Chương 3:
vớitrên khớpcổ. xương Lúcrõ tôiràng đangđang nhìntừ đếntừ ngẩncài ngơ,từng mộtchiếc đôicúc tayáo
Tôi rầu rĩ nhìn anh.
Cũng đâu cần phải đề phòng tôi đến mức này.
tươi nuốt sống” Tôianh đâungay đếntrong nỗibệnh dãviện tínhchứ? bộc phát mà “ăn
Mặc dù… tôi đã thèm thuồng anh nhiều năm rồi.
em nhìn, cưới Tôinhau hừrồi nhẹ:chẳng "Bâyphải giờcũng anhbị càiem áocởi khôngra choà?”
Đầu ngón tay Kỳ Kinh Ngôn khựng lại.
thởđã ra:học "Ônđược Anh Chức thứ nhìn Tiếu, gì tôi, mấy vậy hít năm hả?” sâuở mộtnước hơingoài, rồirốt chậmcuộc rãiem
trong Anhđược đến thế emnuông chín hệ ruộtchiều người, Tôi này. thịt từ mà của Lúc lẫn nhỏ tôi ngày nào anh nên lại trước cũng em có là có được họ chút cô chút bảo trong tính con kiêu bọc nhà khí. gái ngạo,kỹ cộng duy ngangcàng, lại nhất tàng.lại phải
rất dễ đỏ Thếmặt, nhưng,rất ởngoan trướcngoãn, mặtkhác Kỳxa Kinhso Ngôn,với tôihiện lạitại.
gửi thời khóa "Họcbiểu đượccho rấtanh nhiềuxem thứ,nhé?" nếu anh muốn biết, em
Tôi chơi chữ trêu chọc Kỳ Kinh Ngôn.
tôi mà dồn Anhánh liếcmắt tôivà mộttâm cái,trí khôngvào thèmmàn đểhình ýmáy đếntính.
anh chỉ ăn Tôivài gọtmiếng chútrồi tráithôi. cây đưa cho Kỳ Kinh Ngôn,
tháicho dương.anh Thấynhé?" Anhvậy, gậptôi chiếclập laptoptức lại,xung mệtphong: mỏi"Để xoaem xoaxoa huyệtbóp
bắt lấy.Cánh tay vừa vươn ra đã bị Kỳ Kinh Ngôn
Anh nhìn tôi, sắc mặt hơi trầm xuống.
Tôi hỏi anh: "Sao thế?"
giúp tôi ly Anhđồ độtuống ngộtđi." nói một câu: "Em xuống lầu mua
"Đồ uống gì?"
"...Cà phê."
Tôi hơi ngạc nhiên: "Cà phê á?"
chỉ thích uống Trướctrà giờthôi anhmà. đâu có thích uống cà phê, anh
định: "Đúng, cà Trướcphê." sự thắc mắc của tôi, Kỳ Kinh Ngôn khẳng
Tôi cũng không nghĩ nhiều.
cũng là chuyện Nămbình nămthường. không gặp, thói quen có chút thay đổi
lầu.Tôi đứng dậy bước ra khỏi phòng bệnh, đi xuống
phanh gấp.Vừa bước ra khỏi thang máy, tôi đã vội vàng
Quên mang điện thoại rồi.
Hết cách, tôi đành phải quay lại phòng bệnh.
của Kỳ Kinh LúcNgôn quayđã lại,được tôikéo thấykín. rèm che quanh giường bệnh
Tim tôi thắt lại.
này chỉ có Sợsự cólo chuyệnâu gìvà xảysốt ra,ruột. trong đầu tôi lúc
tấm rèm che.Tôi vội vã lao vào trong, lập tức kéo phăng
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi cứng đờ.
chốc lát.Đồng tử co rụt lại, não bộ trống rỗng trong
Tôi đứng ngây ra đó, không kịp phản ứng.
nước bồn cầu.Trong nhà vệ sinh lúc này vọng ra tiếng xả
Ngôn.nhạy Đôicảm, bàntay Ánh tay kia mắt thon thì tôi dài cầm dán ấy, khăn chặt một ướt vào tay để tay đang lau của cầm chùi. Kỳlấy Kinhnơi
cứng.Ngay khoảnh khắc tôi xông vào, mọi thứ như đông
xúc.Kỳ Kinh Ngôn nhắm mắt lại, cố kìm nén cảm
Yết hầu anh chuyển động, khẽ quát: "Ra ngoài."
giận.Giọng điệu vừa kiềm chế, vừa mang theo chút tức
túng xoay người Tôichạy nhưra bừngngoài. tỉnh khỏi cơn mơ, hoảng hốt lúng
Lúc quay người đi, tâm trí tôi rối bời.
trào dâng nhiều Saunỗi thoángâu ngượnglo ngùnghơn. ngắn ngủi, trong lòng tôi lại
cókhiến làmanh tổncảm Lo thương thấy lắng lòng khó không tự xử biết trọng không. việccủa mìnhKỳ vôKinh tìnhNgôn bắtkhông, gặpcó
Tôi tự trách mình quá lỗ mãng.
bầura khônglại khí,là: Tôi nhưng "Cái cố sau đó... nghĩ một lớn xem hồi thật." nênđấu nóitranh gìtư đểtưởng, làmcâu dịuthốt
Phòng bệnh chìm vào sự im lặng chết chóc.
người bộp lạnh khác bộp lùng rồi vào của Ngaynên miệng Kỳ lúcmới mình, Kinh tôiso thì Ngôn: đangsánh sau "Sao xấuđược tấm nào, hổà?” rèm em và vọng từng bực ra nhìn bội giọng của vỗ nói
Tôi sững người.
Của người khác á? Oan quá đi mất!
Tôi vội vàng thanh minh: "Em không có!"
thấynày heochứ! chạy Tuymà, chưaít từngnhiều ăncũng thịtcó heochút nhưngkhái cũngniệm đãvề từngmảng
ởanh bênthôi trongđấy!" Tôinói xoayvọng ngườivào: lại,"Em hướngchỉ vềmới phíanhìn Kỳcủa Kinhmột Ngônmình
Phòng bệnh lại một lần nữa rơi vào khoảng lặng.
kỳlàm quặc,gì tựchứ? Tôidưng chợttranh nhậncãi ravấn chủđề đềnày nàyvới càngKỳ nóiKinh càngNgôn
"Cô Ôn?"
phá tan bầu Giọngkhông ngườikhí hộngượng lýngùng. bước ra từ nhà vệ sinh
Ngôn đã mặc Đợilại đếnquần khiáo rèmchỉnh chetề. được kéo ra, Kỳ Kinh
Anh liếc tôi một cái đầy ẩn ý.
Tôi lại không có mặt mũi nào nhìn anh.
điệnrồi thoại,nhanh bỏchóng Tôi lại chạy bước một đi. nhanhcâu: đến“Em chiếcđi tủmua đầucà giườngphê cầmcho lấyanh.”
5.
tình cờ nhìn Mộtthấy ngàyĐường trướcHuyên khiở Kỳbệnh Kinhviện. Ngôn xuất viện, tôi
tôi mới phản Khiứng côlại. ta đi lướt qua tôi, vài giây sau
lẽ là không Cônhận tara dườngtôi. như không nhìn thấy tôi, hoặc có
năm năm trước.Cảm xúc của tôi bất chợt bị kéo ngược về
Kỳ Kinh Ngôn lớn hơn tôi ba tuổi.
anh đang học.Lúc thi đại học, tôi từng muốn thi vào trường
vọngĐường vớiHuyên. Kỳ NhưngKinh chỉNgôn, baanh ngàyđã saucông khikhai tôimối chiaquan sẻhệ nguyệnvới
Huyên mà sa Tâmsút. trạng của tôi vì sự xuất hiện của Đường
củaxảy Kỳra. Kinh ThuNgôn, lạitôi dòngvẫn hồitỏ ức,ra khinhư bướckhông vàocó phòngchuyện bệnhgì
Trong phòng bệnh có thêm một giỏ trái cây.
Tôi thuận miệng hỏi: "Ai đến vậy?"
người không quan Kỳtrọng.” Kinh Ngôn hờ hững đáp: "Cấp dưới cũ, một
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?