1.
Hai chân của Kỳ Kinh Ngôn bị tàn phế.
Bạn gái bỏ đi, anh em phản bội, còn đứa em trai ngoài giá thú thì thay anh lên nắm quyền.
Chỉ sau một đêm, người từng đứng trên đỉnh cao bỗng rơi thẳng xuống bùn lầy, bị mọi người xa lánh.
Khi ôm bó hoa đi đến trước cửa phòng bệnh, tôi chợt dừng bước.
Kỳ Kinh Ngôn đang ngồi trên giường bệnh, quay lưng về phía tôi, thân hình gầy gò khẽ cử động.
Anh vươn tay muốn lấy cốc nước trên chiếc bàn bên cạnh, không biết là do với không tới hay là do bất cẩn mà cốc nước rơi xuống đất vỡ tan tành.
Âm thanh chói tai vang lên giữa căn phòng yên tĩnh, nghe càng thêm nhức nhối.
Kỳ Kinh Ngôn cúi đầu, những ngón tay siết chặt tấm chăn đến nhăn nhúm.
Người đàn ông kiêu ngạo ngày nào giờ đây lại toát lên vẻ suy sụp và u ám.
Trong căn phòng bệnh trắng toát, anh giống như một con thú hoang cô độc bị nhốt.
Tôi nhìn cảnh tượng ấy mà khóe mắt cay xè.
Đè nén cảm xúc trong lòng, tôi gõ cửa phòng.
Kỳ Kinh Ngôn quay đầu lại.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, gương mặt tái nhợt cùng tia đỏ nhạt trong đáy mắt anh khiến tim tôi đau nhói.
Thấy tôi, trong mắt Kỳ Kinh Ngôn thoáng qua vẻ kinh ngạc, cùng với những cảm xúc khác mà tôi chưa kịp nhìn rõ.
Anh lên tiếng trước, giọng nói khàn đặc: "Sao em lại đến đây?"
Tôi ôm bó hoa bước vào, nở nụ cười đầy khiêu khích: "Đến xem trò cười của anh đấy.”
"Cậu chủ nhà họ Kỳ từng được bao người săn đón, giờ lại chẳng ai thèm ngó ngàng. Trước đây có hai người từng đứng trước mặt em nói rằng đã tìm được tình yêu đích thực, thề sống chết không rời."
Tôi khẽ cười: "Hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi."
Lời nói đầy mỉa mai, từng câu từng chữ đều như cứa vào tim.
Nhưng Kỳ Kinh Ngôn không hề tức giận, cũng chẳng có phản ứng gì, chỉ im lặng nghe tôi lải nhải chế giễu.
Nhìn tôi gọi y tá đến quét dọn sạch sẽ những mảnh vỡ trên sàn, nhìn tôi tiện tay ném những bông hoa đã héo úa trong bình vào thùng rác, rửa sạch bình, thay nước, rồi cắm hoa mới.
Tôi đảo mắt đánh giá phòng bệnh: "Đến một người chăm sóc cũng không có, sao anh lại thảm hại thế này?”
Kỳ Kinh Ngôn hiếm hoi mở miệng đáp lại: "Bây giờ là giờ ăn trưa."
Ý là người chăm sóc đã đi nghỉ ngơi rồi.
Thì sao chứ? Một đại thiếu gia mà đến một người túc trực thay ca cũng không có.
Bận rộn xong xuôi, tôi kéo một chiếc ghế qua ngồi xuống đối diện anh.
Chút phiếm hồng trong mắt anh đã biến mất.
Tôi nhìn anh chằm chằm, từ mái tóc đến đôi chân.
Có lẽ vì ánh mắt tôi dừng lại trên đôi chân của Kỳ Kinh Ngôn quá lâu, anh chủ động lên tiếng: "Tàn phế rồi, bác sĩ bảo sau này chỉ có thể di chuyển bằng xe lăn."
Giọng điệu bình tĩnh, không hề có chút gợn sóng.
Không biết anh đã phải trải qua bao nhiêu ngày đêm mới chấp nhận được sự thật này, mới có thể nói ra một cách bình tĩnh và thản nhiên đến vậy.
Đôi mắt tôi nãy giờ vẫn cụp xuống chợt ngước lên, nước mắt không thể kìm nén được nữa, lặng lẽ tuôn rơi.
Lớp mặt nạ giả vờ vui vẻ, cay nghiệt cuối cùng cũng vỡ vụn.
Ánh mắt Kỳ Kinh Ngôn khẽ dao động, đôi môi mím chặt hơi mấp máy: "Khóc cái gì, tôi đã chết đâu?”
Tôi lao đến ôm chầm lấy anh, tiếng khóc bật ra không thể kìm nén.
Kỳ Kinh Ngôn không đẩy tôi ra, hai tay buông thõng bên cạnh siết chặt thành nắm đấm.
Năm năm trước, khi tôi ra nước ngoài, đó là lần đầu tiên anh ôm tôi.
Vừa là sự chia xa, cũng là sự thương hại.
Khi ấy, lồng ngực của anh rộng lớn và ấm áp biết bao, còn người mà tôi đang ôm lúc này lại tiều tụy, gầy gò, chỉ còn da bọc xương, lạnh cứng đến mức cộm cả người.
2.
"Kỳ Kinh Ngôn, kết hôn với em đi."
Tôi lau sạch nước mắt, bước ra từ nhà vệ sinh.
Câu nói vừa thốt ra, chuyển đề tài đột ngột đến mức chính tôi cũng cảm thấy bất ngờ.
Kỳ Kinh Ngôn vốn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe vậy thì quay sang nhìn tôi.
Tôi nói tiếp: "Bây giờ anh đã là người bị gia tộc ruồng bỏ, ai cũng muốn dìm anh xuống vũng bùn, khiến anh không bao giờ ngóc đầu lên được. Chắc anh cũng biết, bên ngoài người ta đang cười nhạo anh chẳng còn gì trong tay."
"Cười vì vị trí người thừa kế của anh bị đứa em trai ngoài giá thú cướp mất, cười vì số tài sản mẹ anh để lại bị nhân tình của ba anh nẫng tay trên, cười vì cô bạn gái không màng hư vinh mà anh từng tin tưởng giờ đã bỏ anh mà đi. Nghe nói Đường Huyên đã đính hôn với Tần Vọng Bắc, người từng xưng anh gọi em với anh, chỉ mới có một tháng… Sao thế? Tức giận à?"
Lời tôi nói khiến ánh mắt vốn lạnh lẽo của anh càng trở nên đông cứng.
Tôi cố tình đấy, tôi là muốn xé toạc miệng vết thương của anh ra.
"Kỳ Kinh Ngôn, để em trở thành con át chủ bài của anh. Liên hôn với em, anh mới có thể bảo vệ được chính mình."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt kiên định.
Anh nhất định sẽ đồng ý, bởi vì hiện tại, tôi là lựa chọn tốt nhất, đúng đắn nhất của anh.
Kỳ Kinh Ngôn nhắm mắt lại, giấu đi sự lạnh lẽo trong đáy mắt. Khi mở ra, đôi mắt đen láy sâu thẳm, bình lặng như mặt hồ không gợn sóng.
Anh hỏi tôi: "Em muốn gì?"
Tôi nhìn anh không chớp mắt, nhìn đến mức anh phải dời mắt đi.
Anh biết rõ tôi muốn gì.
"Em muốn gì, chẳng lẽ anh không biết sao? Trước giờ, thứ em nhắm đến vẫn luôn là con người anh."
Kỳ Kinh Ngôn chợt bật cười, tự giễu nói: "Em muốn gì ở tôi chứ? Bây giờ tôi chỉ là một kẻ tàn phế. Đây là một vụ làm ăn lỗ vốn."
Tôi nhìn chằm chằm vào giữa hai chân anh, thẳng thừng đáp: "Thứ tàn phế là chân, chứ đâu phải chức năng sinh sản."
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?