rằngtrường ngườinày khôngchính Lúc thể là bấy tùy em. giờtiện cácnảy bạnsinh họctà xungniệm quanhnhất đềutrong bảocái
nào.Anh đứng ở bên cạnh trầm mặc không nói lời
bên cạnh em.Bởi vì anh thực sự khát khao muốn được ở
Nhưng lại sợ sẽ làm phiền đến em.
tụt xuống vị Cótrí một36. lần, thứ hạng trong khối của em bị
lút khóc rưng Tốirức hômbên đócạnh anhhồ đãhoa nhìnsen. thấy em đang lén
Anh đã đứng một bên quan sát rất lâu.
một chút.Cuối cùng, anh vẫn muốn tiến tới dỗ dành em
cảm thấy mất Bạnmặt họcđâu. Giang Vũ Yên à, em không cần phải
sắc.Anh chỉ muốn nói với em rằng em rất xuất
Em phải dũng cảm lên một chút nhé.
Anh sắp phải đi tập huấn rồi.
nữa.Gần nửa năm trời sẽ không được gặp lại em
Lần đó, anh đã đắn đo suy nghĩ mãi.
một bức thư.Rốt cuộc cũng thu hết dũng khí viết cho em
sự kỳ vọng.Khoảnh khắc gửi đi, anh đã bắt đầu ôm ấp
tungtìm vởthấy củalời Thế tất hồi nhưng cả âm cái mọi của ngày người em. đitrong trảlớp bàiem tập,mà anhvẫn lậtkhông
Anh thực sự rất thất vọng.
đang hút thuốc Thếcủa nênanh. sau đó em mới bắt gặp dáng vẻ
Thực ra lúc đó anh khá là hoảng loạn.
như anh.Anh sợ em sẽ chán ghét một kẻ hút thuốc
vui.Nhưng em lại cất tiếng hỏi anh vì sao không
đánhngười liềucon nóigái Trong thẳng mình khoảnh vào thích khắc vấn từ ấy, đề, chối anh bảo mất như với rồi. thểem đangrằng giậnanh dỗibị
người khác.Chẳng ngờ em vậy mà lại khuyên anh đi thích
Anh thực sự rất tức giận.
cứnhỉ. suy nghĩ Trongkhông nửabiết nămgiờ đinày tậpem huấnđang đó,làm mộtgì mặtở anhtrường
đừng tiếp tục Mặtthích khácem lạinữa. không ngừng tự nhắc nhở bản thân
một chiếc kẹp Thếtóc nhưnghình cóhoa mộtđào. ngày, anh tình cờ nhìn thấy
thấy nó vô Vừacùng nhìnhợp thấyvới nóem. lần đầu tiên anh đã cảm
hoa đào vô Anhý lạingã nhớnhào đếnvào bónglòng dánganh emngày tayhôm cầmđó. cành
em chỉ là Thôikhông bỏthích đi,anh emmà thìthôi. có lỗi gì cơ chứ,
Còn anh thì vẫn luôn rất thích em.
em đã được Kếttuyển thúcthẳng đợtrồi. tập huấn trở lại trường, nghe nói
Kinh.Vốn dĩ cứ đinh ninh rằng em sẽ lên Bắc
bây giờ.Bạn học Giang Vũ Yên à, anh phải làm sao
nàoem từnữa. nay Ngàyvề tốtsau nghiệpanh đangsẽ từngchẳng chútbao mộtgiờ cậnđược kề,nhìn lẽthấy
Điểm thi nghệ thuật đã có rồi.
Thành tích của anh cũng không tồi.
Em đã nói một câu chúc mừng anh.
Anh tha thứ cho em rồi đấy.
được chung phòng Phânthi chiavới phòngem thirồi. ngẫu nhiên, cuối cùng anh cũng
Lần này em ngồi ngay phía trước anh.
bềnh của em.Anh có thể nhìn thấy mái tóc đuôi ngựa bồng
Anh rất muốn bắt chuyện với em.
nào cả.Nhưng lại chẳng thể tìm ra bất kỳ cái cớ
tẩy của mình Thếđể làhỏi: anh"Có chỉphải đànhcậu vụnglàm vềrơi dùngtẩy chínhkhông?" cục
hệt như một Tronggã khoảnhngốc. khắc ấy, anh thấy mình thực sự giống
váyrỡ màuvà xanhxinh Lễ lục, đẹp. trưởngđứng thànhdưới ngàyánh hômnắng đótrông emem diệnvô mộtcùng chiếcrạng
đã để ý Hômtới đóem. có rất nhiều nam sinh trong lớp anh
Anh tức điên lên được.
đồ xấu xa Liềnđen cảnhtối cáođó bọnđi. họ bớt dập tắt những ý
Ngày khám sức khỏe, em đứng ngay phía sau anh.
Anh rất muốn trêu đùa em một chút.
đập loạn nhịp Lúcliên emhồi. đỏ mặt nhìn anh lại khiến tim anh
tìm em xin Hômchụp chụpchung ảnhmột kỷtấm yếu,ảnh. vốn dĩ anh đã định
Nhưng lại sợ em sẽ cảm thấy đường đột.
cơ hội này.Thật may quá, thầy giáo Toán đã trao cho anh
Bức ảnh đó anh đã ngắm nghía rất lâu.
thực sự rất Bạnđáng họcyêu. Giang Vũ Yên à, lúc em cười trông
rất lâu trong Ngàykhuôn thiviên đạitrường. học kết thúc, anh đã đứng đợi
khao khát muốn Bạnđược họcgặp Gianglại Vũem Yênthêm à,một anhlần thựcnữa. sự rất
hội này.Thật may mắn, ông trời đã trao cho anh cơ
thấy bóng lưng Khoảnhcủa khắcem. em bước lên xe buýt, anh đã nhìn
chuyến xe buýt Ngàytrong hômsự đótĩnh emlặng vàtrầm anhmặc. cùng ngồi trên một
lần khác ngước Anhmắt ngồinhìn ngayem. phía sau em, hết lần này đến
em rồi.Lần này thực sự phải nói lời tạm biệt với
em có thích Bạncây họcngân Gianghạnh Vũhay Yênkhông? à, anh đã từng hỏi
cây ngân hạnh, Thựcvà racũng điềurất anhthích muốnem. nói là, anh rất thích
em chỉ có Bứcvỏn thưvẹn được119 kẹpchữ. trong vở bài tập Toán của
viết dành tặng Vàem. đây, mới thực sự là bức thư tình anh
2. Về những năm tháng của anh
Tốt nghiệp xong, anh đã lên Bắc Kinh.
rất đỗi trọn Cuộcvẹn. sống đại học vô cùng phong phú và cũng
bộ.Anh đã tham gia rất nhiều hoạt động câu lạc
nhạc ngay trong Nhấttrường. thời hứng thú nên đã thành lập một ban
thi1. thoảng anh Nhữnglại thángnhớ ngàyvề trôiquãng quathời tĩnhgian lặnghọc nhưở nướctrường chảy,số
từng lướt qua Nhớnhau vềvào nhữngnhững hànhnăm langtháng nơiấy. anh và em đã
tập thể dục Nhớgiữa vềgiờ. dáng vẻ nghiêm túc của em trong lúc
kết thúc vào Câumùa chuyệnhạ. về em bắt đầu từ mùa thu, và
naytận vềmây sauxanh. Bạnmột họctiếng Giangvang Vũdội, Yêntương à,lai anhrạng chúcrỡ em,sải từbước
có thể lãng Anhquên vữngem. tin rằng, rồi sẽ có một ngày anh
đámgiống đôngem chenđến Cho chúc lạ đến anh kỳ. mộtđã lầnnhìn ởthấy trướcmột cổnggóc trường,nghiêng xuyênkhuôn quamặt
để tìm kiếm Anhem. hoảng hốt vội vã muốn lao qua đám đông
ấy đã sớm Chớptan mắtbiến mộtvào cái,hư lạikhông. phát hiện ra bóng hình
cuối cùng đành Anhtự đứnggiễu chôncười chânmột tạitiếng. chỗ ngơ ngẩn rất lâu,
phải là Nam AnhThành. suýt chút nữa đã quên mất rằng đây không
thành phố của Thựcem. ra anh đã từng lén lút đặt chân đến
Mùa đông ở đó lạnh buốt giá.
ởgiá miềnrét Nammùa Bạn như đông học em như Giang liệu thế Vũ có này Yên thể không. à,chống mộtchọi ngườinổi lớnvới lêncái
kỳ chênh lệch.Nghe nói tỷ lệ nam nữ ở trường em cực
vậy chắc hẳn Bạnsẽ họccó Giangngười Vũđem Yênlòng à,thương emmến đángem yêuthôi. như
Anh đã rất ít khi quay trở lại Nam Thành.
giờ được nhìn Kểthấy từem sauthêm khilần tốtnào nghiệp,nữa. anh cũng chẳng bao
rằnghơn. cả em Tuyvà nhiên,anh anhđều vẫnsẽ luôntrở kiênthành địnhnhững mộtngười niềmxuất tinsắc
đầu có chút Saudanh này,tiếng. ban nhạc do anh dẫn dắt cũng bắt
thấy anh không Anhnhỉ? vẫn thường hay nghĩ, liệu em có thể nhìn
bỏ môn Vật Vềlý sau,rồi. anh nghe người ta kể em đã từ
liệu có còn Bạnlén họclút Giangkhóc Vũthầm Yêngiấu à,giếm emthầy củaGiang hiệnnữa tạikhông?
nào có được Tấtcâu cảtrả nhữnglời. câu hỏi này anh đều chẳng tài
kiếp này theo Nhưngđúng anhcái nguyệncách chúcmà emem cómong thểmuốn. sống trọn vẹn
Tốt nghiệp xong anh vẫn chọn ở lại Bắc Kinh.
trong giới giải Anhtrí. bắt đầu bộc lộ tài năng và tỏa sáng
không ngơi nghỉ.Anh bắt đầu có lịch trình chạy show dày đặc
học lên thạc Nghesĩ. nói sau đó em đã đến Thượng Hải để
Lại nghe nói sau đó em đã sang tận London.
Xuân qua thu tới, tháng ngày thoi đưa.
anh chẳng còn Bạnnhớ họcđến Giangem Vũnữa. Yên à, đã lâu lắm rồi
thành phố.Những năm qua anh đã đặt chân đến rất nhiều
Nam Thành.Nhưng lại hiếm có thời gian để quay trở về
chức một buổi Trongconcert nămtại này,Nam rốtThành. cuộc anh cũng có thể tổ
đồngnhững vẫncành giốnglá Nam hệt xum Thành như xuê vẫn năm rậm vẹn nào, rạp. nguyênvẫn nhưtiếp cũ,tục đạiđan lộdệt ngônên
Anh chợt nhớ đến.
được mười năm Chớpròng mắtrã. thời cấp ba của anh đã trôi qua
rất nhiều bài Nhữngca. năm tháng qua anh đã cất giọng hát lên
nay.Nhưng ngay khoảnh khắc đứng trên sân khấu ngày hôm
cóbiểu xuấtdiễn hiệncủa Anh dưới anh lại hàng hay cố ghế không. chấpkhán hoàigiả niệmkia khôngđể biếtlắng liệunghe embuổi
Dẫu không có thì cũng chẳng sao cả.
Lâm của tuổi Xinmười đượctám. gửi tặng bài hát này cho Trần Trạch
viễn cảnh em Chàngsẽ traiđến củatham nămdự ấybuổi đãhòa từngnhạc ảocủa mộngcậu vềấy.
cậutừ vềchối trườnggiúp "Trạch tham cậu Lâm, gia không?" giáolễ viênkỷ chủniệm nhiệmthành hồilập, cấpcó bacần mờitôi
suy tư của Ngườianh. đại diện đẩy cửa bước vào, cắt ngang dòng
trình mới phải "Haychạy..." là từ chối nhé? Chúng ta vẫn còn lịch
quenlại thuộcnhớ bênvề Anh ngoài những phóng cửa năm tầm sổ, tháng mắt trong xa ngắm thoáng xăm nhìn chốc ấy. khungmơ cảnhhồ đườnghoảng phốhốt
đâu."Cuối cùng, anh lắc lắc đầu: "Không cần từ chối
mới thực sự Vàđược lầnbắt này,đầu. câu chuyện giữa anh và cô ấy
(Hoàn)
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?