Mộng Đẹp Đêm Nay

Chương 8

Khởi đầu của buổi thử giọng của ban nhạc vào tối nay còn khó khăn hơn tuần trước, thậm chí cô còn không tập hợp đủ người.


Thiên Thi đành phải khởi động kế hoạch dự phòng. Không có tay trống thì bỏ phần trống, tay bass chính vắng mặt thì để tay bass thứ hai thay thế.


Tóm lại, cô có một bộ quy tắc riêng, không bao giờ vì sự hoàn chỉnh mà hạn chế ưu điểm cá nhân. Ban nhạc của cô tồn tại là để điều phối các thành viên đạt được hiệu quả tốt, nếu không thể, ban nhạc sẽ mất đi ý nghĩa, chi bằng giải tán ngay tại chỗ.


-


Tám giờ tối, quán bar QING chật kín người.


Đa phần khách hàng là nam giới, có lẽ họ đều đổ xô đến đây vì Sofia, cô chủ quán xinh đẹp là con lai.


Sofia vừa xuất hiện, các chàng trai lập tức nâng ly hò reo, cổ vũ. Sofia xinh đẹp len lỏi giữa đám đông, lắc lư theo nhịp điệu, để lại một nụ cười đáng suy ngẫm và vũ điệu quyến rũ cho các chàng trai.


So với cô ấy, chàng trai ở quầy bar phụ trách nhận đơn và thu tiền, với trang phục màu nhạt, trông có vẻ lạnh nhạt và tách biệt.


Cứ như thể thân xác anh ở đó, nhưng linh hồn thì không, thể hiện một trạng thái triết học “như đang hiện diện”.


“Đội trưởng, nhóm này mạnh thật!”


Suy nghĩ của Thiên Thi bị A Tán, tay chơi keyboard, kéo về.


Cô thu hồi ánh mắt, không nhìn quầy bar nữa mà nhìn về ban nhạc trên sân khấu phía trước. Điều khiến cô ghen tị nhất là họ có một tay trống trẻ tuổi, dù người đó không có nhiều cơ hội thể hiện nhưng lại vô cùng nổi bật.


Cô nhìn tay trống này và nhớ đến Bạch Chiêu, người đàn em đã rời đi, bất giác cầm điện thoại đi ra cửa quán bar, gọi lại cho Lý Tiểu Từ.


Chuông reo năm tiếng thì có người nhấc máy.


Lý Tiểu Từ thở dốc dữ dội: “Chị Thi Thi, cầu vượt lại tắc đường rồi! Em đang chạy, đang chạy đây... Còn một kilomet nữa thôi!!”


Cô ấy nói xong, lập tức cúp điện thoại.


Cuối cùng trái tim Thiên Thi bị treo lơ lửng cả ngày cũng rơi xuống đất.


Cô vỗ vỗ ngực mình, ngẩng đầu lên, thở ra một hơi dài. Không hiểu sao, cô đột nhiên rất muốn khóc, nhưng cô cũng biết bây giờ không phải là lúc bản thân có thể thả lỏng.


Cô quay lại QING, nói với A Tán và A Cát: “Tôi đi đón Tiểu Từ một lát, các cậu ở đây đợi bọn tôi nhé.”


A Tán nghe xong, lập tức sa sầm mặt, không nói gì.


Ngược lại, A Cát tỏ ra vui vẻ, còn dùng sức đẩy A Tán một cái.


Có lẽ A Tán cũng cảm thấy bất lực, cậu ta khoanh tay trước ngực: “Phía trước còn hai nhóm nữa, cậu nhanh lên đấy.”


Thiên Thi ôm A Tán một cái đầy cảm kích: “Tôi nhất định sẽ đưa em ấy đến, tuyệt 

đối không đến muộn!”


Thoáng chốc, cô đã biến mất ở cửa QING.


-


Sofia xé tờ gọi món của bàn số bảy, dán lên giá quầy bar: “Tiểu Nham Nham? Nhìn gì mà thất thần thế?”


Bách Thanh Nham “ừ” một tiếng, giọng điệu không chút gợn sóng, anh không hề có ý định đáp lại sự quan tâm của Sofia.


Anh ghé sát lại để nhìn đơn, bắt đầu làm đồ uống theo yêu cầu của khách.


“Trà đá Long Island, ít cồn?”


Anh mới học pha chế được sáu ngày, dường như hơi khó để anh làm được món này.


Trà đá Long Island được pha chế từ nhiều loại rượu mạnh như Vodka, Gin, Rum làm rượu nền, sau đó thêm nước cốt chanh và Coca-Cola. Đặc điểm lớn nhất của nó là nồng độ cồn cao, có thể khiến người uống nhanh chóng say nhẹ.


Sofia cười khúc khích, ghé mặt vào sát tai anh và chỉ dẫn: “Giảm rượu mạnh, tăng nước cốt chanh, hoặc dùng si-rô trái cây cũng được.”


Cô ấy vừa nói vừa nhét vào tay Bách Thanh Nham một hộp kẹo bưởi: “Nếu cậu nỡ, có thể thêm cả cái này nữa!”


Bách Thanh Nham lập tức giữ chặt hộp kẹo.


Bàn số bảy, thành viên ban nhạc từng được Thiên Thi ôm, để tóc dài ngang vai, toát ra khí chất nghệ sĩ kiêu ngạo.


Bách Thanh Nham cầm lấy chai nước cốt chanh.


Sofia thì thầm dụ dỗ anh: “Cậu ghét cậu ta như vậy, sao không cho cậu ta thêm chút nước cốt chanh?”


Thế là Bách Thanh Nham đổ lượng nước cốt chanh gấp ba lần vào bình lắc cocktail.


Ngay lập tức, Sofia kinh ngạc há hốc mồm, vội vàng ném một nắm đá viên vào: “Ông chủ, cậu thật sự quá keo kiệt rồi!”


Bách Thanh Nham rót rượu chua đặc chế mà anh đã pha ra ly, nhấn mạnh một cách vô cớ: “Tôi không ghét cậu ta.”


-


Trà đá Long Island của bàn số bảy đã được mang lên.


A Tán nhắn tin cho Thiên Thi, hỏi mọi người đến đâu rồi, nhóm này hát xong là đến lượt họ.


Thiên Thi: [Năm mươi mét cuối cùng!]


A Tán: [Lý Tiểu Từ cũng đến à? Vậy A Cát vẫn là bass thứ hai sao?]


Thiên Thi: [Không phải, Tiểu Từ mang theo TempoPad đến, nói là muốn thay thế tay trống, vì vậy, A Cát vẫn là bass chính.]


A Tán thấy tin nhắn này, gãi trán không dám tin, kéo A Cát lại xem: “Cô chủ nhà giàu đã học được cách nhường nhịn rồi sao?”


A Cát mím môi cười, nhấc ly trà đá Long Island phiên bản ít cồn trên bàn lên uống, cậu ta cảm thấy chua tới mức lè lưỡi: “Cái thứ quái quỷ gì thế này?”


A Tán tưởng rằng mùi vị rất tệ, nếm thử một ngụm rồi mới đánh giá: “Cũng không tệ mà!”


Bình thường cậu ta thích đồ chua hơn.


A Cát xua tay: “Vậy là cậu được lợi rồi.”


Một bài hát trên sân khấu kết thúc, ánh đèn mờ đi.


Tên của ban nhạc tiếp theo xuất hiện trên màn hình chiếu khổng lồ, những khối màu đỏ cam nhỏ nhảy múa, giống như một đàn bướm trong vườn.


“SC?”


Một nam sinh dưới khán đài đọc to tên ban nhạc, thu hút thêm nhiều tiếng cười.


“Tôi chỉ biết CS*, SC nghe lạ quá.”


*Một trò chơi bắn súng mà các nam sinh yêu thích.


Bên bàn số bảy, A Tán và A Cát vượt qua những tiếng ồn ào này, bước lên sân khấu, sắp xếp nhạc cụ, thỉnh thoảng hai người lại lo lắng nhìn ra ngoài cửa lớn.


Sofia đi đến hỏi: “Chỉ có hai cậu thôi à? Các cô gái đâu rồi?”


Không đợi A Tán giải thích, nam sinh dưới sân khấu lại la lên: “Ôi chao! Nhóm này còn có con gái nữa à!”


A Tán lườm tên phiền phức đó.


Ngay lúc này, một đoạn solo bass tuyệt vời vang lên, xé tan sự đối đầu căng thẳng giữa hai bên.


Giữa tiếng vỗ tay nhiệt liệt, A Cát tiếp tục chơi bass, đồng thời nói nhỏ với A Tán: “Họ đến rồi! Cậu xem kìa!”


Mắt A Tán sáng lên, cậu ta nhảy xuống sân khấu và chạy ra cửa đón.


Nhiều vị khách cũng nhìn theo.


Thiên Thi vui vẻ giơ tay lên cao, nhảy vài cái để đáp lại mọi người, đồng thời khuấy động không khí.


Cô kéo Lý Tiểu Từ đi về phía sân khấu: “Không muộn, không muộn, chúng ta mau lên thôi.”


A Tán liếc nhìn Lý Tiểu Từ: “Cậu muốn thay thế tay trống à? Được không đấy?”


Lý Tiểu Từ cười lạnh: “Chắc chắn sẽ làm điếc tai các anh khóa trên!”


A Tán bị cô ấy chọc tức tới mức lắc đầu, cậu ta nhảy lên sân khấu, giúp cô ấy đặt giá đỡ và ghế ngồi.


Mọi người đã đến đông đủ.


Thiên Thi lần lượt xác nhận trạng thái của ba người, cô đeo đàn guitar lên lưng, đứng sau micro: “Chào buổi tối các anh chị khóa trên ở QING! Tôi là Thiên Thi, giọng ca chính của SC! Tôi sẽ không nói nhiều lời vô ích, hôm nay mọi người không cần xúc động, chỉ cần vui vẻ thôi! Bài tiếp theo này, ai biết hát thì hát cùng tôi, ai không biết thì vỗ tay theo nhịp! Đã sẵn sàng chưa - 3, 2, 1, GO!”


Bài hát của Coldplay quá phù hợp với quán bar gần trường đại học, gần như là được đo ni đóng giày.


Giữa tiếng bass, keyboard, trống jazz và hòa âm bùng nổ, các nam sinh phấn khích đứng dậy, hàng chục người cùng hát, suýt át cả giọng ca chính Thiên Thi của ban nhạc.


Còn gì thoải mái hơn khung cảnh hiện tại nữa chứ?


Mọi người đến quán bar là để thư giãn, vui vẻ. Buổi biểu diễn của ban nhạc, ngoài kỹ thuật và thực lực vững vàng, điều quan trọng nhất là phải có đủ sức lôi cuốn.


Bốn người trong ban nhạc SC đã thắng ngay từ khi họ chọn bài hát “Something Just Like This”.


Nhưng dù sao đây cũng là một cuộc thi, có người thắng thì chắc chắn sẽ có người thua.


Dưới khán đài, vài ban nhạc đang chờ kết quả thi đấu. Khi Thiên Thi hát xong một bài, những người ở hàng ghế đầu bên trái lớn tiếng la ó: “Rung đến đau đầu rồi! Hát một bài trữ tình đi!”


Thiên Thi nhìn về phía bàn đó, đó là các anh chị khóa trên năm ba khoa Nghệ thuật. Lần trước hai bên đã gặp nhau ở quán bar YE18, không ngờ tối nay lại đụng mặt.


Không đúng.


Ánh mắt cô dừng lại, chăm chú nhìn vào một ánh nhìn đang hướng tới từ hàng ghế đầu bên kia.


Chàng trai ngồi giữa đám người đang la hét ở hàng ghế đầu, vẻ mặt anh quá đỗi lạnh lùng, cứ như thể anh đang suy nghĩ vấn đề của riêng mình trong môi trường ồn ào này.


Bách Thanh Nham.


Đây là lần đầu tiên Thiên Thi nhìn thẳng vào khuôn mặt anh, mặc dù họ đã gặp nhau vài lần, nhưng khi Thiên Thi đối diện trực tiếp với ánh mắt của anh, cô lại cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.


Khi anh nhìn người khác, lúc nào cũng chuyên chú và không hề né tránh như vậy sao? 


Thiên Thi đang suy nghĩ thì bị Lý Tiểu Từ vỗ vào vai, cô đành phải dừng lại để nghe Lý Tiểu Từ nói chuyện.


Lý Tiểu Từ nói: “Chị Thi Thi, hai chị em mình hát song ca một bài nhé?”


Điều kiện giọng hát tốt nhất trong ban nhạc là cô và Lý Tiểu Từ. A Tán và A Cát cũng có thể hát, nhưng không hay lắm. Nếu ban nhạc muốn biểu diễn nhạc trữ tình, quả thật việc cô và Lý Tiểu Từ ra hát song ca là một lựa chọn không tồi.


Thiên Thi nhìn A Tán và A Cát, cả hai giơ ngón cái lên, bày tỏ sự đồng tình với Lý Tiểu Từ.


“Bảo bối muốn hát bài gì?”


Thiên Thi kéo ghế cho Lý Tiểu Từ, hai người ngồi sát nhau, chọn bài hát trên điện thoại.


Lý Tiểu Từ tìm kiếm, tìm thấy bài “Hypnotise” (Mê mẩn) mà tối qua họ đã nghe trong ký túc xá.


Thiên Thi mới chỉ nghe bài này một lần, không chắc mình có thể hát được không, cô nhanh chóng lướt qua lời bài hát.


Tiếng ồn dưới sân khấu ngày càng lớn, A Cát vốn im lặng bỗng chộp lấy micro: “Hello các bạn, làm mất ba mươi giây của mọi người! Mấy ‘cô nàng ngơ ngác’ trong ban nhạc chúng tôi đột nhiên phân vân không biết nên hát bài ‘cô gái ngọt ngào’ hay bài ‘chàng trai cool ngầu’ cho phần trình diễn tiếp theo! Nhân cơ hội này, bạn học ngồi hàng đầu có muốn nhìn thẳng vào mắt tôi không? Xem ánh mắt của ai diễn sâu hơn nào! Nào nào nào, anh khóa trên đẹp trai kia, đừng ngại ngùng chứ!”


A Tán nhìn A Cát xuống sân khấu giao lưu, vội giục Thiên Thi: “Hai người mau quyết định đi, MBTI của A Cát là ISFP, cậu ấy giả vờ ‘hướng ngoại’ không được năm phút đâu.”


Thiên Thi cắn răng: “Được, hát bài này, chị đánh guitar, em…”


Sau những chuyện lộn xộn hôm nay, cô cũng không dám chắc về thực lực thật sự của Lý Tiểu Từ nữa.


Lý Tiểu Từ lắc đầu: “Em đánh guitar, chị làm giọng ca chính.”


Thiên Thi đã quyết định: “Thử xem sao!”


Bốn người sắp xếp lại đội hình, A Tán lùi về phía sau, Lý Tiểu Từ ôm đàn guitar, nhìn Thiên Thi một cái.


Thiên Thi nhận lấy micro mà A Cát đưa cho, A Cát nói với cô: “Cố lên.”


Thiên Thi cũng nói: “Cố lên.”


Mọi người trong quán bar đều im lặng, Thiên Thi tập trung lắng nghe nhịp điệu và giai điệu guitar của Lý Tiểu Từ, rồi cất tiếng hát từng câu từng chữ.


Khi bản thân không mắc lỗi, cô càng thả lỏng, tưởng tượng giọng hát của mình cũng là một loại nhạc cụ, hòa quyện, tôn lên nhau, cùng nhau tạo thành một bản hòa âm đẹp đẽ và du dương.


“Please don't say you deliver


(Đừng nói sẽ dốc hết tất cả vì em)


When you can't keep me forever


(Dù sao anh cũng không thể ở bên em mãi mãi)


I don't know what else to say


Em thật sự không biết phải nói gì nữa


Em sẵn lòng trải qua ngàn lần cái chết


Nếu em có thể tìm ra cách thôi miên anh


Chỉ cần tìm được cách khiến anh mê đắm em


Em không biết phải nói gì hơn


Em thật sự không biết còn có thể nói gì nữa


Em không bao giờ cho, em chỉ nhận


Trước giờ em không hề ban phát bố thí


Em vẫn cố tìm cách thôi miên anh”


-


Thiên Thi bị cảm xúc mãnh liệt trong bài hát lây nhiễm, khi cô mở mắt, không hiểu sao cô lại nhìn xuống phía dưới sân khấu, nhìn về phía Bách Thanh Nham.


Ánh mắt anh vẫn không hề dao động, cứ thế nhìn cô.


Trên bàn trước mặt anh có một chiếc bình hoa thủy tinh thấp.


Bàn tay thon dài của anh vươn tới bó hoa trong bình, bông hoa màu đỏ, màu cam, màu trắng, được anh nắm gọn trong lòng bàn tay.


“Cứ như thể đã đến cái buổi sáng khác thường trong ‘Kiêu hãnh và Định kiến’.


Ngài Darcy bước ra từ màn sương, áo choàng tối màu dính hơi sương.


Đợi đến khi anh bước đến gần, sương sớm vừa tan bớt, vài tia nắng lọt qua vai anh, cũng chiếu lên gò má ửng hồng của Elizabeth.”


...


Thiên Thi vừa hát vừa nghĩ chuyện khác, khóe môi hơi khựng lại, âm tiết cao vút truyền ra từ micro của cô.


Cô hát sai rồi sao?


Tại sao mọi người dưới sân khấu lại cười?


Lý Tiểu Từ bên cạnh nhìn cô như thể muốn nói: “Không sao, tiếp tục đi”.


Thế là Thiên Thi hiểu ra, cô đã hát sai thật rồi.


Cô, một sinh viên chuyên ngành âm nhạc, lại phạm phải lỗi lầm không thể tha thứ như vậy ngay tại buổi thử giọng của ban nhạc.


Cô bị lạc giọng.


“Anh là bạn của chủ quán ở đây. Vừa rồi là em ngẫu hứng chuyển âm sao?”


Trong tai cô có những tiếng chế giễu thúc giục cô xuống sân khấu.


Cũng có những câu hỏi dồn dập đổ vào, khiến cô có cảm giác choáng váng.


Thiên Thi ngẩng đầu, đứng dậy, nhìn chàng trai trước mặt: “Ừm, anh nghe ra sao?”


Anh suy nghĩ một lát rồi nói: “Không nghe ra, nhưng anh khá thích.”


Thích.


Cuộc đối thoại của họ được truyền ra ngoài qua micro, không sót một chữ nào.


Mọi người trong quán bar đều im lặng.


Thiên Thi nhìn anh không chớp mắt. Cô, người vốn luôn đáp lời bạn bè, lần này lại bị nghẹn lời.


Cô quên hết mọi chiêu thức kết bạn đã chuẩn bị trước, không biết mình có thể nói gì với anh.


Đèn màu nhấp nháy trong quán bar làm mờ đi ngũ quan của anh.


Thật ra Thiên Thi chỉ có thể nhìn rõ đôi mắt anh, một đôi mắt trong suốt và đẹp hơn cả nước trong hồ xanh biếc, tựa như dưới mắt anh có nhuộm một tầng xanh nhạt mỏng manh.


“Bách Thanh Nham.”


Cô nghe thấy chính mình gọi tên anh.


Thất bại sẽ đến, rồi cũng sẽ qua đi, không có gì có thể khiến người ta nản lòng.


Bởi vì, cô có cả một cuộc đời dài phía trước, còn anh, anh nhất định sẽ đến*.


*Trích từ “Viết cho Hạnh phúc” của Tịch Mộ Dung.

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin