mắt đã thấm Khiướt choàngđẫm tỉnhcả giấc,mảng tôigối. mới phát hiện ra nước
củabuộc tuổitóc mườiđuôi Còn tám ngựa lần đang gọn này, khoác gàng. tôitrên lạimình mơbộ thấyđồng Giangphục Vũhọc Yênsinh,
côđang ấy,lấp nhữnglánh Ánh sợi tỏa nắng lông sáng. chantơ hòamịn hắtmàng lêntrên gócmá nghiêngcứ khuônnhư mặtthể
"Lần này, mình Côchúc ấycậu mỉmđược cườitoại rạngnguyện rỡước nóimơ." với tôi rằng:
46.
hoànnhất tấttrở lịchvề Đúng trình Nam vào công Thành. ngàyviệc Giaođã thừa,vội Trầnvã Trạchbắt Lâmchuyến saubay khisớm
trên con đường Tôitrồng vàrợp cậubóng ấycây kềngô vaiđồng. sát cánh tản bộ
đầu,chớp cảnháy mộtđều Ánh thành bị trăng phố thu huyền ngập gọn ảo chìm dưới mờ trong chân ảo ánh tôi chiếu đèn và rọi neon cậu trên lấp ấy. đỉnhlánh
vàoước đôinăm ngươimới Tôi đen của nghiêng láy cậu đầu sâu trong nhìn thẳm năm cậu của tới ấy, cậu: là ánh "Trần gì mắt Trạch vậy?" vaLâm, thẳngđiều
ánhdàng mắtquyến cậuluyến. Khóehướng môivề cậuphía ấytôi khẽchan congchứa lênđong mộtđầy nụsự cười,dịu
cấtxa lời:vời "Nămcả, Hồi tới tôi lâu tôi chỉ sau, chẳng mong tôi cần sao nghe điều cậu thấy ước cũng cậu nguyện sẽ ấy gì thích chậm cao tôi." rãisang
lại nhìn thấy Trongbóng phútdáng chốcTrần mơTrạch hồLâm hoảngcủa hốt,độ tôimười dườngtám. như
lặngbầu ởtrời nơithu, Cậu đó, xa ấy cứ cách diện như mà bộ thể lại đồng một lạnh phục vì lẽo học sao vô sinh le chừng. đứnglói tĩnhgiữa
cósáng làmđang cáchtỏa Tôi nào ra cố cũng bao gắng chẳng quanh vươn tài người tay nào cậu ra, nắm ấy. nhưngbắt dườngnổi nhưluồng dẫuánh
cậu. ngaytư bêntình cạnhcảm Còn tôi, chân cậu tôi thành ấy đã giấu của có kín hiện thể tận tại nhìn sâu đang thấu dưới đứng được đáy sừng những mắt sững tâm
"Chúc mừng năm Lầnmới này,nhé, tôiTrần mỉmTrạch cườiLâm." rạng rỡ nhìn cậu ấy:
nàycậu cuốiấy. cùng Rấtcũng nhiềucó nămthể vềđược sau,chính câumiệng chúctôi mừngnói nămra mớivới
cuốnxoay nhậtquanh kýmột "Trần rất người Trạch dày, duy Lâm, từng nhất." thờicâu cấptừng bachữ tớtrong từngđó viếtđều mộtchỉ
"Cậu... có muốn xem thử không?"
ngay sau đó Cậuliền ấygật trướcđầu tiênđồng làý. thoáng sững sờ ngạc nhiên,
Hai giờ hai mươi lăm phút rạng sáng.
nhữngtrước. trang nhật Tôiký vàđược cậuviết ấyvào cuốithời cùngcấp cũngba lậtmười giởnăm xongvề
chút dư âm Vốncủa dĩcuộc bansống đầucấp chỉba. là muốn ghi chép lại
ức về mối Chẳngtình ngờthầm saukín cùngthời lạicắp biếnsách thànhđến nhữngtrường. dòng hồi
là một cuốn Khôngsách thểquá khôngđỗi thừavội nhậnvã rằngvà thanhchóng xuânvánh. thực sự
câutừ nói,kiếp thíchtrước Ngay anh vậy. khoảnhcứ khắcnhư nàythể tôilà bỗngcâu nhiênchuyện lĩnhđã hộixảy đượcra
lúchoe, thậtgiọng lâu,nói Cậu đôi khàn ấy mắt đặc ngây chẳng nghẹn ngốc biết ngào đứng từ cất chôn khi tiếng: chânnào tạiđã chỗsớm mộtđỏ
mới biết được "Xinnhững lỗichuyện em,này." anh vậy mà đến tận bây giờ
nhạyphải bénbỏ hơnlỡ "Giang một nhau Vũ chút, như Yên, liệu vậy giả rằng không?" nhưnhững nămnăm đóqua anhchúng tinhta ýcó
việcthôi." thích em "Anhchỉ cứlà ngỡtình rằng,cảm anhđơn vẫnphương luôntừ đinhphía ninhanh rằngmà
"Xin lỗi, anh xin lỗi."
tôi cúi hơi cảm gầm thở thấy mặt của Tôian âm cậu lắctâm thầm ấy đầu,vững rơi bao vươndạ nước trọn tayđến mắt chiếm ômlạ vào cứ, chầmkỳ. lòng, nhưng lấy cả lại người người khiến đang bị
củakỹ lúccàng. bấy Tôigiờ khôngđã hềgiấu oángiếm tráchphần cậutình ấy,cảm bởinày vìquá tôiđỗi
cũngmặt đãngoài từngcòn Tôi có e. chỉnhững làtháng khôngngày ngờcả tới,hai thìtình ratrong chúngnhư tôiđã
thích anh, nhưng "Trầnem Trạchlại Lâm,chẳng thờidám gianđể đócho emanh thựcphát sựhiện rấtra."
giả ngại anh, vờ ngùng, nhưng như khóe mỗi "Emchẳng mắt khi làhề đã chạm mộtđể từng mặt đứatâm." ngàn anh vừa vạn thì tự lần lại ti lén luôn lại lút cố vừa dõi tình hay theo
anhmột kếtchiếc thúckẹp "Chẳng kỳ tóc biết thi hình anh năng hoa có khiếu đào." còntrở nhớvề hayđã khôngtặng cáicho ngàyem
"Em thực sự rất thích chiếc kẹp tóc đó."
cho khổ kéo em hay ra sức chênh ngắm "Trongmạnh vênh nghía, mỗivà lạc cứ khoảnhlòng lối, như khắcdũng em thể emcảm luôn nó cảmvậy." lấy có thấy nó thể buồn từ ban bã trong phát đau ngăn
Mạnhem." Thư cũng "Thếcài nhưngmột sauchiếc nàykẹp emtóc lạigiống nhìnhệt thấyvới trênchiếc tóccủa
anhtưởng bịngười ngườianh "Lần mình thích ở thích là hồ từ Mạnh hoa chối Thư sen mất cơ." anhrồi, bảolúc vớiđó emem rằngcứ
mít khóc lóc "Ngàythảm hômthiết đócho emđến đãtận lénđêm lútkhuya trùmtĩnh chănmịch." kín
với lòng mình "Kểrằng từem sausẽ ngàykhông hômbao đó,giờ emthích đãanh thềnữa." độc
vẫnthời cứgian tiếprất "Thế tục dài nhưng lén rất Trần lút dài." Trạchâm Lâmthầm à,thích sauanh đótrong emmột lạikhoảng
……
em hoe,như "Chiếc thôi, giọngvậy." kẹp anh nói tóc Khóekhông hơi đó mắthề khàn anh ngườibiết đục chỉ đànMạnh mang tặng ôngThư theo duy trướccũng sự nhất mặtcó run cho vẫnmột rẩy một cònchiếc nghẹn m
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?