Hóa ra tháng Chín đã qua, bây giờ là tháng Mười.
Thiên Thi tựa vào tường trong thang máy, cuối cùng cũng hiểu rõ nguyên nhân khiến điện thoại của cô bị kẹt mạng lúc nãy.
Cô mở ứng dụng màu cam để nạp hai trăm tệ tiền điện thoại, uống cạn vài ngụm trà sữa rồi vứt chiếc ly rỗng vào thùng rác.
Tính cả ly trà sữa này.
Bách Thanh Nham đã giúp cô tổng cộng ba lần, bao gồm việc cứu cây đàn guitar của cô, cho cô mượn ba đồng xu, và mời cô một ly trà sữa giá mười hai tệ.
Lần sau khi hai người gặp lại, cô nhất định sẽ chào hỏi anh, kết bạn trước, sau đó mới có thể trả lại ân tình và số tiền cô nợ anh.
-
Trong ký túc xá đang bật đèn.
Khi Thiên Thi bước vào, cô thấy Lý Tiểu Từ đang đánh răng trong phòng tắm, chiếc loa nhỏ màu bạc trên bồn rửa mặt đang phát một bài hát tiếng Anh.
“Xin đừng nói là bạn tâm giao.
Khi anh không thể giữ em mãi mãi…”
(Đừng nói sẽ dốc hết mọi thứ vì tôi, dù sao thì anh cũng không thể ở bên tôi mãi mãi)
Thiên Thi chậm rãi ôm Lý Tiểu Từ từ phía sau, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai cô ấy.
“Cậu ấy rời ban nhạc, ra nước ngoài, em có buồn lắm không?”
“Đương nhiên là buồn rồi.”
Lý Tiểu Từ nhổ bọt kem đánh răng trong miệng, dọn dẹp xong xuôi rồi ngồi xuống mép chiếc giường sắt chật hẹp.
Thiên Thi lấy một chai nước khoáng trong tủ lạnh, đổ vào ấm đun nước để đun ấm lên.
Lý Tiểu Từ nhẹ nhàng kể chuyện, lần đầu tiên nói về thời thơ ấu của cô ấy.
Hóa ra, Lý Tiểu Từ và Bạch Chiêu đã quen nhau từ khi họ còn học mẫu giáo.
Lúc đó, bố mẹ Lý Tiểu Từ đang ở đỉnh cao sự nghiệp, ngày nào hai người cũng vắng nhà, cô ấy và anh trai chỉ có thể ở nhà chú tài xế.
Cô ấy ba tuổi, anh trai cô ấy bảy tuổi, một cậu bé học lớp hai có thể tự lo cho bản thân đã là kỳ tích rồi, huống chi anh trai cô ấy cũng có việc phải làm, không thể chăm sóc cô ấy nhiều.
Nếu không nhờ có vợ của chú tài xế chăm sóc Lý Tiểu Từ, nhỡ cô ấy có chết đi vào một ngày nào đó, e rằng phải rất lâu sau anh trai và bố mẹ cô ấy mới phát hiện ra.
Tính cách cô ấy kỳ quái, cơ thể lại yếu ớt, cô ấy không có bạn bè ở trường mẫu giáo, sau này cô ấy không thích đi học nữa, ngày nào cũng ở nhà.
Hai năm sau, khi Lý Tiểu Từ năm tuổi, đến lúc cô ấy học lớp lá, mọi chuyện bắt đầu thay đổi.
Năm đó, gia đình Bạch Chiêu chuyển đến sống đối diện nhà chú tài xế.
Bạch Chiêu là một đứa trẻ ngoan, biết Lý Tiểu Từ học cùng trường mẫu giáo với mình, ngày nào cậu ấy cũng đến tìm Lý Tiểu Từ để cùng đi học, còn cho cô ấy những ly nước ép trái cây tươi ngon, và đủ loại kẹo không rõ tên nhưng rất ngon.
Sau đó, suốt thời tiểu học và trung học cơ sở, hai người luôn học cùng trường, cùng lớp, và cùng bàn.
Thậm chí họ đã hẹn nhau đăng ký vào cùng một trường cấp ba, nhưng trước kỳ thi chuyển cấp, bố mẹ Lý Tiểu Từ đột nhiên xuất hiện ở nhà chú tài xế, nói rằng muốn đón cô ấy về nhà.
Cô gái mới có tí tuổi đã bị bố mẹ gửi sang Anh, không người thân thích, cứ ba bữa nửa tháng Lý Tiểu Từ lại đổ bệnh.
Chưa kể đến cảm cúm hay sốt.
Có lần nửa đêm cô ấy bị viêm ruột thừa cấp tính, đau tới mức mơ màng, gọi điện cho anh trai nhưng anh lại tắt máy.
“Vào đêm em làm phẫu thuật xong, em mơ thấy Bạch Chiêu, cậu ấy nói với em rằng cậu ấy vẫn luôn tìm kiếm tin tức của em, nhưng không có tin tức gì cả... Sáng hôm sau, em lập tức liên lạc với chú tài xế, nhờ chú ấy chuyển lời đến bố mẹ em, rằng nếu sau khi em tốt nghiệp cấp ba mà họ không định cho em về nước, thì em sẽ chết ở bên ngoài, để họ không bao giờ tìm thấy. Họ lập tức đồng ý cho em về nước, nhưng có một yêu cầu, em phải học ngành Tài chính mà họ mong muốn. Sau đó xảy ra chuyện gì, chị cũng biết rồi đấy.”
Lý Tiểu Từ trở thành tân sinh viên khoa Tài chính của Đại học Việt Hải.
Ấm nước đã được ngắt điện.
Thiên Thi rót hai ly nước, đưa cho Lý Tiểu Từ một ly: “Bé cưng, tối nay ngủ cùng chị nhé?”
Mắt Lý Tiểu Từ đỏ hoe, cô ấy không nói gì, chỉ nắm lấy gối của mình, dùng sức ném mạnh sang giường Thiên Thi.
Hai cô gái uống nước xong, tắt đèn, nằm yên lặng bên nhau.
Lý Tiểu Từ luồn tay vào áo ngủ của Thiên Thi, ôm eo cô, mềm mỏng cầu xin.
“Chị Thi Thi, chúng ta dọn ra ngoài ở được không? Em hứa mỗi ngày sẽ nấu cơm ngon cho chị, đợi chị tan học về nhà.”
Thiên Thi nghe vậy thì bật cười, xoa mái tóc dài mềm mại của cô ấy: “Vậy nếu chúng ta đều đi hết, Tống Tuyển phải làm sao?”
Lý Tiểu Từ nghĩ một lát: “Cùng dọn đi! Em cũng khá thích chị Tuyển mà.”
Thiên Thi không biết phải nói sao.
Thực tế, hoàn cảnh gia đình Tống Tuyển còn khó khăn hơn cả hoàn cảnh của cô, học phí đại học là do cô ấy xin vay vốn sinh viên.
“Để chị suy nghĩ xem?”
Thiên Thi khéo léo giữ lại một sự hồi hộp, để Lý Tiểu Từ không tiếp tục bận tâm về chủ đề này, làm lỡ mất giấc ngủ quý giá.
Cô chia một bên tai nghe có dây cho Lý Tiểu Từ, mở bản tình ca hoài niệm của Celine Dion mà gần đây cô thường nghe đi nghe lại.
“A new day has come
A new day has come…”
(Một ngày mới đã đến)
-
Ngày thứ sáu của kỳ nghỉ, Thiên Thi dậy sớm, đến Hẻm Kẹo Ngọt mua bữa sáng. Cô sợ Lý Tiểu Từ bị dị ứng với trứng nên nói với chủ quán bánh cuốn rằng muốn lấy hai phần chay.
Trước cửa hàng Lawson có dán một quảng cáo kẹo bưởi.
Cô bước vào và lấy một hộp, để lát nữa khi ban nhạc luyện tập vào buổi sáng thì cô chia cho mọi người để giúp họ tỉnh táo.
Nhóm chat của ban nhạc hiện lên tin nhắn mới.
Tay chơi keyboard A Tán hỏi: [Đội trưởng, mấy giờ tập hợp?]
Thiên Thi đang ôm hai phần bánh cuốn nên đành gửi tin nhắn thoại: “Tám giờ nhé, cậu thông báo cho bạn cùng phòng của cậu một tiếng.”
A Tán: [OK.]
Tay chơi keyboard và tay chơi bass thứ hai đều thuộc khoa Nghệ thuật, đang học năm ba, bình thường họ không có nhiều tiết học, nhưng họ cần chuẩn bị cho buổi biểu diễn tốt nghiệp, nên thời gian luyện tập chung cũng có hạn.
Thiên Thi về đến ký túc xá, Lý Tiểu Từ đã thức dậy và tắm rửa xong, đang tìm quần áo trong tủ, cô ấy chỉ mặc đồ lót, khiến Thiên Thi hoảng hốt và vội vàng đóng cửa lại.
Lý Tiểu Từ lại rất thản nhiên, tay trái cầm quần ống rộng màu trắng, tay phải cầm váy liền thân màu đen: “Cái nào hợp hơn?”
Bản thân Thiên Thi cũng mắc chứng khó chọn: “Em thích cái nào thì mặc cái đó.”
Cuối cùng Lý Tiểu Từ chọn chiếc váy liền thân màu đen, rồi đeo thêm một chiếc vòng tay men sứ của thương hiệu Vivienne Westwood lên cổ tay, nhưng trên đường hai người đi đến phòng tập nhạc, chiếc vòng tay men sứ đã được đeo lên cổ tay Thiên Thi.
“Nó hợp với chị hơn.” Lý Tiểu Từ nghiêng người tựa vào Thiên Thi, vừa đi vừa cười.
-
Tay chơi keyboard A Tán và tay chơi bass thứ hai A Cát đã đến.
Thiên Thi nói với họ rằng tay trống Bạch Chiêu đã rời khỏi ban nhạc.
A Tán lộ ra ánh mắt “quả nhiên là vậy”, nhìn Lý Tiểu Từ một cách u ám, có vẻ muốn nói lại thôi.
A Cát có tính cách khá lạnh lùng, lúc này cậu ta lấy TempoPad* ra khỏi túi, đặt lên bàn phím của A Tán.
*Bộ đệm điện tử tổng hợp.
Mắt Thiên Thi lập tức sáng lên: “Hôm qua tôi đã nghĩ đến điều này rồi, chúng ta không có tay trống, có bộ tổng hợp điện tử cũng được.”
A Tán không nói lời thừa thãi, sau khi cậu ta cắm điện, bắt đầu điều chỉnh âm thanh trên các loại nút phức tạp: “Có cần đổi bài hát trong buổi diễn tối nay không?”
Đây là một câu hỏi hay.
Lý Tiểu Từ nói: “Không kịp, không thể đổi.”
A Tán trừng mắt nhìn cô ấy: “Tôi có hỏi cậu đâu?”
Lý Tiểu Từ cũng trừng mắt nhìn cậu ta: “Tôi có nói chuyện với cậu à?”
Thiên Thi nghĩ thầm, kẹo bưởi ơi, đến lúc mày xuất hiện rồi.
Cô mở hộp kẹo, lần lượt chia cho mọi người vài viên, cuối cùng bầu không khí cũng dịu xuống.
Bản nhạc mà ban nhạc luyện tập là ca khúc kinh điển của Coldplay - “Something Just Like This”.
Một mình A Tán phụ trách keyboard và trống, cậu ta đã không theo kịp nhịp điệu vài lần.
Hôm nay tâm trạng của Lý Tiểu Từ không tốt, cô ấy trực tiếp mắng cậu ta: “Với cái trình độ tệ hại này của cậu, cậu còn muốn tốt nghiệp sao?”
A Tán đứng bật dậy.
Đôi khi con trai sẽ không kiểm soát được biên độ và lực, mọi người chỉ nghe thấy tiếng “tách” một cái, chiếc TempoPad trên bục rơi trúng giày của A Cát, vỏ nhựa vỡ thành ba mảnh.
“Trời đất!”
A Cát vốn kiệm lời đã nói câu đầu tiên trong ngày hôm nay.
Lý Tiểu Từ không thèm nhìn: “Cái thứ này bao nhiêu tiền, tôi đền cho cậu.”
A Tán cười lạnh lùng: “Cô chủ à, cậu giàu có thật đấy!”
Thiên Thi vừa nghe giọng điệu của cậu ta thì đã ôm trán, cô cảm thấy đau đầu.
Mỗi thành viên trong ban nhạc này đều do cô tự tay chọn lựa, kỹ thuật cá nhân của mọi người đều ổn, điều thiếu sót chỉ là một chút ăn ý đồng đội.
Nhưng với bầu không khí như hôm nay, mọi người có luyện tập nhiều đến mấy cũng không thể tạo ra sự ăn ý được.
“Mười giờ bọn tôi còn có buổi diễn tập tác phẩm tốt nghiệp, đội trưởng, tôi và A Cát đi trước đây.”
Hai cậu con trai lần lượt rời khỏi phòng tập nhạc.
Thiên Thi đuổi theo: “A Tán, mấy hôm trước Tiểu Từ bị ốm nên tâm trạng không tốt, cậu đừng trách cô ấy, tám giờ tối, hai người nhớ đến QING.”
A Tán không quay đầu lại, còn A Cát thì “ừ” một tiếng, vẫy tay với Thiên Thi: “Hẹn gặp đội trưởng vào buổi tối.”
-
Thiên Thi chạy về phòng tập nhạc tìm Lý Tiểu Từ, phát hiện cô ấy đã đi mất.
Đầu cô ong lên, cô cảm thấy có chuyện chẳng lành.
Cô vội vàng gọi điện cho Lý Tiểu Từ, ba cuộc đầu tiên không có ai bắt máy, cô gọi lại thì tắt nguồn.
Thiên Thi xuống lầu, tìm quanh các bụi cây xanh gần đó cũng không thấy người.
Cô không biết phải tìm Lý Tiểu Từ ở đâu nữa.
Trong lúc cấp bách, cô nghĩ đến Hẻm Kẹo Ngọt, có lẽ người ở đó biết số điện thoại của anh trai Lý Tiểu Từ là Tào Hữu, giờ cô ấy mất tích rồi, ít nhất cô cũng phải thông báo cho anh trai cô ấy một tiếng.
Hơn chín giờ sáng, đương nhiên là QING đang đóng cửa.
Thiên Thi nhìn qua khe rèm trên cửa sổ bằng kính, bên trong tối đen như mực, cô không nhìn rõ bất cứ thứ gì.
Ngay lúc cô định quay về ký túc xá, cuối cùng Lý Tiểu Từ cũng gửi WeChat: [Em về nhà lấy chút đồ, buổi tối em sẽ đến QING tìm mọi người luôn.]
Đây có được xem là có tin tức rồi không?
Thiên Thi vẫn chưa yên tâm, cô nhắn tin hỏi Lý Tiểu Từ: [Em ổn không? Chị qua với em nhé, gửi địa chỉ nhà cho chị đi.]
Lý Tiểu Từ không trả lời.
Thiên Thi đợi một lát rồi gọi điện lại thì máy lại tắt nguồn.
Vào buổi chiều, một mình cô luyện guitar trong phòng tập nhạc, tiện thể thu âm một số tư liệu, định dùng cho các tác phẩm sau này.
Khi cô ngẩng đầu lên, trời đã tối.
Tin nhắn trong nhóm chat của ban nhạc trên điện thoại vẫn dừng lại ở mấy tin vào buổi sáng, Thiên Thi thoát ra, gọi điện cho Lý Tiểu Từ thì máy vẫn tắt nguồn.
Mọi chuyện không ổn.
Sáu giờ tối, QING mở cửa, các sinh viên làm thêm vẫn chưa đến, trong quán bar chỉ có Sofia, cô gái lai mà cô đã gặp vào hôm qua.
“Chị! Chị ở đây một mình à?” Thiên Thi bước vào, cười nói.
Sofia đứng bên quầy bar, đưa cho cô một ly nước có ga mà cô ấy vừa rót: “Có phải em muốn hỏi thăm về ông chủ thứ hai không?”
Ông chủ thứ hai?
Thiên Thi lắc đầu: “Không phải, em muốn hỏi số điện thoại của anh Tào Hữu, em có chút chuyện muốn nhờ anh ấy.”
Mặt Sofia cứng lại: “Ồ? Em lại hứng thú với Tào Hữu hơn sao?”
So với sự lạnh nhạt và bí ẩn của Bách Thanh Nham, quả thật Tào Hữu phù hợp với tiêu chuẩn kết bạn của người khác giới nói chung hơn.
Nhưng Thiên Thi không tìm Tào Hữu để kết bạn: “Em muốn hỏi anh ấy về một chút vấn đề riêng tư.”
Cô không tiện nhắc thẳng đến Lý Tiểu Từ, chỉ có thể nói lấp lửng.
Sofia cười hiểu ý, đưa mã QR WeChat qua: “Em kết bạn với chị đi, chị sẽ gửi danh thiếp của Tào Hữu cho em.”
Thiên Thi quét mã, gửi cho Sofia một biểu tượng cảm xúc thỏ lăn lộn làm nũng.
Sofia rất thích kiểu này, lập tức véo má cô một cái: “Dễ thương quá!”
Cô đã có được WeChat của Tào Hữu.
Lời mời kết bạn đã được chấp nhận.
Thiên Thi vừa đi vừa cân nhắc từ ngữ: [Đàn anh Tào, chào anh, em là Thiên Thi, bạn của Tiểu Từ. Hôm nay tâm trạng Tiểu Từ không được tốt, em gọi cho cô ấy nhiều lần nhưng không liên lạc được, em hơi lo lắng cho tình trạng của cô ấy, nên cố ý báo cho anh biết một tiếng. Khi nào anh tiện thì liên lạc với cô ấy nhé, nếu có tin tức gì sau đó thì thông báo cho em biết nhé, cảm ơn anh nhiều.]
Tào Hữu không trả lời.
Cặp anh em này thật sự ăn ý.
Thiên Thi đã làm tất cả những gì có thể, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái. Cô muốn ăn đồ ngọt, kẹo bưởi trong túi lại hết sạch, cô đành phải chạy thêm một chuyến đến Lawson.
Khi Thiên Thi bước vào cửa hàng, cô lướt qua một bóng người.
Đối phương rất cao, chiếc áo len màu nhạt tỏa ra mùi hương thoang thoảng, không phải nước hoa, mà giống mùi bột giặt hơn.
Ánh mắt cô nhìn lướt qua, thấy anh đang cầm một hộp kẹo bưởi.
“Bán hết rồi sao!?”
Thiên Thi cảm thấy khó tin trước lời của chủ cửa hàng: “Kẹo mà cũng hot tới mức này sao… ?”
Chủ cửa hàng nhún vai: “Chàng trai đứng trước cô đã mua hộp cuối cùng rồi.”
Thật trùng hợp.
Thiên Thi ra khỏi cửa hàng, nhìn sang QING đối diện theo bản năng.
Ánh đèn có màu sắc rực rỡ đan xen chiếu lên chiếc áo len màu nhạt của Bách Thanh Nham, khiến anh trông như một bức tranh cổ nổi tiếng và đắt giá nhất trong phòng trưng bày.
Bách Thanh Nham với vẻ mặt vô tội, đứng cạnh Sofia, dường như anh chuẩn bị chia sẻ hộp kẹo bưởi đó.
-
Sofia ngạc nhiên phát hiện, hộp kẹo bưởi đã bị Bách Thanh Nham giấu đi.
Thuốc trị đau dạ dày quá đắng, cô ấy thấy Bách Thanh Nham có kẹo nên tiện miệng xin một viên, kết quả Bách Thanh Nham không những không cho mà còn giấu kẹo đi.
“Đồ đàn ông keo kiệt!”
Sofia ngồi đối diện Bách Thanh Nham, mím môi nhìn anh: “Vì sáng nay tôi nói cho cậu biết Thiên Thi hỏi thăm Tào Hữu nên cậu giận, muốn bắt nạt tôi như vậy sao?”
Bách Thanh Nham không phủ nhận cũng không khẳng định, đẩy đĩa kẹo sô cô la về phía cô ấy, bình tĩnh nói: “Tôi không hề giận.”
Sofia ăn một viên sô cô la bơ, lơ đãng gửi tin nhắn thoại: “Vợ ơi~ Hôn cái nào~
Tối nay nhớ chừa cửa cho em nha! Mua~”
Bách Thanh Nham có phần không chịu nổi giọng nói này của cô ấy, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài lạnh lùng, cứng rắn của Sofia.
Anh đi đến cửa của QING và nhìn ra ngoài.
Thiên Thi đã đi xa, anh không còn thấy bóng dáng cô nữa.
Bây giờ là bảy giờ, còn một tiếng nữa anh mới gặp cô.
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?