Hoa Hồng Giấy

Chương 2

Trình Dật không phải người Giang Châu, chỉ là học đại học ở Giang Châu, cậu ở đây thời gian không lâu nhưng bạn bè lại rất nhiều.

Mặc dù trong số đó có một phần khá lớn cậu ngay cả tên cũng không nhớ rõ, thậm chí quen biết thế nào cũng quên luôn, nhưng chỉ cần gặp mặt người ta gọi cậu một tiếng anh Trình thì cậu sẽ coi người đó là bạn, cũng chẳng quan tâm đối phương lớn hơn mình bao nhiêu tuổi.

Bạn bè thân thiết của cậu ở Giang Châu chỉ có vài người, trong đó có một người tên Đại Đinh là có quan hệ tốt nhất với cậu.

Đại Đinh không phải sinh viên, đã ra ngoài xã hội làm việc rồi, là một họa sĩ vẽ tranh tường, một nghề nghiệp rất ít người làm nhưng Đại Đinh lại làm nên chuyện, thu nhập khá khẩm.

Hai người quen nhau ở một con phố thương mại, lúc đó mặc dù bức vẽ tường của Đại Đinh vẫn chưa hoàn thành, nhưng Trình Dật vẫn bị phong cách vẽ của cậu ta thu hút, qua lại vài lần thì trở thành bạn bè.

Trình Dật nghỉ hè không muốn về nhà vốn dĩ là định dọn đến nhà Đại Đinh ở, Kha Đồng không đồng ý nên mới thôi.

Cậu đang ở phòng khách xem tivi, nhận được điện thoại của Đại Đinh mới tắt tivi lên lầu.

"Thế nào rồi?"

Chỗ Đại Đinh ở khá ồn ào, dường như có rất nhiều người.

"Cũng ổn, rất chăm sóc tớ."

"Tối nay ra ngoài chơi không? Mọi người đều đang phàn nàn là cậu không nể mặt đấy."

Trình Dật thong thả nói: "Không chơi, game Bắn Bong Bóng của tớ còn chưa leo lên vị trí số một Giang Châu nữa."

"... Leo lên được thì đã sao?"

"Leo lên được thì tớ là số một Giang Châu."

"Có tiền thưởng không?"

"Có cái rắm, nhưng cái danh hiệu này có thể chứng minh trình độ Bắn Bong Bóng của tớ là vô địch khắp Giang Châu, hơn nữa, cậu có biết vị trí số một Giang Châu hiện tại là một đứa học sinh tiểu học không, chuyện này tớ sao nhịn nổi?"

"Sao cậu biết người ta là học sinh tiểu học?"

Trình Dật hừ lạnh, giọng vô cảm nói: "Bởi vì ID trò chơi của nó là 'Chú dì gà quá'."

Đại Đinh thở dài: "Vậy khi nào cậu mới leo lên được?"

"Leo lên được rồi sẽ nói cho cậu."

"Được rồi, vậy tớ sẽ nói với mấy cô nàng là cậu không tới."

Trình Dật cúp điện thoại, lấy máy chơi game ra mở trò Bắn Bong Bóng, xếp hạng trò chơi của cậu đã lọt vào top 20 Giang Châu rồi, chỉ còn thiếu vài đêm thức trắng nữa là đạt vị trí số một Giang Châu.

Cậu đang xóa những bong bóng cùng màu trong một màn chơi cực khó thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, đành phải tạm dừng trò chơi.

Người ngoài cửa là Ngu Kiến Thâm, tới để đưa thẻ ra vào cho cậu, không có thẻ này thì không thể ra vào cổng khu biệt thự.

"Trong khu có xe tham quan miễn phí, có thể đưa em ra cổng lớn, nếu vội thì gọi vào số điện thoại này."

Ngu Kiến Thâm đưa thêm một tờ giấy ghi chú, bên trên có viết số điện thoại, ôn tồn nói: "Tài xế họ Lâm, điện thoại mở máy 24/24."

"Cảm ơn anh."

Trình Dật tưởng anh sẽ có lời dặn dò gì đó, chẳng hạn như ngủ sớm đừng thức khuya quá.

Nhưng không có, Ngu Kiến Thâm mỉm cười, nói một câu không có gì rồi rời đi.

Anh đã đi xuống cầu thang rồi Trình Dật mới phát hiện anh đang mặc quần áo để đi ra ngoài, còn xịt một loại nước hoa khác với ban ngày.

Đi hẹn hò sao?

Trình Dật vừa đóng cửa vừa có chút bận tâm, cụ thể là bận tâm cái gì thì cũng không nói rõ được, chỉ là cảm thấy Ngu Kiến Thâm là một người khá tỉ mỉ chu đáo, rất biết chăm sóc người khác, lo nghĩ cho người khác, nhưng sự quan tâm của anh đều rất vừa vặn, chỉ dừng lại ở mức xã giao.

Giống như cậu ăn quá nhiều bánh tart trứng nên không ăn cơm tối, Ngu Kiến Thâm cũng không khuyên cậu uống thêm chút canh, hay để lại đồ ăn khuya cho cậu.

Lại giống như lúc nãy, tưởng anh sẽ nói một câu ngủ sớm đi, nhưng anh nói xong chuyện cần nói là đi luôn, rời đi dứt khoát, nhưng lại khiến trong lòng người ta cảm thấy rất bận tâm.

Đóng cửa lại, Trình Dật tiếp tục chơi game, hoàn toàn không phát hiện bên ngoài có một chiếc Maybach đang đỗ.

Sức tự chủ của cậu không tốt lắm, chơi game thường quên mất thời gian, luôn phải chơi đến khi mắt mỏi nhừ mới phát hiện ra đã không còn sớm nữa, đã là rạng sáng.

Chiếc vali mang tới vẫn còn ở trong góc, đồ đạc vẫn chưa sắp xếp cậu cũng lười quản, dù sao căn phòng này cũng chỉ có mình cậu ở, cũng không ai vào.

Cậu tìm dây sạc, trước tiên sạc pin cho điện thoại và máy chơi game, sau đó lấy quần áo chuẩn bị đi tắm.

Lúc này cậu nghe thấy tiếng động cơ ô tô ngoài cửa sổ, tò mò đi tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài thì thấy một chiếc Maybach đang đỗ bên đường, đây không phải xe của Ngu Kiến Thâm.

Trình Dật ôm quần áo tò mò nhìn một lúc, người trên xe mãi không xuống, qua vài phút cửa ghế phụ mới được đẩy ra, Ngu Kiến Thâm mỉm cười xuống xe.

Cậu còn chú ý thấy chiếc Maybach đó đợi Ngu Kiến Thâm vào nhà rồi mới lái đi, đi một cách khá luyến tiếc.

Thật sự là đi hẹn hò sao?

Nhưng với điều kiện này của Ngu Kiến Thâm, không có đối tượng mới là lạ chứ.

Trình Dật đi vào phòng tắm, càng nghĩ càng thấy không đúng, Ngu Kiến Thâm nếu thực sự đi hẹn hò thì sao lại để bạn nữ lái xe đưa mình về nhà chứ?

Ngày hôm sau.

Báo thức mà Trình Dật vì lịch sự mới cài đặt đã bị chính bản thân đang gắt ngủ một cách rất vô lễ tắt đi.

Báo thức không đánh thức được, cũng không có ai gọi cậu, đợi đến khi cậu ngủ đến lúc tự tỉnh thì đã là giữa trưa.

Ánh nắng ngoài cửa sổ rất lớn, rèm cửa vừa kéo ra, cả căn phòng đều ngập tràn ánh nắng.

Cậu vệ sinh cá nhân xong đi xuống lầu, dì giúp việc đang nấu cơm trong bếp, trên bàn ăn bày ba món mặn một món canh, dinh dưỡng cân đối, còn có một món sườn sụn rán giòn mà cậu thích ăn.

Cậu đi vòng quanh bàn ăn một vòng trước, sau đó đi tới đứng bên cửa bếp: "Dì ơi, Ngu Kiến Thâm trưa nay có về ăn cơm không ạ?"

Dì giúp việc bưng món cuối cùng lên bàn, cởi tạp dề ra: "Cậu ấy không về, cậu Ngu buổi trưa ăn ở công ty."

Trình Dật "ồ" một tiếng, kéo ghế ngồi xuống, nhìn dì giúp việc đang múc canh cho mình, hỏi: "Anh ấy có làm bữa sáng cho cháu không?"

"Có, cháu còn muốn ăn không?"

"Cháu muốn xem thử."

Dì giúp việc cũng không hỏi tại sao, bưng từ trong bếp ra một chiếc đĩa sứ trắng, trong đĩa là trứng xào, thịt xông khói, xúc xích, còn có măng tây và việt quất.

Trình Dật nhìn phần bữa sáng đã nguội lạnh từ lâu kia nhướng mày, dùng đũa gắp một miếng xúc xích cắn một miếng: "Anh ấy từng ở nước ngoài ạ?"

"Hình như là vậy, để dì hâm nóng lại cho cháu."

"Không cần đâu ạ." Trình Dật gộp bữa sáng và bữa trưa ăn cùng nhau, cũng coi như không lãng phí bữa sáng Ngu Kiến Thâm làm cho cậu.

Ngu Kiến Thâm mãi đến lúc hoàng hôn mới đi làm về, đèn ở phòng khách đã bật, Trình Dật ngồi trên sofa chơi Bắn Bong Bóng cả buổi chiều, đã lọt vào top 15 Giang Châu.

Cậu chơi game đến hoa mắt chóng mặt, ngay cả Ngu Kiến Thâm đứng bên cạnh sofa cũng không nhìn thấy, càng không chú ý thấy anh luôn nhìn vào màn hình máy chơi game của mình.

Cho đến khi cậu vượt qua màn chơi, Ngu Kiến Thâm đột nhiên lên tiếng làm cậu giật mình.

"Trình Dật."

Cậu giật mình suýt chút nữa không cầm chắc máy chơi game.

"Dì Kha nói cậu không nghe điện thoại." Ngu Kiến Thâm có chút buồn cười nhìn dáng vẻ hoảng hốt của Trình Dật: "Hóa ra là em không phát hiện anh ở đây, xin lỗi nhé."

"Không sao, chỉ là suýt nữa bị anh dọa chết thôi." Trình Dật vỗ vỗ ngực, cầm máy chơi game đứng dậy, giải thích một câu: "Anh không mang điện thoại xuống dưới."

Ngu Kiến Thâm gật đầu, đi theo sau cậu lên cầu thang, ôn tồn hỏi: "Ở có quen không? Có thấy chỗ nào không tiện không?"

"Rất tốt mà, tối qua em ngủ rất ngon, buổi sáng không dậy nổi, xin lỗi nhé, nhưng bữa sáng anh làm em ăn rồi, không lãng phí đâu."

Trình Dật đi tới trước cửa phòng ngủ phụ, phòng ngủ chính ở cuối hành lang, đó là phòng của Ngu Kiến Thâm.

"Không sao, ngày mai còn muốn ăn sáng không?"

"Thôi bỏ đi, em không dậy nổi đâu."

Ngu Kiến Thâm mỉm cười gật đầu: "Có nhu cầu gì em có thể tìm anh bất cứ lúc nào."

Nhận ra cuộc đối thoại sắp kết thúc, Trình Dật bỗng nhiên thốt ra: "Tối qua anh đi hẹn hò sao?"

Ngu Kiến Thâm không hề tỏ ra ngạc nhiên trước câu hỏi của cậu, mặc dù đây hoàn toàn là chuyện riêng tư của anh.

Trình Dật hỏi xong mới thấy hối hận, nhưng lời đã nói ra rồi hối hận cũng không kịp, đâm lao phải theo lao nói: "Tối qua em thấy có người đưa anh về, anh ra ngoài còn thay nước hoa nữa."

"Không phải hẹn hò, đó là bạn anh." Nụ cười ôn hòa của Ngu Kiến Thâm không giảm bớt chút nào: "Thay nước hoa là vì lọ nước hoa đó là quà người đó tặng anh, không dùng thì không lịch sự lắm."

Trình Dật bừng tỉnh đại ngộ, sau đó tò mò hỏi: "Vậy nếu em tặng anh nước hoa, anh cũng sẽ dùng khi gặp em chứ?"

Ngu Kiến Thâm gật đầu, ý cười nơi cuối mắt thanh thản dịu dàng: "Em muốn tặng nước hoa cho anh sao?"

Trình Dật vốn không có ý này, nhưng Ngu Kiến Thâm đã hỏi vậy cậu cũng không thể nói không phải, người ta vì cậu mà cải tạo cả phòng cho người giúp việc thành phòng vẽ cho cậu dùng, cậu chỉ tặng người ta một hộp bánh điểm tâm thì đúng là không có thành ý chút nào.

"Đúng, em muốn tặng nước hoa cho anh." Trình Dật càng nghĩ càng thấy đây là một ý kiến hay, Ngu Kiến Thâm đối xử với cậu không tệ, cậu nên tặng món quà tốt một chút cho người ta.

"Ngày mai em sẽ đi mua."

Trong chuyện này Trình Dật hiếm khi không mắc bệnh trì hoãn, nói ngày mai đi mua là ngày hôm sau lập tức ra ngoài, còn hẹn cả Đại Đinh.

Hai này nay, Đại Đinh không nhận được việc, đang rảnh rỗi, hai người hẹn gặp nhau ở trung tâm thương mại, rồi đi thẳng tới cửa hàng nước hoa.

"Sao đột nhiên lại nhớ tới chuyện mua nước hoa vậy?" Đại Đinh hỏi.

"Quà cảm ơn, người ta đối xử với tớ không tệ, lần trước tớ chỉ tặng một hộp bánh điểm tâm, giờ nghĩ lại thấy hơi keo kiệt."

"Đúng là vậy, cậu có hiểu biết gì về nước hoa không?"

"Không hiểu lắm, thứ này không phải cứ ngửi thấy thơm là được sao?"

"Nước xịt phòng ngửi cũng thơm vậy, sao cậu không mua?"

"Cậu mà thích thì tớ có thể tặng cậu."

Đại Đinh mỉm cười huých vai cậu một cái: "Cút đi."

Hai người bước ra khỏi thang máy, vào cửa hàng nước hoa, Trình Dật dùng khuôn mặt thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong cửa hàng, rất nhanh có nhân viên tiến tới.

Trình Dật hai tay đút túi quần lướt nhìn các loại nước hoa đắt tiền trên quầy, chiếc áo phông đen trên người có một mảng lớn hình vẽ DIY, vẽ nửa khuôn mặt của một người phụ nữ, đôi môi đỏ rực, quyến rũ động lòng người.

Cậu không biết gì về nước hoa, nhân viên hỏi cậu muốn loại nước hoa như thế nào, cậu suy nghĩ một chút rồi nói: "Loại đắt nhất."

Đại Đinh suýt chút nữa thì phì cười.

Nhân viên mang đến loại nước hoa đắt nhất cửa hàng, còn có mẫu thử để ngửi.

Trình Dật mặc dù không biết gì về nước hoa, nhưng thơm hay không thơm thì cậu vẫn phân biệt được, loại này hoàn toàn khác với loại tối qua cậu ngửi thấy trên người Ngu Kiến Thâm, không phải là không thơm, mà là cảm thấy không hợp với Ngu Kiến Thâm.

Cậu bày tỏ cảm nhận của mình với nhân viên, còn nhắc đến loại nước hoa vừa vặn, thanh lịch dịu dàng trên người Ngu Kiến Thâm, càng ngửi càng thấy mê.

Nhân viên lại mang tới vài mẫu thử nữa, nhưng đều không phải là cảm giác mà Trình Dật muốn, cậu không có hứng thú với nốt hương đầu nốt hương cuối gì cả, ngửi thấy không giống "Ngu Kiến Thâm" là cảm thấy như mình đã thua người lái chiếc Maybach kia rồi.

Đại Đinh đi cùng cậu ở cửa hàng nước hoa khá lâu, kết quả là Trình Dật cứ hết không hài lòng cái này lại không vừa ý cái kia, chê cậu lề mề: "Đại ca ơi cậu cứ mua cái đắt nhất không phải là xong rồi sao?"

Trình Dật không thèm để ý tới cậu ta, vì nhân viên dường như đã biết nguyên nhân rồi.

"Loại nước hoa mà ngài nói rất có khả năng là hàng đặt làm riêng, ở quầy không mua được đâu ạ."

"Vậy sao?"

"Vâng, nước hoa là vật dụng rất cá nhân, cũng đại diện cho gu thẩm mỹ của một người, hiện nay có rất nhiều người thử đặt làm riêng loại nước hoa độc nhất vô nhị cho mình, giá cả cũng có cao có thấp, loại ngài nói nếu là hàng đặt làm riêng thì chắc hẳn không rẻ đâu ạ."

"Anh ấy nói là người khác tặng."

"Xem ra người đó rất hiểu anh ấy mới có thể đặt làm riêng một loại nước hoa phù hợp với anh ấy như vậy." Nhân viên nói.

"Vậy sao?" Trình Dật bỗng nhiên mất hết hứng thú, cũng hơi mệt vì đi dạo: "Lấy chai này đi."

Cuối cùng cậu vẫn mua chai đắt nhất kia, xách túi đồ đã được nhân viên gói ghém cẩn thận về nhà.

Đợi Ngu Kiến Thâm về, cậu đưa lọ nước hoa mới mua cho đối phương, sau đó vẻ mặt ngơ ngác nhận lấy chiếc máy chơi game đời mới nhất từ tay đối phương.

"Đưa cho em làm gì?" Cậu hỏi.

"Có qua có lại." Ngu Kiến Thâm mỉm cười, nói mình sẽ sử dụng cẩn thận rồi xách lọ nước hoa lên lầu.

Trình Dật ôm hộp máy chơi game màu đen, món quà đáp lễ này không chỉ đến quá nhanh, mà còn đắt hơn lọ nước hoa cậu mua một chút.

Nhìn chiếc máy chơi game này, lần đầu tiên Trình Dật có cảm giác sai lệch rằng mình trong mắt đối phương chỉ là một đứa trẻ, món quà nước hoa của cậu còn bị người lái chiếc Maybach kia đè bẹp dí.

Trong lòng cậu có chút không vui một cách tinh vi, cảm xúc này thậm chí còn được cậu mang lên bàn ăn tối.

Cậu là người được nuông chiều từ nhỏ, bố mẹ cưng chiều, hiện tại đã trưởng thành nên sẽ không nổi giận đùng đùng như trẻ con, nhưng cũng sẽ không che giấu sự không vui của mình.

Ngu Kiến Thâm không nói gì, giống như không nhận ra.

Sau bữa tối hai người ai về phòng nấy, Trình Dật không có chút hứng thú nào với chiếc máy chơi game kia, vứt vào góc phòng ngay cả mở ra cũng không muốn.

Đến khoảng tám giờ tối, Ngu Kiến Thâm lại tới gõ cửa phòng cậu.

Trình Dật mở cửa lập tức thấy anh lại mặc quần áo để đi ra ngoài, trên tay cầm hai chiếc đồng hồ đeo tay, mỉm cười nhờ cậu chọn giúp một chiếc.

Trình Dật chú ý thấy nước hoa trên người anh lại thay đổi rồi, lần này là loại chính mình tặng, mùi gỗ thanh tao rõ rệt, có chút hương thảo mộc và mùi khói.

Mùi hương này cũng thơm như vậy, cũng không phải là không hợp với Ngu Kiến Thâm, Trình Dật cũng không biết tại sao cơn giận bị dồn nén bỗng chốc tan biến hơn phân nửa, cậu cụp mắt nhìn hai chiếc đồng hồ, chọn một chiếc thuận mắt, sau đó nhìn Ngu Kiến Thâm đeo đồng hồ vào.

"Anh lại đi ra ngoài sao?" Trình Dật biết rõ còn hỏi.

"Ừ, gặp bạn một chút."

"Cái người lái chiếc Maybach kia sao?"

"Em cũng ở đó."

"Anh không dùng nước hoa người đó tặng anh sao?"

Ngu Kiến Thâm hơi gật đầu, khẽ nói: "Hôm nay muốn dùng loại em tặng."

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin