thoáng chốc sững Ngườisờ. đàn ông luôn điềm tĩnh, giữ lễ như anh
khiếnhoi anhhiện khônglên Câu biết chút nói đáp ửng của lại đỏ. tôithế rõnào, rànggò vượtmá quátái giớinhợt hạnhiếm
đắptôi. kín nửa Kỳthân Kinhdưới Ngôncủa thảnmình nhiênlại, kéoche tấmkhuất chăntầm bênnhìn cạnhcủa
hơn.Phản ứng này khiến tôi càng muốn trêu ghẹo anh
là... để em Tôikiểm giảtra vờthử ngẫmxem?” nghĩ một lát rồi nói: "Hay
"Ôn Chức Tiếu!"Giọng anh lập tức trầm xuống, pha chút tức giận:
ngượng ngùng vì Tôiphát cườingôn hípcủa mắtmình. nhìn anh, không hề cảm thấy
thể giúp anh "Kỳlật Kinhngược Ngôn,tình bâythế, giờanh chỉđã cónghĩ emkỹ mớichưa?” có
tôi, im lặng Kỳrất Kinhlâu. Ngôn ngước mắt lên lặng lẽ ngắm nhìn
thông,đời giữsau đượcchỉ Hai mạng có tháng sống, thể trước, nhưng làm Kỳ đôi bạn Kinh chân với Ngôn lại xe gặp bị lăn. taitàn nạnphế, giaonửa
chúng ngườinhà giá, nhất vợhọ ngoại trong cảKỳ hình Kỳ thế vị cao xuất Kinh hệ tỷ cao sắc, Ngôn trẻ phú tại đầu là của giàu thượng, óc ai giới nhất tương hơn chứ? thượng Hải lai người. Là lưu, Thành, rộng Là con là xuất mở. người traicậu thân xuất củachủ danh
văng đứa con Thếcưng nhưngcủa mộttrời vụnhư taianh nạnxuống giaovũng thôngbùn đãlầy. hất
vừa tung ra, Tinmọi tứcthứ hailập chântức Kỳđổi Kinhchiều. Ngôn bị tàn phế
một thaygọi nhiều tháng thếanh năm đã vịxưng thì Đứa đính trí em phản em hôn của giờ bội ngoài với anh lại anh, giá người trong giậu dứt thú khác. tập đổ khoát được Còn đoàn. bìm rời đưa những Bạn leo. đi, lênkẻ gái chưa nắmngày yêu đầy quyền,xưa đương
mọi người xa Chỉlánh, trongphản mộtbội. đêm, Kỳ Kinh Ngôn bị tất cả
của anh.Tất cả bọn họ đều đang chờ xem trò cười
bay đêm, vội Lúcvàng nghetừ đượcnước tinngoài này,trở tôivề, lậpchạy tứcđến đặtgặp chuyếnanh.
một cuộc giao Việcdịch, tôivừa đềlà nghịsự liêních hônkỷ vớicủa anh,riêng vừatôi. là
vị bạn ‘gió trí bè chiều người và nào Cóthừa người theo giakế thân chiều tộccủa vốn đó’ củaanh luôn sẽ tôimới đặt phải chốngcó lợi dè lưngthể ích chừng. chogiữ lên Khi anh,vững. hàng đó… đám đầu,
3.
với tận, cảm tôi Kỳ với sao?” Kinhem, Sau Ngôn em một lạnh vẫn khoảng nhạt muốn im nói: dùng lặng "Cho hôn kéo dù nhân dài tôi để tưởng không trao như có đổi vô tình
Tôi mỉm cười, ung dung mà kiên định: "Đúng vậy.”
Tình cảm mà, có thể từ từ vun đắp.
đôi chân anh Kỳđã Kinhtàn Ngônphế, làtôi mộtcũng ngườikhông đànbận ôngtâm. tốt, dù
thể buông bỏ.Bởi vì tôi rất thích anh, thích đến mức không
lẫnkhông lýphải tríthứ Khi đều có bạn rung thể gặp động, kiểm được bạn soát. mộtsẽ ngườihiểu khiếnrằng cảtình tráiyêu timvốn
bí mật gì. ViệcTrong tôigiới, thíchgần Kỳnhư Kinhai Ngôncũng vốnbiết. chẳng phải là
Kỳ Kinh Ngôn cũng biết.
hộngười đối.“từ Chỉtrên Tôi tiếc, trời và thanh rơi anh mai xuống”. làtrúc thanhmã… maivẫn trúckhông mã,thắng mônnổi đăngmột
Đường Huyên, tôi Lúcđã trước,lặng vàolẽ khoảnhrời khắckhỏi anhcuộc quyếtsống địnhcủa ởanh. bên
Tôi không trách, cũng không hận anh.
có cách không tư với có cách tôi, quyền Bởioán chưa ép vìtrách. từng buộc từ cho đối đầu tôi phương đến hy phải cuối, vọng. trao anh Kẻ đi, luôn yêu cũng giữ đơn không khoảng phương
thểnhận buôngra bỏ.mình Năm Nhưng bao năm ngay giờ xa khoảnh quên cách, khắc anh. tôigặp cứlại ngỡKỳ mìnhKinh đãNgôn, cótôi
rỡ, thì cả Nếuđời khinày… cònrất trẻkhó gặpđể đượcquên ngườiđi. quá đỗi rực
"Được, giao dịch có hiệu lực."
xa nhận rất cách, hợp đẹp. trông tác. Nhưng Kỳrất Bàn hành Kinhchướng tay động Ngônmắt. của này đưa anh lại tay cũng khiến ra, giống tôi như như cảm một con thấy lời người thật xác anh,
anh,vào tôinhau, chuyểnnắm Tôi từ chặt đưa tư không tay thế buông. ra,bắt dướitay ánhsang mắtđan bìnhmười thảnngón củatay
nhé.”Tôi mỉm cười nhìn anh: “Xem như đóng dấu rồi
4.
Ngônlập đượctức truyềnthu Tin ra mình tức ngoài, lại, tôi những không chuẩn kẻ dám bị luôn manh kết rình động hôn rập nữa. vớixung Kỳquanh Kinhanh
bệnh viện, lần Mấynào ngàyđến nay,cũng tôimang gầntheo nhưhoa ngàytươi. nào cũng đến
Hôm nay tôi mang theo một bó hoa hướng dương.
việcđộng trướctác máynhanh Kỳ tính. và Kinh Những dứt Ngôn ngón khoát. ngồitay tựathon vàodài giườnglướt bệnh,trên đangbàn làmphím,
không chớp mắt.Cắm hoa xong, tôi ngồi xuống, chống cằm nhìn anh
tôi,vậy nhíuđược màykhông?” Anhnói: cảm“Em thấycó khôngthể thoảiđừng máinhìn trướctôi ánhchằm nhìnchằm củanhư
khôngsẽ kiềmkhông chếnhìn Tôi nổi. nữa?" trưngHay ralà… vẻanh mặtcho vôem tội:hôn "Khôngmột được,cái, emem
Kỳ Kinh Ngôn lườm tôi một cái.
nghĩ nhỏ nhặt Ánhcủa mắttôi. ấy rõ ràng nhìn thấu hết mấy suy
ánh mắt của Anhtôi. mím môi không nói gì, quyết định phớt lờ
thất vọng.Tôi thở dài một tiếng, chẳng buồn che giấu vẻ
trong căn phòng Tiếngtĩnh gõlặng. bàn phím vang lên cực kỳ rõ ràng
để giành lại Tôinhững biết,thứ anhthuộc đangvề tranhmình. thủ từng giây từng phút
vẫn không phải Dùlà đôingười chândễ bịbị tànđánh phếbại. thì Kỳ Kinh Ngôn
màu xanh nhạt Kỳrộng Kinhthùng Ngônthình. khoác trên mình bộ đồ bệnh nhân
thở. ngũbật quai Nốt quantrên xanh ruồi vìlàn lộ Quãng đen thế da rõ thời ở càng trắng nơi gian giữa trở bệch. cổ này,xương nên áo, anhquai sắc khẽ đãxanh nét, phập gầytrông góc phồng điđặc cạnh theo rấtbiệt hơn. nhịp nhiều,nổi Xương
Ánh mắt tôi bất giác dừng lại thật lâu.
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?