Tại yến hội mùa xuân, chỉ vì một bài thơ, ta bị Hoàng thượng chỉ định làm Vương phi của Tuyên Vương.
Tuyên Vương tuổi trẻ khí thịnh, sức khỏe như trâu, suốt đêm không ngừng “hóa Hổ”.
Ta khổ sở không chịu nổi, liền khuyên hắn tiết chế một chút.
Hắn mắt sáng như đuốc, thế nhưng tiết chế của hắn là nằm im cả đêm mà ngủ.
Thế nhân đều đồn rằng Tuyên Vương sủng ái một mình Vương phi, hai người ân ái thâm tình.
Hạnh phúc quá mức liền dễ khiến kẻ khác đố kỵ.
Ta bị người hạ độc mà c.h.ế.t.
Không ngờ lại trọng sinh, sống lại đúng ngày yến hội mùa xuân năm ấy.
Đường muội cướp đi bài thơ của ta và tranh công trước mặt mọi người.
Ta thừa dịp chẳng ai chú ý liền về phủ thu dọn hành lý, tính kế đào thoát khỏi kinh thành.
Tại cửa thành, Tuyên Vương trẻ tuổi kia, nghiến răng nghiến lợi chắn trước mặt ta:
“Chết tiệt, bổn vương đã biết là nàng sẽ chạy mà!”
Truyện cho phép đọc thử 0 chương. Để đọc tiếp, bạn cần mở khóa với 0 point.
Bạn cần có 0 POINT để mở khóa, hiện tài khoản chỉ còn 0 POINT.
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?
Vui đăng nhập để bình luận!