Vương Gia Si Tình, Tinh Thông Trà Đạo

Chương 4

Thanh Liễu sợ đến mức quỳ rạp xuống đất, liên tục cầu xin tha thứ.


Ta không đành lòng, định lục túi lấy thuốc bôi cho hắn.


Nhưng Tuyên Vương đã rút khăn tay ra lau nước mắt, nhanh chóng đứng dậy, không để ta có cơ hội chuộc lỗi.


Hắn nghiêm mặt nói:


"Đứng lên đi, bổn vương không trách ngươi. Ngươi bảo vệ chủ nhân, không có gì sai. Tất cả những chuyện hôm nay đều là lỗi của bổn vương, bổn vương xin lỗi Tạ tiểu thư, mong tiểu thư lượng thứ."


"Ta sẽ sai người chuẩn bị lại giấy thông hành, đồng thời cử vài thị vệ bí mật bảo vệ các ngươi."


Nói rồi, hắn tháo ngọc bội bên hông:


"Nếu thiếu ngân lượng, có thể mang ngọc bội này đến Vạn Tài tiền trang lấy tiền.


Bổn vương chúc Tạ tiểu thư thượng lộ bình an."


Nói xong, hắn dứt khoát bước ra khỏi xe.


Nhưng xe ngựa hẹp quá, hắn phải khom lưng mà đi, trông vừa buồn cười vừa đáng thương.


Lòng ta mềm nhũn, vội ngăn lại:


"Nếu Vương gia rảnh rỗi, sao không nhân cơ hội này đến biên cương thưởng ngoạn phong cảnh?"


Bước chân vừa dứt khoát khi nãy liền khựng lại.


Một giọng nói uất ức vang lên:


"Tạ tiểu thư nói không muốn gặp lại bổn vương."


"Đó chỉ là lời nói trong lúc tức giận. Vương gia phong quang lỗi lạc, làm sao ta lại không muốn gặp?"


"Thật sao?"


"Thật."


"Đó là nàng nói đấy nhé!"


"Ừ, ta nói…"


Nói cái quái gì chứ, ta lại bị hắn kéo lệch trọng tâm rồi.


Chỉ trách ta đạo tâm không vững.


Tuyên Vương cười ngây ngốc như một kẻ khờ.


Thanh Liễu giậm chân giận dữ:


"Tiểu thư! Cô nam quả nữ đi cùng nhau, thật không hay chút nào"


Tuyên Vương khẽ kéo tay áo, ra vẻ ngầm ý.


Thanh Liễu lại giậm chân:


"Ôi, nô tỳ, nô tỳ…"


Ta lắc đầu cười.


Ngốc nghếch như vậy, làm sao đấu lại con hồ ly đã sống hai đời chứ.


5


Có Tuyên Vương đồng hành, chúng ta đi đến đâu cũng thuận lợi vô cùng.


Người của phụ mẫu phái đến không những không cản ta, mà còn theo ta cùng đến biên cương.


Nói là đi thăm đại ca, nhưng thật ra là để giám sát Tuyên Vương.


Cũng nhờ danh tiếng “không gần nữ sắc” của Tuyên Vương mà phụ mẫu mới không quá lo lắng.


Nếu là người khác, e rằng ta đã sớm bị trói về kinh thành.


Nhưng bọn họ đã nhầm to, Tuyên Vương mới là người gần nữ sắc nhất!


Hắn còn công khai làm càn giữa ban ngày.


Tuyên Vương đắc ý, cưỡi ngựa song hành với xe ngựa của ta:


"Tạ tiểu thư, chiều nay chúng ta sẽ đến Cát Thành. Đại công tử Tạ gia sẽ đích thân ra đón."


Ta cười nhạt, kẻ tiểu nhân đắc chí.


Kiếp trước, đại ca ta phải đến kinh thành sau khi ta thành thân.


Việc đầu tiên sau khi hồi kinh là chống gậy, lê chân què đến Vương phủ gặp ta.


Vừa thấy ta tiều tụy, tinh thần sa sút, hắn giận đến mức tỷ thí một ngày với Tuyên Vương.


Chiều hôm đó, Tuyên Vương bị đánh đến mặt mũi bầm dập, phải để thị vệ khiêng về.


Hoàng hậu đau lòng không thôi, bóng gió trách ta không ít.


Tuyên Vương ấm ức, bảo là do hắn tự phụ, muốn tỷ thí với đại ca.


Hoàng hậu đau lòng đến mức chỉ muốn ngày ngày trông nom đứa con út của mình.


Nửa tháng sau, chuyện Tuyên Vương thua đại ca què chân của ta lan khắp kinh thành.


Tên Tuyên Vương vốn không biết xấu hổ, thế mà lần đó lại hiếm khi cảm thấy mất mặt.


Vết thương vốn chỉ cần nửa tháng là khỏi, nhưng hắn cố thủ trong phủ suốt ba tháng không ra ngoài.


Khổ nhất là ta!


Ngày thường hắn phải vào triều, ta còn được thảnh thơi đôi chút.


Ba tháng ấy, ngày đêm không ngơi nghỉ.


Thật không biết sức trâu ấy từ đâu mà có.


Ta trêu hắn không biết kiềm chế.


Hắn lại nói nhịn nữ sắc suốt hai mươi năm, bây giờ bù đắp lại là chuyện nên làm.


Thôi được rồi, ta xem như thay đại ca đền tội.


Dẫu sao thì ngay khi vết thương lành, hắn đã nửa đêm chạy đến cung Hiền phi đánh thức Hoàng đế, bắt ông ấy đừng trách phạt đại ca.


Hoàng đế bị hắn làm phiền mất hứng, đành cùng hắn bàn chuyện nhân sinh cả đêm.


Hôm sau, hắn mang một đống thuốc bổ về phủ, ngày ngày nấu cho ta uống.


Không thể không nói, uống xong mấy món bổ ấy, tinh thần ta quả thật tốt hơn nhiều.


Trước khi đại ca lên đường đến biên cương, cũng không tìm được lý do nào để tiếp tục tỷ thí với Tuyên Vương.


6


Vừa đến cổng thành, Thanh Liễu đã lớn tiếng chào:


"Đại công tử an khang!"


Hồng Diệp giúp ta đội mũ trùm, rồi ta được Lục La dìu xuống xe ngựa, hành lễ thỉnh an đại ca.


Tuyên Vương trước khi vào thành đã trở về xe ngựa, thay sang trang phục Hoàng tử.7


"Dạo này, đại ca nhớ giữ gìn sức khỏe."


Đại ca ngạc nhiên:


"Sao thế? Hôm nay ta ăn hẳn tám bát cơm, đấu võ thắng cả đám binh sĩ, sức khỏe tốt lắm."


Ta… phải làm sao để khéo léo nói cho đại ca biết rằng không lâu nữa huynh sẽ bị què chân đây?


Chẳng lẽ lại bảo rằng ta đã sống lại một kiếp?


Nếu nói ra, sợ rằng đại ca sẽ kéo ta đi trừ tà ngay lập tức.


Huynh ấy mê tín lắm.


"Tạ huynh, thêm chén nữa, thêm chén nữa nào!"


Tuyên Vương lại cất tiếng gọi.


"Ngươi sợ gì? Có ta đây!"


Ta trừng mắt liếc hắn.


Giả say thì thôi, còn bày trò hống hách làm gì?


Vai không gánh được, tay chẳng xách nổi, ngươi mà xảy ra chuyện, đại ca ta đừng nói què chân, có khi còn mất cả đầu.


Thế nhân ai chẳng biết, Tuyên Vương chính là cục cưng trong lòng ba vị quyền thần lớn nhất cung đình.


Đại ca 

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin