Quân y lập tức im bặt.
"Muội muội, xử lý xong thì ra ngoài đi."
Đại ca ngồi đó, giọng khàn đặc.
Tuyên Vương nhướng mày nhìn ta, rồi nắm tay lôi ta ra ngoài.
Đi được đoạn xa rồi nhưng vẫn nghe thấy tiếng cười nói trong phòng.
"Có mấy vết thương mới đúng là đàn ông đích thực!"
Lão binh sĩ khoe với đám lính trẻ.
Tân binh mồ hôi nhễ nhại vì đau nhưng vẫn không quên đáp:
"Auu~ Đại đội trưởng nói chí phải!"
9
Thuốc kim sang do Hoàng thượng ban quả thật rất tốt.
Những binh sĩ bị thương chỉ nghỉ ngơi ba ngày đã có thể bắt đầu luyện binh trở lại.
Ta còn làm thêm một "trò gian".
Kiếp trước, khi học y cùng Thanh Liễu, ta vô tình phát hiện rượu trắng tinh luyện có thể giúp giảm viêm.
Lần này, ta làm y như cũ, tinh luyện ra không ít để giúp họ trị viêm.
Mỗi lần thoa thuốc, đại ca đều đau đến mức lăn lộn.
Nhưng may mắn thay, vết thương không bị viêm nhiễm.
Vết thương sâu tới tận xương trên chân huynh ấy dần dần lành lại, tái tạo da thịt mới, vừa ngứa vừa đau.
Thanh Liễu cùng Hồng Diệp và Lục La bận rộn chăm sóc Thanh Tùng đang hôn mê, chẳng còn thời gian để ý đến ta.
Tuyên Vương thừa cơ xuất hiện trước mặt ta và đại ca, tranh thủ "tăng cường hiện diện".
Đại ca từ ngạc nhiên ban đầu giờ chuyển sang không thèm để ý.
Không những thế, huynh ấy còn thản nhiên sai Tuyên Vương làm đủ việc.
Đến khi đau quá không chịu nổi, huynh ấy gọi thẳng tên hắn:
"Hoài Ngọc, Hoài Ngọc, lấy cho ta ít rượu uống để giảm đau."
Tuyên Vương lập tức bỏ việc đang làm, tất tả đi rót rượu cho đại ca.
Hắn còn đưa tận miệng, giúp đại ca uống từng ngụm.
Không thể không nói, hai người họ thật "thắm thiết".
Thanh Tùng hôn mê suốt mười ngày mới tỉnh.
Đại ca vỗ vai hắn khen ngợi:
"Tốt lắm, nhóc con, phúc khí không nhỏ. Ba nha đầu chăm sóc ngươi ngày đêm không nghỉ. Đến công tử nhà ngươi còn chẳng được hưởng cái phúc ấy."
Thanh Tùng yếu ớt nở nụ cười:
"Đa tạ công tử không bỏ rơi."
Đại ca lại nhẹ vỗ vai hắn:
"Nghỉ ngơi đi, dưỡng đủ sức rồi lại tiếp tục làm cánh tay trái của công tử ngươi."
Nói xong, huynh ấy quay người rời khỏi phòng, không ngoái đầu lại.
Nhưng ta nhìn thoáng qua, thấy vành mắt huynh ấy đỏ lên.
Tuyên Vương đứng bên cạnh ta, giọng đầy chua xót:
"Huynh ấy vì hắn mà rơi nước mắt. Đàn ông cũng có thể khóc đấy."
Ta thì thào đáp lại:
"Ngươi đang ghen sao?"
Tuyên Vương ngạc nhiên:
"Cái đầu nàng nghĩ gì thế? Nếu ta có ghen thì chỉ ghen với nàng thôi. Ta chỉ muốn nói với nàng rằng đàn ông là có thể khóc."
Hừ, đúng là đàn ông có thể khóc.
Nhưng không cần phải như ngươi, chỉ cần thua lý là khóc.
10
Sau khi Thanh Tùng tỉnh lại, Hồng Diệp và Lục La không tiện ở lại chăm sóc hắn nữa.
Hai nàng ngày ngày theo sát ta, khiến Tuyên Vương chẳng còn cơ hội tiếp cận.
Điều này làm hắn ấm ức không thôi.
Hễ có dịp, hắn lại kể xấu Hồng Diệp và Lục La.
"Hồng Diệp lúc nào cũng như bà già tụng kinh, tốt nhất là đưa nàng ấy vào ni cô am để tụng kinh cả đời."
"Lục La nha đầu kia vốn nghe lời ta nhất, giờ lại phòng ta như phòng trộm, đúng là hết nói."
Ta im lặng.
Sau khi ta xuất giá, Hồng Diệp – người luôn điềm đạm và đáng tin cậy – trở thành quản gia của ta.
Sau khi tự buộc tóc, nàng còn thêm lắm lời.
Tuyên Vương trên giường chẳng biết tiết chế, thường khiến ta khổ sở. Hồng Diệp thương ta, không ít lần khuyên nhủ hắn.
Tên nhát gan nhưng cứng đầu như Tuyên Vương, tức đến nghiến răng, nhưng lại không dám động đến nàng.
Còn về Lục La, nàng hoàn toàn là kiểu ăn ý với Tuyên Vương.
Chưa đầy hai năm sau khi ta thành thân, Lục La đã gả cho thị vệ thân cận của hắn.
Lục La nấu ăn rất giỏi, thường nấu riêng cho phu quân.
Tuyên Vương lại chuyên đi "ké ăn", lần nào cũng được nàng tiếp đãi nồng nhiệt.
Thậm chí, hắn còn mời nàng làm bếp trưởng trong tửu lâu của mình, Lục La sao dám không nghe lời hắn?
Không tiếp cận được ta, Tuyên Vương viện cớ chăm sóc đại ca ta để lui tới quân doanh.
Không lâu sau, trong doanh trại rộ lên tin đồn Tuyên Vương và nữ y mới đến đã có gian tình.
Tin đồn, tuyệt đối chỉ là tin đồn.
Tuyên Vương sao có thể?
Tuy trong lòng nghĩ rằng hắn không thể nào như vậy, nhưng ta vẫn mang theo chút hoài nghi, lén lút vào quân doanh.
Tất nhiên, không phải đi bằng đường chính đạo.
Trong quân doanh, ngoài y nữ và kỹ nữ, hiếm khi thấy bóng dáng nữ tử.
Ta muốn bái sư, học y thuật từ quân y.
Sau khi bàn bạc trước với quân y, ta và Thanh Liễu cải trang thành nam nhân để vào doanh trại.
Vào trướng, quân y cúi người trước ta, nói:
"Tiểu thư lần trước cung cấp phương pháp tinh luyện rượu trắng, đã cứu không ít binh sĩ. Tại hạ còn chưa kịp cảm tạ, sao dám nhận người làm đồ đệ? Chúng ta trao đổi, cùng nhau học hỏi thì được."
Quân y sống c.h.ế.t không chịu nhận ta làm đệ tử, ta đành bỏ qua.
Mỗi ngày, hai chúng ta lén lút hành động, chỉ khi Tuyên Vương và đại ca xuất phát thì mới dám ra ngoài, còn trước khi họ quay về, nhất định phải trở lại.
Đến ngày thứ ba, ta cuối cùng cũng gặp được nữ y trong quân doanh.
Ồ, nhìn quen lắm.
Không phải chính là thiếp thất của đại ca ta ở kiếp trước sao?
Kiếp trước, sau khi Thanh
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?