Mộng Đẹp Đêm Nay

Chương 9

SC trở thành ban nhạc duy nhất được chọn làm ban nhạc thường trú của QING, đối với kết quả này, các ban nhạc khác có ý kiến phản đối cũng vô ích.


Khi mọi người tan cuộc đã gần mười một giờ, đội trưởng Thiên Thi ở lại ký hợp đồng, thù lao mà Sofia đưa ra cho cô là một nghìn tệ mỗi giờ, chia đều số tiền này cho bốn người vẫn là khá tốt.


Huống hồ QING chỉ cách khuôn viên trường học một kilomet, cả nhóm đi bộ là đến.


Thiên Thi chụp ảnh chữ ký của hai bên trong hợp đồng và gửi vào nhóm chat, A Cát hiếm hoi là người đầu tiên trả lời, dùng biểu tượng cảm xúc thỏ lăn lộn làm nũng.


Tối nay A Tán có vẻ bình tĩnh: [Mọi người vất vả rồi.]


Lý Tiểu Từ lập tức nhảy ra: [Đàn anh Quách không khen riêng tôi một câu sao?]


A Tán: […]


A Tán: [Tiểu Từ nhà chúng ta là tuyệt nhất!!!]


Khi Lý Tiểu Từ nhìn thấy tin nhắn này, cô ấy đang ngồi ở quầy bar QING uống ly trà đá Long Island thứ tư, cô ấy kinh ngạc tới mức suýt làm rơi điện thoại xuống đất.


Ở phía bên kia quầy bar, Thiên Thi cất hợp đồng, đến gọi Lý Tiểu Từ về ký túc xá, nhưng cô đẩy cô ấy mấy cái mà không thấy cô ấy nhúc nhích.


“Ngủ rồi sao?”


Thiên Thi cúi đầu gạt những sợi tóc lòa xòa trên mặt Lý Tiểu Từ, quả nhiên mắt cô ấy đang nhắm nghiền.


Sofia đứng đối diện, có lẽ lo lắng một mình Thiên Thi không thể giải quyết được Lý Tiểu Từ đang say rượu, Sofia bèn quay đầu gọi về phía cửa sau: “Ông chủ!”


Phía đó truyền đến vài tiếng bước chân lạo xạo, sau đó, Bách Thanh Nham bước vào cửa.


Anh không đợi Sofia giải thích gì, ánh mắt sắc bén của anh quét qua cô gái trên quầy bar, dường như anh lại khẽ khàng thở dài một tiếng, đi đến nắm lấy cổ tay Lý Tiểu Từ, không nói lời nào mà nhanh chóng vác Lý Tiểu Từ lên vai.


Thiên Thi vội vàng tiến lên khuyên anh cẩn thận một chút: “Anh làm vậy cô ấy sẽ nôn mất! Anh có thể bế, hoặc cõng cô ấy được không?”


Bách Thanh Nham dừng tay lại, chuyển sang một vấn đề khác: “Tôi không thể vào ký túc xá nữ.” Anh nói xong, nhìn sang Sofia.


Sofia lập tức xua tay từ chối: “Tôi không đi được, tôi phải nhanh chóng về nhà! Ở nhà có người đang đợi.”


Thiên Thi nhìn Sofia nhanh chóng rời đi từ cửa sau của quán bar, cô muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng cũng không tiện mở lời giữ lại.


Cùng với tiếng đóng cửa, cả quán bar chỉ còn lại ba người họ.


Dường như Lý Tiểu Từ đã bị đánh thức, nằm bò trên cánh tay Bách Thanh Nham vặn vẹo vài cái, cô ấy đột nhiên bật khóc nức nở.


“Anh ơi!”


Bách Thanh Nham: “…”


Cô ấy còn chưa dứt lời, hai tay cô ấy đã ôm chặt lấy Bách Thanh Nham. Lý Tiểu Từ dùng giọng điệu vô cùng thân mật gọi “Anh ơi”.


Thiên Thi cảm thấy có lỗi: “Cô ấy nhận nhầm anh là đàn anh Tào rồi.” Cô vừa nói vừa kéo Lý Tiểu Từ ra khỏi người Bách Thanh Nham.


Ai ngờ Bách Thanh Nham lại nói: “Thôi, cứ để cô ấy ôm đi.”


Giọng điệu của anh không hề có chút phàn nàn nào, thậm chí còn toát ra một chút vẻ cưng chiều.


Thiên Thi không nghĩ nhiều, dù sao Lý Tiểu Từ cũng khá được yêu thích ở Đại học Việt Hải, một người đẹp như vậy tự nguyện rúc vào lòng Bách Thanh Nham, anh không kháng cự cũng không có gì lạ.


May mắn là Lý Tiểu Từ sau khi say rượu vẫn được xem là ngoan ngoãn, ngoài việc nhận nhầm người, ngoài việc rúc vào lòng Bách Thanh Nham, cô ấy không có hành động quá đáng nào khác.


Thiên Thi nhìn cô ấy, lấy khăn giấy giúp cô ấy lau nước mắt, cô khẽ cười nói: “Hình như lại ngủ rồi.”


Bách Thanh Nham cũng cúi đầu nhìn Lý Tiểu Từ: “Hay là em ngồi thêm một lát nữa nhé?”


Thiên Thi suy nghĩ một chút, đúng lúc cô cũng có chuyện muốn nói với Bách Thanh Nham: “Được.”


Bách Thanh Nham đặt Lý Tiểu Từ nằm trên ghế sofa phía sau quầy bar, còn tìm thêm một chiếc chăn mỏng để đắp cho cô ấy.


Chiếc điện thoại mà anh đặt trên bàn rung lên một cái.


Sofia kéo vài người vào một nhóm nhỏ, bao gồm Tào Hữu, Bách Thanh Nham và Thiên Thi, tên nhóm là QING.


Trong chớp mắt, vài tin nhắn đã hiện ra.


Cuối cùng Tào Hữu, người đã lâu không trực tuyến, cũng đã có phản hồi. Anh ấy nói rằng nhà anh ấy ở Boston bị trộm, và anh ấy vừa tìm lại được giấy tờ tùy thân và đồ bị mất.


Thiên Thi không đợi anh ấy hỏi đã báo tin vui cho anh ấy: [Đàn anh yên tâm, Tiểu Từ đã về rồi, cô ấy không sao cả.]


Tào Hữu: [Ơn trời, anh yên tâm rồi. Vẫn chưa chúc mừng em, Thi Thi, sao em giỏi thế?]


Thiên Thi cũng không khách sáo: [Bởi vì các thành viên đội em ai cũng có kỹ năng tuyệt vời cả! Tối nay đàn anh không xem buổi biểu diễn của bọn em, đúng là tiếc quá!]


Tào Hữu: [Anh nóng lòng muốn về sớm để xem quá!]


Sofia: [Khụ khụ! Tôi về đến nhà vợ rồi, đang đợi cơm nóng, chúng ta nói chuyện chính sự nhé?]


Tào Hữu: [Ồ, chúng ta có thể suy nghĩ lại về tên ban nhạc được không? Cá nhân tôi đề nghị đổi sang tiếng Trung, để dễ nhớ và dễ truyền bá hơn.]


Sofia: [Đồng ý!]


Bách Thanh Nham không phát biểu trong nhóm.


Anh ngồi đối diện Thiên Thi, Thiên Thi cũng muốn nghe ý kiến của anh, ngẩng đầu hỏi anh: “Đàn anh nghĩ sao?”


Bách Thanh Nham im lặng một lát.


Đèn trên quầy bar chiếu lên mặt anh, khiến vẻ mặt anh trông rất trống rỗng.


Thiên Thi nhìn chằm chằm vào anh vài giây, hoàn toàn không đoán được anh đang suy nghĩ hay không suy nghĩ về vấn đề cô vừa nêu ra.


Cô nghĩ rằng anh vừa bị mất kết nối, lơ đãng, không nghe thấy lời cô nói.


Thế là cô tựa người lên quầy bar, đưa tay qua, vẫy vẫy trước đôi mắt đang thất thần của anh: “Đàn anh?”


Bách Thanh Nham chợt ngước mắt lên, ánh bạc của đèn chiếu sau khi phản chiếu qua mắt anh, lại biến thành màu sắc rực rỡ kỳ diệu.


Thiên Thi sững lại một chút, cũng không cố ý ngồi thẳng lại, cô giữ nguyên tư thế nằm bò, ngẩng đầu nhìn anh: “Đàn anh thấy ban nhạc đổi tên gì thì hay?”


“Em trả lời anh trước, SC, có phải đại diện cho em và Tiểu Từ không?”


“… Vâng, đàn anh đoán đúng rồi!”


“Thi, Từ.”


Bách Thanh Nham chậm rãi đọc, cứ như thể một con vật đang nghiền nát thức ăn từng chút một, thái độ của anh vô cùng thành kính.


Có lẽ anh đã nghĩ ra câu trả lời, nhưng vẫn muốn tìm người bàn bạc, nên đã gửi một tin nhắn vào nhóm QING của họ: [Có ‘Thi’, có ‘Từ’, Sofia giúp nghĩ một cái tên được không?]


Sofia nhanh chóng trả lời: [Tôi còn chưa ăn cơm xong! Làm gì có chuyện các người bóc lột tôi như thế? Tôi chỉ nhận phần tiền quản lý quán bar thôi, dựa vào đâu mà phải ôm hết việc quảng bá chứ?]


Tào Hữu đang trực tuyến, gửi riêng cho Sofia một phong bao lì xì, số tiền không rõ.


Sofia nhận tiền nên mềm lòng, đưa ra cái tên mới: [Thiên Thi Bách Từ!]


Tào Hữu: [Quả không hổ danh là sinh viên giỏi của khoa Luật. Thi Thi, em có thích cái tên này không?]


Thiên Thi: [Rất thích.]


Nói cho cùng, mọi người cùng nhau góp ý giúp ban nhạc đổi tên, người hưởng lợi cuối cùng là cô và ban nhạc.


Cô chuyển tiếp tên mới vào nhóm chat của ban nhạc, A Tán và A Cát không trả lời, đã mười một giờ, có lẽ họ đã ngủ rồi.


Tuy nhiên, cô lại nhìn cái tên mới, chuyển sang nhóm quán bar hỏi Tào Hữu: [Đàn anh, còn anh thì sao? Anh không có ý kiến gì về cái tên này à?]


Tào Hữu: [?]


Thiên Thi tỉnh táo giải thích: [Bởi vì trong đó chỉ bao gồm chữ ‘Bách’ của ông chủ thứ hai, anh có phiền không?]


Tào Hữu gửi biểu tưởng cười to.


Tào Hữu: [Cái này thì…]


Điện thoại của Bách Thanh Nham rung lên, là Tào Hữu nhắn riêng, anh ấy gửi một ảnh chụp màn hình, trước đó Thiên Thi liên lạc với anh ấy, hình như cô đã nhầm anh ấy là anh trai của Lý Tiểu Từ. Tào Hữu vẫn chưa hiểu rõ hiểu lầm này là gì, nhưng Bách Thanh Nham không bận tâm về điều đó, trả lời Tào Hữu rằng Thiên Thi có nhầm lẫn cũng không sao cả, anh ấy không cần phải đính chính.


Tào Hữu quay lại nhóm chat quán bar: [Thi Thi, chữ ‘Tào’ của anh không tiện chen vào rồi, đúng không? Thôi bỏ đi vậy.]


Thiên Thi đáp lại anh ấy bằng một cái gật đầu dễ thương như thỏ.


Quán bar hoạt động từ tám giờ tối đến mười một giờ, bây giờ chuẩn bị đóng cửa, vừa nãy đã có cô lao công đến dọn dẹp vệ sinh xong xuôi.


Ký túc xá trường học cũng có giờ giới nghiêm, mười hai giờ, Lý Tiểu Từ vẫn đang ngủ say trên ghế sofa phía sau quầy bar.


Thiên Thi ngồi xổm bên cạnh cô ấy, gọi một tiếng: “Bảo bối~”


Lý Tiểu Từ nằm im không nhúc nhích.


Sau một lát, Bách Thanh Nham cũng ngồi xổm xuống, nhưng không trực tiếp bế cô ấy dậy, anh nói với Thiên Thi: “Em có thể để cô ấy ngủ lại đây một đêm.”


Thiên Thi giật mình, mọi người mới quen nhau chưa được mấy ngày, cứ để Lý Tiểu Từ ngủ lại qua đêm như vậy, e rằng không thích hợp.


Nhưng người đưa ra đề nghị lại là Bách Thanh Nham.


Tuy anh là người bí ẩn và khó lường, nhưng lại toát ra sự quang minh chính đại từ trong ra ngoài, không hề có ý đồ mờ ám.


“Đàn anh, buổi tối anh cũng ngủ ở đây sao?” Đây là điều duy nhất Thiên Thi bận tâm.


Bách Thanh Nham hơi khựng lại: “Anh cũng có thể không ngủ ở đây, gần đây có khách sạn.”


Dường như vấn đề càng lúc càng phức tạp, Thiên Thi cảm thấy hơi áy náy: “Làm phiền đàn anh ở khách sạn vậy. Không phải là em không tin tưởng đàn anh, nhưng Tiểu Từ là con gái, lời ra tiếng vào thật đáng sợ.”


Bách Thanh Nham gật đầu, tỏ ý đồng tình.


Lúc này Thiên Thi thật sự phải về ký túc xá rồi, cô xách túi đàn guitar lên, đi ra từ cửa sau.


Đèn ở phố sau không sáng bằng đèn ở phố chính, ngõ hẻm lại chật hẹp, thỉnh thoảng gió thổi làm cành cây, sỏi đá có tiếng xào xạc, nghe hơi đáng sợ.


Thiên Thi không phải là người nhát gan, nhưng cô cũng bắt đầu chạy nhanh hơn, không ngờ bước chân của người theo sau cô cũng tăng tốc, lại còn ngày càng gần. Cô dừng lại rồi quay đầu, đối phương dừng lại cách cô ba mét phía sau.


Là Bách Thanh Nham.


Cô thở phào nhẹ nhõm, cười với Bách Thanh Nham: “Đàn anh còn tìm em có việc gì sao?”


Bách Thanh Nham “ồ” một tiếng, tiếp tục tiến lại gần cô. Gió đêm bao bọc, mùi thuốc lá bạc hà và hương hoa lẫn lộn xộc vào mũi Thiên Thi.


Anh đưa ra một bó hoa, chính là bó hoa anh cầm trên tay khi cô bước lên sân khấu biểu diễn cùng ban nhạc lúc vừa rồi.


Thiên Thi giơ tay chỉ vào mình: “Tặng em sao?”


“Đương nhiên rồi.”


“Cảm ơn đàn anh.”


Bách Thanh Nham khẽ lắc đầu, lấy điện thoại ra xem tin nhắn nhóm: “Sofia nhờ anh chuyển lời với em, bình thường thì thứ Tư, thứ Bảy bọn em sẽ đến QING biểu diễn. Nếu có việc gì thì báo trước trong nhóm một tiếng, không có vấn đề gì chứ?”


Thiên Thi hoàn toàn không có vấn đề gì: “Chỉ là em thấy, nếu có thể đến nhiều lần hơn thì tốt hơn.”


Cô nhận lấy bó hoa Bách Thanh Nham tặng.


Bách Thanh Nham không đuổi theo nữa, chỉ đứng giữa con hẻm, nhìn theo Thiên Thi cho đến khi cô khuất khỏi tầm mắt anh.


Điếu thuốc đang cháy, khói bay theo gió.


Anh nhớ cô từng nói, loại thuốc lá bạc hà có viên nén này khá ổn. Bách Thanh Nham đứng tại chỗ đợi gần mười phút, rồi cũng từ từ bước ra khỏi đầu hẻm.


“Đàn anh!”


Giọng cô gọi từ phía trước vọng lại, Bách Thanh Nham hoàn hồn, liếc nhìn nguồn âm thanh một cách thiếu tập trung.


Không ngờ Thiên Thi lại chạy quay về.


Cô thở hổn hển đứng trước mặt anh, vài sợi tóc mái ướt đẫm mồ hôi dính trên trán cô: “Cảm ơn anh…”


Bách Thanh Nham không hiểu ý cô: “Hả?”


Thiên Thi thở dốc quá nhanh, bèn bỏ cuộc không nói nữa, tìm trong túi và lấy ra một tờ tiền giấy hai mươi tệ, đưa cho Bách Thanh Nham.


“Ba đồng tiền xu, cộng thêm một ly trà sữa!”


“Tổng cộng là mười lăm tệ, em đưa thừa rồi.”


Bách Thanh Nham nói xong, kéo khóa túi đeo chéo ra, cẩn thận lục tìm bên trong, không có tiền xu cũng không có tiền giấy, anh đành phải dùng thứ khác để thối lại cho cô.


Hộp kẹo bưởi đó rơi vào lòng bàn tay Thiên Thi.


Cô nhìn hộp kẹo, lập tức nhớ đến lúc trước họ lướt qua nhau trước cửa Lawson. 


Thật trùng hợp, một hộp kẹo bưởi giá năm tệ.


Bách Thanh Nham kéo khóa áo xong, nghe Thiên Thi nói: “Giờ thì chúng ta huề nhau rồi, đàn anh, tạm biệt.”


Anh ngẩng đầu lên lần nữa, cô đã chạy đi, cây đàn guitar màu bạc trên lưng cô nhấp nhô trong màn đêm.


Cô càng lúc càng xa anh, anh lại lục tìm chiếc bật lửa trong túi quần theo bản năng.


Anh không muốn huề nhau với cô.


Ting!


Sofia gửi đến một ảnh chụp màn hình qua WeChat.


Thiên Thi vừa đăng một bài viết mới trên vòng bạn bè, là ảnh chụp cô đang cầm một bó hoa đỏ trắng xen kẽ, kèm chú thích: [QING! Tôi đến đây.]


Bên dưới anh chỉ thấy lượt thích của những người bạn chung là Tào Hữu và Sofia.


Bách Thanh Nham cắn một góc bật lửa, dùng hai tay gõ chữ hỏi Sofia: [Cô có WeChat của cô ấy à?]


Sofia trả lời: [Cậu lại mất trí nhớ rồi à? Nói xem cậu có muốn hay không nào? Lại đây, gọi một tiếng chị đi, tôi sẽ gửi cho cậu!]


Bách Thanh Nham không thèm để ý đến cô ấy.


Anh khóa màn hình điện thoại, lầm lũi bước vào một khách sạn ven đường.


Căn phòng trên tầng thượng có tầm nhìn 360 độ bao quanh, Bách Thanh Nham tắm nước lạnh xong, mở cửa sổ trần, nhìn chằm chằm bầu trời sao xanh thẳm và hoàn thành một ván cờ vây.


Anh hoàn toàn không buồn ngủ, anh lấy hai viên melatonin và uống vào.


Anh tranh thủ xem lại ảnh chụp màn hình vòng bạn bè của Thiên Thi trước khi ngủ, phát hiện Sofia có gửi một tin nhắn mới.


Sofia: [Cậu lại bình tĩnh đến vậy sao? Chẳng lẽ tấm ảnh và dòng chữ này không giống như cô ấy đang ‘công khai hẹn hò’ à?]


Bách Thanh Nham kết nối mạng 2G: [Tôi không muốn lấy WeChat của cô ấy.]


Tin nhắn được gửi đi, anh kéo chăn trùm kín đầu.

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin