Mộng Đẹp Đêm Nay

Chương 3

Người đàn ông say rượu còn muốn hỏi thêm, nhưng đột nhiên ôm miệng, bước xuống xe từ cửa bên kia.


Rất nhanh, tiếng nôn ọe dữ dội truyền đến.


Thiên Thi không khỏi liếc nhìn Khúc Thừa một cái, nhẹ nhàng nói: “Anh ta say thật rồi.”


Bách Thanh Nham hắng giọng: “Anh ta là ông chủ của ‘RED’ à?”


Anh đoán quá chuẩn.


Thiên Thi “ừ” một tiếng, buông những ngón tay đang nắm lấy Bách Thanh Nham ra.


Bách Thanh Nham cụp mắt: “Em muốn đi không?”


Thiên Thi hơi bất ngờ, tưởng mình nghe nhầm: “Em đi với anh hả? Chúng ta đi đâu?”


Bách Thanh Nham lắc đầu: “Ý anh là, anh muốn em tránh xa người đàn ông đó.”


Anh dựa vào đâu mà hỏi cô như vậy? Anh nghĩ anh là gì của cô?


Anh lại nghĩ cô và “người đàn ông này” có quan hệ gì?


Trong lòng Thiên Thi có hàng trăm suy nghĩ, nhưng cô không thể phủ nhận, câu hỏi của Bách Thanh Nham khiến mắt cô càng không nỡ rời khỏi ánh mắt anh.


“Em và anh ta? Em và anh...”


Khi người ta phấn khích, rất dễ mất khả năng về ngôn ngữ.


Xem kìa, cô có thể chịu đựng việc bị công ty bóc lột suốt năm năm, nhưng cô vẫn giống như năm năm trước, hễ gặp Bách Thanh Nham là như mất hồn.


“Em vẫn chưa nghĩ xong sao? Vậy anh đổi sang câu hỏi đơn giản hơn, bây giờ em có muốn rời khỏi đây không?”


“Muốn.” Thiên Thi nói.


Tay Bách Thanh Nham đặt lên đỉnh đầu cô, anh khẽ ấn xuống: “Vậy em đi theo anh đi.”


Thiên Thi đi theo sau anh.


Đêm hè oi bức, nhưng ánh trăng trên đầu lại lạnh lẽo, trắng xóa.


Ánh trăng chiếu xiên lên cơ thể cao ráo của Bách Thanh Nham, in bóng dưới chân Thiên Thi, được Thiên Thi cẩn thận tránh đi, bảo vệ.


“Này!”


Bên vệ đường, Khúc Thừa chống đầu gối, hét lên với cô: “Tôi nhớ ra rồi! Anh ta chính là kỳ thủ cờ vây đã trao giải cho cô tối nay, tên là Bách Thanh Nham! Chẳng lẽ hai người vẫn còn giữ liên lạc!?”


Thiên Thi lớn tiếng trả lời: “Anh ấy không phải người ngoài, chúng tôi là bạn học đại học. Tổng giám đốc Khúc yên tâm, mấy ngày nữa tôi sẽ trả lời anh về chuyện hợp đồng.”


Khúc Thừa vội vàng gọi cô lại: “Không được! Tôi đã thành ra thế này rồi, sao cô nỡ bỏ rơi tôi?”


Thiên Thi lập tức gọi điện cho trợ lý Tiểu Chu, nhờ cô ấy đưa Khúc Thừa về nhà.

Tiểu Chu đã đến lối vào bãi đỗ xe, hỏi dồn cô định đi đâu.


“Chị đang ở cùng anh Bách, rất an toàn.”


“Em hiểu rồi.”


Tiểu Chu cúp điện thoại.


Cô gái này đã chăm sóc Thiên Thi trong năm năm qua, mặc dù cô ấy cứ luôn miệng gọi cô là “chị”, nhưng thật ra Tiểu Chu lớn hơn cô ấy vài tháng. Tiểu Chu biết rõ khi nào không nên nói nhiều, và khi nào thì nên im lặng.


Thiên Thi ngẩng đầu lên, Bách Thanh Nham đang đứng giữa lối đi, ánh trăng mờ ảo chiếu lên sống mũi và xương lông mày của anh. Thiên Thi vén váy đuổi theo anh.


“Tâm trạng đã tốt hơn chưa?” Bách Thanh Nham hỏi.


Thiên Thi nói: “Tốt hơn một chút rồi, Tiểu Từ... Đã tỉnh chưa?”


Động tác mở khóa điện thoại của Bách Thanh Nham hơi khựng lại, có ba cuộc gọi nhỡ, tất cả đều do Hạ Triệu Trọng gọi đến. Anh gọi lại cho Hạ Triệu Trọng nhưng không kết nối được, anh cất điện thoại đi trước, đoán rằng Hạ Triệu Trọng sẽ gọi lại.


Anh quay lại câu hỏi của Thiên Thi, nói như thể thuận miệng: “Con bé đã tỉnh từ năm năm trước rồi.”


Hơi thở của Thiên Thi nghẹn lại.


Môi cô hé mở rồi lại khép lại, cô ngáp một cái đầy mệt mỏi: “Chuyện năm đó, em xin lỗi anh và Tiểu Từ.”


Bách Thanh Nham cười: “Muốn xin lỗi à, em tự liên hệ với con bé đi?”


Anh vừa nói, vừa mở khóa điện thoại lần nữa, nhấp vào mã QR rồi đưa qua.


Thiên Thi không nghĩ nhiều, dùng điện thoại quét mã, khi gửi lời mời kết bạn thì thêm vào một câu: [Bảo bối ~ Chị nhớ em quá ~]


Ở bên này, Bách Thanh Nham mở giao diện WeChat, lòng hơi run lên. Anh nhìn thấy lời nhắn đính kèm của cô, lập tức có cảm giác mình đã quay về thời đại học năm năm trước.


Bảo bối ~


Khi đó, Thiên Thi luôn thích đeo đàn guitar trên lưng, khoác vai bá cổ với các chàng trai cô gái trong ban nhạc, nghênh ngang đi trên con phố mang tên Hẻm Kẹo Ngọt.


Cô cũng luôn thích gọi người này là “bảo bối”, gọi người kia là “bảo bối”. Khi cô nói chuyện với bạn bè, nụ cười trên mặt cô rạng rỡ. Nhìn từ xa, cô giống như một mặt trời nhỏ rực rỡ, chiếu sáng lên mọi người và mọi vật xung quanh.


Chiếu lên cả “cây nấm” tên Bách Thanh Nham, mọc ở nơi khuất bóng.


Dòng suy nghĩ quay trở lại, Bách Thanh Nham lại nhìn dòng chữ “bảo bối” mà Thiên Thi viết. Thôi thì, cứ xem như cô đã gọi anh là “bảo bối” từ trước rồi.


“Quên chưa nói, đây là WeChat của anh.”


Anh chấp nhận lời mời kết bạn của cô, rồi gửi cho cô một danh thiếp khác: “Cái này, là ‘bảo bối’ của em.”


Thiên Thi cứng đờ người, dường như bây giờ cô có nói gì cũng thừa thãi. Cô kết bạn lại với Tiểu Từ, và lại nhiệt tình chào hỏi: [Bảo bối ~ Chị nhớ em quá ~]


Tiểu Từ không chấp nhận lời mời của cô ngay lập tức.


Bách Thanh Nham an ủi cô: “Đã muộn rồi, con bé ngủ rồi. Ngày mai sẽ chấp nhận thôi.”


Thiên Thi rất thích cách anh an ủi cô, nhưng trước đây anh sẽ không nói chuyện như vậy. Năm năm họ chia cách đã khiến anh thay đổi không ít.


Cô cúi đầu, thoát khỏi khung chat, mở vòng bạn bè của Bách Thanh Nham. Chỉ có vài bài đăng thưa thớt, tất cả đều là bài chia sẻ về các sự kiện cờ vây chính thức.


Điều này giống như cô đã dự đoán.


Nhưng hai người quen biết lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô có WeChat của Bách Thanh Nham, cô phải đặt cho anh một biệt danh thật nổi bật.


Cô nghĩ đến một con cá voi xanh, hẳn cái đầu tròn của nó là thứ Bách Thanh Nham sẽ thích, vừa rồi anh cũng đã xoa đầu của cô.


Điện thoại của Bách Thanh Nham reo lên, người đàn ông ở đầu dây bên kia gọi anh là “Đàn anh”.


Thiên Thi nhận ra đó là Hạ Triệu Trọng.


Hạ Triệu Trọng nói sẽ đến ngay. Nhưng Bách Thanh Nham lại hỏi anh ta có uống rượu không. Hạ Triệu Trọng đáp, có uống một chút thôi. Bách Thanh Nham lập tức từ chối anh ta: “Chúng ta cứ gặp nhau ở chỗ thi đấu vào tuần sau đi!”


Anh cúp điện thoại, cổ tay phải hơi cứng lại.


Thiên Thi vốn nhạy bén, nhận thấy anh đang bị đau, cô nhanh chóng nói: “Cảm ơn anh về việc hôm nay.”


“Cảm ơn anh về chuyện gì? Vết thương anh gây ra cho em à?” Bách Thanh Nham chỉ vào chiếc găng tay lụa của cô: “Có nghiêm trọng không?”


Thiên Thi nói: “Chỉ một chút thôi.”


Có lẽ Bách Thanh Nham không tin: “Cởi ra để anh xem nào.”


Vậy chẳng phải anh sẽ thấy hết sao?


Trước đó trợ lý đã giúp cô xử lý vết thương, cô mới phát hiện vết rách khá sâu, có lẽ không chỉ là vết trầy xước đơn giản mà là bị vật nhọn bằng sắt nào đó cứa phải.


Bầu không khí trong tối nay rất hòa hợp, cô không muốn làm hỏng tâm trạng của anh, bèn cố ý trêu chọc anh: “Lưng em cũng có vết thương, có cần em cởi ra cho anh xem luôn không?”


“…”


Trong sự im lặng của anh, Thiên Thi kéo cổ váy xuống, ấn nhẹ về phía vai.


Bách Thanh Nham từng vô cùng quen thuộc với đường nét cổ và vai của cô, mặc dù đã năm năm họ không gặp nhau, anh cũng đã ôn lại một lần trong phòng trang điểm, nhưng lúc này khi anh nhìn hành động của cô thì vẫn cảm thấy căng thẳng.


“Chúng ta đến khách sạn, hay đến nhà anh?” Anh nói một đằng làm một nẻo, gạt tay Thiên Thi ra để ngăn cô lại.


“Em không đi đâu cả.” Thiên Thi cười lớn, tay buông thõng bên hông, cúi đầu bước về phía trước: “Chuyến bay lúc một giờ sáng, bay đến Bắc Kinh.”


Bách Thanh Nham nhìn đồng hồ: “Bây giờ là mười giờ, trừ đi một giờ làm thủ tục lên máy bay, còn lại hai giờ, em ngủ đủ không?”


Thiên Thi thành thật: “Không đủ, nhưng em chỉ có hai giờ thôi.”


Lịch trình dày đặc như vậy là do yêu cầu hợp đồng của công ty, nếu cô không làm được thì phải chịu khoản tiền phạt khổng lồ, mà cô không muốn thấy số tiền tiết kiệm của mình bị giảm đi.


“Em thật sự phải đi rồi, nếu muộn hơn nữa thì ngay cả hai tiếng cũng không có để mà ngủ.”


Cô quay người lại, vẫy tay với Bách Thanh Nham, giống như khi họ chia tay sau buổi biểu diễn thời đại học.


Bách Thanh Nham lại chạy hai bước, đi phía sau cô nửa mét: “Xe chuyên dụng của em ở đâu?”


Thiên Thi không nói gì, quay đầu nhìn bãi đỗ xe mà họ vừa đi qua, cô không chắc Khúc Thừa đã đi chưa. Hơn nữa tay phải của Bách Thanh Nham đang bị thương, cô không tiện làm phiền anh lái xe.


“Em biết lái xe không?” Bách Thanh Nham đi đến gần cô.


Thiên Thi nhìn vào mắt anh, đương nhiên là cô có bằng lái, nhưng vấn đề của cô là: “Bây giờ em rất buồn ngủ, cần ngủ một lát.”


Bách Thanh Nham nói: “Anh sẽ đi cùng em, đảm bảo không để em buồn ngủ.”


Anh muốn đi cùng cô, chắc chắn cô sẽ không thể ngủ được, nhưng đây có phải là cái bẫy mới của anh không?


Thiên Thi ngáp một cái rồi gật đầu: “Được rồi.”


Mặc dù Thiên Thi nói vậy, điều thú vị là cô vẫn ngồi ở ghế sau theo thói quen, và ngủ thiếp đi chỉ sau một lát.


Cô chỉ có hai tiếng để nghỉ ngơi, việc Bách Thanh Nham nói sẽ lái xe cùng cô chỉ là cái cớ để anh ở lại bên cạnh cô.


Anh đắp chăn cho cô, không dám ở lại ghế sau, mà chuyển sang ghế lái phía trước, chăm chú nhìn cô ngủ.


Anh thầm nghĩ, em còn hận anh không? Trong giấc mơ của em còn có anh không?


Trên điện thoại lại có tin nhắn.


Bách Thanh Nham trả lời thầy rằng hôm nay đã quá muộn nên anh không qua làm phiền. Anh nhìn thấy ảnh đại diện của Thiên Thi, đặt Thiên Thi lên đầu danh sách trò chuyện, rồi chợt nhớ đến cuộc gọi của em gái.


Anh gửi tin nhắn cho em rể tương lai Tào Hữu: [‘RED’ có vấn đề gì không? Khúc Thừa đã đồng ý bán chưa?]


Tào Hữu, một “chuyên gia tài chính” thức đêm, trả lời ngay lập tức: [Chắc chắn rồi, anh ta nợ cờ bạc, nợ một trăm triệu tệ.]


Bách Thanh Nham hơi bất ngờ: [Cậu dẫn anh ta đi đánh bạc à?]


Tào Hữu: [Không thể đổ hết lỗi cho tôi được, cũng có công của cậu đấy chứ! Anh Bách của tôi ơi, chính cậu đã nói với tôi là anh ta mê cờ bạc.]


Bách Thanh Nham: [Nhanh nhất là khi nào cậu lấy được ‘RED’?]


Tào Hữu: [Chắc là tuần sau. Cậu có hứng thú với phi vụ này à?]


Bách Thanh Nham: [Có một cô em khóa dưới đang nằm trong tay tên khốn đó.]


Tào Hữu: [Cô em khóa dưới đó cũng bị Khúc Thừa bắt nạt à?]


Bị bắt nạt ư? Bách Thanh Nham không thể nói rõ.


Tối nay anh đến buổi lễ trao giải, một là để gặp cô, hai là để thăm dò. Trên sân khấu, anh cố ý đến gần cô, cô đã rất thông minh mà né tránh. Anh cố ý dùng lời lẽ kích động cô, cô đứng còn không vững, phải để anh đỡ xuống sân khấu, nhưng đầu óc cô vẫn luôn rất tỉnh táo.


Rồi đến cuộc đối thoại giữa cô và Khúc Thừa trong xe.


Bách Thanh Nham có thể nghe ra, chắc chắn Thiên Thi đã phải chịu nhiều lời lẽ khiếm nhã và sỉ nhục từ Khúc Thừa, nhưng cô đã dùng cách riêng của mình để phản kháng.


Tất cả những điều tối nay càng khiến anh tin rằng cô có khả năng tự bảo vệ bản thân.


Điện thoại lại rung lên.


Tào Hữu: [Cậu thích cô em khóa dưới đó à? Cậu xử lý Khúc Thừa là để giúp cô ấy hả giận sao? Là Thiên Thi phải không? Tôi đã bảo hôm nay cậu bị làm sao mà cứ nhất quyết bắt tôi tìm Lý Hoài Tố thay người trao giải ban đầu.]


Bách Thanh Nham không trả lời gì, chặn tin nhắn của Tào Hữu.


Anh lại nhớ đến cuộc điện thoại của em gái, anh gửi cho Tào Hữu tin nhắn cuối cùng: [Tiểu Từ muốn ăn đầu thỏ cay, cậu mua cho nó vài cái, dỗ nó trước đi.]


Tào Hữu: [Này, cậu tự vả có đau không?]


Bách Thanh Nham: [Tôi nói với cậu câu cuối cùng. Cậu nghĩ sao, giữa tôi và Thiên Thi?]


Tào Hữu: [Tuyệt đối không thể! Vấn đề giữa cậu và cô ấy không còn đơn giản là tự vả hay gì nữa. Chỉ cần cỏ đủ thơm, đương nhiên thỏ sẽ quay đầu. Nhưng cậu thì không được.]


Tào Hữu có quá nhiều điều muốn nói, anh ấy chuyển sang gửi tin nhắn thoại.


Bách Thanh Nham mở tin nhắn thoại dài sáu mươi giây, vừa thán phục người này lắm lời, vừa chọn nghe vài câu quan trọng nhất.


“Năm ấy Thiên Thi mới vừa tròn hai mươi tuổi thôi đó!


“Cô ấy chỉ là một cô gái nhỏ, bị cậu dùng những bài diễn thuyết dài dòng, nghiêm 

túc giáo huấn tới mức ngây người ra…”


“Cậu cứ nói về những lời lẽ đó của cậu đi, làm sao cậu nghĩ ra được vậy? Những lời đó quá làm tổn thương người khác, ngay cả người da dày như tôi nghe xong còn thấy trầm cảm.”


“Thiên Thi có thể sống sót, còn sống tích cực, rực rỡ và ưu tú như vậy, thật sự là một kỳ tích. Nếu cậu không định một lòng một dạ yêu cô ấy suốt đời, thì đừng trêu chọc cô ấy nữa.”

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin