Trong lòng Trình Dật đang ủ mưu xấu, trên xe đi đến quán pizza cậu vẫn luôn nghĩ lát nữa phải làm thế nào để giữ chân Ngu Kiến Thâm, ngay cả việc Ngu Kiến Thâm nói chuyện với mình cậu cũng không nghe thấy.
"Hửm? Lúc nãy anh nói gì cơ?"
Ngu Kiến Thâm không để tâm đến việc cậu đang lơ đãng, ôn tồn hỏi: "Không thích máy chơi game nữa sao?"
Trình Dật tưởng anh hiểu lầm mình bán máy chơi game anh tặng, bèn giải thích một câu: "Bắn Bong Bóng của em đã đứng nhất Giang Châu rồi, mấy trò khác cũng chơi chán cả rồi, thấy chẳng còn thú vị gì nên dứt khoát bán luôn."
Đứng nhất Giang Châu trò Bắn Bong Bóng nghe có vẻ quá súc tích, Ngu Kiến Thâm rất hiểu ý mà "phiên dịch" lại câu này: "Cho nên hiện tại em là người chơi Bắn Bong Bóng giỏi nhất cả thành phố Giang Châu này."
Trình Dật được dỗ dành đến mức đuôi sắp vểnh lên trời, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên, ngũ quan tinh tế vì nụ cười mà càng thêm sinh động rạng rỡ.
"Đúng vậy đó..."
Ngu Kiến Thâm dường như cũng bị cảm xúc của cậu lây lan, mỉm cười nói: "Vậy thì đúng là nên ăn mừng một chút."
Xe dừng lại trước quán pizza mà Trình Dật đã chỉ định, bên trong quán rộng rãi sạch sẽ gần như đã kín chỗ, hơn một nửa là các gia đình mang theo trẻ nhỏ.
Trình Dật lấy số, phía trước còn năm bàn nữa, cậu đành cùng Ngu Kiến Thâm ra khu vực chờ tìm chỗ ngồi.
Cậu nói: "Lần trước em tới đâu có đông thế này."
Ngu Kiến Thâm gật đầu tỏ ý thấu hiểu: "Bây giờ đang là nghỉ hè mà."
"Anh đói bụng chưa?" Trình Dật hỏi.
"Cũng bình thường."
"Vậy anh có muốn uống nước chanh không?"
Ngu Kiến Thâm còn chưa kịp trả lời có muốn hay không, Trình Dật đã đứng dậy đi lấy rồi.
Khu vực chờ có đặt một bình nước chanh miễn phí tự phục vụ lớn, Trình Dật bưng hai ly quay lại, đưa một ly cho Ngu Kiến Thâm và nói: "Uống hết vẫn còn nữa, nếu anh ngại đi lấy thì em có thể lấy giúp anh."
Sự chu đáo của cậu khiến Ngu Kiến Thâm bật cười khẽ rũ mắt: "Cảm ơn em."
"Không có gì đâu."
Trình Dật uống xong nước chanh, ngậm lấy chiếc ly giấy trong miệng rồi nghịch điện thoại, cậu phát hiện biên tập viên nhà xuất bản vừa mới bị cậu từ chối lúc nãy lại tới tìm mình, lý do kết bạn là: [Thầy ơi, thầy hãy cân nhắc lại đi ạ, có rất nhiều bạn nhỏ yêu thích "Bubu Phiêu Lưu Ký" vẫn luôn chờ đợi tin tức của thầy.]
Trình Dật sắt đá từ chối lần nữa: [Không cân nhắc, tôi vẽ truyện tranh không phải vì tiền.]
Biên tập viên nhà xuất bản khá kiên trì, rất nhanh đã gửi lại một tin nhắn: [Vẫn hy vọng thầy có thể cho "Bubu Phiêu Lưu Ký" một cơ hội để được nhiều người biết đến hơn, nếu thầy gác bút từ đây thì thực sự rất đáng tiếc, mọi người đều rất yêu mến Bubu dũng cảm kiên cường, mong chờ cậu ấy có thể hoàn thành chuyến phiêu lưu còn dang dở.]
Trình Dật im lặng đọc đoạn tin nhắn này hai lần, trong lòng không phải hoàn toàn không có chút dao động nào, chỉ là nhớ tới cuộc khẩu chiến trên mạng đầy mệt mỏi và chán ghét hơn ba tháng trước, cậu lại cảm thấy "Bubu Phiêu Lưu Ký" không nên tiếp tục đăng tải ở một thế giới như vậy nữa.
Cậu bỗng thấy mất hứng, không muốn dây dưa thêm nữa nên cất điện thoại không trả lời, quay đầu nhìn Ngu Kiến Thâm đang ngồi bên cạnh hỏi: "Anh có ăn được pizza sầu riêng không?"
Ngu Kiến Thâm nghe vậy thoáng khựng lại, mỉm cười lắc đầu.
Trình Dật lại hỏi: "Anh có thấy người ăn pizza sầu riêng rất kỳ quặc không?"
"Không đâu."
"Vậy lát nữa em có thể gọi món đó không?"
"Được chứ."
Trình Dật rất lịch sự: "Cảm ơn anh."
Ý cười nơi đáy mắt Ngu Kiến Thâm càng sâu: "Không có gì."
Ăn xong pizza đi ra ngoài trời đã sập tối.
Trình Dật chú ý thấy Ngu Kiến Thâm liếc nhìn đồng hồ đeo tay một cái, mưu đồ xấu trong bụng bắt đầu nảy nở.
"A! Em có món đồ quên chưa mua."
Ngu Kiến Thâm quay sang nhìn cậu: "Có cần anh đi cùng em không?"
"Có thể sao?"
Trình Dật không thầy tự thông, hiểu rõ những lúc như thế này tuyệt đối không được đưa ra lựa chọn thứ hai cho đối phương, cậu hỏi như vậy thì Ngu Kiến Thâm chỉ có thể trả lời là có thể.
"Được mà, em muốn mua gì?"
Trình Dật đã nghĩ kỹ từ lâu: "Một cuốn tạp chí truyện tranh."
Ngu Kiến Thâm gật đầu không hỏi thêm gì nữa, lái xe đưa cậu đến hiệu sách gần nhất, nhưng lại bị chủ tiệm thông báo là đã bán hết rồi, đợt hàng mới sớm nhất cũng phải chiều mai mới có.
Họ đành phải đổi sang tiệm khác, liên tục tìm ba hiệu sách, cuối cùng mua được cuốn cuối cùng tại một sạp báo không mấy bắt mắt.
Trình Dật ngồi ở ghế phụ mãn nguyện lật xem: "Cuốn tạp chí này khó mua lắm đấy."
Ngu Kiến Thâm chỉ mỉm cười, không nói gì.
Pizza đã ăn, đồ cũng đã mua, nếu sau đó còn tìm lý do không về nhà thì sẽ bị lộ mục đích khác, vì vậy Trình Dật không ngăn cản Ngu Kiến Thâm lái xe về nhà.
Cậu ngoan ngoãn ngồi trên xe lật tạp chí, thầm nghĩ "lát nữa" là mấy giờ?
Câu hỏi này cậu không thể trực tiếp hỏi Ngu Kiến Thâm, nhưng cậu có thể hỏi theo cách khác.
Cậu lật qua một trang tạp chí: "Anh ơi, lát nữa về nhà anh có thể chơi game cùng em không?"
Ngu Kiến Thâm đang lái xe nên chỉ có thể nhìn thẳng phía trước: "Ngày mai được không?"
Trình Dật bĩu môi, giọng điệu đã có thể nghe ra chút không vui: "Nếu anh bận thì thôi vậy."
"Dạo này anh không bận, chỉ là có một người bạn ngày mai đi công tác nước ngoài, anh đã hứa tối nay sẽ đi tiễn cậu ấy."
Trình Dật lại biết rõ còn hỏi: "Có phải là người ở văn phòng anh lúc chiều không?"
"Chính là cậu ấy."
Vậy thì xin lỗi nhé, không cho anh đi đâu.
Chẳng phải chỉ là đi công tác thôi sao, tiễn cái gì chứ? Cũng có phải là đi luôn không về đâu.
Trình Dật không vui lật tạp chí truyện tranh, nội dung chẳng vào đầu chữ nào, lơ đãng nghĩ xem những chiêu thức hồi nhỏ cậu dùng để đối phó với bố mẹ liệu có tác dụng với Ngu Kiến Thâm hay không.
Xe chạy vào khu biệt thự yên tĩnh, càng gần đến nhà Trình Dật càng thấy bất an, cậu lo lắng vừa về tới nơi sẽ thấy chiếc Maybach đang đợi ở bên ngoài.
May mắn là tình huống đó không xảy ra, bên ngoài căn biệt thự cửa đóng then cài tối om vô cùng yên tĩnh, ngay cả một con mèo hoang cũng không có.
Vì Ngu Kiến Thâm phải đưa xe vào gara nên Trình Dật xuống xe trước đi lối cửa chính vào, tiện tay bật hết đèn trong nhà lên.
Thời gian dành cho cậu không còn nhiều nữa, cậu phải giữ chân Ngu Kiến Thâm lại, nhất định phải giải quyết xong mọi việc trước khi chiếc Maybach tới.
Cuốn tạp chí truyện tranh vất vả lắm mới mua được bị cậu để lại trên bàn trà ở phòng khách, trang bìa với phong cách vẽ lộng lẫy nổi bật không thể ngó lơ, Ngu Kiến Thâm chắc chắn vừa vào cửa là sẽ nhìn thấy ngay.
Sau khi để lại "mồi nhử", Trình Dật nhanh chóng bước vào bếp lấy một lon cola đá lên lầu, lon nước vừa lấy từ tủ lạnh ra lạnh đến mức không cầm nổi, nhưng đây là cách nhanh nhất để khiến lòng bàn tay và trán của cậu trở nên lạnh ngắt, bách phát bách trúng.
Cậu đứng sau cửa phòng, vừa vểnh tai nghe xem Ngu Kiến Thâm đã lên lầu chưa, vừa dùng lon cola lăn qua lăn lại trên má, trán và lòng bàn tay, làm cho bản thân lạnh buốt rồi mới giấu lon nước vào gầm giường, nằm vật ra giường đợi "cá lớn" cắn câu.
Thời gian "cá lớn" lên lầu lâu hơn cậu dự tính, lâu đến mức như thể anh đang nghe điện thoại ở dưới lầu.
Trình Dật kiên nhẫn đợi, mãi mới nghe thấy tiếng gõ cửa mới thở phào nhẹ nhõm, yếu ớt nói: "Mời vào."
Ngu Kiến Thâm đẩy cửa đi vào, trên tay cầm cuốn tạp chí truyện tranh bị bỏ quên ở phòng khách, thấy Trình Dật nằm sấp trên giường, quay gáy về phía mình, anh khựng lại một chút rồi nói trước: "Em để quên tạp chí ở phòng khách, anh mang lên giúp em."
"Dạ... cảm ơn anh... anh cứ để trên bàn là được rồi." Trình Dật dùng giọng điệu dở sống dở chết, nằm im bất động trên giường.
Cậu không tin mình đã như thế này rồi mà Ngu Kiến Thâm còn đi được.
Cuốn tạp chí được đặt lên bàn phát ra một tiếng động nhỏ, nhưng không nghe thấy tiếng đóng cửa, Ngu Kiến Thâm vẫn chưa ra ngoài.
Trình Dật nhắm mắt, có thể cảm nhận được tiếng bước chân đang tiến lại gần mình, sau đó nghe thấy một lời quan tâm ở khoảng cách gần hơn.
"Trình Dật, em sao vậy? Có phải chỗ nào không khỏe không?"
"Em bị đau bụng."
Cậu không nói Ngu Kiến Thâm cũng nhìn ra được, anh khẽ nhíu mày: "Đau bụng lắm sao?"
"Hình như đau, mà hình như cũng không đau lắm."
"Có buồn nôn không?"
"Hình như có, mà hình như cũng không."
Trình Dật chậm chạp ngồi dậy, vẻ mặt ủ rũ, yếu ớt đưa một bàn tay ra: "Anh sờ thử xem."
Ngu Kiến Thâm không hiểu, nhưng vẫn chạm vào lòng bàn tay cậu.
"Có lạnh không anh?"
Ngu Kiến Thâm gật đầu: "Lạnh."
Trình Dật lại hỏi: "Em có bị sốt không?"
Ngu Kiến Thâm sờ trán cậu, rồi lại sờ trán mình, sau đó lắc đầu: "Em không bị sốt."
"Nhưng em thực sự thấy rất khó chịu." Trình Dật lại nằm vật xuống giường.
Dáng vẻ của cậu rất đáng thương, đáng thương đến mức trong lòng Ngu Kiến Thâm có chút không dễ chịu.
"Anh đưa em đi gặp bác sĩ nhé?"
"Không cần đâu, cái này không cần đi bác sĩ đâu ạ." Trình Dật gối đầu lên gối, nhắm mắt nói: "Chắc em nằm một lát là khỏi thôi, anh có việc thì cứ đi bận đi, em ở một mình được mà."
Ngu Kiến Thâm im lặng nhìn cậu một lúc, khẽ thở dài, ôn tồn nói: "Anh ra ngoài gọi điện thoại một chút, em cứ nghỉ ngơi đi."
"Dạ."
Cửa phòng vừa đóng lại, Trình Dật đã nghe thấy tiếng động cơ xe ô tô từ ngoài cửa sổ vọng vào, chiếc Maybach tới rồi.
Cậu nén cơn thúc giục muốn bật dậy nhìn trộm, yên lặng nằm trên giường đóng vai "người bệnh", hồi nhỏ khi muốn bố mẹ ở bên cạnh cậu đều làm như vậy.
Giả bệnh là không tốt, nhưng phải nói là chiêu này rất hiệu quả, chỉ cần cậu tỏ ra cơ thể rất khó chịu là bố mẹ đều sẽ rất lo lắng, chẳng đi đâu cả mà ở lại bên cạnh cậu.
Cho đến một lần sau đó cậu thực sự bị bệnh, Kha Đồng và Trình Bác Văn đã bị một phen hú vía nên cậu mới không bao giờ dám giả bệnh nữa.
Hiện tại cậu đảm bảo đây là lần cuối cùng.
Cậu đợi trong phòng rất lâu, có lẽ là cậu cảm thấy rất lâu, nhưng thực sự là cậu đã chờ đến mức sắp mất kiên nhẫn mới nghe thấy tiếng động cơ xe ô tô dưới lầu nhỏ dần rồi đi xa, chiếc Maybach đã rời đi.
Xem ra là đi một mình rồi, nếu không Ngu Kiến Thâm kiểu gì cũng phải lên nói với cậu một tiếng.
Trình Dật mãn nguyện điều chỉnh tư thế, để bản thân nằm thoải mái hơn một chút, thầm nghĩ cho anh tức chết luôn, tôi nhất quyết không để Ngu Kiến Thâm đi cùng anh đâu!
Cậu vừa điều chỉnh xong thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
"Trình Dật, đã đỡ hơn chút nào chưa?"
Ngu Kiến Thâm đẩy cửa bước vào, đứng bên giường ôn tồn nói: "Lúc nãy anh có gọi điện cho dì Kha, dì ấy nói hồi nhỏ mỗi khi em ăn quá nhiều đều sẽ như thế này, có lẽ là bị khó tiêu, xoa bóp huyệt vị một chút là sẽ khỏi, em có cần anh giúp không?"
Trình Dật kinh ngạc quay mặt lại nhìn anh: "Anh nói với mẹ em rồi ạ?"
Ngu Kiến Thâm khựng lại một chút rồi nói: "... Anh lo em sẽ cứ khó chịu mãi, nên mới nghĩ có lẽ hỏi dì Kha sẽ tốt hơn, nếu trước đây em cũng từng bị như vậy, dì ấy có thể cho anh biết anh nên làm gì cho em."
Trình Dật chấn động đến mức không nói nên lời, bởi vì Ngu Kiến Thâm dường như thực sự định học bố mẹ cậu xoa bụng cho cậu! Cậu còn ngửi thấy mùi hương nước rửa tay trên người anh, anh đã rửa tay sạch sẽ rồi!
"À, thực ra anh hoàn toàn không cần phải làm như vậy đâu..."
"Em yên tâm, dì Kha đã dạy anh qua điện thoại rồi." Ngu Kiến Thâm nghiêng người ngồi xuống giường, đưa tay về phía cậu: "Nếu em không để anh xoa bóp thì anh chỉ có thể đưa em đến bệnh viện thôi, nếu không có lẽ cả đêm em đều sẽ không thấy thoải mái đâu."
Trình Dật không thể nói ra chuyện mình đang nói dối, thực ra cậu rất khỏe, chẳng có chỗ nào không thoải mái cả, bây giờ một là để anh xoa bóp, hai là đi bệnh viện, mà cái sau chỉ khiến Ngu Kiến Thâm thêm phiền phức mà thôi.
Cậu đành phải đưa tay trái ra.
Bước đầu tiên Kha Đồng xoa bóp cho cậu là bắt đầu từ tay, bước cuối cùng mới là xoa bụng. Hồi nhỏ Trình Dật bị khó tiêu đều là bà và Trình Bác Văn luân phiên xoa bóp, hiệu quả rất nhanh, nhưng sau khi lớn lên thì cậu không còn được xoa bóp như vậy nữa.
Trình Dật yên lặng cụp mắt nhìn, bàn tay của Ngu Kiến Thâm rất lớn, đốt ngón tay rõ ràng, thon dài sạch sẽ, làm người mẫu tay thì đúng là quá thừa thãi, có một số người rất thích vẽ đôi bàn tay như thế này của anh.
Căn phòng có chút quá mức tĩnh lặng, Trình Dật cảm thấy vẫn nên nói gì đó thì tốt hơn, nếu không thì quá ngượng ngùng.
"Bạn anh không tới đón anh nữa sao?"
Ngu Kiến Thâm lắc đầu, mỉm cười nói: "Cậu ấy đi rồi."
"Xin lỗi anh nhé, đều là tại em."
"Không sao đâu, anh đã hứa với dì Kha là sẽ chăm sóc tốt cho em mà."
Phần xoa bóp tay rất nhanh đã kết thúc, khi Trình Dật thu tay lại có chút do dự, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn nằm thẳng ra, kéo gấu áo lên để lộ vùng bụng phẳng lì trắng trẻo, rốn tròn tròn.
Hành động này của cậu khiến Ngu Kiến Thâm sững người, đang định hỏi tại sao lại để lộ bụng ra, thì thấy mặt Trình Dật hơi đỏ lên, ngượng ngùng không dám nhìn anh, nhỏ giọng nói: "Thực ra phần xoa bụng này em có thể tự làm được."
Ngu Kiến Thâm im lặng hai giây: "Dì Kha không dạy anh xoa bụng."
Trình Dật ngẩn ra, nhanh chóng kéo áo xuống, giấu khuôn mặt đỏ bừng tức khắc vào dưới gối.
"Trình Dật."
Cậu ước gì mình bị điếc, nhưng cậu không điếc, ngay cả khi lấy gối che đầu cậu cũng có thể nghe ra lúc Ngu Kiến Thâm gọi tên mình là đang cười.
"Còn muốn anh chơi game cùng em không?"
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?