Giấc mơ đẹp vào mỗi đêm ư?
Thiên Thi nghe lời chất vấn của anh, thầm nghĩ mình đã ra mắt được năm năm, hầu như ngày nào cô cũng thiếu ngủ, việc duy nhất cô muốn làm sau khi kết thúc công việc là vùi đầu vào giấc ngủ.
Cô có thời gian để mơ mộng sao? Lại còn là giấc mơ đẹp mỗi đêm nữa?
Cô không cần nghĩ nhiều về câu trả lời, không cần nói cho người ngoài, cũng không cần để Bách Thanh Nham trước mặt biết.
Nếu nhất định phải dùng lời nào đó để hình dung về năm năm cô được “RED” “lăng xê” này, có lẽ là - cô sống như đã chết.
“Cô Thiên Thi?”
Tiếng gọi lo lắng của đạo diễn lại vang lên trong tai nghe.
Thiên Thi cố gắng tỉnh táo lại, nhận ra mình vẫn đang tựa vào vai Bách Thanh Nham.
Tay chân cô như bị mất hết sức lực, cô đành phải cầu cứu Bách Thanh Nham - người duy nhất đang đứng bên cạnh cô: “Anh có thể...”
Cô còn chưa dứt lời, Bách Thanh Nham đã nắm lấy cổ tay cô.
Thiên Thi dồn thêm trọng lượng lên cánh tay anh, nghe Bách Thanh Nham chúc mừng cô đoạt giải thưởng lớn qua micro một lần nữa, và theo quy trình tổng duyệt, anh hỏi cô có muốn nói điều gì không?
Thiên Thi đáp có.
Dù cô có đang mơ màng đến mấy thì cũng không dám quên lời dặn dò của người quản lý, vì vậy cô di chuyển đến trước micro, buột miệng thốt ra: “Cảm ơn sự bồi dưỡng của ‘RED’, cảm ơn ông chủ của tôi và cũng là người quản lý của tôi!”
Sau đó, cô đã xuống dưới sân khấu bằng cách nào nhỉ?
Có lẽ là Bách Thanh Nham lấy cớ giúp cô nâng váy, sau đó dìu cô trở về chỗ.
Đạo diễn đứng dưới bậc thang, mỉm cười chào đón Thiên Thi: “Chúc mừng cô! Cảm ơn anh Bách!”
Khi Thiên Thi cười đáp lại, Bách Thanh Nham đột nhiên buông eo và cánh tay cô ra, thậm chí anh còn không chào tạm biệt đạo diễn mà xoay người bỏ đi.
Trợ lý Tiểu Chu nhìn bóng lưng Bách Thanh Nham, buồn bã nói: “Hôm nay may mà có anh Bách, em còn muốn mời anh ấy đi ăn bữa cơm.”
Đạo diễn bên cạnh quay đầu tiếp lời cô ấy: “Cô mà cũng muốn mời anh Bách đi ăn cơm sao!? Cô mời tôi còn thực tế hơn đấy.”
Thiên Thi kéo Tiểu Chu đang tức giận, nói lời tạm biệt với đạo diễn.
Các nghệ sĩ khác nghe nói Thiên Thi sắp đi thì lập tức đến ôm, bắt tay, và nói lời tạm biệt đầy lưu luyến.
Xe riêng của Thiên Thi đang ở bãi đỗ xe trên mặt đất.
Hai người đi ngang qua phòng trang điểm VIP, Tiểu Chu nhớ ra bản hợp đồng mới vẫn còn ở bên trong, cô ấy bảo Thiên Thi quay lại xe ngồi đợi.
Thiên Thi đi ra từ cửa sau, ngửi thấy mùi khói thuốc thoang thoảng trong không khí, lại không kiềm chế được mà nghĩ đến Bách Thanh Nham. Cô quay đầu tìm kiếm xung quanh một vòng, nhưng không thấy bóng người hay đốm đỏ của tàn thuốc.
Chắc là ảo giác thôi.
Cô không để tâm nhiều, bước về phía chỗ đỗ xe bên trong bãi đỗ.
“Thiên Thi.”
Giọng người đàn ông phát ra từ phía sau một chiếc xe bán tải.
Thiên Thi không đi qua xem, chỗ đó quá tối, cô đi một mình không an toàn chút nào.
Cô đứng yên tại chỗ đợi một lát, đối phương bước ra, là Hạ Triệu Trọng.
Rõ ràng người này cũng là kỳ thủ cờ vây quốc gia, một người chơi cao cấp trong các trò chơi trí tuệ, nhưng việc anh ta mặc bộ vest ba mảnh tuyệt đối không phải là điểm cộng về ngoại hình, chỉ khiến anh ta trông giống một kẻ đê tiện vô liêm sỉ hơn.
Hạ Triệu Trọng nhìn cô, châm thuốc: “Sao cậu không tham gia tiệc chúc mừng của Lý Hoài Tố?”
Lý Hoài Tố là tổng đạo diễn của lễ trao giải, hơn một nửa trong số nghệ sĩ tham dự trong tối nay đều được mời tham gia bữa tiệc tối riêng tư của Lý Hoài Tố.
Đương nhiên là Thiên Thi cũng nhận được lời mời: “Tôi hơi mệt.”
Hạ Triệu Trọng cũng không vạch trần cái cớ tồi tệ của cô, liếc nhìn chiếc găng tay lụa của cô: “Cậu bị thương nặng không?”
Thiên Thi cảm thấy mình không cần thiết phải trả lời, vì vậy cô im lặng nhìn lại phía sau, Tiểu Chu vẫn chưa đến.
“Thật trùng hợp! Tay của đàn anh tôi cũng bị thương, không biết có ảnh hưởng đến trận đấu tuần sau của anh ấy không nữa.” Hạ Triệu Trọng nói.
Ánh mắt Thiên Thi dừng lại trên mặt anh ta vài giây, giọng điệu của cô vô thức cao lên: “Anh ấy bị thương rồi thì cậu cũng không thắng được anh ấy đâu!”
Giống như năm năm trước.
Kẻ thất bại trước mặt này cũng dùng thủ đoạn kém cỏi tương tự để đối phó Bách Thanh Nham, kết quả của lần đó cũng là sự bẽ mặt của kẻ thất bại khi sự thật bị phơi bày.
Gió nóng thổi qua, điếu thuốc trên tay Hạ Triệu Trọng cháy nhanh hơn, tàn thuốc trắng liên tục rơi xuống.
“Thiên Thi, cậu không lừa được tôi đâu, cậu vẫn còn ảo tưởng về Bách Thanh Nham đúng không?”
“Chuyện này không liên quan đến cậu.”
Thiên Thi vòng qua Hạ Triệu Trọng, anh ta xoay người lại định nắm cổ tay cô, nhưng bị cô đẩy ra, anh ta ngã thẳng vào bụi hoa hồng bên đường.
Thiên Thi thấy anh ta nằm úp sấp trên bồn hoa không nhúc nhích, cô lo lắng mình đã làm anh ta bị thương nên không khỏi sững sờ.
Tiếng cười điên dại vang lên.
Hạ Triệu Trọng đứng dậy, dùng tay sờ mặt, vết cắt nhỏ do gai hoa hồng gây ra lập tức biến thành một vệt máu.
“Lực tay mạnh mẽ như vậy, quả không hổ danh là giọng ca chính của ban nhạc rock!”
Anh ta cố ý nhấn mạnh mấy chữ cuối cùng ấy, như thể biến thành mấy chiếc móc rỉ sét, móc chặt lấy trái tim Thiên Thi.
Thiên Thi vén váy lên, nhấc chân bỏ chạy.
Phía sau là Hạ Triệu Trọng lớn tiếng gọi theo.
“Nghe nói đến bây giờ em gái của đàn anh tôi vẫn phải ngồi xe lăn! Thiên Thi, cậu nói xem, tại sao sự nghiệp của cậu lại có thể thành công, tại sao cậu có thể sống ung dung như vậy!?”
Thiên Thi dừng lại, quả thật tai nạn năm đó có liên quan đến cô, hiện tại cô cũng không có ý kiến phản đối về lời anh ta nói, cũng không muốn tranh cãi điều gì.
Điều cô quan tâm nằm ở nửa câu đầu của anh ta.
Cô không dám tin, bước hai bước về phía Hạ Triệu Trọng: “... Tiểu Từ tỉnh rồi sao?”
Hạ Triệu Trọng thấy cô quay lại, cười mãn nguyện: “Xem cậu nói kìa! Nhà họ Bách có gia thế hiển hách, được xem là đứng đầu Thâm Quyến, chắc chắn nhà họ đã dùng mọi cách để chữa trị cho Tiểu Từ. Tuy nhiên, cô ấy tỉnh thì tỉnh rồi, nhưng phải dựa vào xe lăn sống nửa đời còn lại, thà cô ấy đừng tỉnh còn hơn!”
“Câm miệng!”
Thiên Thi nhấc chiếc giày cao gót nhọn mười hai centimet lên, dùng sức giẫm lên chân anh ta, nhưng lúc này cảm xúc vui mừng đã lấn át mọi thứ: “Cậu không hiểu, cậu hoàn toàn không hiểu, Tiểu Từ tỉnh rồi…”
Cô lẩm bẩm một mình, xoay người bước đi trong màn đêm.
Hạ Triệu Trọng nhìn chằm chằm người phụ nữ này.
Màn đêm có thể che giấu biểu cảm trên khuôn mặt cô, nhưng bước chân dần nhanh hơn của cô đã tố cáo niềm vui sướng trong lòng cô lúc này.
Anh ta nói với cô rằng em gái Bách Thanh Nham có thể bị tàn tật, vậy mà cô lại cảm thấy vui mừng sao?
Cô bị kích động đến phát điên rồi sao?
Cô và Bách Thanh Nham đều giống nhau, đều là những kẻ điên.
-
Chiếc xe bảo mẫu ngày càng gần, chỉ còn cách cô một bước chân.
Thiên Thi nghĩ, hóa ra Tiểu Từ đã tỉnh rồi, cô cũng nghĩ đến lời cảnh báo của Bách Thanh Nham dành cho cô năm năm trước. Bách Thanh Nham nói: “Nếu con bé không tỉnh lại”, bây giờ “con bé” đã tỉnh, liệu lời cảnh báo của anh có mất hiệu lực không?
Thiên Thi mang giày cao gót, chạy qua lối đi cuối cùng, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Một bàn tay lớn vươn tới, kéo cô vào bên hông chiếc xe jeep rằn ri.
“Vui vẻ thế sao?”
Đứng trước mặt cô là ông chủ của “RED”, Khúc Thừa.
Anh ta lại uống không ít rượu, toàn thân tỏa ra mùi rượu khó chịu. Anh ta kéo Thiên Thi lại rồi lại không vội vàng nữa, cúi đầu xé bao bì nhựa của một hộp kẹo bạc hà.
Cơn say khiến tay anh ta run rẩy.
Anh ta mất nửa ngày cũng không xé được lớp giấy bóng kính, anh ta thở dài một hơi, kéo cửa sau của xe jeep ra: “Vào trong nói chuyện nhé?”
Thiên Thi đoán được anh ta muốn nói chuyện gì, không ngoài việc gia hạn hợp đồng.
Cô theo anh ta bước vào hàng ghế sau của xe.
Khúc Thừa tiếp tục xé bao bì hộp kẹo đó, bực bội nói: “Lấy cho tôi một chai nước, nó ở trong tủ lạnh nhỏ bên chỗ cô.”
Thiên Thi lấy nước, đưa cho anh ta.
Anh ta lại nói: “Mở nắp ra.”
Thiên Thi nhìn bàn tay run rẩy của anh ta, quyết định giúp anh ta thêm lần nữa, nhưng cô vẫn đang đeo găng tay lụa, bên dưới găng tay là vết hằn do Bách Thanh Nham gây ra.
Cứ như thể đó là bằng chứng cho thấy cô đã từng ôm Bách Thanh Nham trong chốc lát, cô không muốn người khác phát hiện ra bí mật giữa cô và Bách Thanh Nham.
Cô không tháo găng tay, chất lụa quá trơn, cô cố gắng thử vài lần nhưng không thể vặn mở nắp chai: “Xin lỗi.”
Khúc Thừa cười một tiếng: “Nghe nói cô bị thương à?”
Một chuyện nhỏ bị người ta đồn thổi, không biết cuối cùng nó sẽ biến thành cái gì.
Nhưng Thiên Thi có thể không bận tâm đến việc mình bị thêu dệt, lại không cho phép bất cứ ai thêu dệt về Bách Thanh Nham, người đã bị cuốn vào chuyện này.
“Chỉ là một phen hoảng hốt giả thôi, năng lực của đạo diễn Lý Hoài Tố trong lĩnh vực chuyên môn vẫn ổn.”
Thiên Thi cố gắng giải thích nhẹ nhàng một chút, đồng thời khen ngợi bạn bè xấu của Khúc Thừa.
Ánh mắt Khúc Thừa luôn đặt trên chiếc găng tay lụa của cô, dường như anh ta hoàn toàn không nghe thấy lời Thiên Thi nói, cố chấp truy hỏi cô: “Có phải cô bị thương ở tay không?”
Thiên Thi bị nhìn chằm chằm nên cảm thấy không thoải mái, cô khẽ nói: “Không có.”
Chai nước cô đang cầm bị Khúc Thừa lấy đi, Khúc Thừa nhanh chóng vặn mở nắp chai.
Sau đó, anh ta lại đưa chai nước cho cô.
Khúc Thừa cười nói: “Môi cô nứt nẻ hết rồi, uống chút nước đi.”
Thiên Thi mím môi, nhận lấy: “Cảm ơn. Tôi đã xem hợp đồng mới mà anh cho người gửi đến rồi.”
Khúc Thừa tựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại: “Cô không định gia hạn hợp đồng?”
Thiên Thi không thể thẳng thắn như anh ta: “Tôi vẫn đang cân nhắc.”
Khúc Thừa mở mắt, nhìn cô: “Tôi quen cô năm năm rồi, chẳng lẽ tôi không hiểu cô sao? Lời này có nghĩa là cô không định gia hạn.”
Thiên Thi im lặng.
Khúc Thừa lại hỏi: “Tại sao?”
Giọng điệu của anh ta giống như giọng điệu của một người đàn ông bị bỏ rơi đang ép hỏi lý do chia tay.
Thiên Thi cúi đầu thấp hơn: “Tôi rất biết ơn sự bồi dưỡng của ‘RED’ dành cho tôi suốt năm năm qua, và cũng biết ơn sự ưu ái của tổng giám đốc Khúc dành cho tôi suốt năm năm qua.”
“Vậy thì tại sao?”
Khúc Thừa không cho cô thời gian thở dốc, anh ta vừa hỏi vừa ngồi thẳng dậy.
Thiên Thi nắm chặt tay lại thành nắm đấm, ngón cái ấn vào phần thịt ngón trỏ.
“... Lý do cá nhân, tôi không tiện tiết lộ.”
“Cô không hài lòng về tiền bạc à?”
Khúc Thừa nắm lấy tay cô, cố gắng bẻ mở nắm đấm của cô, sau đó dùng sức mạnh để nhét ngón trỏ của mình vào lòng bàn tay đang nắm chặt của cô.
Hơi ghê tởm.
Hơi rượu anh ta thở ra ngày càng gần.
Thiên Thi có cảm giác buồn nôn, quay đầu đi, nhìn chằm chằm vào màn đêm bên ngoài cửa kính phía sau.
“Thiên Thi... Thi Thi... Tiểu Thi…”
Khúc Thừa đặt tay lên vai cô, rất nóng, rất mạnh bạo.
“Tiểu Thi…”
Anh ta đang kéo cổ và mặt cô.
Cô đành phải giơ tay lên, dùng sức lực của mình để chống lại sức mạnh đàn ông của anh ta.
“Tổng giám đốc Khúc, anh say rồi, Tiểu Chu đi lấy hợp đồng mới giúp tôi, cô ấy sắp quay lại rồi.”
“Không sao, cứ để cô ta đợi bên ngoài một lát, tôi còn có chuyện muốn nói…”
Thiên Thi không dám giãy giụa nhiều, lòng rối như tơ vò.
Trong lúc Thiên Thi hoảng loạn, cô sờ thấy chai nước chưa uống, lập tức chộp lấy, ném thẳng vào đầu Khúc Thừa.
Tuy nhiên, cô không ngờ cửa xe bên phía cô lại bị mở ra.
Cơ thể cô đổ ra ngoài xe, va vào ngực một người nào đó.
Cô ngước lên nhìn, lại là đôi mắt trong veo, đẹp như nước hồ xanh biếc ấy.
Thiên Thi ngước mắt lên, đối diện với Bách Thanh Nham, người mà cô đã dự đoán trước.
Sao anh lại đi theo cô? Anh đã lén đứng nghe ở ngoài bao lâu rồi?
Đầu óc Thiên Thi ngày càng rối bời, cô phản ứng lại, chậm chạp đặt tay lên cánh tay Bách Thanh Nham, lợi dụng lực kéo của anh để thoát ra khỏi chiếc xe jeep của Khúc Thừa.
“Xin lỗi.” Cô đứng trong vòng tay Bách Thanh Nham, không hiểu sao lại nói lời xin lỗi với anh.
Bách Thanh Nham không nói gì, dùng đôi mắt đẹp ấy nhìn người đàn ông say rượu đang nằm vật vã trên ghế sau.
Người đàn ông say rượu chồm hụt, dường như đã tỉnh táo hơn. Anh ta chống đầu hỏi Bách Thanh Nham: “Anh là ai?”
Bách Thanh Nham nói: “Anh không cần biết.”
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?