Hai bộ kim lũ ngọc y cùng nhau khóc oe oe, một bộ rõ ràng tối màu hơn hẳn.
Không gì khác, bộ từ Hà Bắc từng bị kẻ trộm mộ đốt cháy, trên miếng ngọc còn in dấu vết lửa thiêu.
Bộ ngọc y Hà Nam lau nước mắt không tồn tại: “Cháu trai yêu quý của ta đâu rồi? Đừng bảo bị kẻ trộm mộ tháo rời bán từng mảnh nhé?”
Bộ ngọc y Hà Bắc vội xua tay lia lịa: “Cha con đang nằm ở Bảo tàng Hà Bắc đấy, điều hòa nhiệt độ ổn định, đèn mềm mại chiếu sáng, đẹp lắm luôn!”
Từng món hiện vật từ tầng hai kéo lên, lần lượt tìm được người thân bạn bè.
Phòng triển lãm cao sang bỗng biến thành đại hội nhận thân, giọng bốn tỉnh Sơn Hà xen lẫn tiếng Cam Túc, Xuyên Dục… thậm chí cả giọng Lưỡng Quảng, không biết chúng nghe hiểu nhau kiểu gì luôn.
“Cũng phải cảm ơn Tần Thủy Hoàng thống nhất chữ cùng văn chứ không thì các người thời cổ viết chữ còn chẳng nói chuyện được với nhau.”
Tôi khoanh tay ngồi xổm ở cửa ra vào cảm thán.
Pho Tượng Binh Mã ngồi xổm bên cạnh: “Đúng đúng đúng.”
Hai anh em họ tự nguyện hộ tống hiện vật lên lầu, nhanh chóng thân thiết với hai bộ kim lũ ngọc y có kích cỡ tương đương.
Bốn người vớ ngay bình rượu thời Chu nâng ly chúc tụng, trò chuyện rôm rả.
Tình bạn đàn ông đến nhanh đi cũng nhanh, chỉ ba phút sau, một Pho Tượng Binh Mã đã dùng trán húc vào bộ kim lũ ngọc y Hà Nam: “Cái gì mà hai đời mà vong, cái gì mà Sở Hán tranh bá, ngươi nói lại lần nữa coi!”
Pho Tượng Binh Mã còn lại khuyên can: “Thôi mà, kết cục triều đại nào cũng thế thôi, ta nghe hướng dẫn viên kể rồi, cuối Đông Hán phân tam quốc, nhà Hán chỉ còn sót lại hậu duệ của Trung Sơn Tĩnh Vương…”
Bộ ngọc y Hà Bắc bật dậy phắt: “Cha ta chính là Trung Sơn Tĩnh Vương đời thứ nhất đấy, Đông Hán gì, tam quốc gì cơ?!”
Một con ngỗng gốm thời Tấn đi ngang qua, co rụm cổ, im thin thít như gà.
Tôi nhanh tay tịch thu bình rượu thời Chu: “Đừng đánh nữa! Mấy món này tuổi còn lớn hơn tổng tuổi các ngươi cộng lại, làm hỏng thì các ngươi đền nổi không!”
Bốn người hậm hực tản ra, ai nấy chẳng thèm để ý ai nữa.
Những xung đột kiểu này còn nhiều lắm, ví dụ tượng nhạc công thời Kim đứng ngẩn ngơ trước bức thư họa Bắc Tống, đột nhiên bị một cuộn tranh đập trúng đầu, đuổi chạy vòng quanh phòng triển lãm.
Tôi mắt lanh tay nhanh chụp lấy cuộn tranh, chậm rãi mở ra, chân tích Nhạc Phi, bản “Xuất Sư Biểu” do chính tay ông viết.
Ừm, rất hợp lý.
Tôi bấm đồng hồ, đúng giờ phải tuần tra tầng ba là mở điện thoại phát “Nan Vong Kim Tiêu”.
Giai điệu du dương vang lên, các hiện vật lưu luyến chia tay.
“Chạy lên chạy lên nào”, tôi giục giã, “Triển lãm đặc biệt đến cuối tháng mới kết thúc, các vị tối nào cũng gặp được nhau mà.”
Hiện vật tầng hai xếp hàng ra cửa lần lượt báo số, kiểm tra không thiếu ai, binh mã dũng hộ tống chúng về đường cũ.
Nhưng công việc của tôi chưa xong.
Tôi nhìn cánh cửa khu triển lãm tầng hai chưa khóa, rơi vào trầm tư.
“Cậu tuần tra xong có khóa cửa tầng hai không?” Tôi nhắn WeChat cho Tề Dật.
Tề Dật gọi điện ngay: “Tất nhiên rồi, tôi khóa trái rồi mới về phòng trực, sao thế?”
Tôi ngẫm nghĩ: “Vậy trong lúc tôi tuần tra, có ai khác vào khu triển lãm không?”
Tề Dật thở dài: “Tôi đang định hỏi cậu có lại mất mạng không, cứ cậu vào khu triển lãm là camera lag kinh khủng, lạ thật.”
… Chuyện hình như bắt đầu thú vị rồi.
Tôi vừa đi về phòng trực vừa nhớ lại hai ngày qua.
Trước đây bị trải nghiệm đêm khuya dọa choáng váng, tôi cứ mặc định là mình từ trường đặc biệt khiến camera hỏng, thậm chí dùng ý niệm mở cửa tầng hai.
“Không phải, có một bóng đen lẻn vào khu triển lãm, rồi nhanh chóng rời đi, không đóng cửa chặt.”
Pho Tượng Binh Mã vừa bê nguyên tủ kính đeo lên người vừa nói: “Ta còn tưởng là ngươi cơ.”
Tôi lo lắng kiểm tra lại toàn bộ hiện vật tầng hai, không thiếu món nào.
Chẳng lẽ tôi đa nghi rồi?
Camera mất tín hiệu đúng là sự cố ngẫu nhiên chứ không phải cố tình, bóng đen binh mã dũng thấy cũng chỉ là ảo giác?
Tôi nằm lăn lộn trên giường gấp trong phòng trực, mơ màng cũng cầm đèn pin đi tuần tra.
Những ngày tiếp theo, tôi dồn hết tinh thần làm ca đêm, không chỉ canh chừng cho hiện vật đoàn tụ, mà mỗi tối còn kiểm kê hiện vật một lượt.
Hiện vật cũng rất phối hợp, món nào bị tôi bỏ sót còn càm ràm, tưởng mình không được khách tham quan yêu thích, sắp bị cất kho.
Mấy món có chí lớn, như bảo vật trấn viện thứ ba từ Bảo tàng Trung Nguyên mang đến, bình cổ thiên lam men khắc hoa cổ thiên nga của lò Nhữ, nó kiêu ngạo ra lệnh tôi góp ý cho bảo tàng: “Ta là đồ ngự dụng hoàng thất Bắc Tống, là bình khắc hoa men thiên lam duy nhất còn tồn thế, là tiêu chuẩn uy quyền nhất để giám định Nhữ Diêu chân giả, Tứ Thần Vân Khí Đồ còn làm được làm sticker dán tủ lạnh, sao ta lại không được?!”
Tôi gật gù: “Vâng vâng, em sẽ phản ánh với cửa hàng văn sáng, nhất định phải sticker tủ lạnh hả, kem que có được không ạ?”
Có lần, gặp phó viện trưởng Từ ở cầu thang, trông như vừa từ văn phòng ra, ông ngạc nhiên nhìn tôi đối chiếu danh sách đánh dấu, bật cười: “Bạn Giang nghiêm túc ghê nhỉ, nhưng viện mình lắp hệ thống báo động tự động rồi, không cần phiền phức thế đâu.”
Tôi gãi đầu xấu hổ: “Hì hì, thầy vừa tăng ca về à? Vất vả quá.”
Ông cười sâu hơn: “Không còn cách nào, viện trưởng già nhập viện rồi, nghe nói có thể nghỉ hưu sớm, nên tôi phải làm nhiều hơn chút.”
Một tháng trôi qua vèo vèo, chớp mắt đã đến giai đoạn cuối của triển lãm đặc biệt.
Ngày mai, các “đồng hương” Trung Nguyên sẽ phải về nhà rồi.
Nhìn số dư lương ngày càng tích tụ trong thẻ ngân hàng, lúc tuần đêm tôi cũng không kìm được khóe miệng cười toe.
Dù vậy, hệ thống giám sát vẫn cứ đến lượt tôi tuần tra là lag chết cứng. Tôi và Tề Dật đã nhắc với phó viện trưởng Từ mấy lần, ông ấy cũng cho đồng nghiệp IT kiểm tra sửa chữa, nhưng chẳng ăn thua gì.
Phó viện trưởng Từ đùa tôi: “Vậy bạn Giang làm ca trực phải đặc biệt cẩn thận đấy nhé, lỡ có mất mát hay hư hỏng gì thì sẽ quy trách nhiệm cho bạn luôn đấy!”
May mà không xảy ra sự cố nào, tôi kiểm kê hiện vật mỗi tối, không thiếu món nào.
“Nan Vong Kim Tiêu” lại vang lên, mũi tên đồng thời Thương leng keng quỳ lạy trước mặt nạ đại tế tư.
Hai bộ kim lũ ngọc y nắm tay nhau nhìn nhau nước mắt lưng tròng, tượng đá người thời Bắc Tống và Nam Tống cũng ôm chầm lấy nhau.
Các nữ tượng đất nung thời Tùy Đường thì rủ rê nhau về kiểu trang phục thời thượng nhất ở Trường An Lạc Dương, thỉnh thoảng còn kéo mấy ông thương nhân Hồ đang dẫn đoàn lạc đà dừng lại mua sắm nốt lần cuối.
Hai anh em binh mã dũng mấy ngày nay cứ bám theo đôi nữ tượng đất nung thời Bắc Ngụy, hai cô nàng tay trong tay đứng sóng vai, đều búi tóc cao, má hồng phấn, nhìn là biết cặp bạn thân chí cốt.
“Ta với ngươi không hợp đâu!” Hai nữ tượng đồng thanh từ chối khéo.
Anh em binh mã càng bị từ chối càng hăng: “Không hợp chỗ nào, nói ra để ta chết tâm đi!”
Tôi: “Ừm ừm, không hợp chiều cao, hai cô ấy lùn quá, còn chưa bằng một cái mặt các anh.”
Các tiên nữ bay từ tranh tường đá Đôn Hoàng xuống, vẫn đang lượn lờ quanh bức “Tứ Thần Vân Khí Đồ” được mệnh danh là “Đôn Hoàng trước Đôn Hoàng”, có cô gan to còn đưa tay gãi gãi cằm dưới của bạch hổ thần thú.
Tôi giật thót tim, vừa định lên tiếng ngăn, bạch hổ đã ừ ừ ừ ừ, nằm ngửa ra đất.
Tôi: “… Sao thần thú cứ kêu ừ ừ thế nhỉ?”
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?