Mộng Đẹp Đêm Nay

Chương 4

Năm năm trước.


Thâm Quyến vào cuối tháng Chín vẫn chưa vào thu.


Chuỗi ngày nắng nóng kéo dài đã mang lại lượng khách ổn định cho các quán đồ uống lạnh và hiệu sách gần Đại học Việt Hải. Khi màn đêm mờ ảo và ánh đèn đường bao trùm lên các con phố, trong không khí oi bức có tiếng cười, có nước mắt, xen lẫn với những tiếng thông báo thanh toán liên tục vang lên, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một bức tranh về nhịp sống đời thường vừa gần gũi vừa cuốn hút.


“Nhưng như thế này vẫn chưa đủ!”


Người nói là Tào Hữu, chủ mới của quán cà phê sách SUNNY (Chủ Nhật), sinh viên năm tư khoa Tài chính. Tào Hữu đã nhận được lời mời du học từ năm nhất. Vào kỳ nghỉ hè vừa rồi, dì của anh ấy ra nước ngoài kết hôn và chuyển giao quán cà phê sách lại cho anh ấy. Sau một tháng vận hành thử nghiệm trong học kỳ mới, anh ấy phát hiện quán cà phê sách này có một khuyết điểm chí mạng, vì vậy anh ấy đã triệu tập tất cả nhân viên bán thời gian để họp.


Cuộc họp diễn ra lúc tám giờ sáng Chủ nhật. Các sinh viên trẻ đến quán với vẻ mặt bất mãn, sau khi họ nghe xong bản tóm tắt kéo dài ba giờ đồng hồ, tất cả đều gục xuống quầy bar.


“Mọi người nói gì đi chứ!”


Tào Hữu không nhận được phản hồi nào, nhận ra mình đang độc diễn.


Việc các đàn em đang thấy buồn ngủ khiến anh ấy bị đả kích lớn.


Trước khi cho mọi người nghỉ, anh ấy nói: Nếu ai có đề xuất hay thì có thể gửi email để thảo luận.


Các đàn em đồng ý ngoài miệng, nhưng họ vừa ra khỏi quán thì đã tụ tập lại cười nhạo Tào Hữu.


“Có phải đàn anh học đến ngốc luôn rồi không? Làm cái gì mà long trọng thế, thật là lố bịch quá đi!”


“Đúng thế còn gì! Tôi chỉ đến quán cà phê sách làm thêm để kiếm tiền tiêu vặt, làm sao mà tôi đưa ra được phương án marketing nào? Nếu tôi có phương án hay, chẳng lẽ tôi không biết tự mở quán sao?”


“Nhưng cậu không có tiền mà!”


“Thế nên tôi mới phải đến làm thuê cho đàn anh Tào Hữu chứ, tôi đâu có làm ông chủ được!”


“…”


Một nhóm người vừa chạy vừa cười, lác đác biến mất ở cổng sau trường.


-


Bách Thanh Nham đến rủ Tào Hữu đi ăn trưa, vừa bước vào đã thấy Tào Hữu vẫn đang nghiên cứu bản kế hoạch trong máy tính bảng trên quầy bar, mặt mày rầu rĩ.


“Kết quả cuộc họp không tốt à?” Bách Thanh Nham ngồi xuống.


Tào Hữu chống hai tay lên đầu: “Tôi cảm thấy kế hoạch của tôi khá hoàn hảo mà! Sao mọi người lại nghe đến ngủ gật hết vậy?”


Bách Thanh Nham không hiểu về tài chính và marketing, anh học khoa Toán. Anh sợ Tào Hữu cứ mãi tự dằn vặt nên đã giật lấy chiếc máy tính bảng và bỏ vào túi của mình.


Tào Hữu ngạc nhiên ngẩng đầu lên.


Bách Thanh Nham cau mày: “Tôi đói rồi, cậu mau làm cho tôi một phần sandwich đặc trưng của cậu đi!”


“Kiêu căng cái gì! Đại ca cứ làm ra vẻ với tôi, chứ trước mặt em gái cậu, chẳng phải cậu vẫn phải ngoan như cháu trai sao!” Tào Hữu cười rồi đi vào bếp chuẩn bị bữa ăn.


Bên trong vọng ra tiếng Tào Hữu hát lạc giọng, tiếng nước rửa rau củ, dao kéo, tiếng cắt cà rốt và bánh mì.


Quán cà phê sách mở cửa lúc sáu giờ tối, bây giờ vẫn là buổi trưa, toàn bộ khu vực phía trước chỉ có một mình Bách Thanh Nham.


Anh tùy ý tựa vào lưng ghế, kèm theo đủ loại tiếng ồn nhỏ bên tai, hậu quả của việc anh thức khuya chơi cờ vây vào tối hôm trước ập đến, khiến anh buồn ngủ và nhắm mắt lại.


-


“Bảo bối Tiểu Từ ơi~ Em có muốn thử món trà sữa trân châu của quán này không? Trân châu đường đen vừa to vừa dai!”


“Em bị dị ứng sữa.”


“Thôi được, vậy để chị đổi sang trà bưởi nóng cho em nhé?”


“Em… Em bị dị ứng mật ong.”


“Được rồi, chị đến cửa hàng tiện lợi mua giúp em một chai nước.”


“Chị Thi Thi, chị mua giúp em nước khoáng được không? Em không quen uống nước tinh khiết.”


“Ừm, chị nhớ hết rồi! Em đứng đây đợi chị nhé.”


Sau khi chuỗi đối thoại kết thúc, Bách Thanh Nham đã hoàn toàn bị đánh thức.


Anh nhìn ra ngoài cửa sổ bằng kính, quả nhiên trước quán trà sữa đối diện có vài nam nữ trông giống sinh viên đại học.


Cô gái duy nhất trong nhóm người này mặc một chiếc váy dài tay phồng màu trắng, trên vạt váy được đính những viên kim cương nhỏ tạo thành hình một bông hoa mẫu đơn tinh xảo.


Những người còn lại đều là con trai, họ đang cười nói gì đó với cô gái tên là “bảo bối Tiểu Từ”, khiến cô gái cười không ngớt, gò má hồng hào mềm mại.


Rõ ràng lúc vừa rồi còn có một cô gái nữa nói chuyện.


Bách Thanh Nham không nhìn thấy cô gái đó, vì vậy anh đi đến giữa hai hàng giá sách của quán cà phê sách, đứng trước cửa sổ, nghiêm túc quan sát các cửa hàng đối diện, tìm xem gần đó có cửa hàng tiện lợi nào không.


Có một cửa hàng Lawson.


Đúng lúc này, cánh cửa của cửa hàng Lawson bị đẩy ra, cô gái mặc áo hoodie rộng màu xanh lá ôm hai chai nước bước ra.


Trên mặt cô nở nụ cười rạng rỡ, cô đeo một cây đàn guitar màu bạc sau lưng, cây đàn đó nảy lên dưới ánh nắng khi cô chạy.


Bách Thanh Nham không dám nhìn thẳng vào mặt cô. Khi cô chạy đến gần hơn, anh nhận ra trên chiếc áo hoodie màu xanh lá của cô ấy có một hình vẽ đơn giản, hình như là một mặt trời màu cam.


“Cảm ơn.”


Cô gái mặc váy trắng đổi trà sữa trân châu lấy nước khoáng, nhân cơ hội ôm cô gái mặc áo hoodie xanh một cái.


Cô gái mặc áo hoodie xanh nhe ra hai hàm răng trắng, xoa xoa khuôn mặt hồng hào của cô gái mặc váy trắng: “Không có gì đâu, bảo bối Tiểu Từ!”


Cả nhóm rời khỏi quán trà sữa đó, đi đến trạm xe buýt bên đường.


Trời đang giữa trưa và rất nóng, cô gái mặc váy trắng mở một chiếc ô che nắng họa tiết hoa mẫu đơn, che trên đầu mình và cô gái mặc áo hoodie xanh.


Cô gái mặc áo hoodie xanh ngẩng đầu cười với cô ấy, rồi đặt chai nước khoáng còn lại vào túi đeo chéo của cô gái mặc váy trắng.


Chẳng mấy chốc, xe buýt đến, tất cả bọn họ đều lên xe và đi mất.


Bách Thanh Nham ghi lại tuyến xe buýt đó, lấy máy tính bảng trong túi ra, tra cứu các điểm dừng mà nó đi qua.


“Chắc chắn là đi đến đây!”


Tào Hữu bưng một cái khay, trên đó ngoài món sandwich đặc trưng mà Bách Thanh Nham đã gọi, còn có hai ly cocktail nồng độ cồn thấp do anh ấy tự pha chế.


Bách Thanh Nham ngẩng đầu lên, đầy nghi ngờ: “Họ đến quán bar à? Biểu diễn sao?”


Tào Hữu nếm thử một ngụm rượu, tặc lưỡi: “Chứ còn gì nữa, không thì làm được gì?”


Bách Thanh Nham không nói gì cả, vơ lấy chiếc túi đeo chéo rồi chạy ra khỏi cửa lớn.


Bên ngoài cổng trường đang có công trình xây dựng tàu điện ngầm, gần đó không có chỗ đỗ xe thích hợp.


Xe của Bách Thanh Nham đỗ dưới ký túc xá nữ Ngô Đồng, cách đó một kilomet, bây giờ mà anh chạy đến lấy xe thì mọi chuyện đã muộn rồi.


Trên ứng dụng gọi xe có mười tám người xếp hàng trước anh, anh quay đầu nhìn về phía quán cà phê sách của Tào Hữu, rồi để mắt đến chiếc xe điện của Tào Hữu.


Tào Hữu đưa chìa khóa xe cho anh, cuối cùng anh ấy vẫn không yên tâm để anh đến quán bar một mình, nhanh chóng gói ghém chiếc sandwich và cocktail chưa dùng hết, rồi chen vào ghế phụ.


Định vị trên xe điện hiển thị, cách đó hai kilomet có một đoạn cầu vượt xảy ra tai nạn liên hoàn, rất tắc nghẽn.


Vẻ mặt Bách Thanh Nham hiện vẻ u ám, trông thật đáng sợ.


Tào Hữu vội vàng cười xòa: “May mà vừa rồi cậu không uống… À, thường thì quán bar chỉ mở cửa vào ban đêm, bây giờ là giữa trưa, chắc họ đến đó chỉ để luyện tập thôi, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì!”


Bách Thanh Nham tập trung lái xe, không để ý đến anh ấy.


Suốt dọc đường, không ai nói thêm gì nữa.


Sau hai giờ xe chạy xóc nảy, họ đã đến đích - Quán bar YE18.


Bách Thanh Nham dừng xe xong, Tào Hữu ăn hết miếng sandwich cuối cùng, rồi đưa cái còn lại cho Bách Thanh Nham, nhưng bị anh gạt phắt đi.


Bách Thanh Nham đeo chiếc túi vải bố lớn màu đen chéo qua người, anh sải bước dài, đi thẳng về phía cửa quán bar.


Ba giờ chiều, không một quán bar bình thường nào có thể mở cửa hoạt động.


Ở cửa quán bar YE18 chỉ có một bảo vệ mặc quần đồng phục, áo phông đen. Người đó ngồi trên ghế nhựa màu đỏ lướt video ngắn, vừa cười hì hì vừa hút thuốc.


“Làm gì đấy?”


Người bảo vệ phát hiện có người đến gần, vội vàng tắt điện thoại đứng dậy.


Bách Thanh Nham mặc áo hoodie đen và quần cargo đen, đeo một chiếc túi đen. Cộng thêm mục đích anh đến đây hôm nay, khiến cả người anh trông rất hung dữ, giống hệt một thanh niên hư hỏng đến đây để tìm người gây sự.


Tuy nhiên, làn da anh trắng trẻo, ngũ quan lại quá đoan chính.


Người bảo vệ nhìn anh, cảm thấy anh còn thiếu chút gì đó để thành kẻ xấu, nên kiên nhẫn giải thích: “Đến uống rượu à? Phải chín giờ tối chỗ này mới mở cửa.”


Người bảo vệ nói xong thì ngồi xuống lại, hai chân gác ngang, tượng trưng cho việc chắn ở cửa, người này nghĩ rằng Bách Thanh Nham sẽ tự động rời đi.


“Tôi không uống rượu, tôi tìm người.”


Bách Thanh Nham bước qua chân người bảo vệ, tiếp tục đi vào trong.


Người bảo vệ đuổi theo, nhưng bị Tào Hữu, người đi theo sau Bách Thanh Nham, 

chặn lại.


Tào Hữu lấy ra một chiếc bánh sandwich ngon lành, hối lộ người bảo vệ.


“Bạn cậu tìm ai thế!? Muốn gây sự à?”


“Cậu ấy là học sinh ngoan, không đánh nhau đâu.”


“Vậy được rồi, cậu bảo cậu ấy tìm được người thì nhanh chóng rời đi nhé!”


Người bảo vệ quay lại chiếc ghế nhựa đỏ bên ngoài cửa, thờ ơ nhìn dòng xe cộ qua lại, ăn chiếc bánh sandwich một cách ngon lành.


Bên ngoài thang máy, Bách Thanh Nham nhìn bảng chỉ dẫn tầng, lối vào nằm ở tầng sáu, tầng cao nhất. 


Cùng lúc đó, thang máy đã đến.


Cánh cửa kim loại từ từ mở ra hai bên, bên trong vọng ra tiếng thở dài của các chàng trai cô gái.


“Tiếc quá.”


“Tôi thấy nhóm trước cũng đâu có xuất sắc lắm đâu!”


“Lần này chúng ta đã chuẩn bị cả tháng trời…”


“Không sao không sao, lần sau nhất định chúng ta sẽ được chọn! Tối thứ Hai mọi người đều rảnh chứ, tập trung ở chỗ cũ nhé!”


“Được thôi.”


“Chúng ta chụp một tấm ảnh kỷ niệm lần đầu tiên thất bại trong cuộc tuyển chọn biểu diễn thương mại nào! Lại đây lại đây, cười lên nào!”


“Tách” một cái.


Bách Thanh Nham liếc thấy một vệt màu xanh lá cây trong thang máy, anh đột nhiên căng thẳng.


Anh kéo Tào Hữu bên cạnh, đẩy mạnh Tào Hữu vào tường, khiến anh ấy đau đớn rên lên một tiếng: “Ư!”


Miệng Tào Hữu bị Bách Thanh Nham bịt lại, anh ấy đành phải mở to đôi mắt một mí, trừng mắt nhìn Bách Thanh Nham.


Rõ ràng ánh mắt của anh ấy hiện vẻ như đang hỏi: Cậu gặp ai mà sợ đến thế?


Bách Thanh Nham không nói gì, chỉ ra hiệu im lặng với Tào Hữu.


Lúc này, phía sau họ vang lên một tràng cười khoái chí.


Không biết chàng trai nào “Ôi chà~” lên một tiếng.


“Quán bar người lớn đúng là nơi rất thoáng đấy nhỉ! Giữa ban ngày ban mặt mà lại làm chuyện đó ở đây!”


Một chàng trai khác cũng hùa theo: “Chúng ta đi nhanh thôi, đừng làm lỡ việc của người ta!”


“Hô hô hô…”


Một nhóm người nam nữ trẻ tuổi cười đùa rôm rả rồi đi xa.


Bách Thanh Nham quay đầu nhìn, dưới ánh sáng ngược ở cửa quán bar, chiếc áo hoodie màu xanh lá của ai đó thật chói mắt, anh lập tức nhận ra.


Cũng chính lúc này, Bách Thanh Nham phát hiện phía sau chiếc áo hoodie của người kia có một hàng chữ cái tiếng Anh.


“Sunny.”


“Sunny gì cơ?”


Nhân lúc Bách Thanh Nham mất tập trung, Tào Hữu mới vùng vẫy thoát ra được. 


Anh ấy tò mò nhìn theo ánh mắt của Bách Thanh Nham, nhưng không thấy gì cả.


Tào Hữu không khỏi càng thêm tò mò: “Rốt cuộc người trong thang máy vừa rồi là ai vậy?”


Bách Thanh Nham đi về phía cửa quán bar: “Cậu không thấy à?”


“Cậu cao hơn tôi, lại còn che chắn kỹ như thế, làm sao tôi thấy được?” Tào Hữu sắp tức chết, anh ấy túm lấy Bách Thanh Nham: “Không lên trên bắt người nữa à?”


Bách Thanh Nham chỉ ra ngoài cửa: “Họ đi hết rồi, không cần phải tìm nữa.”


Tào Hữu đi theo anh ra khỏi cổng lớn, bảo vệ thấy họ thì cười xã giao một cái.


“Tìm thấy người rồi à?” Bảo vệ dùng giấy gói sandwich lau vết sốt dính ở khóe miệng.


Tào Hữu nói: “Vâng, chú cứ làm việc đi ạ.”


Anh ấy quay đầu lại lần nữa, phát hiện ánh mắt Bách Thanh Nham đang nhìn về phía trạm xe buýt bên đường.


Trạm xe buýt ở đó có mái che nắng hẹp, bên dưới mái che có một nhóm sinh viên trẻ tuổi đang đứng.


Cô gái mặc váy công chúa màu trắng tên là Lý Tiểu Từ, cô ấy và Bách Thanh Nham là anh em ruột.


Nhưng rõ ràng hướng Bách Thanh Nham nhìn không phải là chỗ Lý Tiểu Từ đứng, mà anh đang nhìn một cô gái khác mặc áo hoodie màu xanh lá…


“Cậu quen cô ấy à?” Tào Hữu huých tay vào Bách Thanh Nham.


Bách Thanh Nham dời ánh mắt, đi về phía bãi đỗ xe: “Không quen.”


“Cậu không quen cô ấy, mà cậu sợ cô ấy đến thế à?” Tào Hữu cười lạnh.


Bách Thanh Nham không thèm để ý, chạy vài bước đến bên chiếc xe điện, ném chìa khóa cho Tào Hữu đang ở phía sau: “Cậu lái đi.”


Tào Hữu chỉ uống một ngụm nhỏ rượu, đã bay hơi hết từ lâu rồi, nên anh ấy không tiện từ chối.


Các nam nữ sinh viên bên trạm xe buýt vẫn chưa đợi được chuyến xe buýt về trường.


Bên ngoài trời đang nóng, điều hòa trong xe điện vừa mới bắt đầu có tác dụng, Bách Thanh Nham đột nhiên lại muốn xuống xe.


“Cậu nhắn WeChat cho Tiểu Từ ngay bây giờ, nói là vừa hay cậu nhìn thấy con bé, có thể đưa nó về trường.”


“Thế còn cậu?” Tào Hữu không theo kịp nhịp điệu, thò đầu ra nhìn Bách Thanh Nham.


Bách Thanh Nham đứng bên ngoài xe điện, mặt trời chiếu thẳng lên đỉnh đầu và gò má anh.


Anh muốn ở lại chờ xe buýt cùng cô.

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin