Anh nói câu này với giọng rất khẽ, nhưng hiệu quả lại như tiếng vang văng vẳng bên tai.
Đầu óc Trình Dật có chút choáng váng, cảm thấy trái tim như bị cái gì đó gãi một cái, rất nhẹ, ngứa ngáy.
Cậu biết đây là ảo giác, trái tim con người sao có thể thực sự bị cái gì đó gãi được chứ?
Thế nhưng cảm giác đó lại rất chân thực, không nặng không nhẹ rơi trên ngực cậu, ngay cả khi Ngu Kiến Thâm đã rời đi cảm giác này cũng không hề biến mất.
Cậu nhẹ nhàng đóng cửa lại, có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thoang thoảng còn vương lại trong không khí, nốt hương cuối nội liễm thuần khiết mà không kém phần nồng hậu, ấm áp tĩnh lặng, nhẹ nhàng ôn nhu, còn có chút cảm giác thanh lãnh xa cách.
Thực ra mùi hương này khá hợp với Ngu Kiến Thâm, Trình Dật thầm nghĩ, số tiền này bỏ ra không uổng chút nào.
Cậu tưởng rằng Ngu Kiến Thâm vì lịch sự, hoặc có lẽ là có chút thành phần dỗ dành cậu nên đêm đó mới dùng nước hoa cậu tặng để đi ra ngoài.
Cậu hoàn toàn không ngờ ban ngày đi làm Ngu Kiến Thâm cũng dùng, chuyện này là khi anh đi làm về nhà cậu mới phát hiện ra.
Lúc đó cậu đang ở trong phòng khách, tay không rời máy chơi game, mũi còn phát hiện ra Ngu Kiến Thâm đã về sớm hơn cả mắt và tai, bởi vì trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa cậu tặng, đó là một loại dịu dàng trầm ổn, ẩn hiện len lỏi vào trái tim cậu.
Trình Dật biết mình đang cười vì rất vui, điều này chứng tỏ Ngu Kiến Thâm thực sự rất thích lọ nước hoa cậu tặng, cậu hoàn toàn thắng được người lái chiếc Maybach kia rồi.
Hai ngày sau, điểm số Bắn Bong Bóng của cậu đã lọt vào top 3 bảng xếp hạng, sau khi vượt qua vị trí thứ hai, điểm số của cậu và người đang đứng đầu bảng "Chú dì gà quá" chính thức bước vào cuộc chiến ác liệt.
Cậu đang nghỉ hè, học sinh tiểu học cũng đang nghỉ hè, điểm số gần như mỗi lần cập nhật đều có sự thay đổi.
Trình Dật đuổi điểm rất gắt, dù học sinh tiểu học kia có không cam lòng thế nào đi chăng nữa cũng không có cách nào giống như cậu đánh game suốt ngày đêm, ngay cả rạng sáng cũng đang đuổi điểm.
Vị trí thứ nhất và thứ hai trên bảng xếp hạng như đang ganh đua với nhau, hễ đối phương rút ngắn khoảng cách điểm số là cậu lại kéo giãn ra, sự giằng co vô cùng đặc sắc, không giống như sức sống vốn có của một trò chơi đã lỗi thời nhiều năm, tinh thần hiếu thắng của Trình Dật cũng thấy rõ từ đây.
Ngày cậu chính thức đứng đầu Giang Châu, cậu lập tức chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè, có thể thấy điểm số của vị trí thứ nhất "Cậu mới gà" đang dẫn đầu khá xa, vị trí thứ hai "Chú dì gà quá" trong thời gian ngắn căn bản không thể đuổi kịp.
Trình Dật đắc ý vô cùng, sau khi phát hiện điểm số của vị trí thứ hai đã lâu không có thay đổi cậu càng đắc ý hơn! Đại thắng rồi!
Sau đó cậu nhanh chóng đóng gói máy chơi game, đăng lên trang web đồ cũ bán một cách dứt khoát, rồi gọi điện thoại cho Ngu Kiến Thâm đang đi làm.
Trong điện thoại của cậu có lưu số riêng của Ngu Kiến Thâm, cuộc gọi sẽ không qua trợ lý mà sẽ do đích thân Ngu Kiến Thâm nghe máy.
Đây là lần đầu tiên cậu gọi điện thoại cho anh kể từ khi dọn đến nhà Ngu Kiến Thâm, có lẽ Ngu Kiến Thâm cũng rất ngạc nhiên, tốc độ bắt máy rất nhanh.
"Trình Dật?"
"Chào anh, anh có thích ăn pizza không? Em vừa mới bán máy chơi game, em mời anh ăn pizza nhé."
Ngu Kiến Thâm không hỏi gì cả, không hỏi tại sao lại bán máy chơi game, cũng không hỏi tại sao lại muốn ăn pizza, chỉ ôn tồn nói: "Được, tan làm anh về đón em."
"Không cần phiền phức thế đâu, bây giờ em đi tìm anh đây, công ty anh ở đâu vậy?"
Ngu Kiến Thâm cũng không nói gì, đưa cho cậu một địa chỉ, bảo cậu gọi điện thoại cho tài xế Lâm, tài xế Lâm sẽ về đón cậu.
Thế nhưng Trình Dật không muốn làm phiền bất kỳ ai phải chạy thêm một chuyến, bèn nói mình sẽ tự bắt xe qua đó.
Nửa tiếng sau.
Taxi dừng lại trước một tòa nhà mang phong cách kiến trúc hiện đại.
Trước đó Trình Dật vẫn luôn không biết Ngu Kiến Thâm làm nghề gì, chỉ biết anh rất giàu, đến công ty anh mới phát hiện ra, anh là người bán đồ nội thất.
Nói như vậy có chút quá đơn giản, nhưng tóm gọn lại là như thế, Ngu Kiến Thâm là người sáng lập một thương hiệu đồ nội thất mang phong cách tối giản sang trọng, công ty đã hoàn thành việc niêm yết ở nước ngoài vào năm ngoái, tài sản của anh căn bản không phải là kiểu giàu có bình thường.
Trình Dật vừa bước vào công ty, còn chưa nói rõ mục đích đến đây, cô gái ở quầy lễ tân dường như đã biết cậu là ai, dẫn cậu đi về phía thang máy.
"Ngài Ngu ở tầng 6, cậu cứ trực tiếp đi lên là được rồi."
Cô gái không cùng vào thang máy mà chỉ giúp cậu nhấn số tầng, Trình Dật tự mình đi lên.
Tầng 6 của tòa nhà ngoài Ngu Kiến Thâm ra còn có thư ký và trợ lý của anh, họ dường như đều biết Trình Dật là ai, nhiệt tình thân thiện chỉ cho cậu văn phòng của Ngu Kiến Thâm: "Gõ cửa đi vào là được rồi, ngài Ngu đang ở bên trong đợi cậu đấy."
Hôm nay là lần đầu tiên Trình Dật tới đây, những người gặp qua đều là lần đầu gặp mặt, theo lý mà nói đáng lẽ không ai quen biết cậu, không ngoài dự đoán lễ tân chính là cửa ải đầu tiên của cậu, vậy mà cậu lại thuận lợi đi lên tới tận đây, dường như tất cả mọi người đều biết Ngu Kiến Thâm đang đợi cậu.
Thành thật mà nói cảm giác này... cũng không tệ chút nào.
Trong đầu Trình Dật thoáng qua vài ý nghĩ lộn xộn, lịch sự gõ cửa: "Anh, em tới rồi."
"Mời vào."
Đẩy cửa ra, văn phòng phong cách tối giản của Ngu Kiến Thâm, vẻ đẹp lý tính giản dị gần như ập thẳng vào mặt, phô bày trọn vẹn, những gì mắt thấy không có lấy một món đồ thừa thãi nào.
Cảm giác trật tự khó diễn tả bằng lời này giống hệt như cảm giác Ngu Kiến Thâm đối nhân xử thế giống như một cây thước đo vậy.
Trình Dật ngẩn ngơ nhìn Ngu Kiến Thâm đang ngồi sau bàn làm việc, lúc này mới muộn màng nhận ra bản thân đột ngột gọi điện thoại cho anh vào giờ làm việc để mời ăn pizza, sau đó lại từ chối việc anh tan làm về đón mình mà cứ đòi tự bắt xe tới trước là hành động bất lịch sự đến nhường nào.
Ngu Kiến Thâm không giống như cậu là một sinh viên đại học đang trong kỳ nghỉ hè, người ta có công việc và rất bận rộn, lịch trình đều được thư ký và trợ lý sắp xếp trước, không phải cậu nói thế nào là được thế nấy.
Cậu ở nhờ nhà người ta đã đủ làm phiền rồi, sao còn có thể đến công ty người ta làm phiền công việc chứ?
Trình Dật có chút áy náy, ngượng ngùng sờ sờ tai, đang định nói hay là mình ra ngoài đợi đi, lại thấy Ngu Kiến Thâm đứng dậy kéo một chiếc ghế màu trắng đặt ở bên phải bàn làm việc, cười nói: "Trình Dật, lại đây ngồi đi, em có muốn uống gì không?"
Trình Dật đi tới, đúng là có chút khát rồi: "... Có latte đá không ạ?"
"Có, em muốn ăn chút gì không?"
"Không cần đâu ạ." Trình Dật lắc đầu.
Ngu Kiến Thâm dùng điện thoại bàn gọi cho trợ lý ngoài cửa, bảo anh mang một ly latte đá vào, sau khi đặt điện thoại xuống anh có chút xin lỗi nói với Trình Dật: "Chắc là em phải đợi anh một chút rồi."
"OK không sao, em có thể đợi được." Trình Dật gò bó điều chỉnh tư thế ngồi: "Anh cứ tiếp tục bận việc đi, đừng quan tâm tới em."
Cậu ngồi im lặng một lúc, giống như đang đảm bảo bản thân sẽ rất ngoan, sau đó không kìm được sự buồn chán mà lấy điện thoại ra, lướt xem những tin nhắn chưa đọc trong hai ngày nay.
Bài đăng trên vòng bạn bè của cậu đã có hơn một trăm lượt thích, khu vực bình luận toàn là những lời khen cậu lợi hại, cậu trực tiếp lướt qua những người có ấn tượng hoặc không có ấn tượng, tìm thấy bình luận của bố mẹ mình.
Mẹ: Bubu đừng chơi máy chơi game nhiều quá, không tốt cho mắt đâu.
Bố: Con trai bố giỏi thật đấy.
Trình Dật cụp mắt gõ chữ, trả lời mẹ "Con bán máy chơi game rồi", trả lời bố "Con trai của bố giỏi thật đấy."
Cậu có chút chán nản thoát khỏi giao diện vòng bạn bè, nhấn vào phần "Bạn mới" lướt qua một lượt, phát hiện trong số những ảnh đại diện rất cá tính, có một tấm ảnh trông vô cùng quen mắt, quen đến mức ngay từ cái nhìn đầu tiên cậu đã sững sờ.
Cậu có chút không thể tin nổi đưa màn hình điện thoại sát vào mắt, khẽ nhíu mày nhìn chú gấu trúc nhỏ hoạt hình trên ảnh đại diện của đối phương, lại còn là một chú gấu trúc nhỏ đội mũ rơm.
Quen mắt là vì đây là do cậu vẽ.
Cậu khó hiểu nhìn lý do kết bạn của đối phương, tự xưng là biên tập viên của một nhà xuất bản nào đó, muốn nói chuyện với cậu về việc xuất bản "Bubu Phiêu Lưu Ký".
Trình Dật không thèm suy nghĩ mà nhấn từ chối và trả lời: Không rảnh, không thiếu tiền.
Cậu cất điện thoại đứng dậy: "Anh, em muốn đi vệ sinh, có phải ở bên ngoài không ạ?"
"Ra cửa đi thẳng rồi rẽ trái."
"Cảm ơn anh."
Trình Dật đi vệ sinh xong quay lại, nhìn thấy trợ lý của Ngu Kiến Thâm và một người đàn ông mặc vest chỉnh tề trước sau bước ra khỏi thang máy, cậu thấy trong tay trợ lý đang xách túi cà phê, cậu gọi một tiếng: "Tôi ở đây."
Tiếng gọi này của cậu khiến cả hai người đều quay đầu lại.
Trình Dật chú ý thấy người đàn ông đi phía trước liếc nhìn mình một cái đầy vẻ hờ hững, sau đó không cảm xúc quay người đi thẳng vào văn phòng của Ngu Kiến Thâm.
Trình Dật nhận lấy ly latte từ tay trợ lý rồi nói lời cảm ơn, tò mò hỏi: "Ai vậy ạ?"
Trợ lý mỉm cười nói: "Là bạn của ngài Ngu."
"Tại sao anh ta lại lườm tôi?"
Trợ lý ngẩn ra: "Anh ấy lườm cậu sao?"
"Lườm mà." Trình Dật uống một ngụm latte đá: "Tôi chắc chắn anh ta đã lườm tôi, có phải anh ta biết tôi là ai nên mới lườm không?"
Trợ lý cũng không biết phải nói gì, đó là Triệu Kí Minh, con trai độc nhất của nhà họ Triệu, người giàu nhất Giang Châu, có mối quan hệ rất thân thiết với Ngu Kiến Thâm, hai người là bạn cùng phòng khi còn đi du học, sau khi tốt nghiệp lại cùng nhau về nước, lúc nãy anh chỉ nói họ là bạn bè thì tình nghĩa này coi như đã nói giảm đi rồi.
"Tôi nghĩ có lẽ là cậu nhìn nhầm thôi." Trợ lý lựa chọn đánh lạc hướng sự chú ý của Trình Dật: "Không biết cậu có hứng thú với sản phẩm của công ty chúng tôi không? Có muốn xem thử không?"
"Đồ nội thất sao? Tôi mua rồi thì để ở đâu? Tôi không có nhà ở Giang Châu."
Trợ lý lại cạn lời, thấy mắt Trình Dật lại nhìn về phía văn phòng của Ngu Kiến Thâm, có chút lo lắng cậu cũng sẽ đi theo vào trong, bèn nói: "Thực ra cũng có những món đồ nhỏ."
Trợ lý đi lấy sổ tay sản phẩm đưa cho cậu.
Bên trong văn phòng.
Triệu Kí Minh đang ngồi trên chiếc ghế mà Trình Dật vừa mới ngồi, tư thế ngồi thả lỏng như đang ở nhà mình, đôi mắt sâu thẳm có chút quá mức tập trung nhìn chằm chằm vào Ngu Kiến Thâm, ôn tồn hỏi: "Người bên ngoài kia chính là người mà dì Tô nhờ cậu chăm sóc trong hai tháng sao?"
Ngu Kiến Thâm khẽ cười gật đầu.
"Cậu ta sao lại ở đây?"
"Bởi vì cậu ấy muốn mời tôi ăn pizza."
Triệu Kí Minh dang rộng hai tay: "Vậy là tôi đến muộn một bước rồi sao?"
Ngu Kiến Thâm ngước mắt nhìn anh ta.
"Tôi tới tìm cậu đi ăn cơm, ngày mai phải đi công tác đột xuất, một tuần sau mới về." Triệu Kí Minh thấy Ngu Kiến Thâm không nói lời nào, thực sự không cam tâm đi một chuyến vô ích, bèn thở dài giả vờ thảm thiết với anh: "Cho nên, cậu có thể đi cùng tôi trước không?"
Ngu Kiến Thâm suy nghĩ một chút rồi nói: "Sau khi tan làm chắc là tôi cần ở bên cạnh Trình Dật khoảng hai tiếng."
"Vậy hai tiếng sau tôi tới nhà đón cậu nhé?"
Ngu Kiến Thâm đồng ý. Lúc này trên mặt Triệu Kí Minh mới lộ ra nụ cười.
Trình Dật ngồi trên sofa lơ đãng lật xem sổ tay sản phẩm, có chút tò mò người kia ở trong văn phòng của Ngu Kiến Thâm lâu như vậy để làm gì?
Anh ta không biết Ngu Kiến Thâm vẫn chưa tan làm sao?
Cuốn sổ tay sản phẩm có chút sức nặng trong tay bị cậu lật loạn xạ, lật đến trang ghế đẩu, cậu bị một chiếc ghế rất thú vị thu hút sự chú ý.
Hình dáng chiếc ghế đẩu màu trắng giống như một chú gấu Bắc Cực con đang cố gắng trồng cây chuối, cũng không biết nhà thiết kế làm thế nào mà khiến một chiếc ghế đẩu trở nên mập mạp, lại có chút vụng về đáng yêu như vậy, giống như có sức sống vậy.
Cậu cầm sổ tay sản phẩm đi hỏi trợ lý: "Chiếc ghế đẩu Gấu Bắc Cực này bao nhiêu tiền vậy ạ?"
Trợ lý nhìn một cái, rồi dùng trang web chính thức của công ty để tra cứu sản phẩm, đưa ra cho Trình Dật một con số có năm chữ số.
Trình Dật lắc đầu cảm thán: "Chẳng trách sếp của anh lại giàu như vậy."
Ngu Kiến Thâm mở cửa bước ra lập tức nghe thấy câu này, anh mỉm cười hỏi: "Tại sao lại nói như vậy?"
Trình Dật cũng học theo liếc nhìn người phía sau anh một cái: "Không có gì, em chỉ là không mua nổi ghế nhà anh thôi."
Ngu Kiến Thâm đi tới, hơi nghiêng đầu tò mò nhìn cuốn sổ tay trong tay cậu: "Em thích cái nào? Anh tặng em."
"Không cần đâu, đắt quá." Trình Dật trả lại sổ tay sản phẩm cho trợ lý, hai tay đút túi quần, khóe miệng không vui trễ xuống: "Cho nên, có phải anh định cho em leo cây không?"
Ngu Kiến Thâm lộ vẻ khó hiểu: "Anh đã nghĩ xong rồi, anh muốn ăn pizza Margherita."
Trình Dật cúi đầu cụp mắt: "Ồ, em chỉ mời một mình anh thôi."
Người kia đừng có mà đi theo.
Câu này cậu chỉ hận không nói thẳng ra, Triệu Kí Minh muốn không nghe ra cũng khó, chỉ là tuổi tác của Trình Dật sờ sờ ra đó, anh ta cũng chẳng buồn chấp nhặt.
Ba người cùng nhau đi thang máy xuống lầu, trong lúc đó Triệu Kí Minh và Ngu Kiến Thâm vẫn luôn nói chuyện, tán gẫu toàn là những chuyện trong công việc, Trình Dật hoàn toàn không xen vào lời nào được.
Bước ra khỏi cổng công ty, Trình Dật liếc nhìn lập tức chú ý thấy bên ngoài đang đỗ một chiếc Maybach, cũng lập tức nhớ ra chiếc xe đã chở Ngu Kiến Thâm về hôm đó, trực giác của cậu mách bảo đây chắc chắn là cùng một chiếc xe.
Ngu Kiến Thâm và Triệu Kí Minh đi xuống bậc thềm trước, Trình Dật vẫn còn đứng ở bên trên, sau đó lập tức nhìn thấy Triệu Kí Minh thân thiết vỗ vỗ vai Ngu Kiến Thâm, ôn nhu nói: "Lát nữa tôi tới đón cậu."
Lúc đi còn không thèm liếc nhìn Trình Dật một cái, rõ ràng là không để cậu vào trong mắt.
Trình Dật đứng trên bậc thềm nhìn theo chiếc Maybach lái đi, ánh mắt quay trở lại trên người Ngu Kiến Thâm, thầm cười lạnh trong lòng: Nếu tôi để anh đón được Ngu Kiến Thâm đi thì tên của tôi sẽ viết ngược lại.
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?