mỉm cười.Ngắm nhìn bóng lưng của cậu ấy, tôi bất giác
cậuthế, ấytrông ngoảnhtôi Dường đầu buồn như lại cười nhận dang lắm ra rộng à?" việchai tôitay đangnhìn cườitôi trộmhỏi: mình,"Sao
cơ cảm hôm mà." thấyqua cócậu Tôi chút vẫn lắc không còn lắc chân đang đầu, thực xuất thành cho hiện thật lắm, trên đáp: rõ màn "Chỉ ràng hình là mới lớn tớ ngày
một ánhxương từ chút nhìnbằng tính không, vềthịt đến Cậu để phía đang lạ: ấy xem tôi, tồn "Vậy khẽ xem giọng tại cô cười, tớ nói hay giáo đôi có bỗng không?" Giang conphải chốc có ngươilà trở muốn đenngười nên thử láythật trầm sờ hướngbằng ấm
có thể đến "Đúngnghiệm lúcthu dạothành gầnquả đâyđấy." tớ có tập gym, cậu
sâubất thẳmgiác đongnóng Tôi đầy bừng ngẩng thâm lên phắt ý bần đầu của bật. lên,cậu vaấy, thẳnghai vàobên ánhtai mắtcũng
nhé."nhìn Tôicậu bốiấy "Có rối nữa. cầnlảng rửasang rauchuyện không?khác, Đểchẳng tớdám giúpngẩng mộtđầu taylên
bậtnhư cườihồi thànhxưa Một tiếng: thế lúc "Giang nhỉ." lâuVũ sau,Yên, tôisao nghecậu thấyvẫn cậucứ ấyy khẽhệt
45.
móntôi canhkhông hộigiấu Một tụ nổi tiếng đầy sự đồng đủ kinh hồ cả ngạc sau, sắc cảm nhìn hương thán. bavị móntrên mặnbàn mộtăn,
nấu ăn thật.Tôi thật sự không ngờ Trần Trạch Lâm lại biết
trongnghề mắtnấu tôi,nướng Cậu bèn của ấy tiện tớ dường tay cũng như xoa không cũng xoa tồi nhìn đầu chứ ra tôi: hả?" sự"Thế ngỡnào, ngàngtay
bátlàm vatôn chạmlên Trong vào sự lúc nhau tĩnh dùng vang lặng bữa, lên của âm rõ căn thanh mồn phòng. láchmột, cáchdường củanhư đũacàng
im lặng ngượng Haingùng. chúng tôi lại một lần nữa chìm vào sự
"Tớ..."
"Cậu..."
một lúc.Giọng nói của cả hai gần như cất lên cùng
"Cái anh chàng Lâm Viễn đó là gì của cậu?"
"Là đối tượng xem mắt."
thấyđịnh cógiấu chútgiếm. Dướingượng ánhngùng mắtkhó soihiểu, xétnhưng củatôi cậukhông ấy,hề tôicó cảmý
bận lên, qua rộn hờ ai ấy hững bảo Cậunhỉ? ừ với ấyChẳng một tôi vừalẽ tiếng, là ngheanh tiện hôm thấyta đà nay vậy,cũng buông không chânhọc lại có màyVật một việc khẽlý câu: gì nhướngsao?" "Hôm
lâu: "Sao cậu Tôilại hơibiết?" hé miệng, ngẩn người ra mất một lúc
"Đoán bừa thôi."
……
lúc rồi không Trầnnói Trạchthêm Lâmlời khoanhnào taynữa. trước ngực trầm mặc một
môi phụng phịu."Sao cậu lại đột nhiên im lặng thế?" Tôi bĩu
học tay giọng: Vật chống "Tôi lý cằm, vừa Cậuthì ánh mới ấycó mắt đang đặtcòn dán nghĩ đôikịp chặt xem đũanữa lên bây trongkhông?" người giờ tay tôi, tôi xuống, lơ bắt dùng đễnh đầu một cất
chằmmột chằmngụm cậucho Tôi ấy, đỡ nhất đôi căng thời tay thẳng. sữngrun sờrẩy kinhbưng ngạc,cốc đờnước đẫnlên nhìnuống
trìu mến vang Mộtlên lúcbên lâutai. sau, một giọng nói lưu luyến đầy
tôi một chút "Côkhông?" giáo Giang à, cậu có muốn cân nhắc đến
nhưng tôi thực "Mặcsự dùrất tôithích biếtcậu." có thể cậu sẽ không tin,
điện vui vì thoại sướng tôi cho biết muốn "Khoảnhcậu bao thu khắclà nhiêu, hút đượcbởi tôi sự kếtvì gửi chú bạntôi tin ý WeChatvô nhắn của vớicùng cho cậu, cậunhớ cậu tôi tôicậu." là gọi đã bởi
phải là đi "Cònngang nữa,qua, hômmà naylà tôibởi đếnvì đâytôi hoànmuốn toàngặp khôngcậu."
bày củacuộc bảo dưới mình,sống vệ ánh saubình cậu "Tôi đèn khi thường thật hiểu sân chúng như tốt, rõ khấu, ta bao tuyệt tính cậu ở người đối chất vẫn bên khác." không đặccó nhau, để thùthể tôi cậu trongtrải nhất bị nghềqua định phơi nghiệpmột sẽ
bước bước ra nữa một có rồi." màngười "Vốn tiến đã dĩ tới, nhanh tôi thế chân định nhưng hơn cứ hôm tôi từ nay không từ tôi chỉ từng lại là bước phát một từng hiện
quatránh đềuđể làxảy "Những giả ra tin cả, những đồn từ chuyện tình nay tương ái về tự." vềsau tôitôi suốtnhất baođịnh nămsẽ
với cậu nữa.""Giang Vũ Yên, lần này tôi không muốn làm bạn
thích lời ngửa, cậu cho chỉ mà tôi muốn "Cậuthôi." ngay nói không đâu, cho cần bởi cậu phải vì biết vội hiện một vã tại sự đưa tôi thật ra đang rằng câu lật tôi trả bài
nhưnglàm cậubạn phảivới "Sau luôn cậu." này,ghi cậunhớ vẫnrằng, cótôi thểtuyệt gọiđối tôikhông làchỉ bạn,muốn
hybên vọngcạnh cậuche "Vào có chở thời thể cho điểm trao cậu." cậucho cầntôi mộtmột ngườicơ bạnhội trai,được tôiở
như xoa ấy vậy đầu năm hả?" tôi:trôi Cậu "Và qua ấy điều rồi khựng cuối tại lại cùng, sao một cô cậu nhịp, giáo vẫn vươn Giang cứ tay à, đáng ra đã yêu xoa ngần
cách nhau nửa Thứcchiếc ănbàn, trêntôi bànvà đãcậu nguộiấy ngắtbốn từmắt thuởnhìn nào,nhau.
bóngphương. của chính Tôimình thậmphản chíchiếu còntrong cóđôi thểmắt nhìnđen thấythẳm rõcủa hìnhđối
vạn vật xung Khôngquanh gianđều chìmbị trongai sựđó tĩnhnhấn lặng,nút cứtạm nhưdừng thểvậy.
một nhịp đập Thậmnơi chí,con tôitim cònmình. có thể nghe thấy rõ mồn
đã mơ mơ Tôimàng đãmàng chẳngnói cònnhững nhớgì rõvới ngàyTrần hômTrạch đóLâm mìnhnữa.
gương mặt tôi Chỉvẫn biếtcứ rằngđỏ chobừng đếnbừng tậnnung nửanấu. đêm tĩnh mịch,
đứngcùng ngoàivới hànhcậu Năm lang ấy mười gọi hay tám lớn không. tuổi,tên tôitôi, từnghỏi mơtôi thấycó cậumuốn ấyđi
lại nhìn thấy Thếbóng nhưngdáng khoảnhcủa khắcMạnh tôiThư vươnxuất tayhiện raở đónđó. lấy,
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?