Nghe vậy, tôi hơi cau mày.
Kỳ Kinh Ngôn lừa tôi.
mang đến, vậy Giỏmà tráianh câylại đónói rõlà ràngcấp làdưới. do Đường Huyên
giọng rầu rĩ: Trong"Kỳ lòngKinh cảmNgôn." thấy hơi bực bội, tôi bước tới,
"Hửm?"
thoại.Anh không ngẩng đầu lên, mắt vẫn dán vào điện
cái cũng không "Chúngquá tađáng sắpnhỉ?" kết hôn rồi, em hôn anh một
"Cái gì?"
chóng hôn lên Kỳmá Kinhanh. Ngôn vừa ngẩng đầu lên, tôi đã nhanh
nên chỉ chạm Tôiđược vốnvào địnhmá. hôn môi, nhưng anh né nhanh quá
đây là bệnh Kỳviện Kinhđấy." Ngôn tức đến đỏ mặt: "Ôn Chức Tiếu,
thấymình đâu?cơ Màmà, Tôi thấy quang cười thì minh như đã chính một sao, đại." kẻem vôhôn lại:chồng "Cósắp aicưới nhìncủa
…
nhàdo họmẹ Kỳ,anh Sau mà để khi chuyển lại. xuấtđến viện,sống Kỳtại Kinhcăn Ngônbiệt khôngthự quayven vềsông
sửabằng sangxe vàlăn. Trướcthiết khikế anhlại dọnđể vào,phù cănhợp biệtvới thựviệc đãsinh đượchoạt
về.Ban ngày tôi sẽ đến thăm anh, chiều tối lại
24/24,trai nhưngcủa đừngtôi Mặc nói còn dù là phản tôi Kỳ đối rất Kinh dữ muốn Ngôn dội kề không hơn. cậnđồng chămý, sóccác anhanh
nhà, anh sẽ Anhđích cảthân cảnhđến cáođón tôi:em." "Tám giờ mà chưa về
cần lo cho Tôiem cườiđâu, gượng:em "Anhtự à,về anhđược bậnmà.” như vậy, không
thì trong nhà Anhvẫn cảcòn mỉmnhững cườingười hiềnkhác hòa:rảnh "Khôngrỗi sao,mà." anh bận
tốt."Trước mặt anh, tôi ngoan ngoãn cười: "Anh trai thật
không ra nước Nhưngmắt. vừa quay lưng đi, tôi chỉ muốn khóc mà
muộn.Có quá nhiều anh trai cũng là một nỗi phiền
tôi khoảng bốn Cănmươi biệtlăm thựphút Kỳlái Kinhxe. Ngôn đang ở cách nhà
mình lái xe.Tôi đã có bằng lái từ lâu, có thể tự
tôi ra vào Ngườirất làmthoải trongmái. biệt thự đều biết mặt tôi, nên
làđưa vừaanh trêura Dạo chọc, sân gần tán vườn đây, tỉnh dạo sở Kỳ mát thích Kinh mỗi lớn Ngôn, ngày. nhấtvừa củađẩy tôixe chínhlăn
cũng đến như Thếtôi nhưng,lại mộtvắng ngườimặt khôngsuốt quảnhai mưangày nắng,nay. ngày nào
gọi video cho Haibạn ngàythân. trước, ở nhà Kỳ Kinh Ngôn, tôi có
đấy." Tiếu,như cậuvậy đúngrồi Bạn là mà thân đồ cậu tỏ mù vẫn vẻ quáng không đau vì buông lòng tình! được, nhức Chân cậu óc: anh giỏi "Ôn ta thật Chức đã
Kinhkhông Ngôn.thành Tớvấn Tôi có đề.” cườitiền, đáp:nuôi "Nhưnganh tớấy, thậtchăm sựsóc rấtanh thíchấy Kỳđều
hônvợ vớichồng anhcậu Bạn ta tính thân: à? giải "Không Vậy quyết phải sau thế chứ, khi nào?" cậucưới, thậtchuyện sựchăn muốngối kếtcủa
luôn không kiêng Chịdè, emnghĩ bạngì thânnói nóinấy. chuyện với nhau trước giờ
từ gì đã nhỏ khó xem đã đâu. qua Tôirất Thứ rồi. buộttốt.” nhất, Thứ miệng thể hai, nói: chất kỹ "Không của năng sao anh cưỡi cả, ấy ngựa chuyện rất của này tốt, tớ có tớ
động:đỏ “Ônmặt Chứcluôn Bạn Tiếu, à?” thânbây bịgiờ phátcậu ngônnói củamấy tôilời làmnày chomà chấnkhông
khôngmới chútchịu kiêngchào Tôi dè, tạm vẫn mãi biệt. thảncho nhiênđến buônkhi dưađiện lêthoại vớisắp bạnsập thânnguồn
đứng hình.Vừa tắt video, tôi vô tình quay đầu lại thì
giờ lại xuất Kỳhiện Kinhngoài Ngôn,sân. người đáng lẽ phải ở trong nhà,
những lời ngông Nghĩcuồng lạisỗ thì,sàng chắccủa hẳntôi anhvới đãbạn nghethân thấylúc hếtnãy.
lúng túng đẩy Thưgọng kýkính, Lâmchỉ đứngbiết phíacười sau,trừ. tay đẩy xe lăn,
mức tôi không Còndám Kỳđối Kinhdiện Ngôn,với anhánh nhìnmắt tôicủa chằmanh. chằm đến
chạy đi.Mặt tôi đỏ bừng, sau đó ba chân bốn cẳng
6.
lực của Kỳ HômKinh nayNgôn lúc- đến,Thư tôiký chạmLâm. mặt cánh tay đắc
không mấy nổi Anhbật ấynhưng làkhí mộtchất ngườilại đànvô ôngcùng cóôn vẻhòa. ngoài
đầu đáp lại Thấyrồi tôi,đi anhthẳng ấylên mỉmlầu. cười chào hỏi. Tôi gật
"Cô Ôn."
gọi tôi lại.Thư ký Lâm đã đi được vài bước, bỗng nhiên
Tôi quay đầu, lộ vẻ thắc mắc nhìn anh ấy.
ông chủ không Thưtốt, kýhay Lâmlà nhắccô nhở:đợi "Hômmột naylát tâmrồi trạnghãy củalên.”
biết rồi."Nghe vậy, tôi hơi sững người, rồi gật đầu: "Tôi
Thư ký Lâm quay người rời đi.
vẻ đăm chiêu.Tôi đứng đó, ngẩng đầu nhìn lên tầng hai với
lầu hai.Do dự vài giây, tôi vẫn quyết định bước lên
phòng sách làm Phầnviệc. lớn thời gian Kỳ Kinh Ngôn đều ở trong
gần.Tôi đi rất khẽ, từng bước chậm rãi tiến lại
Đến trước cửa phòng, bước chân tôi khựng lại.
về phía tôi.Kỳ Kinh Ngôn đang ngồi trên xe lăn, quay lưng
bầu trời xám Ánhxịt mắtâm hướngu. ra ngoài cửa sổ, bên ngoài là
tối.Trong phòng không bật đèn, ánh sáng có phần mờ
một bức tranh Bóngtrắng lưngđen. anh chìm trong bóng tối, cô độc như
bối vô cùng.Tôi bỗng cảm thấy trong lòng ngột ngạt và bức
độngcổ táchọng. của TôiKỳ địnhKinh mởNgôn, miệnglời gọinói anh,lập nhưngtức khinghẹn nhìnlại thấynơi
nhói.Cổ họng tôi khô khốc vì nghẹn ngào và đau
cố gắng đứng Kỳdậy. Kinh Ngôn chống hai tay lên thành xe lăn,
anh ngã ngồi Nhưngtrở đôilại. chân hoàn toàn không có sức, cuối cùng
này đến lần Anhkhác cứđều thửthất đibại. thử lại nhiều lần, hết lần
anh gập lưng Tôicúi đứngđầu đóxuống… nhìnrồi anhbật ngồicười. trên xe lăn, nhìn
nén nổ không trong vang thể anh. dộinuốt Bên nuốt đi ngoài chửng nỗi tia tiếng đau chớp cười và xé của sự ngang Kỳ tuyệt bầu Kinh vọng trời, Ngôn, đang tiếng nhưng dồn sấm lại
Tôi đứng ở cửa, nước mắt giàn giụa.
lưngtiếng đi,khóc tựanấc. Sợvào anhbức pháttường hiện,trắng tôilạnh chỉlẽo, đànhcố bịtgắng miệngkìm quaynén
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?