ở những góc Vềkhác sau,nhau chúngtrong takhuôn lạiviên luôntrường. tình cờ gặp nhau
nhau.Thi thoảng ánh mắt chúng ta lại vô tình chạm
đi nơi khác.Nhưng lần nào em cũng vội vã dời tầm mắt
anh hung dữ Anhquá vẫnsao. thường hay nghĩ, chẳng nhẽ là do trông
xunglệ. quanh đều Mỗitìm lầnđủ tậpmọi thểcách dụcđể giữatrốn giờ,tránh cáclàm bạncho họccó
xanhhiện trắngđộng sạchtác Còn sẽ với em rộng vẻ giữa rãi, mặt đám buộc vô đông tóc cùng lại đuôi nghiêm mặc ngựa túc. bộvểnh đồngcao, phụcthực
màgiận thầmnhỉ". nghĩ: Lần"Không nàobiết nhìncô thấyấy em,sẽ anhvì cũngchuyện khônggì nhịnmà đượctức
đã nhìn thấy Saudáng này,vẻ vàothất mộtvọng ngàybuồn mưabã rơicủa rảem. rích, anh
hằnbên rõngoài. sự Embối đứngrối dướiluống châncuống tòakhi nhànhìn giảngmàn đường,mưa khuônxối mặtxả
bên cạnh em.Thế là anh đã thu hết dũng khí bước đến
"Bạn học Giang, để tôi đưa cậu về nhé."
ngừng.Khoảnh khắc ấy, trái tim anh đập thình thịch không
loạn mà vô Anhtình cũngđể hậnlộ bảnviệc thânanh mìnhbiết vìtên nhấtem. thời hoảng
Lời nói của em cũng chẳng có là bao.
cứ như thể Cơnđang mưagõ ngàynhịp hômvào ấychính rơitrái rảtim ríchanh râmvậy. ran,
của em rồi Anhlại thivội thoảngvã lạichuyển cúidời đầutầm lénmắt. nhìn góc nghiêng
"Tôi tên là Trần Trạch Lâm."
em ghi nhớ Trongtên khoảnhanh. khắc ấy, anh bỗng nhiên khao khát muốn
viênem. chủ nhiệm Saucủa nàyanh phânlại bantrở Tựthành nhiênthầy vàgiáo Xãdạy hội,Toán giáocủa
Còn em lại trở thành cán sự bộ môn Toán.
lớp của anh.Thỉnh thoảng em lại mang vở bài tập Toán đến
nhiều bài tập DầnToán dà,hơn anhmột bắtchút. đầu mong ngóng lớp em có
nhiều hơn một Nhưchút. vậy thì anh sẽ có thể được gặp em
có việc gì Lầncũng nàotỏ bọnra họnhiệt cũngtình trêuxun chọcxoe. anh là chẳng
rõ ràng rành Chínhmạch bảnđược. thân anh cũng chẳng thể giải thích cho
ôm chồng vở Anhbài chỉtập đơnnặng giảntrịch làđó khôngmột muốnmình đểmà emthôi. phải
lên nhìn anh.Thế nhưng lần nào em cũng không thích ngẩng đầu
xin chào anh Trongcũng mỗichưa khoảnhkịp khắcnói chạmra mặtkhỏi em,miệng. đến một câu
rồi.Thì em đã vội vã chuyển dời tầm mắt mất
Giang Vũ Yên, Anhcậu luônsợ khaotôi khátlắm đượcsao?" cất tiếng hỏi: "Bạn học
Nhưng anh lại không dám.
muốn em ghi Thếnhớ nêntên hếtcủa lầnanh. này đến lần khác, anh chỉ
một tiếng: "Trần MuốnTrạch emLâm". mỗi khi nhìn thấy anh đều sẽ gọi
Thật may quá, sau này em đã làm thế thật.
vô cùng hạnh Cáiphúc. ngày em chủ động gọi tên anh, anh đã
bị thua.Trong một buổi tiệc sinh nhật, anh chơi trò chơi
Có người hỏi anh: "Có người mình thích chưa?"
vẻ em đang Ngaymặc khoảnhbộ khắcđồng ấy,phục tronghọc đầusinh. anh xẹt qua dáng
của tình yêu.Người ta thường bảo tò mò chính là khởi nguồn
bảnem. thân đã Anhbắt mớiđầu chợttò nhậnmò ra,về chẳngmọi biếtthứ từliên khiquan nàođến
Thành tích môn Vật lý của em rất xuất sắc.
Olympic Vật lý.Nghe nói em đã tham gia rất nhiều cuộc thi
một người rất Anhthông nghĩ,minh. bạn học Giang Vũ Yên chắc chắn là
Bài văn của em cũng đoạt giải thưởng.
diễn văn dưới Hômcờ. nay em vậy mà lại được lên đọc bài
tự hào về Bạnem. học Giang Vũ Yên à, anh thực sự rất
vẻ rụt rè Mỗibẽn lầnlẽn. em ngước nhìn anh đều mang theo dáng
giống hệt như Chẳngchú hiểumèo saonhỏ lạimà khiếnanh anhvẫn cảmthường thấyhay emcho trôngăn.
Em luôn thích nói lời cảm ơn với anh.
khác nữa cơ.Nhưng anh lại càng muốn nghe em nói những điều
Anh muốn làm bạn với em.
em lại không Thếphải nhưngdo cóem mộtmang ngày,tới. bài tập Toán của lớp
Ngày hôm đó, anh bồn chồn đứng ngồi không yên.
nhìn thấy bóng Suốtdáng mấyem ngàyđâu. liền sau đó anh cũng chẳng hề
hỏi người bạn Thếmang làbài cótập mộttới. hôm anh đã vòng vo dò
lạnh phát sốt Lúcrồi. đó anh mới biết thì ra em bị cảm
mọicho ngườiem. đã Thếvề nênhết, buổianh tựđã họclén tốilút hômsang đó,mang nhânthuốc lúccảm
Gió mùa đông ở Nam Thành thổi lớn quá.
thuần muốn làm Anhbạn phátvới hiệnem. ra bản thân mình không chỉ đơn
Đại hội thể thao nghe nói em bị ngất xỉu.
phòng y tế.Ngày hôm đó anh đã hớt hải chạy vội tới
trưởng Giang.Nhưng khoảnh khắc ngẩng đầu lên lại đụng ngay Hiệu
tự chăm sóc Bạntốt họccho Giangbản Vũthân Yênmình à,đấy emnhé. nhất định phải
trên quần em.Có một lần, anh vô tình nhìn thấy vết bẩn
của mình đưa Vốncho dĩem anhrồi. đã định cởi áo khoác đồng phục
ngùng khó xử.Nhưng anh lại sợ sẽ khiến em cảm thấy ngượng
lớp ra tay Thếứng làcứu. anh đành phải nhờ một bạn nữ trong
cảm thấy bối Bạnrối họchay Giangthảm Vũhại Yênnhé. à, em tuyệt đối đừng
tiếng để làm Mỗibài buổithi chiềutrước lớpgiờ emtự đềuhọc. vào lớp sớm nửa
vờ đi ngang Thếqua nênlớp anhem. luôn chạy lên tận tầng bốn giả
giấy nháp, góc Lầnnghiêng nàokhuôn emmặt cũngvô cắmcùng cúithanh viếttú láchvà lênđiềm tờtĩnh.
một lần.Tiếc thay em chưa từng ngẩng đầu nhìn anh lấy
minh chính đại Nhưngmà nhưngắm vậynhìn cũngem. tốt, để anh có thể quang
hát "Ám hiệu" Bạnanh họchát Giangtrong Vũđêm Yên,hội emtốt cónghiệp nghekhông? thấy bài
Anh đoán chắc chắn em sẽ chăm chú lắng nghe.
đều cẩn trọng Dẫutỉ saomỉ thìđến emtừng làmchi bấttiết cứmà. chuyện gì cũng
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?