Mộng Đẹp Đêm Nay

Chương 5

Cô gái này đứng dưới mái che nắng mà mặt vẫn bị đỏ ư?


Bên trạm xe buýt, Thiên Thi xót xa xoa đầu Lý Tiểu Từ, lại nhớ đến lúc vừa rồi khi họ đi xe buýt, Lý Tiểu Từ bị say xe, suýt nữa nôn ra.


Trái tim cô lập tức thắt lại: “Tiểu Từ, anh trai đến đón em đang ở đâu vậy?”


Lý Tiểu Từ đặt điện thoại xuống, nhìn bãi đỗ xe bên đường cách đó không xa, chỉ vào một chiếc Tesla màu xám đậm.


Thiên Thi hiểu ra, bảo những thành viên nam khác trong ban nhạc đứng đợi tại chỗ, rồi cô dắt Lý Tiểu Từ đi về phía chiếc Tesla.


Đồng thời, một chàng trai lớn tuổi hơn họ một chút bước ra từ chiếc Tesla, thân thiện vẫy tay với hai người họ: “Ở đây, ở đây!”


Dường như Lý Tiểu Từ khịt mũi cười khẩy một tiếng.


Thiên Thi quay đầu nhìn Lý Tiểu Từ một cái, không quá để tâm.


Bạn bè thân thiết thì có làm gì cũng không quá đáng, nhưng cô quen Lý Tiểu Từ gần một tháng rồi, đây là lần đầu tiên cô thấy Lý Tiểu Từ dám công khai chế giễu ai đó.


“Đàn anh Tào?”


“Em là... Thi Thi? Chào em!”


“Chào anh, làm phiền đàn anh Tào rồi, tốt nhất là anh đưa Tiểu Từ đến dưới ký túc xá Ngô Đồng luôn nhé, em ấy hơi khó xác định phương hướng trong trường.”


“Ồ, được!”


Thiên Thi hơi cúi người, nhìn Lý Tiểu Từ đi vòng qua đầu xe, đến chỗ ghế phụ lái.


Tào Hữu ngồi vào xe, nhắc Lý Tiểu Từ thắt dây an toàn, Lý Tiểu Từ giơ tay lên rồi nhìn Tào Hữu, thế là Tào Hữu giúp cô ấy thắt dây an toàn.


Cô ấy là công chúa nhỏ mà, mắc bệnh công chúa một chút cũng là chuyện bình thường.


Nhưng nói thật, Lý Tiểu Từ chơi bass cực kỳ xuất sắc, cô ấy là tay chơi bass tuyệt vời nhất mà Thiên Thi từng thấy trong suốt hai mươi năm cuộc đời mình!


Chiếc Tesla khởi động, Thi Thi đứng cách xa xe, nhưng thấy Tào Hữu hạ cửa kính xuống.


Tào Hữu nghiêm mặt hỏi cô: “Em tên là Thi Thi, vậy em họ gì?”


Thiên Thi sững sờ, trước đây cô cũng từng bị hỏi tên, nhưng hôm nay cô lại thấy hơi ngượng ngùng một cách khó hiểu: “Đàn anh, em họ…”


“Khụ khụ!” Lý Tiểu Từ hắng giọng, phồng má nói với Tào Hữu: “Anh có thôi đi không? Còn đi hay không đây?”


Tào Hữu quay đầu lại, cười xòa: “Đi ngay đây!”


Khi cửa kính xe nâng lên, cuối cùng Lý Tiểu Từ cũng chào Thi Thi: “Chị Thi Thi, gặp lại ở trường nhé!”


Thiên Thi vẫy tay với cô ấy: “Tạm biệt.”


Chiếc Tesla từ từ tăng tốc, rẽ ra ngã tư, đi qua phía trước trạm xe buýt.


Tào Hữu không cần tốn sức, chỉ cần liếc mắt đã thấy Bách Thanh Nham giữa đám đông, trông anh giống như một cây tùng xanh đứng thẳng.


Không đúng, phải là cây tùng đen mới phải.


Có khá nhiều người chờ xe ở trạm này, Bách Thanh Nham đứng cạnh mái che nắng, mũ áo hoodie trùm trên đầu, che khuất gần hết khuôn mặt, anh đang gõ chữ trên điện thoại.


Một tiếng “ting” vang lên, điện thoại của Tào Hữu rung lên.


Tào Hữu không tiện lấy ra xem, nhẹ nhàng thả chân ga, khiến chiếc Tesla chạy chậm hơn qua trạm, còn cố ý bấm còi.


Bách Thanh Nham nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh ấy.


“Đó có phải là anh trai em không?” Lý Tiểu Từ ngạc nhiên hỏi.


Tào Hữu vội vàng tăng tốc phóng đi: “Nói đùa à! Trời nóng thế này, sao cái loại ‘nấm mọc trong bóng tối’ như anh trai em có thể ra ngoài được?”


Lý Tiểu Từ thu hồi ánh mắt: “Cũng phải, anh ấy là ‘nấm’ mà.”


Cô ấy lại cảm thấy không đúng, nhìn chằm chằm Tào Hữu: “Vậy lúc vừa rồi anh cố tình lái chậm, là muốn nhìn chị Thi Thi thêm vài lần à?”


Tào Hữu im lặng, cười khan vài tiếng.


“Không được!” Lý Tiểu Từ nhíu mày rồi xoay cả người về phía anh ấy, giúp anh ấy phân tích: “Qua Tết là anh phải ra nước ngoài, đi làm thuê cho bọn Tây rồi! Em khuyên anh đừng có trêu chọc chị Thi Thi, khiến chị ấy phải buồn vì anh! Hơn nữa, anh cũng không xứng với chị Thi Thi.”


Có lẽ câu cuối cùng của cô ấy là lời thật lòng, nhưng cũng là câu làm tổn thương Tào Hữu nhất.


Tào Hữu thở dài, khẽ thì thầm: “Ừm, anh cũng không xứng với em.”


Anh ấy còn chưa dứt lời, Lý Tiểu Từ đã đặt một nụ hôn lên má anh ấy: “Làm vậy có an ủi được anh không?”


Vừa lúc có đèn đỏ, chiếc xe dừng lại ổn định.


Tào Hữu đưa tay véo mũi Lý Tiểu Từ, khẽ hỏi: “Khi nào chúng ta công khai?”


Lý Tiểu Từ suy nghĩ một chút: “Ít nhất là phải đợi em thành công trong sự nghiệp đã.”


Tào Hữu cười khổ: “Em mới năm nhất đại học thôi mà! Em gái à, phải mất bốn năm nữa thì em mới tốt nghiệp đấy.”


Lý Tiểu Từ cũng học khoa Tài chính, nhưng cô ấy có kế hoạch riêng: “Chưa chắc đâu. Bây giờ em là tay bass của ban nhạc SC, hôm nay chị Thi Thi đã đưa em đi tham gia buổi tuyển chọn biểu diễn thương mại, tuy rằng bọn em thất bại, nhưng em tin lần sau ban nhạc SC sẽ được chọn, sẽ kiếm được khoản tiền đầu tiên của bọn em!”


Tào Hữu nhìn thấy vẻ hăng hái chiến đấu của cô ấy, thầm thở dài.


Chỉ vài tháng trước, Lý Tiểu Từ trở về từ trường trung học ở Anh, Tào Hữu và Bách Thanh Nham đã ra sân bay đón cô ấy. Sau đó, trên xe về nhà, Lý Tiểu Từ rúc vào lòng anh ấy khóc suốt quãng đường. Cô ấy nói rằng khi mình bị ốm, bên cạnh không có một người bạn để rót nước hộ, cô ấy đã sống thật thảm hại, cô ấy không muốn xa nhà như thế nữa.


Mới chỉ có vài tháng trôi qua...


Tào Hữu biết cô ấy lại tái phát tật cũ, nhưng không đành lòng đả kích cô ấy, chỉ nhẹ nhàng động viên: “Anh chúc em sớm thành công trong sự nghiệp!”


-


Xe buýt số 7 đã đến trạm dừng ở cổng sau Đại học Việt Hải.


Thiên Thi quay đầu lại, gọi ba chàng trai ngồi ở hàng ghế sau cô dậy, đó là tay trống, tay keyboard và tay bass thứ hai của ban nhạc SC.


Cô đợi xe dừng hẳn rồi cùng mọi người đứng dậy, cô vỗ vai chàng trai cao lớn ngồi phía ngoài cô.


“Tỉnh dậy đi?”


“...”


Người kia đã gục trên thanh ngang phía trước suốt quãng đường, dường như anh đã tỉnh, nhưng lại không nhường đường cho cô.


Ngay khi Thiên Thi định gọi người đó lần nữa, những ngón tay thon dài của chàng trai trẻ từ từ trượt xuống thanh ngang, anh nắm lấy cây đàn guitar cô để quên trên ghế, rồi giơ lên.


Lúc này Thiên Thi mới nhận ra anh muốn nhắc cô đừng quên đồ.


“Cảm ơn anh khóa trên!”


Sở dĩ cô gọi anh là anh khóa trên, là vì cô đã sớm phát hiện trên chiếc túi lớn của anh có đính một chiếc móc khóa kim loại.


Cô cũng có một chiếc.


Khi sinh viên kết thúc năm nhất, các khoa của Đại học Việt Hải đã tuyên dương các đại diện sinh viên xuất sắc, không chỉ có một khoản học bổng, mà còn có một chiếc móc khóa danh dự.


Tuy nhiên, chiếc móc khóa của khoa Nghệ thuật nơi cô theo học sử dụng tông màu đỏ xanh, trông có tính thiết kế hơn so với chiếc móc khóa tông màu xám đen của khoa Toán học của anh.


Chàng trai được cô gọi là “anh khóa trên” cũng không nói gì, nghiêng người nhường đường cho cô.


Khuôn mặt anh bị mũ áo hoodie che khuất.


Thiên Thi đứng ở lối đi, nhìn anh khóa trên thêm hai lần nữa nhưng vẫn không nhìn rõ mặt anh.


“Cô bé, có xuống xe không đấy?”


Tài xế giục một câu.


Thiên Thi hoàn hồn, nghĩ rằng chắc anh khóa trên cũng xuống xe ở trạm này, cô sợ anh bị lỡ trạm nên cúi người đẩy nhẹ anh lần nữa.


“Chúng ta đến trạm rồi, anh không xuống sao?”


Anh khóa trên khựng lại rồi nói: “NO.”


Chẳng lẽ anh là du học sinh nước ngoài?


Quả thật những năm gần đây Đại học Việt Hải đã đón tiếp không ít sinh viên trao đổi và du học sinh, nhưng ký túc xá của những du học sinh đó lại không nằm ở trạm này.


Thiên Thi không bận tâm nữa, nắm chặt dây của túi đựng đàn guitar trên vai rồi chạy xuống xe, sau đó nói với tài xế: “Cảm ơn bác đã đợi cháu, tạm biệt!”


Cửa xe đóng lại với tiếng “xì” kéo dài.


Chiếc xe buýt khởi hành êm ái, rời khỏi trạm dừng của Đại học Việt Hải.


Anh “du học sinh” khóa trên ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ xe thật lâu, cho đến khi chiếc xe rẽ lên cầu vượt phía trước.


-


Thiên Thi đi cùng với các thành viên nam khác trong ban nhạc, từ từ bước vào cổng trường và bắt đầu nói về màn trình diễn tranh tài hôm nay tại quán bar YE18.


Mọi người đều nhất trí rằng mỗi thành viên trong ban nhạc đều rất xuất sắc, thất bại chỉ là do họ thiếu sự ăn ý, xét cho cùng thì ban nhạc mới được thành lập chưa đầy một tháng.


Thiên Thi phát hiện tay trống bên cạnh mình đang cúi đầu, có vẻ ít nói. Cô hỏi: “Bạch Chiêu, có chuyện gì vậy?”


Bạch Chiêu học cùng khoa với cô, nhưng Bạch Chiêu là sinh viên năm nhất.


Cậu ấy quay đầu nhìn về hướng xe buýt: “Em cảm thấy anh khóa trên vừa rồi... Hơi quen mắt.”


Tay chơi keyboard lập tức trêu chọc cậu ấy: “Giống một nam minh tinh nào đó trong giới giải trí à?”


Thiên Thi đồng tình với lời này: “Tôi cũng cảm thấy giống nam minh tinh, khi nhìn nghiêng thì trông anh ấy có khí chất lai châu Âu.”


Tay chơi keyboard phụ họa: “Đúng đúng đúng! Đường cong sống mũi và xương lông mày quá xuất sắc! Ghen tị quá đi mất!”


Bạch Chiêu không nói gì nữa.


Chủ đề cứ thế được lật sang trang khác.


Khi cả nhóm đi đến ngã tư dẫn vào ký túc xá nữ Ngô Đồng, tay chơi keyboard và tay bass thứ hai tiếp tục đi thẳng.


Thiên Thi thấy Bạch Chiêu đứng yên tại chỗ, cậu ấy lấy một hộp quà nhỏ trong suốt từ trong túi ra, bên trong là chiếc kẹp tóc hình hoa mẫu đơn.


“Để tôi giúp cậu mang cho Tiểu Từ nhé?”


Thiên Thi tự nhiên nhận lấy hộp quà.


Bạch Chiêu gật đầu, cậu ấy thích Lý Tiểu Từ từ hồi hai người còn học cấp hai, sau đó Lý Tiểu Từ ra nước ngoài học cấp ba, cậu ấy tưởng rằng sẽ không còn cơ hội gặp lại, không ngờ hai người lại tái ngộ ở Đại học Việt Hải. Cậu ấy cho rằng, đây chính là duyên phận giữa cậu ấy và Lý Tiểu Từ, cứ cách vài ngày Bạch Chiêu lại gửi tặng Lý Tiểu Từ một món quà, để thể hiện sự hiện diện của mình.


Thậm chí không hề quá lời khi nói rằng, việc Bạch Chiêu đồng ý gia nhập ban nhạc SC hoàn toàn là vì Lý Tiểu Từ cũng ở trong ban nhạc này.


Thiên Thi nói: “Tôi rất lo lắng một ngày nào đó Tiểu Từ rời nhóm, cậu cũng sẽ rời nhóm theo.”


Bạch Chiêu nói: “Tay trống đâu có hiếm, em đi rồi, chị Thi Thi tìm người khác là được mà!”


Thiên Thi vội vàng lắc đầu: “Cậu là tay trống giỏi nhất mà tôi từng biết!”


Bạch Chiêu cúi đầu cười một cái, nói lời tạm biệt rồi quay lưng chạy đi.


Chẳng mấy chốc đã đến hoàng hôn.


Trước cổng ký túc xá nữ Ngô Đồng có không ít đàn em và đàn chị bước ra, họ đeo ba lô và đi ăn ở căng-tin, sau đó sẽ đi thẳng đến thư viện tự học.


Thiên Thi gặp Tống Tuyển, bạn cùng phòng, ở ngay cửa, cô ấy đang cầm một cuốn từ vựng tiếng Nga trên tay.


Tống Tuyển cũng nhìn thấy chiếc kẹp tóc trong tay cô, trêu chọc: “Lại có đàn em nào theo đuổi cậu à?”


Thiên Thi giải thích: “Không phải tặng mình, là tặng cho Tiểu Từ.”


Tống Tuyển cười bí ẩn, hất cằm chỉ ra ngoài cổng tòa nhà.


Thiên Thi quay đầu nhìn, ở đó có một chiếc Mercedes AMG màu xám đen đang đỗ.


Tống Tuyển nói nhỏ: “Chiếc xe đó ít nhất cũng phải từ hai triệu tệ trở lên, nghe nói, có một anh khóa trên năm cuối cũng đang theo đuổi Tiểu Từ...”


Thiên Thi không rành về xe cộ, chỉ nói ra những suy nghĩ từ tận đáy lòng: “Có tiền thì ghê gớm lắm sao? Tình yêu không thể chỉ đơn giản dùng tiền để đo lường được.”


Tống Tuyển vỗ vai cô: “Vậy, một người xem tiền như lá cây như cậu, tại sao lại cố gắng kiếm tiền đến thế?”


Thiên Thi tái mặt cãi lại: “... Ai nói mình không thích tiền!”


Tống Tuyển không nói gì nữa, lấy một túi khô mực lớn từ trong túi ra và đưa cho cô, sau đó chạy ra khỏi cổng tòa nhà.


-


Thiên Thi bước vào ký túc xá, thấy Lý Tiểu Từ đang ngồi trước bàn, chiếc tai nghe chụp đầu khiến khuôn mặt cô ấy trông càng nhỏ hơn.


“Của em đây.”


Chiếc kẹp tóc hoa mẫu đơn được Lý Tiểu Từ cất vào một chiếc hộp giấy cứng lớn.


Trong chiếc hộp đó có hơn hai mươi chiếc kẹp tóc có kiểu dáng khác nhau, một số được đính sapphire hoặc kim cương, tất cả đều là quà của Bạch Chiêu.


Vẻ mặt Lý Tiểu Từ nặng nề: “Vài ngày nữa em sẽ tìm cậu ấy để nói rõ ràng, cứ kéo dài mãi cũng không phải là cách.”


Thiên Thi vội ngồi xuống bên cạnh cô ấy: “Thế nếu cậu ấy tức giận bỏ ban nhạc thì sao?”


Lý Tiểu Từ mím môi, không chắc chắn nói: “Chị nghĩ em nên trì hoãn thêm một chút nữa không?”


Thiên Thi gật đầu: “Nhiều nhất là một tháng nữa!”


Cô nói xong, xé túi khô mực sợi, chia cho Lý Tiểu Từ ăn, đồng thời dùng điện thoại đăng nhập vào vài diễn đàn âm nhạc của sinh viên.


Trang chủ có bốn, năm bài đăng tương tự tìm tay trống, Thiên Thi không ôm hy vọng gì nhưng vẫn đăng một bài.


Cô nhấp làm mới trang theo thói quen, một bài đăng về cuộc biểu diễn của một quán bar thương mại đã leo lên đầu trang, với những phản hồi mới.


Cuối cùng quán bar YE18 mà họ đã ghé thăm ban ngày đã chọn một ban nhạc khác, không phải ban nhạc SC của cô.


Thiên Thi và Lý Tiểu Từ xem xong thì không khỏi thất vọng, lại tìm thêm hai bài đăng về cuộc thi mới, liên hệ để phỏng vấn lại.


Cô làm mới trang một lần nữa.


Trang chủ nhảy ra một tiêu đề: “Quán bar QING ở Hẻm Kẹo Ngọt khai trương hoàn toàn mới, chân thành mời các ban nhạc sinh viên mới nổi đến biểu diễn!”


Hẻm Kẹo Ngọt?


Thiên Thi và Lý Tiểu Từ nhìn nhau cười: “Chính là con phố gần trạm xe buýt đó!”


Lý Tiểu Từ hứng thú: “Nhanh lên! Chị liên hệ với chủ quán QING đi, chúng ta đăng ký thôi.”


Cô ấy nói xong, tự vào nhóm chat của ban nhạc để gửi tin nhắn.


Mọi người lập tức xuất hiện và hưởng ứng tích cực, thề sẽ giành được địa bàn ở QING.


Thiên Thi phân tích khách quan: [Chỉ riêng ở Học viện Nghệ thuật đã có vài ban nhạc rồi, các anh chị năm ba, năm tư càng có nhiều cơ hội chiến thắng hơn.]


Sau đó cô tự phản bác lại mình: [Nhưng chúng ta cũng rất xuất sắc! Cố lên! Dù có giành được hay không, ít nhất chúng ta cũng đừng để mình hối tiếc.]


Cô viết xong email, nhấp gửi.


Lý Tiểu Từ nói đói bụng, Thiên Thi cầm điện thoại, cùng cô ấy đến căng-tin mua đồ ăn.


-


Kính coong.


Lá thư điện tử đầu tiên trong ngày đã đến.


Tào Hữu thò đầu ra từ nhà bếp phía sau quầy bar, Bách Thanh Nham vẫn đang dùng máy tính bảng để tham gia lớp học trực tuyến.


Trước giải cờ vây, đội của họ đã tổ chức tập huấn chuyên sâu. Bách Thanh Nham, với tư cách là tuyển thủ ổn định nhất mùa giải này, đáng lẽ phải đến lớp cờ vây, nhưng vì lo lắng cho em gái Lý Tiểu Từ, anh đã xin thầy đặc cách, cho phép mình tham gia tập huấn dưới hình thức trực tuyến. Tuy nhiên, tuần sau anh vẫn phải đến trung tâm huấn luyện để tham gia trận đấu tuyển chọn nội bộ của đội.


Lớp học trực tuyến quan trọng như vậy không thể bị gián đoạn.


Lại nửa giờ trôi qua, Bách Thanh Nham tắt trang phát trực tiếp, mở hộp thư điện tử của Tào Hữu, thấy vài thư mới. Anh mang máy tính bảng vào nhà bếp phía sau tìm Tào Hữu.


“Trả lời thế nào?”


“Anh Bách của tôi ơi, cậu bị mất trí nhớ à? Không phải cậu đã gợi ý cho tôi biến quán sách thành quán bar, rồi chiêu mộ các ban nhạc sinh viên sao?”


Tào Hữu chỉ hận không thể dùng chảo rán đập vào đầu Bách Thanh Nham.


Trong lúc hai người nói chuyện, lại có thêm vài thư điện tử mới.


Bách Thanh Nham hỏi: “Nhiều người đến vậy, giờ phải làm sao?”


Tào Hữu không cần nghĩ ngợi: “Trừ họ ra, từ chối hết.”


Bách Thanh Nham thấy không ổn: “Làm vậy thì quá cố ý rồi, mọi người cứ cạnh tranh công bằng đi!”


Tào Hữu làm xong mì Ý, vớt ra đĩa, nhớ ra một chuyện quan trọng: “Tuần sau tôi phải bay đến Boston.”


Bách Thanh Nham cũng có chuyện muốn nói: “Tuần sau tôi có trận đấu tuyển chọn, hay là tôi cố gắng thi xong sớm một chút?”


Tào Hữu khuyên anh nói thẳng ra: “Ý cậu là, cậu muốn bị loại sớm sao? Thôi bỏ đi, tôi sẽ bàn bạc với ông chủ một chút, lùi lịch trình lại.”


Mặt Bách Thanh Nham không cảm xúc: “Cậu điều chỉnh lịch trình của cậu, không ảnh hưởng đến việc tôi thi xong sớm.”


Bên quầy bar, có một cô em khóa dưới đến gọi món, tiện thể xin WeChat của anh.


Bách Thanh Nham thành thạo cầm lấy điện thoại của Tào Hữu ở bên cạnh, đưa mã QR ra.


“Tổng cộng hai mươi lăm tệ, xin cảm ơn.”


Sau khi điện thoại thông báo đã nhận được tiền, anh lại mở hộp thư điện tử trên máy tính bảng của Tào Hữu, xem xét và đọc kỹ từng thư đăng ký, thậm chí anh không bỏ sót tập tin đính kèm nào.


Anh vẫn chưa biết ban nhạc của cô tên là gì.


Bách Thanh Nham cố gắng nắm bắt manh mối từ từng câu chữ của mọi người, cho đến khi anh mở một tấm ảnh đính kèm.


Chiếc áo hoodie xanh lá quen thuộc, chiếc váy dài màu trắng, cùng với mặt trời màu cam, đã khơi gợi ký ức của Bách Thanh Nham.


Rõ ràng tấm ảnh chụp chung này là để kỷ niệm sự thất bại của họ trong cuộc thi, nhưng năm khuôn mặt trẻ trung trong ảnh đều nở nụ cười rạng rỡ.


Ánh mắt Bách Thanh Nham dừng lại ở cô gái ở giữa, anh tìm cô như mò kim đáy bể, cuối cùng cũng có hồi đáp, đây là lần đầu tiên anh có cơ hội nhìn kỹ nụ cười của cô.


“Thiên Thi?”


Người xinh đẹp, tên lại càng hay.


Bách Thanh Nham trả lời thư điện tử của Thiên Thi: [Đã đọc thư, mong chờ buổi gặp mặt tuần tới.]


Một phút sau, Thiên Thi trả lời thư điện tử của anh.


[Cảm ơn quý vị đã cho chúng tôi cơ hội dự thi ~ Hẹn gặp lại vào tuần sau nha ~ Yêu quý vị ~]

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin