Hoa Hồng Giấy

Chương 1

Mùa hè nóng nực, nhiệt độ oi bức như một cái lồng hấp, ngột ngạt không kẽ hở, ngay cả lá cây dưới ánh nắng gắt cũng trở nên ủ rũ.

Dưới những tán lá rộng xum xuê, trong bóng râm, Trình Dật đang gọi điện thoại cho mẹ là Kha Đồng.

"Con không muốn đi."

Cậu vừa nói xong thì nghe thấy người trong điện thoại thở dài, giọng nói dịu dàng có chút mệt mỏi không che giấu được: "Nghỉ hè con muốn ở lại thành phố Giang Châu thì phải có người chăm sóc, nếu không con định ở đâu?"

"Con có thể ở nhà Đại Đinh."

Đại Đinh là bạn của cậu.

"Bubu, đừng để mẹ phải lo lắng cho con."

Trình Dật có chút không chịu nổi, không chịu nổi ngữ khí này của mẹ, cũng không chịu nổi việc cậu đã hai mươi tuổi rồi mà bố mẹ vẫn gọi bằng tên ở nhà.

"Trừ khi con đồng ý để Kiến Thâm chăm sóc, nếu không ngày mai mẹ sẽ đón con về nhà bà ngoại."

Trình Dật phiền muộn vò đầu: "Biết rồi! Con đi."

Lúc này Kha Đồng mới hài lòng, cười nói: "Một lát nữa mẹ sẽ chuyển tiền cho con, năm mươi nghìn tệ có đủ dùng không? Ngày mai Kiến Thâm sẽ tới đón con, con nhớ chuẩn bị quà cảm ơn người ta, còn nữa, phải gọi người ta là anh, không được vô lễ."

Nghe thấy còn phải chuẩn bị quà, Trình Dật càng phiền hơn: "Con không biết phải mua gì cho anh ấy, con có quen anh ấy đâu."

"Kiến Thâm không thiếu thứ gì cả, con cứ mua món gì con thích tặng cho cậu ấy, cậu ấy nhất định sẽ thích."

Điện thoại tới đây Trình Dật nghe thấy bên phía bà có tiếng gõ cửa đi vào, đoán chừng là trợ lý của bà, lập tức biết cuộc điện thoại này sắp kết thúc rồi.

"Được rồi Bubu, mẹ phải tiếp tục làm việc đây, nói con yêu mẹ đi."

"Mẹ, con yêu mẹ."

Kha Đồng thích nghe nhất là câu này, mặc dù tình cảm với chồng không còn bao nhiêu, hai người đang chuẩn bị ly hôn, nhưng bà không cho rằng người chồng có thể vì thế mà vắng mặt trong cuộc đời của Trình Dật.

"Mẹ cũng yêu con, đừng quên gọi điện cho bố con nữa."

"Dạ."

Điện thoại ngắt kết nối.

Trình Dật đứng dậy cử động đôi chân bị tê do ngồi xổm, ngoan ngoãn gọi điện cho một người bận rộn khác.

Cậu có một cặp bố mẹ cuồng công việc, mẹ Kha Đồng là tổng biên tập của một tạp chí bán chạy, bố Trình Bác Văn là một luật sư hành chính.

Lúc hai người còn trẻ từng có ước định, trước khi Trình Dật mười tám tuổi, dù thế nào đi nữa cũng phải có một trong hai người ở bên cạnh con cái.

Trong ký ức của Trình Dật, bố mẹ rất hiếm khi xuất hiện cùng nhau, khi bố ở bên cạnh cậu thì mẹ đang đi công tác, mẹ về với cậu thì bố đi công tác, hoặc nếu hai người bất đắc dĩ cùng lúc đi công tác, vậy thì Trình Dật sẽ được giao cho chị em tốt của mẹ chăm sóc.

Lâu dần việc ly hôn là điều tất yếu, không có người thứ ba xen vào, công việc bận rộn cũng đã chiếm hết toàn bộ thời gian của họ, ngày càng xa cách khiến tình yêu cạn kiệt, đến hôm nay thì như người xa lạ.

Trình Dật không muốn họ ly hôn, nhưng mỗi lần bố mẹ gặp nhau lại cư xử ngượng ngùng như người lạ khiến trong lòng cậu cũng khó chịu, vợ chồng cả năm không gặp được mấy lần mà vẫn giữ cuộc hôn nhân hữu danh vô thực thì không có ý nghĩa gì, cậu chỉ có thể mắt không thấy tâm không phiền, họ muốn thế nào thì thế ấy đi.

Sau khi gọi điện thoại xong cho Trình Bác Văn, tài khoản ngân hàng của cậu đã có thêm một trăm nghìn tệ, là sinh hoạt phí tháng bảy của cậu.

Cậu cất điện thoại lên lầu quay về ký túc xá, trước năm giờ chiều mai ký túc xá sẽ đóng cửa, tất cả sinh viên và hành lý đều phải dọn ra khỏi ký túc xá, thế nhưng cậu vẫn chưa thu dọn hành lý chút nào.

Bạn cùng phòng đã rời đi từ vài ngày trước, cậu là người cuối cùng.

Trình Dật có chút bệnh trì hoãn, nếu hành lý chưa đến mức không thu dọn không được thì cậu sẽ không rời khỏi máy tính và bảng vẽ điện tử.

Đến ngày thứ hai, chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa là đến giờ Ngu Kiến Thâm tới quán cà phê đón mình, cậu mới thong thả kéo vali ra.

Đang thu dọn được một nửa thì điện thoại cậu reo, là một cuộc gọi lạ.

Cậu nhìn chằm chằm vào dãy số lạ đó một lúc, trực giác mách bảo đây chắc hẳn là do Ngu Kiến Thâm gọi tới.

Trượt màn hình bắt máy, điện thoại vang lên giọng nói trầm ổn dễ nghe của một người đàn ông, khiến người ta muốn tập trung nghe rõ từng chữ anh nói.

"Chào em, xin hỏi là Trình Dật phải không?"

"Phải."

"Anh là Ngu Kiến Thâm, xin lỗi anh đã hỏi dì Kha số của em trước, vì anh muốn biết em mang theo hành lý đi tới quán cà phê có bất tiện không, anh có thể trực tiếp đến trường đón em."

Trình Dật không ngờ anh cố ý gọi điện thoại tới chỉ để hỏi chuyện này, ngẩn người một lúc rồi nói: "Không sao, hành lý của em không nhiều."

"Được, vậy anh không làm phiền em nữa, lát nữa gặp."

Điện thoại cúp máy dứt khoát, không một lời thừa thãi, Trình Dật hoàn hồn, cảm giác khó tả trong lòng vẫn chưa hoàn toàn tan biến, luôn cảm thấy sự lịch thiệp của Ngu Kiến Thâm giống như một cây thước đo vậy.

Thời gian Kha Đồng gửi cho cậu là ba giờ chiều, cậu bắt xe đi mua quà trước, cuối cùng vẫn đến sớm mười phút.

Khách trong quán cà phê đều đi có đôi có cặp, chắc là Ngu Kiến Thâm vẫn chưa tới.

Cậu tìm một chỗ ngồi trước, lại gọi một ly đồ uống, lấy máy chơi game ra chơi Bắn Bong Bóng.

Chiếc đồng hồ trên tường chậm chạp nhích đến 2:59, khi kim giây sắp chạy hết một vòng, bên ngoài quán cà phê xuất hiện một dáng người cao ráo, vững chãi.

Người tới có đôi lông mày và đôi mắt cực kỳ anh tuấn, vai rộng chân dài, đôi giày da dưới chân sáng bóng, ống tay áo sơ mi đen xắn lên dưới khuỷu tay khoảng ba centimet, để lộ đường nét cơ bắp cánh tay săn chắc.

Trình Dật chơi game rất tập trung, cảm thấy bóng đen trước mắt thoáng qua mới phát hiện có người đang ngồi ở vị trí đối diện mình.

"Trình Dật, chào em."

Cậu tạm dừng trò chơi, uống một ngụm latte đá, sau đó hỏi: "Sao anh biết em là Trình Dật?"

"Dì Kha đã gửi ảnh của em cho anh."

"Tấm nào?"

Ngu Kiến Thâm khựng lại một chút mới nói: "Màu tím nho."

Anh đang nói về màu tóc.

Trình Dật rất thích nhuộm tóc, dăm ba bữa lại nhuộm một lần, hai ngày nay cậu vừa mới đổi màu tóc mới, màu xám khói rất sành điệu.

"Bà ấy không gửi ảnh của anh cho em."

Ngu Kiến Thâm mỉm cười, đôi mắt đào hoa đa tình bẩm sinh tràn ngập ý cười nơi cuối mắt, trong trẻo có thần, giọng nói dịu dàng hơn so với trong điện thoại một chút: "Có lẽ là vì anh không có tấm ảnh nào."

"Được rồi." Trình Dật quay đầu lấy món quà vừa mới mua ra đưa cho anh, là một hộp lớn bánh kẹo của một thương hiệu lâu đời: "Trong này có bánh quy đào, bánh táo đỏ các loại, chắc là khá ngon, em từng mua cho bố mẹ mình rồi."

Cậu thực sự không biết nên mua cái gì.

Ngu Kiến Thâm mỉm cười nhận lấy hộp quà rồi nói lời cảm ơn, đợi Trình Dật uống xong ly latte, cả hai mới rời khỏi quán cà phê.

Ngu Kiến Thâm sống ở khu biệt thự có giá nhà kinh khủng nhất thành phố Giang Châu, nghe nói có rất nhiều ngôi sao cũng sống ở đây.

Cân nhắc đến tính riêng tư, các căn biệt thự sẽ không nằm sát nhau, được bố trí so le, cây xanh xinh đẹp, ở đến khi dọn đi có lẽ cũng không biết hàng xóm là ai.

Xe chạy vào một trong những chiếc sân đó, điều kiện gia đình Trình Dật cũng khá tốt, được coi là người có kiến thức rộng rãi nhưng vẫn có chút kinh ngạc: "Nhà anh lớn thật đấy."

Ngu Kiến Thâm mỉm cười, giúp cậu xách hành lý: "Mua lúc giá còn rẻ, một người ở thì hơi rộng một chút."

Cửa chính biệt thự dùng khóa vân tay, Ngu Kiến Thâm trực tiếp thiết lập nhập dấu vân tay, Trình Dật còn chưa bước vào cửa thì ngón tay cái bên phải đã trở thành chìa khóa.

Cả căn biệt thự cao hai tầng rưỡi, phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ và phòng làm việc đều ở tầng hai, phòng khách và phòng cho người giúp việc ở tầng một, trang trí thấp thoáng sự sang trọng.

Trình Dật đương nhiên cho rằng mình nên ngủ ở phòng khách tầng một, nhưng Ngu Kiến Thâm trực tiếp đẩy vali của cậu vào thang máy, đưa cậu vào phòng ngủ phụ ở tầng hai.

"Anh nghe nói em học hoạt hình, phòng cho người giúp việc ở dưới lầu anh đã nhờ người cải tạo thành phòng vẽ, có bất kỳ nhu cầu nào em có thể nói với anh bất cứ lúc nào."

Trình Dật rũ mắt im lặng vài giây: "... Em chỉ ở một kỳ nghỉ hè thôi, khai giảng em đi rồi."

"Không sao, phòng cho người giúp việc vẫn luôn để trống, cải tạo cũng không tốn công sức gì, chỉ là giá sách các loại đều là đồ mới mua, tốt nhất là hai ngày nữa hãy vào."

"Cảm ơn anh."

"Trong nhà có dì tới nấu cơm, có món gì muốn ăn em cứ nói trước với dì ấy một ngày là được, nhưng bữa sáng là do anh làm, sẵn đây anh cũng hỏi một tiếng, sáng mai em muốn ăn gì?"

Trong lòng Trình Dật đắn đo, phân vân giữa việc nói "em không ăn sáng" và "sao cũng được", vì lịch sự cậu vẫn đáp: "Giống anh là được."

"Được, em nghỉ ngơi đi." Ngu Kiến Thâm nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, ôn tồn nói: "Anh phải ra ngoài một chuyến, bữa tối sẽ về, có bất kỳ nhu cầu nào em có thể gọi điện thoại cho anh."

Ngu Kiến Thâm rời đi rất nhanh, chắc hẳn là bận rộn nên tranh thủ thời gian tới.

Theo lý mà nói, anh có thể đủ tiền ở căn nhà nơi này thì nên có trợ lý giải quyết những việc vặt mới đúng, nếu bận anh hoàn toàn có thể để trợ lý tới đón, nhưng anh vẫn đích thân tới.

Không thể không nói anh làm như vậy khiến Trình Dật rất vui.

Cậu cất xong hành lý lập tức xuống lầu, đi tìm căn phòng cho người giúp việc đã được cải tạo thành phòng vẽ, không gian bên trong không hề nhỏ, bàn vẽ và giá sách đều là đồ mới, điều khiến cậu ngạc nhiên là trong góc còn chất đống những tấm bảng vẽ chưa khui, màu vẽ, bút marker acrylic đủ màu, các loại giấy vẽ kích thước khác nhau, vân vân.

Chẳng lẽ cậu không phải chỉ ở đây một kỳ nghỉ hè thôi sao?!

Chẳng lẽ bố mẹ cậu đã bán cậu cho Ngu Kiến Thâm rồi?!

Vẻ mặt Trình Dật mờ mịt gọi vào số điện thoại của Kha Đồng, nhưng có lẽ Kha Đồng đang họp nên điện thoại không thể gọi thông được.

Chủ nhà không có ở đây cậu cũng không tiện tự mình tham quan căn nhà, xem xong cậu lập tức quay về phòng.

Khoảng bốn rưỡi chiều, dì giúp việc tới, nhưng Trình Dật ngủ trong phòng quá say nên hoàn toàn không biết, hôm qua cậu ngủ quá muộn, buổi trưa mới dậy nên buổi chiều cũng buồn ngủ.

Cho đến khi Kha Đồng gọi lại, cậu bị tiếng chuông làm cho tỉnh giấc, cơn gắt ngủ bộc phát: "Gì vậy ạ?"

Kha Đồng mỗi ngày đều gọi điện cho con trai, vừa nghe tiếng này lập tức biết là chứng bệnh gì.

"Bubu, lúc nãy mẹ đang họp."

Trình Dật cũng nhớ ra mình tìm bà có việc gì: "Có phải mẹ bán con cho Ngu Kiến Thâm làm con trai rồi không?"

Kha Đồng bật cười: "Người ta chỉ lớn hơn con tám tuổi thôi, làm sao xem con là con trai được? Còn nữa, con không được gọi thẳng tên người ta như thế, thật không biết lớn nhỏ gì cả."

"Vậy tại sao anh ấy lại đối xử tốt với con như vậy?"

Trình Dật rất thắc mắc, hôm nay là lần đầu tiên họ gặp mặt, hôm qua cậu mới đồng ý với Kha Đồng nguyện ý dọn vào nhà Ngu Kiến Thâm, hôm nay anh đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi cả rồi, thực sự có chút kỳ lạ.

"Người ta đối xử tốt với con mà con còn không vui à?"

"Con thấy lạ thôi, anh ấy không có lý do gì để đối xử với con như vậy."

Kha Đồng không rõ chi tiết, nghe Trình Dật nói vậy cũng chỉ bảo: "Có lẽ cậu ấy đang giúp mẹ mình trả nợ ân tình, năm đó mẹ của Kiến Thâm, dì Vãn Tình phẫu thuật là do cậu của con thực hiện, lần này mẹ nhờ cô ấy giúp đỡ cô ấy không nói hai lời lập tức đồng ý, đổi thành người khác mẹ cũng không yên tâm."

Trình Dật có chút bị thuyết phục: "Hóa ra là như vậy."

"Đương nhiên là thế rồi, con cứ yên tâm ở đó đến khi khai giảng, lúc nào rảnh mẹ sẽ tới thăm con."

Gọi điện thoại xong cậu cũng tỉnh táo hẳn, nằm trên giường trả lời vài tin nhắn WeChat mới dậy, lục tìm đồ dùng vệ sinh cá nhân từ chiếc vali đang chờ thu dọn, vệ sinh đơn giản xong mới đi xuống lầu.

Trời bên ngoài đã sập tối, đèn ở tầng một đều đã bật, căn nhà sáng sủa sạch sẽ.

Nghe thấy tiếng động trong nhà bếp cậu cũng không ngạc nhiên, cậu nhớ Ngu Kiến Thâm đã nói sẽ có dì tới nấu cơm.

Nghĩ thầm mới đến lần đầu cũng nên chào hỏi một tiếng, lập tức đi về phía nhà bếp.

"Cháu chào dì ạ."

Người bên trong nghe thấy tiếng lập tức quay đầu lại, sau khi nhìn rõ gương mặt của Trình Dật thì hơi ngẩn ra: "Cháu trông khôi ngô quá."

Trình Dật có một vẻ ngoài ưa nhìn do bố mẹ ban cho, ngũ quan tinh tế rạng rỡ, khung xương cực tốt, đẹp nhưng không nhu mì.

Ảnh của cậu được Kha Đồng phóng to treo trong văn phòng để khoe khoang mỗi ngày, ngay cả trên bàn làm việc của Trình Bác Văn cũng có một bộ khung ảnh của cậu, cặp vợ chồng này yêu con như mạng không phải là không có lý do.

"Dì ơi, cháu đói bụng rồi, có cái gì có thể ăn ngay bây giờ không ạ?"

"Có có có."

Bà ấy vội vàng đặt đồ trong tay xuống, đi lấy cái túi bên cạnh, lấy ra một hộp bánh tart trứng kiểu Bồ Đào Nha vẫn còn nóng hổi: "Đây là cậu Ngu bảo dì mua, trước bữa tối nếu cháu đói có thể ăn một chút lót dạ."

Trình Dật nghi hoặc nhận lấy chiếc hộp, nghĩ mãi không ra tại sao Ngu Kiến Thâm cái gì cũng nghĩ tới vậy?

"Cậu Ngu nhờ dì chuyển lời tới cháu, cháu muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, nhưng tốt nhất nên để dành bụng một chút, bữa chính quan trọng hơn."

Trình Dật đều nhịn không được mà hỏi: "Dì ơi, Ngu Kiến Thâm thường xuyên giúp người khác trông con ạ?"

Câu hỏi của cậu làm bà ấy ngơ ngác, sau đó lắc đầu: "Dì làm việc cho cậu Ngu cũng được vài năm rồi, chưa từng thấy qua."

"Vậy tại sao anh ấy lại có kinh nghiệm như thế?"

Dì vẫn không hiểu ý của cậu: "Kinh nghiệm gì cơ?"

"Không có gì đâu ạ, cháu cảm ơn dì."

Trình Dật ôm chiếc hộp bước ra khỏi nhà bếp, ngồi xuống ghế sofa ở phòng khách, vừa mở tivi xem chương trình giải trí vừa ăn hết cả một hộp bánh tart trứng.

Đợi đến khi Ngu Kiến Thâm về, trong tay Trình Dật vẫn còn lại nửa cái, nửa cái còn lại đang ở trong miệng, cậu vừa nhai vừa nhìn Ngu Kiến Thâm, nuốt thứ trong miệng xuống rồi mới nói: "Anh nói là em muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu mà."

Ngu Kiến Thâm mỉm cười, hỏi: "Ăn no rồi sao?"

"No rồi."

"Nếu vẫn còn muốn ăn thì có thể nói với dì một tiếng, hôm nay dì ấy không kịp làm cho em, ngày mai thì có thể."

Ngu Kiến Thâm nói xong lập tức lên lầu, không nói thêm một lời thừa thãi nào.

Trình Dật đăm chiêu nhìn theo bóng lưng của anh, càng cảm thấy người này giống như một cây thước kẻ, không sai một li.

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin