nhưng tao nhã, khí chất lại lạnh lùng và không thể xâm phạm.

 

Người này cũng thật kỳ lạ, sáng sớm không uống đồ nóng mà lại đòi uống một ly whisky nồng.

 

Từ Phong rót rượu xong, gắp hai viên đá từ đĩa đá trên xe đẩy của phục vụ khách sạn cho vào ly, đợi rượu tan đều, rồi đẩy ly rượu về phía trước.

 

“Sếp, mời.” Sau đó lùi lại hai bước.

 

Thời Nguyệt cảm thấy cạn lời về chuyện này, giữa mùa đông lạnh giá lại uống whisky lạnh… Đúng là có bệnh.

 

Hạ Trấn Vũ chợt ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào cô.

 

Con ngươi Thời Nguyệt run lên, cô lập tức cụp mi xuống, che đi ánh mắt của mình.

 

Hạ Trấn Vũ thong thả nâng ly rượu lên, ngón trỏ thon dài gõ nhẹ vào vị trí bên cạnh, giọng nói bình thản: “Ngồi đi.”

 

Lời này là nói với Thời Nguyệt, vì vậy Từ Phong lập tức quay đầu nhìn cô.

 

Bàn trà đã bày đầy bữa sáng, Thời Nguyệt không nghĩ anh tốt bụng mới gọi cô ở lại dùng bữa, còn vì chuyện gì thì cô vẫn chưa biết, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.

 

Cô bước tới, ngồi xuống chiếc ghế sofa bên cạnh anh, quay đầu nhìn chằm chằm vào anh, quyết định không nói lời nào.

 

Hạ Trấn Vũ không nhìn cô, nhấp một ngụm rượu nhỏ, đường nét cổ anh trôi chảy, yết hầu nhô ra sắc nét trượt lên xuống, cứ như thể giây tiếp theo sẽ xuyên qua lớp da mỏng manh, để lộ ra khớp xương sắc bén.

 

Thật lớn...

 

Thời Nguyệt vội vàng quay đi ánh mắt như bị bỏng.

 

Cô bỗng dưng nhớ lại câu bình luận trước đây của Khương Tử khi nhìn một người nước ngoài: Đàn ông có yết hầu lớn thì ham muốn tình dục rất mạnh.

 

“Đẹp không?”

 

“Đẹp…”

 

Á… cô đang nói cái gì vậy!

 

Thời Nguyệt hận không thể đào một cái hố chui xuống, cô cố gắng nhìn chằm chằm vào chén yến sào kia, cố gắng giữ bình tĩnh: “Đẹp, trông cũng rất ngon miệng.”

 

Bên cạnh không có tiếng động.

 

Không biết anh có tin không, dù sao thì cô cũng tin, yến sào thật sự rất đẹp.

 

Ừm, yến sào thật sự rất đẹp.

 

Thời Nguyệt thầm khóc ròng, cô thật sự quá gan dạ rồi, dám tùy tiện tưởng tượng dâm dục về anh, anh có mạnh hay không thì liên quan gì đến cô chứ... Nhưng vành tai cô lại nóng bừng lên không kiểm soát được.

 

Một ánh mắt dò xét rơi xuống tai cô, “ong” một tiếng, càng lúc càng nóng, càng bỏng hơn.

 

“Nóng lắm à?” Anh hỏi.

 

Có lẽ vì đã uống whisky lạnh, giọng nói của anh rất trầm khàn, mang cảm giác sột soạt như giấy nhám lướt qua màng nhĩ.

 

Thời Nguyệt nổi da gà khắp người, cô nhanh chóng lắc đầu, đưa tay vén tóc che đi đôi tai mình.

 

Căn phòng lại trở nên yên tĩnh, nhân viên phục vụ khách sạn đã bày xong bữa sáng. Vốn người này định chúc khách dùng bữa vui vẻ nhưng cũng không dám nữa, vội vã đẩy xe thức ăn rời khỏi căn phòng tổng thống có bầu không khí quái dị và ngột ngạt này.

 

Hạ Trấn Vũ uống rượu xong, đặt ly xuống, vươn ngón tay đẩy chén yến sào mà cô nói là “đẹp” về phía cô, nói ngắn gọn: “Ăn đi.”

 

Thời Nguyệt không có khẩu vị, cũng không muốn ăn, cô thực sự không chịu nổi bầu không khí này, hít sâu một hơi rồi ngẩng đầu lên: “Anh Hạ, nếu có chuyện gì thì xin cứ nói thẳng.”

 

Hạ Trấn Vũ lại không vội: “Nghe nói cô đã tốt nghiệp rồi?”

 

Thời Nguyệt kiên nhẫn gật đầu: “Vâng.”

 

Anh hỏi: “Vậy sao không về Hồng Kông, mà lại đến Bắc Thành?”

 

Thời Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh một cái, cô không tin anh chưa từng điều tra lý lịch của cô.

 

Hạ Trấn Vũ nhìn cô, nhướng nhẹ đuôi mày, cũng không vòng vo nữa: “Vừa đúng lúc cô ở Bắc Thành, đỡ cho tôi không ít việc.”

 

Thời Nguyệt ngây người một chút, sau đó mới phản ứng lại tại sao hôm qua anh lại để cô lên xe. Hóa ra là có việc cần tìm cô, chứ không phải như cô nghĩ...

 

Hạ Trấn Vũ nghiêng đầu nhìn Từ Phong.

 

Trợ lý Từ vội vàng lấy iPad từ cặp công văn mang theo ra, nhanh chóng mở một trang, đặt trước mặt Thời Nguyệt: “Mợ chủ, mời cô xem."

 

Đó là một bài phỏng vấn tin tức của cô cả nhà họ Hạ, Hạ Minh Quân, với phóng viên giải trí tài chính. Trong nhiều chủ đề, có đề cập đến tình trạng hôn nhân của người đứng đầu nhà họ Hạ hiện tại và con gái thứ hai nhà họ Hạ.

 

Người dẫn chương trình đề cập đến việc cách đây không lâu có người bắt gặp Hạ Trấn Vũ hẹn hò riêng với con gái nhà họ Trần ở Úc và hỏi cô cả Hạ có ý kiến gì.

 

Hạ Minh Quân mặc một chiếc váy hồng cổ vuông kiểu dáng mới nhất của trong bộ sưu tập mùa xuân của Chanel, đứng trang nhã trước phóng viên giải trí, cười nói rằng cô ta có thể có ý kiến gì chứ. Chuyện riêng của anh Hạ không phải là chuyện cô ta có thể tùy tiện bàn luận. Em gái có thể sống tốt đã là may mắn lắm rồi, cô ta còn có thể có ý kiến gì nữa.

 

Những lời lẽ mập mờ như vậy đương nhiên đã châm ngòi cho truyền thông Hồng Kông, các loại tin tức liên tục xuất hiện…

 

[Sốc! Hôn nhân liên minh nhà họ Hạ biến chất! Con gái thứ hai nhà họ Hạ bị ruồng bỏ thảm hại!]

 

[Hạ Trấn Vũ ruồng bỏ người vợ tào khang để chọn tình mới! Con gái nhà họ Trần có thể lên ngôi!]

 

[Con gái thứ hai nhà họ Hạ rơi lệ lúc nửa đêm, hôn nhân đã mang lại cho tôi những gì?]

 

...

 

Thời Nguyệt xem mà cạn lời, ngượng nghịu nói: “Truyền thông Hồng Kông đúng là thích phóng đại.”

 

Còn về chuyện giữa anh và cô con gái nhà họ Trần kia, ngay cả Hạ Minh Quân còn không dám tùy tiện bàn luận, Thời Nguyệt lại càng không có bất kỳ ý kiến gì.

 

Hạ Trấn Vũ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt dò xét: “Cô không bận tâm?"

 

Hỏi thật khó hiểu.

 

Thời Nguyệt nói: “Không bận tâm.”

 

Ánh mắt đặt trên người cô chợt lạnh đi, giọng người đàn ông càng lúc càng trầm: “Cô không bận tâm, nhưng công ty lại chịu ảnh hưởng rất lớn.”

 

Từ Phong vội vàng điều chỉnh biểu đồ thống kê xu hướng tăng giảm cổ phiếu của tập đoàn Hạ Thị trong thời gian gần đây. Cho dù không hiểu những dữ liệu màu mè đó, nhưng từ ngày Hạ Minh Quân nhận lời phỏng vấn của phóng viên giải trí, các đường màu đỏ và xanh lá cây cơ bản đều trượt dốc thẳng đứng.

 

Thời Nguyệt kinh ngạc, chỉ là vài lời đồn vô căn cứ thôi, mà một tập đoàn lớn như tập đoàn Hạ Thị cũng bị ảnh hưởng.

 

“Vậy... Phải làm sao?” Cô ngập ngừng nhìn anh.

 

Đây là lần đầu tiên cô tiếp xúc với thông tin thương mại nội bộ của nhà họ Hạ, cô cũng không biết anh có ý gì, hay muốn cô làm gì.

 

Cô mơ hồ có chút suy đoán, nhưng không dám nói ra.

 

Hạ Trấn Vũ chống cằm nhìn cô, không bỏ sót sự thay đổi trên nét mặt cô: “Lúc này cô lại thông minh ra rồi.”

 

Thời Nguyệt kéo khóe môi một cách qua loa, nhưng cũng quyết định không chủ động lên tiếng, dù sao thì anh đang có việc cần nhờ cậy cô.

 

Hạ Trấn Vũ nhướng mày, đánh giá cô từ trên xuống dưới, cười lạnh một tiếng. Từ Phong lại lấy ra một tập tài liệu từ cặp công văn, mở ra, đặt trước mặt Thời Nguyệt.

 

Chữ viết thường dùng ở Hồng Kông là chữ phồn thể, nhưng thứ đặt trước mặt cô lại là chữ giản thể, với mấy chữ lớn ở trên cùng: HỢP ĐỒNG THỎA THUẬN.

 

Thời Nguyệt khẽ nhíu mày, nhanh chóng đọc qua. Dựa trên tình trạng hôn nhân của họ đã thực sự ảnh hưởng đến sự sụt giảm của thị trường chứng khoán của tập đoàn Hạ Thị. Để bảo vệ lợi ích của cả hai bên ở mức tối đa, hiện tại quyết định công khai xuất hiện với hình ảnh "vợ chồng ân ái" để xóa bỏ những ảnh hưởng tiêu cực do các báo cáo liên quan của truyền thông Hồng Kông gây ra, cho đến khi thị trường chứng khoán ổn định trở lại.

 

Trong thời gian đóng vai “vợ chồng ân ái”, Bên A (Hạ Trấn Vũ) sẽ trả cho Bên B (Thời Nguyệt) 50 triệu Nhân dân tệ làm thù lao, thời gian tạm định là một tháng, nếu có kéo dài sẽ thanh toán thù lao riêng.

 

Mắt Thời Nguyệt dừng lại ở con số 50 triệu, rồi lại dừng ở một tháng.

 

Một tháng, 50 triệu!

 

Trời ơi, thật là hấp dẫn quá đi!

 

Quá hấp dẫn!

 

Chỉ là diễn kịch thôi, vì tiền, cô có thể diễn cực kỳ đạt!

 

Thời Nguyệt cầm lấy bản thỏa thuận, quay đầu nhìn về phía Hạ Trấn Vũ. Người đàn ông đang ngồi một cách lười biếng, hoàn toàn không giống tư thế đàm phán.

 

Đó là sự kiêu ngạo không hề đặt cô vào mắt.

 

Thời Nguyệt thầm rơi lệ, thật sự là cô cũng chẳng có chí khí gì.

 

Hai hợp đồng duy nhất cô từng ký trong đời đều có giá hàng chục triệu, cô còn có thể có chí khí đến mức nào nữa.

 

Trợ lý Từ quan sát sắc mặt cô, nhanh chóng đưa bút máy tới.

 

Thời Nguyệt lấy lại tinh thần từ con số 50 triệu, khẽ ho một tiếng, cố gắng hết sức tranh thủ: “Mới có 50 triệu thôi, anh tặng quà cho người khác đều bắt đầu từ hàng trăm triệu cơ mà...”

 

Hạ Trấn Vũ nghiêng mặt nhìn cô, chậm rãi nói: “Quá đáng rồi đấy.” Giọng nói trầm thấp, toát ra sự nguy hiểm.

 

“...” Thời Nguyệt mím môi, rất muốn vứt bút đi và không ký.

 

Nhưng nếu lúc này cô cứng rắn vứt bút không ký, cô biết tìm đâu ra công việc 50 triệu một tháng đây?

 

Thời Nguyệt đành phải xem kỹ lại nội dung thỏa thuận, trong đó bao gồm việc quay lại sống ở biệt thự Bán Sơn. Cô khẽ nhíu mày, nếu có thể, suốt đời này cô cũng không muốn quay lại nơi đó.

 

Nhưng mà đã là công việc, làm gì có chuyện mọi thứ đều như ý muốn chứ.

 

Môi trường làm việc không tốt, miễn lương cao là được.

 

Tiếp theo là vợ chồng sống chung, nhưng không bao gồm đời sống vợ chồng.

 

Bên A có thể đảm bảo không động chạm đến Bên B dù chỉ một chút.


Điều khoản này, cô... Hoàn toàn chấp nhận được!

 

Chỉ là sống chung thôi, tối qua đã ngủ chung giường rồi, việc đảm bảo không động chạm đến cô lại càng là tin mừng.

 

Cuối cùng là trước mặt người ngoài, phải luôn giữ hình tượng cặp vợ chồng ân ái, phối hợp với anh tham dự các buổi tiệc tối hoặc xã giao khác.

 

Điều này hơi khó, vợ chồng “ân ái” thì phải “ân ái” như thế nào?

 

Hạ Trấn Vũ thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào điều khoản này mà không có động thái gì, bèn mở lời: “Tôi làm thế nào, cô cứ làm theo là được.”

 

Thời Nguyệt suy nghĩ trong một giây, rồi dứt khoát ký tên mình vào cuối thỏa thuận.

 

Mức lương 50 triệu một tháng, cô đến đây!

 

Dù khó khăn đến mấy cô cũng phải kiên trì.

 

Thỏa thuận được lập thành hai bản, Thời Nguyệt ký xong, đưa qua.

 

Hạ Trấn Vũ nhận lấy thỏa thuận, cầm bút, ký tên vèo vèo, ký ba chữ lớn rồng bay phượng múa, rồi rút một bản đưa lại cho cô.

 

“Mấy ngày tới tôi đều ở Bắc Thành, cô có việc gì thì xử lý sớm đi.”

 

Thời Nguyệt nhận lấy, gật đầu.

 

“Sẽ có người thông báo cho cô trước khi khởi hành.”

 

Thời Nguyệt vẫn gật đầu.

 

Hạ Trấn Vũ thong thả đứng dậy, vuốt nhẹ nếp nhăn trên áo choàng tắm, giọng điệu bình thản: “Xong rồi, đi thong thả, tôi không tiễn.”

 

Thời Nguyệt đứng trước khách sạn, ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt, cảm nhận được sự lạnh lùng vô tình của nhà tư bản.

 

Trước khi ký thỏa thuận: Được ăn yến sào.

 

Sau khi ký thỏa thuận: Đi thong thả, không tiễn.

 

Không tiễn thì thôi, Thời Nguyệt đi tàu điện ngầm, mất cả tiếng đồng hồ để đi đến phía nam thành phố, khi xuống xe và đi xe buýt về đến khu chung cư, cô đã sớm đói meo, hoa mắt chóng mặt.

 

Biết thế đã mang bát yến sào đó đi rồi.

 

Hối hận, thật sự hối hận.

 

Ở nhà được hai ngày, tấm vải che vừa tháo ra lại được phủ lên lại một lần nữa. Khương Tử cũng biết Thời Nguyệt đã về, cố gắng lắm mới sắp xếp được thời gian buổi trưa, hẹn cô đi ăn trưa.

 

Thời tiết ở Bắc Thành đã khá hơn nhiều, không còn tuyết rơi nữa, nhưng nhiệt độ cũng đang giảm mạnh.

 

Thời Nguyệt khoác chiếc áo khoác lông vũ dày cộp đi đến trung tâm thương mại mà Khương Tử gửi. Tòa soạn Tài chính của họ ở tòa nhà văn phòng gần đó, thời gian buổi trưa ít ỏi nên họ thường ăn ở trung tâm thương mại này.

 

Theo chỉ dẫn của Khương Tử, cô tìm thấy tầng lầu và chuẩn bị đi lên, từ xa đã thấy một người đang nằm rạp trên lan can kính vẫy tay chào cô.

 

Thời Nguyệt giơ tay đáp lại, bước vào thang máy, đi thẳng đến tầng mà Khương Tử đang ở.

 

Vừa bước ra khỏi thang máy đã được một làn hương thơm ôm chầm lấy: “Thời Nguyệt hư hỏng! Về rồi mà không thèm nói cho tớ biết!”

 

Lồng ngực Thời Nguyệt ấm áp, cô giơ tay ôm lại người bạn thân: “Không phải tớ thấy cậu bận rộn sao, nên không muốn làm phiền cậu...”

 

Giọng nói dần nhỏ đi dưới ánh mắt trừng trừng của đối phương, Thời Nguyệt dứt khoát nhận lỗi: “Được rồi được rồi, lần này là tớ sai.”

 

“Hừ!” Khương Tử khoanh tay.

 

“Bữa này tớ mời nhé, coi như là xin lỗi.” Thời Nguyệt bước tới, kéo cô ấy vào nhà hàng. Đó là một quán Tứ Xuyên, cả hai đều rất thích.

 

Khương Tử ngẩng đầu: “Vậy cậu nói xem, cậu sai ở chỗ nào?”

 

Thời Nguyệt tìm một chỗ, kéo cô ấy ngồi xuống, rồi mới nói: “Sai ở chỗ chuyện lớn như trở về mà không báo trước cho cậu, mãi mấy ngày sau khi về rồi mới cho cậu biết... Tớ sẽ không như vậy nữa.”

 

Khương Tử liếc nhìn cô: “Dù bận đến mấy, tớ vẫn phải dành thời gian ra sân bay đón cậu chứ.”

 

“Phải phải phải, quý cô Khương của chúng ta xem muốn ăn gì nào?” Thời Nguyệt cầm lấy thực đơn đưa qua.

 

Khương Tử khẽ hừ một tiếng, không khách sáo gọi đầy một bàn thức ăn.

 

Ngay sau đó, cô ấy tò mò hỏi: “Đã về Bắc Thành rồi, vậy tiếp theo cậu định làm gì?”

 

Thời Nguyệt khựng lại, cô không tiện nói rằng có lẽ cô sẽ phải đi ngay lập tức.

 

Khương Tử tưởng cô đang bối rối, bèn bày ra dáng vẻ của một người hướng dẫn cuộc đời, dù sao thì cô ấy cũng đã tốt nghiệp sớm hơn Thời Nguyệt một năm.

 

“Chuyên ngành của cậu là thiết kế nội thất, trong Bắc Thành có rất nhiều công ty thiết kế, cậu có thể từ từ nộp hồ sơ từng công ty một, đi phỏng vấn thêm vài nơi...”

 

“A Tử...” Thời Nguyệt ngập ngừng.

 

“Sao thế?” Khương Tử hỏi: “Đã có công ty ưng ý rồi à? Là không hài lòng về mức lương hay sao?”

 

“Lương... Cũng ổn.”

 

Khương Tử tò mò: “Bao nhiêu cơ?”

 

Thời Nguyệt cắn môi, ấp úng: “Năm, năm mươi...”

 

“Năm mươi nghìn cũng được rồi.” Khương Tử an ủi cô: “Cậu vừa về, lương thử việc thấp một chút là bình thường, nhưng đừng quá bận tâm, sau khi được nhận chính thức thì sẽ…”

 

“Triệu.” Đơn vị cuối cùng được nói tiếp.

 

Khương Tử: “...”

 

Bao nhiêu cơ?

 

Năm mươi triệu?

 

Một dấu chấm hỏi từ từ hiện ra trên đầu Khương Tử, giọng điệu cô ấy thâm trầm: “Cậu đang đùa tớ đấy à?”

 

Làm gì có ai dùng đơn vị “chục triệu” để tính lương chứ.

 

Thời Nguyệt lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Là thật, tớ còn ký hợp đồng rồi.”

 

Khương Tử: “...”

 

Sau khi cô ấy từ từ tiêu hóa được ý nghĩa của hai câu trước rồi nối lại, Khương Tử đột ngột lao tới nắm chặt tay Thời Nguyệt, giọng điệu vỡ òa: “Cậu nói cái gì cơ?”

 

Những vị khách đang ngồi xung quanh quay đầu nhìn sang, Thời Nguyệt vội vàng bịt miệng Khương Tử lại, giơ một ngón tay lên: “Suỵt, nói nhỏ thôi.”

 

Khương Tử không còn để ý đến xung quanh nữa, cô ấy gạt tay Thời Nguyệt ra, vẻ mặt nghiêm trọng: “Tiểu Nguyệt, cậu nói cho tớ biết, có phải cậu có phải là sắp đi Miến Điện không?”

 

“...” Lần này đến lượt Thời Nguyệt cạn lời.

 

“Không đúng!” Ngón tay Khương Tử càng nắm chặt cô hơn: “Ngay cả khi bị lừa đến Miến Điện để mổ lấy nội tạng, cũng không thể có nhiều tiền đến thế...”

 

“Cậu thành thật nói cho tớ biết, rốt cuộc cậu định đi đâu? Làm gì?”

 

Thời Nguyệt vội vàng vỗ nhẹ tay cô ấy để trấn an: “A Tử, cậu đừng hoảng, tớ không làm chuyện gì vi phạm pháp luật đâu.”

 

“Cổ phiếu của tập đoàn Hạ Thị đã bị sụt giảm do một số dư luận xã hội...”

 

Hơn mười phút sau, Thời Nguyệt kể lại toàn bộ sự việc: “Mọi chuyện là như vậy đấy.”

 

Khương Tử nghe xong, trợn trắng mắt ngả người ra phía sau ghế, dùng ngón cái bấm vào nhân trung của mình, kêu lên đau đớn: “Trời ơi đất hỡi!”

 

“Sao chuyện tốt như vậy lại không đến lượt tớ chứ?”

 

“Tớ cũng diễn được mà!” Khương Tử nhảy cẫng lên: “Chẳng phải chỉ là ‘vợ chồng ân ái’ thôi sao, dù có bắt tớ quỳ xuống gọi bố tớ cũng diễn được...”

 

“Không đến mức đó đâu, không đến mức đó đâu.” Thời Nguyệt vội vàng ngắt lời cô ấy: “Không quá đáng như vậy đâu.”

 

“Bạn thân ơi!” Khương Tử nắm chặt lấy cô: “Giàu sang phú quý, đừng quên nhau nhé!”


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin