bạnhiểu bìnhlầm." thường, "Lúcanh đókhông anhngờ chỉđiều coiđó côlại ấykhiến nhưem mộtsinh ngườira
kỳ thương tuyệt một sâu đối sự sắc sẽ "Anhtủi đến không khôngthân em. bao lườnguất Xin giờ trướcức lỗi để đượcnào em, em việcnữa từ phải nàyđâu." nay chịu sẽ về thêm gây sau bất tổn anh
anh nữa không?""Giang Vũ Yên, liệu em có thể tiếp tục thích
cũng như cứ đã một như tìm cơn thể Cáiđược thủy ngay ômmột triều tại siếtbến cuồn khoảnh chặtđỗ cuộn khắc vòngbình cuốn này tayyên lấy bản củacho tôi thân anhcuộc vào cuối ấyđời trong cùng tựamình. đó,
tôi và anh Cuốnấy. nhật ký ố vàng nằm ngay phía sau lưng
cólà sâumột nặngxấp Tôi đậm giấy đã sâu mỏng từng đến manh lầm nhường vô tưởng nào, tri rằng, thì vô thứ rốt giác tình cuộc mà yêu cũng thôi. dẫuchỉ
đượcchứng xếprõ chồngràng Lại chất nhất chẳng lên cho ngờ nhau, tình khi nó yêu những lại mà mảnh nghiễm tôi giấy nhiên dành mỏng trở cho manh thành anh. ấyminh
Lâm rồi.Năm tới, tôi lại phải tiếp tục thích Trần Trạch
48.
bốthấp mẹ,thỏm. anh Cáiđứng ngàyngoài dẫncửa Trầnvới Trạchvẻ Lâmmặt vềvô nhàcùng racăng mắtthẳng
chứ. xuyênchẳng làmbao bạngiờ Tôi với biết cứ ánh đến đinh đèn hai ninh sân chữ rằng khấu căng một chói thẳng đại lòa là minh như gì tinh anh cơ thường sẽ
một nhịn có chuyên không chết ngành được anh Anhcó bèn cũng nhìnliên lên phải thấyquan tiếng: cày ýđến "Biết nát cườiVật thế cái trêulý này môn chọcmới thì Vật trongphải." năm lý, mắt xưa chọn tôi, dẫu
tôithầy đãGiang sớmtừ Tôi trình thuở không bày nào nói rõ rồi. choràng anhngọn biếtngành mộtcâu sựchuyện thậtnày rằng,với
tương mộtlý cho lai câucủa ra còn xanhnước một Mà gánh rờn nhà. đứa thầyvác rằng con Giangsứ sau theo khimệnh này đuổi ấycống nhất chuyên chỉhiến định ngành sầmcho hai Vật mặtsự đứa lý, xuốngnghiệp phải để phánVật đẻ
tháitâm thấpđi, thỏmbố Nhìn bất mẹ người an, em đàn tôi chắc ông vội chắn trước vã sẽ mặt lên rất vẫn tiếng thích đang an anh." trongủi: trạng"Yên
sai trật đi Sựđâu thậtđược. đã chứng minh, lời tôi nói chẳng hề
tốt. chặtsau lấynày taynhất Sau anh, định ba khóe phải tuần mắt thay rượu đỏ ông ngà hoe chăm ngà rưng sóc say, rưng cho thầy dặn tôi Giang dò thật nắm anh
chặt lấy tay Vừabố nghetôi, thấyđầu câugật nóilia này,lịa anhnhư lậpgiã tứctỏi. xiết
men ghế đôi say sô ngươi nhuộm pha, đen Khilên cúc láy trởvài áo sâu vềphần trên thẳm, nhà,mông cổ nhưng Trầnlung đã hàng Trạchtan được chân Lâmrã. cởi mày nằm bỏ lại vật vài bị ra chiếc,
"Anh có muốn uống nước không?"
thấyđược anhbao đangphủ Tôi trong bởi cúi trạng một đầu thái tầng chạm say hơi phải khướt sương ánh ngà mờ mắt ngà, ảo. củađôi anh,mắt chỉnhư
tuột tôi vào Anhlòng, khẽcằm mỉmtựa cười,lên giậthõm mạnhcổ cánhtôi. tay tôi, kéo
lâuđàn sau,ông tôivang Cánh nghe lên: taythấy vònggiọng quanói eotrầm tôiđục siếtmuộn rấtphiền chặt,của hồingười
vẫn còn cơ "Bạnhội họcđược Giangở Vũbên Yên,cạnh anhem." không ngờ rằng mình
phúc.""Hôm nay anh rất vui, thực sự vô cùng hạnh
"Còn nữa, anh yêu em, thực sự rất yêu em."
ánh trăng trên Gióđỉnh ngoàiđầu cửacũng sổmờ thổiảo vàomông dịulung. dàng đến lạ,
lâu,những còndòng tôinày Người cặm vào trên cụi cuốn giường nắn nhật đã nót ký chìm từng đã vào chữ ố giấc từng vàng. ngủcâu sayviết từxuống
tớtự biếtti. phản Bạnứng họcđầu Giangtiên Vũkhi Yênthích củamột tuổingười mườichính támlà à,sự
vìbày. luôn lo Cầnsợ phảinhững cókhuyết mộtđiểm dũngcủa khíbản tothân lớnsẽ lắm,bị bởiphơi
mỹđịnh thêmhơn mộtmột Luôn chút, chút. muốntính đợicách đếntốt khihơn bảnmột thânchút, trởcông nênviệc hoànổn
cậu sẽ trở Nếunên cậunhút cứnhát mãichẳng chìmdám đắmmở tronglòng sựyêu tựthương. ti,
mới xứng đáng Thếcó nhưngđược khôngtư phảicách chỉđể cóyêu nhữngthương. người hoàn mỹ
tự ti rũ Tìnhbỏ yêu,bóng hóatối rađể lạihướng chínhvề làphía khoảnhánh khắcsáng. sự
thật dũng cảm Nếunhé. có thể, hãy nhớ phải trở thành một người
Trần Trạch Lâm mười tám tuổi, chào cậu.
gặpmưu gỡ,đồ tấttừ Thực cả lâu. rađều trướclà naydo làmmột gìmình cótớ chuyệnđã tìnhấp cờủ
năm sau này Xintớ hãymới thachợt thứhiểu chora. tớ, mãi đến tận nhiều
câycây ngânngô hạnhđồng Tại hay như sao không thế. nămở xưagiữa cậumột lạithành hỏiphố tớtrồng córợp thíchbóng
rất thích cậu.Thực ra, tớ rất thích cây ngân hạnh, và cũng
lai.Dẫu cho là trong quá khứ, hay ở mãi tương
Ngoại truyện: Góc nhìn của Trần Trạch Lâm
1. Bức thư tình gửi cho em
học Thể dục.Lần đầu tiên anh gặp em là trong một tiết
đông xung quanh Hômồn đóào emnhốn bịnháo quảcả bónglên. rổ đập trúng, đám
của thầy Hiệu "Màytrưởng tiêuGiang đờirồi." rồi, mày đập trúng con gái cưng
ngừng xua tay Anhbảo ngẩngkhông đầusao. nhìn sang, lại chỉ thấy em không
thật thú vị".Lúc đó, trong lòng anh thầm nghĩ: "Cô bạn này
Về sau, anh biết em tên là Giang Vũ Yên.
tích học tập Thìluôn raxuất emsắc chínhtrong làlời côđồn bạnđại gáicủa cómọi thànhngười.
bắt đầu cố Kểý từchú đó,ý chẳngđến biếtthành từtích lúccủa nàoem. anh đã
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?