Mộng Đẹp Đêm Nay

Chương 1

Hợp đồng giữa Thiên Thi và “RED” sắp kết thúc, bản hợp đồng mới đã được gửi đến phòng trang điểm phía sau sân khấu của lễ trao giải Kim Khúc, nhưng Thiên Thi không có ý định gia hạn.


“RED” là công ty quản lý số một trong giới, chỉ mất năm năm để biến Thiên Thi thành một ngôi sao âm nhạc đình đám. Quá trình đào tạo hiệu quả và rập khuôn của công ty đã vắt kiệt sinh mệnh và tình yêu của Thiên Thi, hơn nữa điều khoản của hợp đồng mới cũng không có gì thay đổi. Hôm nay, Thiên Thi sẽ cảm ơn “RED” lần cuối trước ống kính. Cô mệt mỏi rồi, muốn sống khỏe mạnh hơn, muốn ngủ đủ sáu tiếng một ngày.


Khi Thiên Thi đến khu vực chờ bên cạnh sân khấu, cô tình cờ gặp nam ca sĩ cùng công ty. Cô tựa vào khung thép cao để xua đi cơn buồn ngủ, rồi bị tiếng hô lớn của nam ca sĩ làm cho giật mình tỉnh giấc.


Thiên Thi nén cơn bực bội để nhìn sang nơi đó. Người đàn ông đứng ngược sáng, anh mặc trang phục màu nhạt, vẻ ngoài lạnh lùng và giản dị, không hề vương chút khí chất đua đòi hào nhoáng của người trong giới giải trí.


Người đó không phải là người trong giới à?


“Anh Bách, ngưỡng mộ danh tiếng của anh từ lâu!” Nam ca sĩ mỉm cười, bước tới chào đón.


“Chào anh.”


Giọng nói của người đó có chút quen thuộc, Thiên Thi không khỏi đứng thẳng người, hai tay vô thức buông thõng bên hông.


Từ góc độ của cô, cô vẫn không thể nhìn rõ mặt đối phương, nhưng giọng nói của anh là thứ mà cả đời này cô không bao giờ quên.

Dáng đứng ngược sáng của anh vẫn giống như hình ảnh trong ký ức của cô, điều khác biệt là nụ cười hiện lên trên khuôn mặt anh lúc này, một nụ cười mà cô chưa từng thấy bao giờ.


Hóa ra anh cũng biết cười.


Đối phương đột nhiên quay đầu nhìn sang, ngón cái của Thiên Thi không ngừng cào vào ngón trỏ. Cô thầm nghĩ trong lòng: Không quan trọng nữa, lễ trao giải cũng không quan trọng nữa, mình phải chạy ngay lập tức. 


Thế là cô nhấc váy dạ hội lên, trong lúc cô nhấc chân đã vô tình đá vào khung thép phía sau, khung thép lại kéo theo đèn chiếu sáng phía trên, tạo ra tiếng rít chói tai.


“Á!!!”


Các nghệ sĩ ăn mặc lộng lẫy đang chờ ở dưới đều tái mặt, ôm đầu né tránh.


Chỉ có Thiên Thi ngẩng đầu nhìn ngọn đèn đang lắc lư, ánh sáng vàng ngày càng chói lòa khiến tầm nhìn của cô trở nên mơ hồ.


Tiếp theo, một âm thanh chói tai dữ dội vang lên. Cô còn chưa kịp chạy thì đã có người nắm lấy vai cô, dùng hết sức lực đẩy cô ngã xuống đất.


Cô và đối phương cùng nhau lăn lộn dưới đất.


Đối phương kê tay dưới gáy cô, trong hơi thở gấp gáp, cô ngửi thấy mùi khói thuốc thoang thoảng quen thuộc, cho đến khi đối phương khẽ rên lên một tiếng, hai người mới dừng lại.


Trong sự tĩnh lặng, Thiên Thi ngẩng đầu lên. Dưới ánh sáng mờ ảo trong góc tối, đối phương cũng đang nhìn cô. Anh có một đôi mắt trong vắt hơn cả nước trên mặt hồ xanh biếc, rất đẹp, nhưng cũng khiến cô càng thêm sợ hãi.


Thật sự là anh.

Có lẽ đối phương thấy cô không quá đau đớn nên đã buông hai tay đang bảo vệ cô ra. Anh im lặng, đứng dậy khỏi mặt đất.


“Anh Bách!”


Nhân viên hoảng hốt hỏi anh có bị thương không, anh chỉ thản nhiên phủi bụi trên chiếc áo sơ mi vải lanh màu nhạt. Anh nói không sao, rồi chỉ vào Thiên Thi vẫn nằm bất động trên mặt đất, bảo mọi người kiểm tra tình hình của cô.


Ngọn đèn lắc lư phía trên đã không rơi xuống.


“Tôi cũng không sao.” Thiên Thi chậm rãi đứng dậy.


Trợ lý Tiểu Chu đến muộn, lúc này mới chạy đến. Cô ấy chen vào đám đông để đỡ Thiên Thi, trông cô ấy như sắp khóc: “Chị Thi Thi, tất cả là lỗi của em!”


Thiên Thi bị cô ấy chọc cười: “Không liên quan đến em đâu.” Cô vừa đưa tay lên, định nâng mặt Tiểu Chu, đột nhiên cảm thấy nhói đau ở vai, cô không kìm được mà khẽ “xì” một tiếng.


Tiểu Chu căng thẳng tột độ: “Chị! Chị bị đau ở đâu?”


Các nhân viên và nghệ sĩ khác xung quanh cũng nhìn cô. Thiên Thi vẫn cố chịu đựng theo thói quen, đáp lại mọi người bằng một nụ cười, cô cứng miệng nói không sao.


Sau đó, cô hạ giọng nói với Tiểu Chu: “Có lẽ lưng chị bị trầy xước rồi, em ra xe lấy hộp thuốc đi, chị đợi em.”


Tiểu Chu không chịu đi, khăng khăng cùng Thiên Thi trở lại phòng trang điểm VIP. Sau khi Tiểu Chu xác nhận cô chỉ bị trầy da, cô ấy mới đóng cửa lại rồi rời đi.


Cuối cùng bên tai cô cũng được yên tĩnh trở lại.


Thiên Thi đá văng đôi giày cao gót, cuộn mình và nằm bất động trên chiếc ghế sofa mềm mại.


Chiếc TV trên tường đang chiếu hình ảnh trực tiếp từ sân khấu của lễ trao giải, người dẫn chương trình nhiệt tình đang trịnh trọng giới thiệu, khách mời trao giải cho “Nam ca sĩ được yêu thích nhất năm” là Á quân giải Cờ vây thế giới vào tháng trước, Hạ Triệu Trọng.


Đây là một cái tên quen thuộc, Hạ Triệu Trọng là bạn học cùng trường đại học với cô.


Thiên Thi lại nhớ đến những người bạn đại học, người đàn ông vừa rồi che chắn cho cô ở cánh gà sân khấu, cũng là bạn đại học của cô.


Thiên Thi liếc nhìn, phát hiện trên mu bàn tay trái có một vết trầy xước đang rỉ máu. Cô hoàn hồn, vươn tay lấy hộp khăn giấy, điều này lại ảnh hưởng đến vết thương ở khớp vai. Cô đau tới mức không kịp kiềm chế mà đã rơi nước mắt.


Nước mắt rơi xuống mặt bàn tạo thành một vũng nước nhỏ, Thiên Thi không thể phớt lờ nỗi tủi thân đang trào dâng trong lòng lúc này. Dựa vào việc cửa đã đóng nên sẽ không có ai phát hiện, cô khóc nức nở.


Hình như cánh cửa phòng trang điểm bị đẩy ra.


Có tiếng bước chân dừng lại bên cạnh cô.


Sau khi Thiên Thi trút bỏ cảm xúc trong thời gian ngắn ngủi, cô hít sâu một hơi, không còn che mặt nữa, dùng bàn tay không bị thương còn lại lau đi nước mắt.


“Tiểu Chu à, bài hát trên sân khấu kết thúc là chị phải lên rồi, em đừng bận tâm chuyện khác nữa, trước hết giúp chị dặm lại lớp trang điểm đi.”


Người phụ nữ vừa nói chuyện vừa nhắm mắt, cô tựa lưng vào ghế sofa, để lộ chiếc cổ mảnh khảnh yếu ớt, cùng đường nét xương bả vai căng cứng. Trên mặt cô có vết nước mắt rất rõ ràng.

Ánh mắt Bách Thanh Nham hơi khựng lại. Anh nhanh chóng liếc nhìn chai nước khử trùng và băng gạc mà mình đang cầm trên tay rồi khẽ thở ra một hơi dài.


Dặm lại lớp trang điểm?


Cô Thiên đây đang nhầm anh thành trợ lý rồi sao?


Năm năm họ không gặp nhau, cô vẫn như trước đây, thích làm nũng.


Anh vừa thầm nghĩ, vừa đặt nước khử trùng và băng gạc xuống, cầm lấy túi trang điểm trên bàn.


Mấy tờ giấy được cố định ở bên dưới túi trang điểm cũng trượt theo, bị đầu ngón tay anh nhẹ nhàng ấn giữ lại vị trí cũ.


Anh nhận ra chữ tiếng Anh in hoa màu đỏ “RED” trên bìa giấy. Gần đây Tào Hữu, chồng sắp cưới của em gái anh, đã để mắt đến công ty quản lý hàng đầu trong giới âm nhạc này và có ý định mua lại nó.


Bách Thanh Nham đang suy nghĩ, điện thoại trong túi anh rung lên một cái. Anh không biết em gái gọi vì chuyện gì, anh đặt chiếc túi trang điểm chưa mở khóa kéo trở lại, đè lên bản hợp đồng kia, rồi cầm điện thoại ra ngoài cửa nghe máy.


“Anh, lúc về nhớ mua cho em một phần đầu thỏ cay nhé.” Giọng cô gái ở đầu dây bên kia ngọt ngào nhưng không hề ủy mị.


Bách Thanh Nham dứt khoát từ chối cô ấy: “Không được, trong thời gian em dưỡng thương, chế độ ăn uống phải thanh đạm.”


“Đã năm năm rồi, vết thương của em đã lành từ lâu rồi, ngược lại anh có thể đừng quản em nữa được không? Cũng đừng ảo tưởng rằng em có thể đứng dậy được nữa! Em nói lại lần nữa, tối nay em nhất định phải ăn đầu thỏ cay!”


Tút - tút - tút…

Bách Thanh Nham cầm chiếc điện thoại đã bị ngắt kết nối, sau đó bình tĩnh bỏ lại vào túi.


“Anh Bách.” Chắc hẳn người đang đứng trước mặt anh là trợ lý của Thiên Thi.


Anh nhớ Thiên Thi gọi cô gái này là Tiểu Chu: “Tiểu Chu, phiền cô mau vào giúp cô ấy dặm lại lớp trang điểm, cô ấy sắp lên sân khấu rồi.”


“Đúng đúng đúng!”


Tiểu Chu đeo chiếc hộp thuốc nhỏ bằng sắt trên vai, lúc cô ấy nghiêng người bước vào cửa đã va phải khuỷu tay phải của Bách Thanh Nham.


Bách Thanh Nham thấy vẻ mặt cô ấy hiện đầy vẻ xin lỗi, anh cười nói: “Không sao đâu, cô mau vào đi.”


Sau khi cửa đóng lại, Bách Thanh Nham dùng tay trái nắm cổ tay phải. Anh khẽ cử động một chút, lập tức nhíu mày.


Lúc này, một người trạc tuổi anh chạy đến từ đầu hành lang bên kia, người đó gọi Bách Thanh Nham là “đàn anh”, nhìn vào tay phải của anh: “Tay anh bị thương à?”


Bách Thanh Nham nói: “Cũng ổn, sẽ không ảnh hưởng đến trận đấu tuần sau.”


Dường như Hạ Triệu Trọng đã hiểu ý anh, anh ta gật đầu: “Sau khi trao giải xong, em sẽ lái xe đưa anh đến nhà thầy, cũng lâu rồi em chưa gặp ông ấy.”


Họ từng học chung một thầy, bây giờ lại còn gặp nhau ở nơi công cộng.


Cho dù từ lâu Bách Thanh Nham đã không ưa Hạ Triệu Trọng nhưng anh cũng không nhất thiết phải làm anh ta mất mặt ở bên ngoài, làm mất thể diện của thầy.


“Được, lát nữa tôi sẽ liên lạc với cậu.”


Bách Thanh Nham nói xong, vừa xoa cổ tay vừa bỏ đi.


Một đạo diễn chương trình đi đến và đưa cho anh túi chườm lạnh, anh không từ chối. Anh đặt túi chườm lên cổ tay phải đang nóng ran, lúc này cơn đau mới dịu đi một chút.


Anh đi theo vị đạo diễn đó trở lại lối vào khu vực chờ dưới sân khấu.


Nhiều nghệ sĩ xung quanh đều quen biết anh, khi họ tiến lên bắt chuyện thì thấy anh đang cầm túi chườm lạnh, nhưng không ai dám hỏi thêm.


Dù sao thì “sự cố” vừa xảy ra ở đây là một sự cố vô cùng bất ngờ và tạo ra một bầu không khí có phần kỳ lạ. Bách Thanh Nham liều mình bảo vệ Thiên Thi như vậy, liệu họ có mối quan hệ cá nhân không?


“Đây là lễ trao giải Kim Khúc, sự an toàn vẫn luôn được đảm bảo mà!” Nữ ca sĩ trẻ cười nói.


Một nam ca sĩ khác hưởng ứng: “Đúng vậy! Nhưng mà, hai hôm trước có một người bạn nữ của tôi, được mời tham gia một bữa tiệc riêng tư…”


Mùi vị của chuyện phiếm đã đến.


Các nghệ sĩ đều rướn cổ, dựng tai lên nghe, nhưng nam ca sĩ kia lại không nói tiếp nữa.


Nữ ca sĩ khơi mào câu chuyện đẩy anh ta một cái: “Nói đi chứ!”


Nam ca sĩ cười hì hì, kéo cánh tay nữ ca sĩ lại, thì thầm vài câu bên tai cô ta, không biết anh ta đã nói gì.


Nữ ca sĩ lập tức trợn tròn mắt: “Thời đại nào rồi mà còn có chuyện chó má như vậy! Thế bạn anh có báo cảnh sát không?”


Chỉ vài lời ngắn ngủi, nhưng lượng thông tin đã đủ bùng nổ.

Những người xung quanh đều nhìn chằm chằm vào nam ca sĩ đó. Nhưng nam ca sĩ đó lại giấu kín, lắc đầu nguây nguẩy, dùng tiếng cười lớn để che đậy.


Trong chốc lát, những người vừa rồi còn đầy vẻ tò mò đều không nhìn anh ta nữa.


Rốt cuộc chuyện đầy rẫy điểm đáng chê trách này có kết cục như thế nào, dường như tất cả mọi người đã có kết luận trong lòng.


Giữa tháng Sáu nóng bức, túi chườm lạnh trên cổ tay Bách Thanh Nham đã tan chảy.


Nước đá chảy vào bên trong cổ tay áo sơ mi làm Bách Thanh Nham cảm thấy khó chịu. Anh bực bội ném túi chườm vào thùng rác bên cạnh.


Âm thanh trong máy bộ đàm của tổng đạo diễn vang lên, tổng đạo diễn hét lớn với chất giọng đầy nội lực: “Sắp đến tiết mục của ‘Nữ ca sĩ nổi tiếng của năm’ rồi, sao cô Thiên Thi vẫn chưa đến?”


Đạo diễn chương trình lập tức chạy đi xem tình hình: “Để tôi đi xem!”


Anh ta đang chạy, một chiếc váy đen đỏ đan xen lọt vào tầm mắt anh ta.


Lễ trao giải hôm nay có quy mô lớn, khi các nghệ sĩ đi thảm đỏ, họ đều thể hiện trạng thái và diện mạo tốt nhất, bao gồm cả Thiên Thi.


Hiện tại, loạt ảnh trên tin tức đầu tiên của phóng viên đã lan truyền trên mạng, và tạo nên làn sóng cao trào đầu tiên. Ban tổ chức sự kiện cũng nhân cơ hội này đăng tải một bộ ảnh chín ô, không nghi ngờ gì nữa, vị trí trung tâm được dành cho ngôi sao hàng đầu của “RED”, Thiên Thi.


Cư dân mạng, người qua đường, thậm chí là các nhân vật lớn trong giới thời trang, đều hết lời khen ngợi màn thể hiện của Thiên Thi hôm nay. Điều này không chỉ vì chiếc váy dạ hội Thiên Thi đang mặc đến từ một thương hiệu cao cấp của nước ngoài, mà còn vì khuôn mặt và vóc dáng của Thiên Thi vẫn tuyệt đẹp như mọi khi.


“Cô Thiên Thi!” Đạo diễn chương trình đứng sững sờ giữa hành lang.


Tiểu Chu, trợ lý bên cạnh Thiên Thi, vội vàng nhắc nhở: “Đến lúc lên sân khấu rồi phải không? Nhanh lên, nhanh lên!”


Đạo diễn chương trình xoay người dẫn đường, thỉnh thoảng quay lại nhìn Thiên Thi phía sau: “Vừa rồi cô thật sự không bị thương chứ?”


Tà váy đuôi cá của Thiên Thi quá nặng nề, cô lại đeo găng tay lụa trơn, cô chỉ kịp thở dốc để đi nhanh.


Tiểu Chu trả lời thay cô: “Chị Thi Thi không sao, các anh chị đã kiểm tra hệ thống đèn chưa? Sẽ không có vấn đề gì chứ?”


“Đã kiểm tra lại một lần nữa rồi, tuyệt đối chắc chắn! Xin cô Thiên Thi cứ yên tâm.”


Ba người đi đến lối vào sân khấu, không gian ở đây có hạn, mà tà váy của Thiên Thi lại quá lớn, đạo diễn đành phải xin lỗi và giải tán các nghệ sĩ cùng nhân viên tạp vụ đang tụ tập ở đây.


Những người khác thì dễ nói chuyện, đạo diễn nhìn sang Bách Thanh Nham đang đứng tại chỗ lướt điện thoại.


Văn hóa và thể thao không tách rời.


Đôi khi ban tổ chức các lễ trao giải lớn của giới âm nhạc hoặc điện ảnh sẽ mời những nhân vật lớn có danh tiếng trong giới thể thao đến tham dự, đây là chuyện rất bình thường trong giới.


Nhưng vị Quán quân Cờ vây thế giới đứng trước mặt họ, không thể nói là không nổi tiếng, nghe nói là tổng đạo diễn đã phải dùng đến quan hệ cá nhân mới mời được anh.


Đạo diễn chương trình không dám đắc tội với Bách Thanh Nham, hoàn toàn không có ý định yêu cầu Bách Thanh Nham di chuyển ra chỗ khác.


“Anh Bách.” Người lên tiếng gọi là trợ lý của Thiên Thi, Tiểu Chu.


Bách Thanh Nham đặt điện thoại xuống.


Anh hờ hững liếc mắt nhìn sang, nhìn thấy chiếc găng tay lụa đen trên cổ tay Thiên Thi, đồng thời, anh khẽ lùi bước về phía sau.


Anh lùi lại nhưng không đi xa, chỉ nhường lối lên sân khấu, rồi nói với Thiên Thi đang bước về phía mình: “Chúc mừng em đã giành được giải thưởng lớn của năm.”


Thiên Thi quay đầu nhìn anh, đường vai cổ căng cứng, đường nét trên môi càng căng cứng hơn, cô không nói lời nào.


Tiểu Chu hơi ngạc nhiên: “Hóa ra anh Bách là người trao giải cho chị Thi Thi ạ? Hai người thật là có duyên!”


Bầu không khí không bị đóng băng quá lâu. Đạo diễn chương trình ra hiệu cho hai người họ lên sân khấu ngay bây giờ.


Thiên Thi gọi Tiểu Chu lại: “Em đợi chị ở đây, đừng đi xa nhé.”


Tiểu Chu gật đầu, rồi lại rất tự nhiên mà dặn dò Bách Thanh Nham: “Anh Bách, váy của chị Thi Thi nhà em hơi bất tiện, lúc chị ấy lên xuống sân khấu, làm phiền thầy đỡ giúp chị ấy một chút được không ạ?”


Bách Thanh Nham đồng ý: “Được.”


Giọng nói của anh khiến người ta không thể nghe ra cảm xúc gì trong đó.


Có lẽ giống như khi người khát uống được một ly nước lọc, hương vị nhạt nhẽo, nhưng mang lại sự yên tâm, vô hại.

Nhưng chỉ có Thiên Thi, người hiểu rõ “ly nước” Bách Thanh Nham này, mới biết rằng anh đang ôm hận với cô. Thà mong anh đừng đẩy cô một cái thật mạnh, còn hơn mong anh đỡ cô khi cô sắp ngã.


“Lên sân khấu thôi.” Đạo diễn nói.


Những người khác cảm nhận được có chuyện thị phi, lập tức phóng ánh mắt nóng rực về phía lối vào.


Thiên Thi cũng là người đã trải qua nhiều sự kiện lớn, lúc này cô cúi đầu, nhấc đôi giày cao gót mười hai centimet lên, bước trên bậc thang gỗ.


Tiếng kẽo kẹt nhẹ khiến lòng cô bất an.


Cô vô thức ngẩng đầu nhìn những chùm đèn trên trần nhà, ánh sáng mạnh chiếu thẳng vào mắt cô, cảm giác choáng váng đột ngột ập đến, chân cô không kiểm soát được mà bắt đầu loạng choạng.


May mắn thay, có người đã đỡ lấy cổ tay cô.


Là Bách Thanh Nham.


“Cảm ơn... Đàn anh.”


Đây là cách gọi cũ mà cô dành cho anh khi họ còn học đại học.


Ý định ban đầu của cô là dùng cách này để rút ngắn khoảng cách giữa hai người, tránh việc lát nữa khi họ cùng nhau công bố kết quả giải thưởng, hình ảnh và cử chỉ trên ống kính sẽ có cảm giác quá xa lạ.


“Không có gì.”


Bách Thanh Nham không thể hiện sự phản cảm. Thiên Thi thở phào nhẹ nhõm.


Bách Thanh Nham dừng lại một chút, hai người đi đến trung tâm sân khấu, đứng phía sau micro.


Theo kịch bản tổng duyệt, lời mở đầu đoạn này là do Thiên Thi nói.


Cô nhấc tà váy lên, bước tới một bước, mỉm cười và nhìn vào ống kính: “Xin chào mọi người! Tôi là Thiên Thi đến từ ‘RED’...”


Bách Thanh Nham không đợi cô nói tiếp, hơi thở nam tính lướt qua vành tai cô.


Cổ cô ngứa ran, cô buộc phải quay đầu lại nhìn, không ngờ lại vừa vặn bắt gặp Bách Thanh Nham đang cụp mắt nhìn xuống.


Dưới ánh đèn, đôi mắt đẹp hơn cả nước trong mặt hồ xanh biếc ấy, đôi mắt luôn quanh quẩn trong giấc mơ của cô, đang nhìn cô không sai một ly.


“...”


“Ừm, anh nghe ra rồi sao?”


“Anh không nghe ra, nhưng anh khá thích...”


“...”


“Nếu con bé không tỉnh lại được, cô cũng đừng hòng sống yên ổn.”


“...”


Trong tai nghe có tiếng gọi, là lời nhắc nhở của đạo diễn chương trình: “Cô Thiên Thi? Anh Bách?”


Thiên Thi “ồ” một tiếng, cố gắng quên đi việc người đang đứng cạnh mình là Bách Thanh Nham.


Cô xoay người lại, tiếp tục nói vào micro: “Xin lỗi, là lỗi của tôi. Vừa rồi khi chúng tôi ở dưới sân khấu, anh Bách đã dặn tôi phải nói ngắn gọn, nhưng tôi quay đi là quên mất. Thôi được rồi, dù sao thì anh Bách là ai, tôi là ai, mọi người đều biết cả rồi, tôi sẽ không dài dòng giới thiệu nữa! Xin mời anh Bách mở phong bì, công bố giải ‘Nữ ca sĩ được yêu thích nhất’ năm nay!”


Thiên Thi nói hết lời thoại trong một hơi, hoàn toàn không dám nhìn Bách Thanh Nham nữa, đặc biệt là nhìn vào đôi mắt của anh.


Cô cúi đầu, tai ù đi, nghe thấy Bách Thanh Nham nói gì đó nhưng không nghe rõ.

Không biết bao lâu sau, dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay như sấm.


Trong tai nghe, đạo diễn chương trình đang gọi: “Cô Thiên Thi, mau nhận cúp đi chứ?”


Thiên Thi giật mình, cứng đờ đưa hai tay về phía Bách Thanh Nham.


Lòng bàn tay trĩu xuống, chiếc cúp pha lê được đặt vào tay cô.


“Cảm ơn anh Bách.”


“Sao giờ em lại không gọi anh là đàn anh nữa?”


Thiên Thi rùng mình, đột ngột ngẩng đầu lên.


Ánh đèn trắng từ trần nhà chiếu rọi lên khuôn mặt Bách Thanh Nham. Đâu còn nụ cười dịu dàng như lúc anh xuất hiện trước mặt người ngoài.


Đôi mắt Bách Thanh Nham toát ra vẻ lạnh lùng, anh mượn cớ chúc mừng để ôm cô, rồi ghé mặt vào sát tai cô và thì thầm.


“Thiên Thi.”


Cô sợ hãi tới mức run rẩy: “... Đàn anh, em xin lỗi.”


Bách Thanh Nham vẫn không buông tha cô, ghé mặt vào sát tai cô và nói: “Năm năm trôi qua rồi, có đêm nào Thiên Thi ngủ ngon giấc không?”

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin