Hoa Hồng Giấy

Chương 5

Trình Dật rủ Ngu Kiến Thâm chơi game cùng mình chỉ là thuận miệng nói ra, chỉ là muốn hỏi xem anh mấy giờ ra ngoài, mặc dù không hỏi ra được, nhưng cuối cùng Ngu Kiến Thâm cũng không ra ngoài.

Cậu không ngờ lời nói thuận miệng của mình lại được Ngu Kiến Thâm để tâm, sau khi xác định thời gian buổi tối có thể rảnh rỗi lập tức nghĩ đến việc chơi game cùng cậu.

Anh thật sự khá tốt... Trình Dật nghĩ thầm, Đại Đinh đối với cậu cũng không làm đến mức này.

Chẳng lẽ lớn hơn vài tuổi là khác biệt sao?

"Lần sau đi..."

Trình Dật ngượng ngùng đến mức cổ đều đỏ bừng, trong thời gian ngắn, ít nhất là tối nay, cậu không muốn nhìn thấy Ngu Kiến Thâm nữa...

"Vậy em nghỉ ngơi cho tốt."

Ngu Kiến Thâm không ở lại lâu, đứng dậy nói câu cuối cùng là nếu còn thấy không khỏe thì nhất định phải đi tìm anh rồi mới rời đi.

Cả đêm Trình Dật không rời khỏi phòng, trước khi tắm đã gọi điện thoại cho Kha Đồng, mặc dù có chút không vui vì bà đã dạy Ngu Kiến Thâm cách xoa bóp cho mình, nhưng cậu nghe ra được Kha Đồng thật sự tưởng cậu không khỏe, nghe giọng nói là biết bà rất lo lắng, lập tức lại thấy áy náy đến mức không còn chút tức giận nào, rầu rĩ hứa với bà lần sau nhất định sẽ không một mình ăn hết cả một chiếc pizza sầu riêng.

Mặc dù cậu căn bản không bị khó tiêu.

Ngày hôm sau, Ngu Kiến Thâm đi làm từ rất sớm.

Trình Dật đã bán máy chơi game nên giờ ngủ sớm hơn mấy ngày trước, không còn ngủ đến tận trưa mới chịu dậy.

Vì chơi Bắn Bong Bóng mà cậu đã nhiều ngày không vẽ tranh rồi, phòng vẽ mà Ngu Kiến Thâm cố ý cải tạo cho cậu thì cậu cũng mới chỉ vào đó vào ngày đầu tiên dọn đến, sau đó dường như đã quên luôn cả phòng vẽ.

Hiện tại đại nghiệp "Bắn Bong Bóng số một Giang Châu" của cậu đã thành công, sự chú ý của cậu cũng nên đặt lại vào việc chính.

Ngày hôm đó, cậu ăn xong bữa trưa đã đi vào phòng vẽ, tháo bao bì đống dụng cụ vẽ chất ở trong góc.

Ngu Kiến Thâm ra tay rất rộng rãi, người trong nghề vừa nhìn lập tức biết đây là chọn mua loại đắt nhất.

Trình Dật vừa tháo vừa tính nhẩm, cuối cùng ước tính ra cái giá mà cậu phải mua thêm cho Ngu Kiến Thâm vài lọ nước hoa mới được, đó là còn chưa tính đến chi phí cải tạo phòng cho người giúp việc, nếu tính chung vào thì cậu nợ Ngu Kiến Thâm quá nhiều rồi.

Cậu đứng trong phòng vẽ sạch sẽ sáng sủa càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, theo lý mà nói Ngu Kiến Thâm dù có giúp mẹ cậu trả nợ ân tình, vậy thì cũng nên trả lên người cậu của cậu mới đúng, Ngu Kiến Thâm cứ dồn hết tất cả lên người một mình cậu là ý gì?

Hơn nữa cậu cũng không nghe Kha Đồng nói qua đó là cuộc phẫu thuật lớn gì, nghĩ lại chắc là không nghiêm trọng, nếu không thì Kha Đồng đã nhắc tới trong điện thoại rồi.

Lùi một bước mà nói dù cho đó là một ân tình khá lớn đi chăng nữa, nhưng Ngu Kiến Thâm đồng ý chăm sóc cậu hai tháng thì đã là hết lòng hết nghĩa rồi, căn bản không cần phải làm đến mức này.

Trình Dật tự mình suy ngẫm không có kết quả nên dứt khoát không nghĩ nữa, dù sao trong lòng cậu cũng đã định sẵn rồi, quyết định sau này sẽ mua thêm nhiều quà cho Ngu Kiến Thâm cho đến khi có thể trả hết được căn phòng vẽ này.

Cậu đi lên lầu hai chuyến để chuyển máy tính và bảng vẽ điện tử mang từ ký túc xá về vào phòng vẽ, còn có một chiếc vali xách tay có khóa mật mã.

Trong vali đựng tất cả bản thảo của "Bubu Phiêu Lưu Ký", còn có toàn bộ thiết lập bao gồm vài phiên bản đã bị loại bỏ.

Những thứ này đều là tâm huyết của cậu, ngay cả những thiết lập không dùng đến cũng vậy, cậu không nỡ vứt đi dù chỉ một tờ.

Lần cuối cùng cậu mở chiếc vali xách tay này vẫn là hơn ba tháng trước, kể từ khi "Bubu Phiêu Lưu Ký" bị người ta ác ý đưa vào truyện tranh giễu cợt cho đến những phản ứng dây chuyền sau đó, cậu đã không còn mở chiếc vali này ra nữa, ngay cả tài khoản dùng để đăng truyện tranh dài kỳ kia cũng chưa từng đăng nhập lại.

Cậu im lặng bỏ lại tài khoản rồi rời đi, ngay cả lời tạm biệt cũng không nói, chính là chưa từng nghĩ sẽ quay lại vẽ nốt câu chuyện, bất kể có bao nhiêu người đang chờ đợi.

Biên tập viên nhà xuất bản kia có nói bao nhiêu lời tốt đẹp với cậu cũng vô dụng như nhau, cậu sẽ không đồng ý để "Bubu Phiêu Lưu Ký" quay lại thế giới như vậy để đăng dài kỳ, cũng không muốn xuất bản gì hết. Thế nhưng có một câu nói của người biên tập chưa từng gặp mặt kia mà cậu khá đồng tình: 'Bubu' nên tiếp tục hoàn thành chuyến phiêu lưu còn dang dở, dù cho chỉ có một mình cậu biết.

Trình Dật đối diện với chiếc khóa mật mã của chiếc vali xách tay kia ngẩn ngơ một lúc, cuối cùng thở dài một hơi thật sâu, xoay mật mã mở vali ra.

Vô số bản thảo quý giá của cậu được thu xếp gọn gàng trong túi đựng hồ sơ chống nước chống ẩm, thời gian kéo dài rất lâu, mỗi một bức vẽ nhân vật chính đều có hình dáng ngây ngô đáng yêu, có cái bụng tròn xoe, là một chú gấu trúc nhỏ đội mũ rơm.

Cậu đã vẽ ra "Bubu" vào năm mười hai tuổi, tên là do bố mẹ đặt, lấy từ tên ở nhà của cậu, kết quả là ngay cả điều này cũng bị người ta vẽ thành truyện ngắn để chế nhạo, chỉ dâu mắng hòe.

Dù cho cuối cùng cậu đã đòi lại công bằng cho bản thân, cho "Bubu", thì cũng không có nghĩa là có thể coi như những chuyện đã xảy ra chưa từng xảy ra, cậu dù thế nào đi chăng nữa cũng sẽ không tha thứ cho những người đó.

Sau khoảng ba tháng mới vẽ lại "Bubu", tâm trạng của Trình Dật có chút phức tạp, may mắn là trong quá trình đó cậu không hề có một chút kháng cự nào, điều này cho thấy trong lòng cậu vẫn muốn tiếp tục vẽ, cậu thậm chí còn không chú ý đến thời gian trôi qua.

Cho đến khi cửa phòng vẽ bị người ta gõ vang.

Cậu ngẩng đầu nhìn trời bên ngoài cửa sổ, còn tưởng người ngoài cửa là dì giúp việc: "Mời vào."

Thế nhưng người cậu quay đầu nhìn thấy lại là Ngu Kiến Thâm.

Anh chắc hẳn là vừa mới đi làm về, trên người vẫn mặc vest, ôn tồn nói: "Trình Dật, có thể ăn cơm rồi."

Hiện tại Trình Dật nhìn thấy anh vẫn còn chút ngượng ngùng, tầm mắt vừa mới chạm nhau đã vội vàng quay đầu: "Được rồi em biết rồi anh cứ ăn trước đi lát nữa em mới ăn."

Ngu Kiến Thâm gật đầu, không nói gì nhiều, đóng cửa lại rồi rời đi.

Mặc dù người căn bản không đi vào, chỉ đứng ở bên cửa nói một câu, nhưng trạng thái bị cắt ngang của Trình Dật trong nhất thời đúng là không tiếp tục lại được, trong đầu toàn là chuyện tối qua cậu cho người ta xem bụng, còn có nghi vấn chờ người ta xoa bụng cho mình.

Thật kỳ quặc quá đi Trình Dật ơi.

Cậu có chút phiền muộn ném chiếc bút kim trong tay xuống, ngồi ở phòng vẽ một lúc mới đi ra ngoài.

Việc chuẩn bị tâm lý đều đã làm xong nhưng khi đi ra mới phát hiện Ngu Kiến Thâm đã ăn xong và đi lên lầu rồi.

Nói thật lòng thì chuyện này khiến cậu thở phào nhẹ nhõm.

Tuy nhiên cậu nhanh chóng phát hiện ra dường như Ngu Kiến Thâm đã biết hiện tại cậu không muốn nhìn thấy anh, bởi vì hai ngày sau đó khi cậu ở trong phòng vẽ quên ra ăn cơm đều là dì giúp việc tới gọi cậu.

Sự thấu hiểu lòng người của Ngu Kiến Thâm đúng là đã đi quá giới hạn rồi, căn bản không cần một Trình Dật đang ngượng ngùng xấu hổ phải tìm cách tránh mặt anh, chính anh đã rất biết điều mà tránh gặp mặt Trình Dật.

Hai người rõ ràng là sống cùng nhau, vậy mà lại chẳng gặp mặt nhau lấy một lần.

Một ngày hai ngày thì còn được, nhưng tình trạng này kéo dài đến ngày thứ tư thì Trình Dật không chịu nổi nữa.

Ngày hôm đó, sau khi mặt trời lặn cậu ở phòng khách đợi Ngu Kiến Thâm đi làm về, kết quả lại bị dì giúp việc thông báo tối nay Ngu Kiến Thâm có tiệc xã giao, không về ăn cơm tối.

Cậu đành phải giống như hai ngày trước tự mình ăn, sau đó quay lại phòng khách tiếp tục đợi.

Đợi đến mười một giờ đêm bên ngoài mới có động tĩnh, là xe của Ngu Kiến Thâm đã về.

Trình Dật hạ quyết tâm phải phá vỡ cục diện ngượng ngùng này, canh ở bên cửa đợi người đang đỗ xe trong gara đi vào.

Ngu Kiến Thâm chắc hẳn cũng không ngờ cậu lại xuất hiện ở đây vào giờ này, khi đẩy cửa nhìn thấy cậu thì vẻ mặt sững lại, sau đó mỉm cười hỏi: "Sao vậy?"

Thái độ tự nhiên như thể hai người không phải đã gần bốn ngày không gặp mặt, Trình Dật nhìn anh, lặng lẽ há hốc miệng, lại có chút không tự nhiên sờ sờ tai, vừa định nói chuyện lại phát hiện mùi hương trên người Ngu Kiến Thâm không đúng.

Cậu thốt ra: "Anh đổi nước hoa rồi sao?"

Vì tốc độ nói quá nhanh, nghe giống như ngữ khí chất vấn, hỏi xong chính cậu cũng sững sờ.

Ngu Kiến Thâm cũng sững lại, sau khi phản ứng lại lập tức ôn tồn giải thích một câu: "Tối nay là vì có tiệc xã giao, ngày mai anh vẫn sẽ tiếp tục dùng loại nước hoa em tặng."

Lúc nãy Trinh Dật còn hối hận đến mức hận không thể nuốt luôn cái lưỡi, nhưng nghe thấy lời giải thích của Ngu Kiến Thâm lại có chút vui mừng, khen một câu không mấy để tâm: "Không sao, loại này cũng rất thơm."

"Cảm ơn em, là anh tự mua đấy."

"Ồ, rất hợp với anh." Lần này chân thành hơn một chút.

Cuộc đối thoại đến đây rơi vào im lặng, bầu không khí cũng bỗng chốc trở nên ngượng ngùng, Trình Dật có chút không tự nhiên sờ sờ cổ, sau đó nghe thấy Ngu Kiến Thâm hỏi mình.

"Em tìm anh có việc gì sao?"

Trình Dật bỏ bàn tay đang sờ cổ xuống, không nhìn vào mắt anh: "Ồ, không có gì, chỉ là dường như em đã mấy ngày không nhìn thấy anh rồi, lúc nãy em suýt chút nữa đã nói với anh là lâu rồi không gặp."

Ngu Kiến Thâm khẽ "ừm" một tiếng: "Dạo này có chút bận."

"Vậy ngày mai còn bận không?"

Ngu Kiến Thâm khẽ lắc đầu: "Không bận lắm."

"Vậy anh bớt chút thời gian gặp em một lát có được không?" Trình Dật vẫn chọn nhìn thẳng vào mắt anh: "Anh cứ như vậy sẽ khiến em tưởng rằng mình đang ở một mình đấy."

Ngu Kiến Thâm mỉm cười gật đầu: "Được."

"Còn nữa, cái đó, em quên chưa nói lời cảm ơn với anh."

Cậu diễn đạt vụn vặt nhưng Ngu Kiến Thâm vẫn hiểu: "Không có gì."

Trình Dật đợi anh vài tiếng đồng hồ chính là để nói cho hết những lời muốn nói, dù khó mở lời cũng phải nói: "Anh đừng có tưởng là em ghét anh, em chỉ là có chút ngại ngùng thôi, bây giờ em ổn rồi."

Cậu nói gì Ngu Kiến Thâm đều lắng nghe, không hề thiếu kiên nhẫn, nghe một câu đáp một câu: "Được."

Trình Dật cảm thấy vẫn rất cần thiết phải giải thích: "Điều mẹ em dạy anh kia, cuối cùng là phải xoa bụng, em không phải là người kỳ quặc, em cứ tưởng là bà đã dạy hết cho anh rồi."

Ngu Kiến Thâm cụp mắt, hàng lông mi dài đậm che đi ý cười nơi đáy mắt: "Anh biết rồi, anh không thấy em kỳ quặc."

Trình Dật mặt dày tiếp tục nói tiếp: "Lúc đó em cũng không phải đang đợi anh xoa bụng cho em, em có nói là em có thể tự mình làm mà."

Ngu Kiến Thâm gật đầu: "Em có nói, anh nghe thấy rồi."

"Vậy cứ như thế đi, em nói xong rồi."

Trình Dật vốn định rời đi, nhưng nghĩ tới việc chỉ có một mình mình nói thì dường như không được tốt lắm, lại quay đầu nhìn về phía Ngu Kiến Thâm, lịch sự hỏi: "Anh có gì muốn nói với em không?"

Ngu Kiến Thâm suy nghĩ một chút rồi nói: "Ngủ ngon, Trình Dật."

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin