Bao Giờ Trăng Sáng

Chương 10

[Chào cô Thời Nguyệt, cậu chủ sẽ bay đến Hồng Kông vào mười hai giờ trưa mai, khi đó sẽ có tài xế đến đón cô, xin vui lòng cho tôi một địa chỉ.]

 

Tin nhắn WeChat này do chú Thân gửi đến.

 

Thời Nguyệt vừa tắm nước nóng xong, cầm điện thoại lên xem qua, rồi gửi định vị vị trí sang.

 

Chú Thân: [Đã nhận được, cô Thời Nguyệt nghỉ ngơi sớm nhé.]

 

Thời Nguyệt không biết nên trả lời gì, dứt khoát không trả lời nữa.

 

Cô ngồi xuống giường, chụp màn hình rồi gửi cho Khương Tử.

 

Kể từ lần hẹn ăn trưa hôm đó, họ đã không gặp nhau ba ngày rồi, chuyến đi này, e rằng đến Tết cũng chưa chắc đã về được.

 

Tin nhắn của Khương Tử nhanh chóng được gửi đến: [Nhanh vậy sao!]

 

[Tớ còn định sẽ ăn thêm một bữa với cậu trước khi cậu đi Hồng Kông nữa chứ!]

 

Thời Nguyệt trả lời: [Tớ cũng không ngờ...]

 

Thời gian quá gấp gáp, sáng mai Khương Tử còn phải đến tập đoàn Hoắc Nguyên để theo dõi tin tức, cũng không thể dành thời gian đi ăn với Thời Nguyệt, cô ấy nhìn giờ khởi hành, mười hai giờ trưa, vừa đúng lúc ăn cơm.

 

Khương Tử: [Tớ sẽ đi tiễn cậu.]

 

Thời Nguyệt không muốn làm phiền cô ấy: [Cậu cứ ăn uống đàng hoàng đi, đâu phải không về nữa đâu.]

 

Khương Tử gửi một biểu tượng cảm xúc giận dỗi: [Cậu về không cho tớ đón, sao? Đi cũng không cho tớ tiễn, là muốn tuyệt giao à!]

 

Thời Nguyệt lập tức đầu hàng: [Được rồi, được rồi, cho cậu tiễn, cho cậu tiễn, đến lúc đó nhớ mặc ấm vào.]

 

Lúc này Khương Tử mới vui vẻ: [Cần cậu nhắc à.]

 

[Cậu cũng vậy nhé.]

 

Thời Nguyệt gửi một biểu tượng cảm xúc gấu nhỏ cọ cọ, khóe môi cô luôn nhếch lên không hề hạ xuống.

 

Ngày hôm sau trời đẹp gió mát, hiếm khi Bắc Thành có nắng.

 

Thời Nguyệt nghĩ đến việc Khương Tử phải dùng thời gian ăn trưa để tiễn mình, cô lập tức rửa sạch hộp cơm giữ nhiệt đã lâu không dùng ở nhà, đợi chú Thân gửi tin nhắn tài xế đã xuất phát, cô xách vali và hộp cơm xuống lầu.

 

Bên ngoài khu chung cư có một quán mì tương đen hương vị Bắc Kinh chính gốc lâu đời, hồi còn đi học, mỗi lần quý cô Khương Tử đến chỗ cô đều phải ăn một bát.

 

Thời Nguyệt bước vào gói một phần mang đi, ông chủ vẫn là cặp vợ chồng ngày trước, thấy cô thì mắt sáng lên, mừng rỡ nói: “Cô gái, cháu về rồi à!”

 

Thời Nguyệt mỉm cười: “Chú Thường, thím Thường.”

 

Bà chủ đáp lời, liếc mắt thấy chiếc vali ở cửa, ngạc nhiên: “Lại sắp đi nữa rồi sao?”

 

Thời Nguyệt gật đầu: “Cháu về thăm thôi ạ.”

 

Bà chủ có chút hoài niệm: “Hồi cháu mới đi, thím với ông Thường còn thấy lạ lẫm không quen nữa cơ… Ông Thường ơi, thêm đồ ăn và tăng khẩu phần cho phần của cháu gái đi!”

 

Ông chủ đang ở trong bếp, cười đáp lời: “Cần bà nói à.”

 

Thời Nguyệt cũng nhớ hương vị của món mì, dứt khoát ngồi xuống ăn một phần.

 

Đợi gói đồ xong, điện thoại của tài xế cũng gọi đến, Thời Nguyệt vội vàng xách hộp giữ nhiệt đi ra ngoài.

 

Chiếc xe tài xế lái đến là chiếc Maybach màu đen, đỗ ở cổng khu chung cư rất nổi bật, Thời Nguyệt không cần tìm kiếm, đẩy vali đi thẳng tới.

 

Chiếc xe sang trọng chạy qua hơn nửa Bắc Thành, cuối cùng lại đi vào khu thương mại CBD xa hoa nhất Bắc Thành, dừng lại trước một tòa nhà chọc trời.

 

Thời Nguyệt ngồi trong xe ngẩng đầu nhìn lên, tòa nhà chọc trời cao chót vót, bên ngoài có hình chữ H in hoa, theo lời phóng viên Khương Tử, tòa nhà này là trụ sở chính của tập đoàn Hoắc Nguyên, cũng là tòa nhà cao thứ hai ở Bắc Thành, tổng chiều cao 500 mét.

 

Cổ Thời Nguyệt ngửa đến mỏi nhừ cũng không nhìn thấy đỉnh tòa nhà, thảo nào nó là tòa nhà cao thứ hai.

 

Ngay sau đó cô chợt nhận ra, nếu đây là trụ sở chính của tập đoàn Hoắc Nguyên, thì chẳng phải là nơi A Tử đang theo dõi tin tức sao?

 

Cô lập tức nhìn xung quanh, quảng trường rộng lớn gần như không có một bóng người, đài phun nước vòng tròn cũng không phun nữa, chỉ còn lại bức tượng nữ thần ở giữa đang đứng yên lặng.

 

Thời Nguyệt thấy tài xế dường như đang đợi người, vội vàng lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh bên ngoài rồi gửi cho Khương Tử.

 

Khương Tử gần như trả lời lại ngay lập tức: [?]

 

[Cậu đang ở đâu thế?]

 

Thời Nguyệt: [Ngay chỗ trong ảnh này.]

 

Khương Tử không trả lời nữa, nhưng Thời Nguyệt thấy cửa kính tòa nhà đột nhiên mở ra, sau đó một bóng người trang bị đầy đủ lao ra, rồi giơ điện thoại lên chụp một bức ảnh về phía cô.

 

Điện thoại của Thời Nguyệt nhận được ảnh, cô không kịp chào tài xế, đẩy cửa bước xuống xe, ra sức vẫy tay.

 

Khương Tử hét lên một tiếng, chạy hồng hộc tới: “Sao cậu lại đến đây?”

 

Thời Nguyệt cũng không rõ sao mình lại đến đây, nhưng thấy cô ấy lại chạy ra từ trong tòa nhà, càng kinh ngạc hơn: “Cậu đã nhận được cuộc phỏng vấn rồi sao?”

 

Khương Tử vừa nhắc đến chuyện này thì lại thở dài: “Làm gì dễ dàng thế.”

 

“Vậy cậu…” Thời Nguyệt chỉ vào tòa nhà chọc trời.

 

“Tập đoàn Hoắc Nguyên khá nhân văn, trời lạnh nên cho phép chúng tớ vào đại sảnh chờ, còn cung cấp cả nước nóng nữa.”

 

Khương Tử xua tay: “Đừng nói về tớ nữa, tớ còn định thu dọn đồ đạc đi tiễn cậu, ai ngờ cậu lại đến đây!”

 

Nói đến đây, Thời Nguyệt quay người, lấy hộp cơm giữ nhiệt từ ghế sau ra: “Tớ biết chắc chắn cậu sẽ không ăn cơm, này, tớ đặc biệt mang đến cho cậu đấy.”

 

Khương Tử cong mắt: “Có phải là mì tương đen không?”

 

Thời Nguyệt cười gật đầu.

 

“Oa.” Khương Tử vui mừng khôn xiết: “Tiểu Nguyệt của tớ là nhất!”

 

“Đi, đi, đi, tớ đưa cậu ra sân bay…” Lời còn chưa dứt, một nhóm vệ sĩ mặc đồ đen đã bước ra từ tòa nhà.

 

Khương Tử giật mình, đang định kéo Thời Nguyệt lùi lại, thì từ trong tòa nhà có hai bóng người cao ráo bước ra, phía sau là một loạt trợ lý mặc vest chỉnh tề.

 

Hai người ở chính giữa có khí chất mạnh mẽ, vest ôm sát người, thân hình cao ráo. Người đàn ông đeo kính gọng vàng có khí chất nho nhã, lịch sự, đứng đắn và điềm tĩnh, còn người kia đút hai tay vào túi, bước đi thoải mái, kiểu tóc vuốt ngược gọn gàng làm tăng tối đa vẻ quyến rũ trưởng thành của phái mạnh.

 

Khương Tử nhìn chằm chằm, thấy những vệ sĩ đó không xua đuổi họ, cô ấy lập tức đứng chôn chân tại chỗ, nắm chặt Thời Nguyệt, hạ giọng kinh ngạc kêu lên: “Trời ơi! Hóa ra là chủ tịch Hoắc!”

 

Đến giờ cô ấy vẫn chưa nhận ra, người đang đi bên cạnh chủ tịch Hoắc trẻ tuổi kia, chính là tên tra nam mà cô ấy vẫn hay nhắc đến.

 

“Tớ có thể xông lên phỏng vấn không? Anh ấy có xé xác tớ ra không?”

 

Không thấy những đồng nghiệp của cô ấy đều đang bị vệ sĩ ngăn cách ở bên ngoài sao. Thậm chí có người còn giơ máy ảnh cố gắng chụp được vài tấm qua khe hở giữa đùi vệ sĩ.

 

Khi đám người dần tiến lại gần, da đầu Khương Tử tê dại, nảy sinh ý muốn bỏ chạy. Thời Nguyệt cũng không kém, quả thực là khí chất của họ quá mạnh mẽ.

 

Nhưng từ khi nhìn thấy Hạ Trấn Vũ, cô đã biết tài xế đưa cô đến đây là để đợi anh, vì vậy cô không thể rời đi.

 

Hoắc Cẩm Tây dừng bước khi còn cách vài bước, gật đầu ra hiệu với Thời Nguyệt: “Cô Thời Nguyệt.”

 

A a a!!!

 

Khương Tử sắp hét lên rồi.

 

Cô bạn thân của cô ấy, lại quen biết vị đại gia này!

 

Thời Nguyệt có chút lúng túng, vội vàng đáp: “Anh Hoắc.” Sau đó nhìn về phía sau anh ấy, khóe môi nở một nụ cười nhạt: “Nam Chi.”

 

Hoắc Cẩm Tây và Hạ Trấn Vũ cùng nhướng mày, nhìn về phía sau, Mạnh Nam Chi cũng chào Thời Nguyệt: “Cô Thời Nguyệt.”

 

Cô ấy nhìn sang bên cạnh Thời Nguyệt, cô gái mặc áo khoác phao dài màu đen, tay ôm hộp cơm giữ nhiệt: “Vị này là…”

 

Thời Nguyệt vội nói: “Là bạn thân của tôi, nghe tin tôi sắp đi nên đến tiễn tôi.”

 

Mạnh Nam Chi lập tức gật đầu chào hỏi Khương Tử.

 

Khương Tử kích động, nắm chặt cánh tay Thời Nguyệt.

 

“Được rồi.” Hạ Trấn Vũ giơ cổ tay lên nhìn giờ, nói một cách phóng khoáng: “Tôi đi đây, hẹn gặp lại lần sau.”

 

Hoắc Cẩm Tây gật đầu, gặp gỡ rồi chia ly, không nói nhiều lời.

 

Hạ Trấn Vũ dứt khoát quay người, lên xe, còn Thời Nguyệt thì có chút khó xử nhìn Khương Tử.

 

Khương Tử nhìn cô đầy mong đợi: “Tớ đã nói là phải đi tiễn cậu mà, việc cậu tự đến tìm tớ không tính đâu nhé."

 

Thời Nguyệt cũng không muốn phụ lòng bạn tốt, suy nghĩ một lát rồi quay người lại, định nói chuyện với người đàn ông ở ghế sau.

 

"Nếu cô Khương muốn tiễn cô Thời Nguyệt, xin mời lên chiếc xe này." Chú Thân bước xuống từ chiếc xe phía sau, mở cửa ghế sau.

 

Khương Tử liếc nhìn một cái, bĩu môi về phía Thời Nguyệt, rồi quay người đi về phía chiếc xe phía sau.

 

Thời Nguyệt khựng lại một chút, sau đó mới lên xe.

 

Hạ Trấn Vũ dựa lưng ra sau, lạnh lùng nhìn cô, khẽ cười khẩy: "Cô đúng là hiền thục, ngay cả người tiễn cũng chuẩn bị bữa trưa cho."

 

Thời Nguyệt giải thích: "A Tử đã dành thời gian ăn trưa để đến tiễn tôi, tôi không thể để cô ấy bị đói."

 

Hạ Trấn Vũ liếc nhìn cô một cái rồi thu hồi ánh mắt, không nói gì.

 

Bên trong xe im lặng, mấy chiếc xe sang trọng màu đen nối đuôi nhau rời khỏi quảng trường, đi về phía sân bay.

 

Đi được nửa đường, Hạ Trấn Vũ đột nhiên lên tiếng: "Hy vọng khi đến Hồng Kông cô cũng có thể diễn vai hiền thục như vậy."

 

Thời Nguyệt sững người một chút, hiểu ra đây là nội dung công việc “diễn kịch”, lập tức gật đầu: “Tôi biết rồi, sếp!"

 

"..." Hạ Trấn Vũ cạn lời.

 

Ai là sếp của cô?

 

"Đến Hồng Kông không được gọi như vậy, đổi cách xưng hô khác đi."

 

"Đổi thành gì ạ?" Thời Nguyệt giữ thái độ của một học sinh ngoan, trong lòng đã lấy sổ nhỏ ra chuẩn bị ghi chép.


Anh hỏi ngược lại: "Cô nói xem?"

 

Thời Nguyệt ngẩn ra, cô không biết thật mà.

 

"..." Hạ Trấn Vũ nâng ngón tay thon dài day day thái dương, không muốn phí lời thêm nữa.

 

Thời Nguyệt đợi hồi lâu cũng không thấy anh lên tiếng, cô lén liếc nhìn một cái, người đàn ông đã nhắm mắt dưỡng thần. Ánh mắt cô kín đáo lướt qua ngũ quan ưu tú của anh, rồi cũng im lặng.

 

Hơn một tiếng trôi qua, lối vào sân bay đã ở ngay trước mắt, Thời Nguyệt vội vàng sắp xếp lại túi xách, kéo khăn quàng cổ lên quàng vào.

 

Một ánh mắt lướt qua từ bên cạnh, Thời Nguyệt quay đầu lại, anh đã mở mắt, ánh mắt kỳ lạ rơi trên người cô.

 

Trên đầu Thời Nguyệt đầy dấu hỏi, nhìn cái gì mà nhìn?

 

Đến nơi rồi mà còn chưa chuẩn bị xuống xe sao?

 

Tuy nhiên, chiếc xe màu đen không dừng lại ở lối vào mà rẽ vào một làn đường yên tĩnh, không biết rẽ kiểu gì, cuối cùng đi thẳng vào sân đỗ máy bay rộng lớn.

 

Khương Tử nhìn ra bên ngoài, miệng dần dần há thành hình chữ O.

 

Một chiếc máy bay riêng đang đậu trên đường băng, cầu thang lên máy bay đã hạ xuống, tất cả nhân viên đều nghiêm chỉnh chờ đợi.

 

Nước mắt ghen tị của Khương Tử chảy ra từ khóe miệng.

 

Nhà họ Khương mở trung tâm thương mại nội thất, tài sản cũng lên đến hàng trăm triệu, nhưng cô ấy chưa bao giờ được đi máy bay riêng.

 

Không phải cô ấy không muốn đi, mà là vì không có!

 

Chiếc xe dừng lại, Khương Tử xuống xe, không kìm được giơ máy ảnh lên chụp một tấm.

 

Cửa chiếc Maybach phía trước mở ra, Thời Nguyệt và Hạ Trấn Vũ bước xuống, mỗi người một bên.

 

Tài xế tận tâm xách vali hành lý của Thời Nguyệt lên cầu thang máy bay trước.

 

Hạ Trấn Vũ dừng bước, liếc nhìn Thời Nguyệt, nói ngắn gọn: "Mười phút."

 

Thật sự cảm ơn anh nhiều.

 

Thời Nguyệt dứt khoát quay người: “A Tử."

 

Khương Tử chạy nhanh tới, kích động nắm lấy Thời Nguyệt: “Bạn thân ơi, cậu đến Hồng Kông rồi, nhớ moi thêm vàng bạc châu báu từ tay anh ta nhé, anh ta giàu quá trời luôn!"

 

Khương Tử chỉ vào chiếc máy bay riêng, vừa rồi cô ấy đã tra cứu rồi, đó là Gulfstream G650, chỉ riêng giá trị thân máy bay đã là bốn trăm triệu rồi!

 

Thời Nguyệt mỉm cười, quàng khăn cho cô ấy: “Tớ biết rồi. Trời lạnh, đừng để bị cảm lạnh nhé."

 

Khương Tử cũng trở lại vẻ nghiêm túc: “Đến Hồng Kông có chuyện gì thì nhớ kể cho tớ nghe nha, đợi tớ hết bận sẽ đến Hồng Kông tìm cậu.”

 

Thời Nguyệt gật đầu.

 

Khương Tử lo lắng nói: “Anh ta có tiền thì có tiền thật đấy, nhưng chưa chắc đã có chân tình đâu, cậu cũng phải nhớ kỹ là đừng động lòng, cứ nhắm vào tiền mà thôi.”

 

Thời Nguyệt vẫn gật đầu.

 

Khương Tử còn muốn nói gì đó, nhưng đột nhiên quay đầu lại, Thời Nguyệt cũng quay đầu nhìn theo.

 

Bên cạnh Hạ Trấn Vũ có một người đàn ông mặc vest sọc dọc màu xanh đậm đi theo, người đàn ông này trông không lớn tuổi lắm, đeo kính, khí chất nho nhã lịch sự, nhưng khi đứng trước mặt Hạ Trấn Vũ lại có vẻ hơi cung kính.

 

Khương Tử không thể tin nổi mở to mắt, nhìn chằm chằm người đàn ông đeo kính một lúc, rồi quay đầu nhìn Thời Nguyệt, nuốt nước bọt khan.

 

Thời Nguyệt khó hiểu: “Sao thế?”

 

Khương Tử đang định nói, nhưng không ngờ một bóng người cao ráo bước đến, cô ấy nuốt hết những lời định nói vào trong, rồi giơ tay ra vỗ vỗ cánh tay Thời Nguyệt.

 

Hạ Trấn Vũ liếc nhìn cô ấy một cái, ánh mắt lướt qua chiếc máy ảnh đang đeo trên cổ cô ấy, cúi người nắm lấy tay Thời Nguyệt, dịu dàng nói: “Đi thôi.”

 

Thời Nguyệt nổi da gà rần rần, không hiểu sao anh lại nắm tay cô, nhưng giờ không phải lúc để cô suy nghĩ sâu xa, cô vội vàng vẫy tay chào Khương Tử.

 

Khương Tử cúi đầu nhìn chiếc máy ảnh, trong khoảnh khắc như bừng tỉnh, cô ấy không kịp vẫy tay, giơ máy ảnh lên chụp lia lịa.

 

Các vệ sĩ bên cạnh không hề ngăn cản, ngay cả chú Thân và trợ lý đi ngang qua cô ấy cũng không lên tiếng, một bóng người dừng lại bên cạnh cô ấy, lạnh nhạt nhìn cô ấy.

 

Khương Tử hiểu ra ngay, đây là ngầm cho phép.

 

Ôi chao, sao cô ấy lại thông minh thế nhỉ!

 

Khi bước lên cầu thang máy bay, Hạ Trấn Vũ còn “chu đáo” vươn tay ôm eo Thời Nguyệt, nhìn từ phía sau, hai người trông thật “ân ái”.

 

Thời Nguyệt cũng bước vào khoang máy bay, khi quay lại nhìn bạn mình thì mới chợt hiểu ra khi đối diện với những ánh đèn flash liên tục của máy ảnh.

 

Thảo nào anh lại cho phép bạn cô đi theo tiễn, hóa ra là vậy!

 

Đúng là một thương nhân gian xảo!

 

Đến cả chuyện này cũng lợi dụng!

 

Cửa khoang máy bay đóng lại, tay Hạ Trấn Vũ cũng buông ra, anh tự mình đi vào bên trong khoang.

 

Thời Nguyệt mím môi, lấy điện thoại ra, gõ chữ: [A Tử, cậu bị cái tên Hạ Trấn Vũ kia lợi dụng rồi!!!]

 

Ba dấu chấm than, thể hiện sự đồng lòng căm ghét kẻ thù của cô và bạn mình.

 

Khương Tử không trả lời ngay lập tức, có lẽ vẫn còn đang chụp ảnh bên ngoài.

 

Thời Nguyệt hít sâu một hơi, còn chưa về đến Hồng Kông mà đã bắt đầu diễn kịch rồi, quả thật có chút không quen.

 

Bước vào khoang máy bay, không gian rộng rãi sáng sủa giống như một phòng khách cao cấp nào đó, hoàn toàn không giống đang ở trên máy bay.

 

Trên trần là bầu trời sao lấp lánh như dải ngân hà, tường màu trắng men bạc, bên cửa sổ có treo rèm voan trắng, cùng với hai ghế ngồi nhỏ riêng biệt.

 

Hạ Trấn Vũ ngồi oai vệ trên ghế sofa trong khoang khách, Thời Nguyệt đi đến bên cửa sổ, vén rèm voan nhìn xuống. Trên sân đỗ máy bay rộng lớn, Khương Tử nhỏ bé đang giơ máy ảnh lên để kiểm tra ảnh với người đàn ông đeo kính kia.

 

“Chào buổi trưa, cậu chủ.” Một giọng nói chuẩn phát thanh viên vang lên trong khoang khách.

 

Thời Nguyệt quay đầu nhìn lại, tiếp viên hàng không mặc đồng phục, cúi người nhận lấy chiếc áo khoác lớn mà Hạ Trấn Vũ vừa cởi ra, sau đó quay sang nhìn Thời Nguyệt, khóe môi nở nụ cười chuẩn mực: “Mợ chủ?”

 

Thời Nguyệt bấu chặt ngón chân xuống sàn, điều hòa trong khoang máy bay mở hết công suất, cô mặc áo khoác lông vũ quả thật rất nóng, nên từ từ cởi áo khoác ngoài ra.

 

Tiếp viên hàng không nhận lấy, ôm vào khuỷu tay, mỉm cười nói: “Máy bay sắp cất cánh, mời cô ngồi vào chỗ.”

 

Thời Nguyệt nhìn qua một cái, bên cạnh Hạ Trấn Vũ vẫn còn chỗ trống, cô đi tới ngồi xuống.

 

Hạ Trấn Vũ cũng không để ý đến cô, cầm tờ báo tài chính trên máy bay lên đọc.

 

Thời Nguyệt buồn chán, cầm điện thoại lên, lúc này mới thấy Khương Tử đã trả lời cô vài phút trước: [Tớ biết mà, nhưng anh ta cũng cho tớ cơ hội rồi!]

 

Thời Nguyệt gửi một ký hiệu qua: [?]

 

Khương Tử trả lời: [Cậu biết không, tập đoàn Trung Uyên hóa ra lại là của chồng cậu đấy! [khóc]]

 

Đầu Thời Nguyệt đầy dấu hỏi chấm, tập đoàn Trung Uyên nào cơ?

 

Khương Tử nhanh chóng gửi tin nhắn tiếp theo: [Hơn nữa cậu cũng không nói cho tớ biết chồng cậu là bạn với chủ tịch Hoắc! Họ lại là bạn bè!]

 

[Tớ đã viết xong bài báo về chồng cậu rồi, còn sợ chủ tịch Hoắc không cho tớ cơ hội sao!]

 

[Bạn thân ơi, chồng cậu đúng là người tốt tuyệt vời trên đời!!!]

 

Thời Nguyệt: “…”

 

[Trước đây cậu còn mắng anh ấy là tên tra nam cơ mà.]

 

“Ồ? Hóa ra trong mắt các cô, tôi là tên tra nam sao?” Một giọng nói trầm thấp mang theo ý trêu chọc vang lên bên tai cô.

 

Thời Nguyệt đột ngột úp điện thoại xuống: “Sao anh lại có thể lén xem điện thoại của người khác?”

 

Hạ Trấn Vũ chống cằm bằng một tay: “Cô đặt nó ngay dưới mắt tôi, trừ khi tôi bị mù mới không nhìn thấy.”

 

Thời Nguyệt nắm chặt điện thoại, không thể biện minh được, cứng rắn nói: “Chuyện này không liên quan gì đến sự hợp tác của chúng ta.”

 

Hạ Trấn Vũ lạnh lùng nhếch môi, cười khẩy một tiếng: “Cũng đúng.”

 

Suốt hai tiếng đồng hồ sau đó, giữa hai người không còn một lời nào nữa, không khí trong khoang hành khách lạnh lẽo. Sau khi tiếp viên hàng không phục vụ bữa ăn một lần cũng không muốn quay lại nữa.

 

Anh giận rồi.

 

Thời Nguyệt có thể cảm nhận được.

 

Nhưng cô còn chưa giận khi anh lén xem điện thoại của cô, sao anh lại giận trước nrồi?


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin