Mộng Đẹp Đêm Nay

Chương 15

Chủ nhật, tại quán bar nơi ban nhạc đến phỏng vấn có đầy rẫy những nguy hiểm mà họ chưa biết.


Thi Thi cho Lý Tiểu Từ mượn một bộ trang phục trung tính, kín đáo, áo hoodie tối màu và quần ống đứng che đi đường cong của Lý Tiểu Từ.


Hai người họ bước ra khỏi ký túc xá, nhìn từ xa, trông họ thật sự giống một cặp “anh em”.


“Chị Thi Thi, em ăn mặc thế này thì liệu người ở quán bar có chấp nhận không?”


Hai người lên xe buýt, Lý Tiểu Từ bóc một quả quýt, đưa lên mũi ngửi để tránh say xe.


Thi Thi ngồi bên cạnh cô ấy, vừa định mở lời thì một chàng trai trong ban nhạc ngồi hàng ghế sau đã nói lên suy nghĩ của mình: “Chúng ta dựa vào thực lực chứ đâu phải dựa vào ngoại hình!”


Có lẽ Lý Tiểu Từ không đồng tình, cô ấy quay đầu nhìn A Tán. Cậu ta để kiểu tóc đuôi sói dài ngang vai, thường ngày thả tự nhiên, vẻ đẹp lãng tử với mái tóc bay trong gió đó khiến cậu ta khá nổi tiếng trong số hàng trăm đàn chị và đàn em ở khoa Nghệ thuật, nhưng hôm nay, cậu ta lại chọn kiểu tóc buộc. Còn A Cát ở phía bên kia, cậu ta lại đeo kính gọng đen để che đi khuôn mặt đẹp trai của mình.


“Từ khi nào mà vẻ đẹp lại trở thành điểm yếu vậy?”


Lý Tiểu Từ kéo kéo ống tay áo hoodie rộng thùng thình, thở dài một hơi, trên mặt hiện đầy vẻ chán ghét không hề che giấu.


Thi Thi ghé sát lại, cắn một múi quýt trên tay Lý Tiểu Từ, vị chua khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn: “Vậy em có nghĩ đến chưa? Giá trị nhan sắc quá cao, thực lực sẽ không được nhìn nhận đâu!”


Lý Tiểu Từ chịu thua: “Nghe có lý.”


Trong suốt quãng đường còn lại không ai nói gì nữa.


Quýt mà Thiên Thi mua được bốn người họ chia nhau ăn, hương trái cây tươi mát cứ quẩn quanh bên họ. Sau đó, khi họ bước vào cửa trước của quán bar QUEEN, đi ngang qua các ban nhạc khác đang được phỏng vấn, chính vì mùi hương lạc lõng này mà họ đã thu hút rất nhiều ánh mắt chú ý.


Quả nhiên không ngoài dự đoán, trang phục của các ban nhạc khác khá kỳ quái, nào là vớ lửng, nội y mặc ngoài, quần bó sát... Cả nhóm của Thiên Thi đứng giữa những người này, trông họ như những đứa trẻ ngây thơ.


Bốn người họ cứ như thể lạc vào một hiện trường tội lỗi nào đó, bị đánh giá từ trên xuống dưới, càng cảm thấy lúng túng không biết làm gì.


Lúc này, một người đàn ông mặc áo sơ mi hoa bằng lụa đến, mời họ vào thẳng văn phòng để phỏng vấn.


“Phỏng vấn ban nhạc, chẳng lẽ không cần biểu diễn sao?”


Lý Tiểu Từ lẩm bẩm.


Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa nhìn Lý Tiểu Từ, cười nói: “Vì các bạn đã dám đến phỏng vấn, thực lực chuyên môn của mọi người chắc chắn không tệ, cho nên, hôm nay tôi mời mọi người đến đây, chủ yếu là để bàn về các yêu cầu biểu diễn ở đây. Dù sao thì, mức lương tôi trả cũng không thấp đâu!”


Thiên Thi hiểu ra, nhìn A Tán và A Cát phía sau, cả hai đều mím chặt môi, giữ tư thế phòng thủ.


Văn phòng này không nhỏ, trên tường có treo rèm nhung.


Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa dùng sức kéo mạnh những tấm rèm đó ra, để lộ ba mặt cửa sổ kính sát sàn, ánh sáng xuyên qua, khiến toàn bộ không gian trở nên sáng sủa.


Thi Thi hơi thả lỏng cảnh giác, làm theo chỉ dẫn của đối phương, cùng mọi người ngồi xuống chiếc ghế sofa dài.


“Trước hết tôi xin tuyên bố một điều, nhóm khách hàng của chúng tôi không phải là sinh viên đại học, những người sống trong khu dân cư gần đây đều là những người trưởng thành khoảng ba mươi tuổi, vì vậy... Về tiết mục biểu diễn, mọi người cần phải cởi mở và táo bạo hơn, về trang phục, cũng phải cởi mở và táo bạo hơn!”


Lời của người đàn ông mặc áo sơ mi hoa còn chưa dứt, A Tán đã muốn đứng dậy rời đi.


Thiên Thi vội vàng giữ A Tán lại: “Nghe anh ta nói hết đã.”


A Tán đành phải ngồi xuống, kiên nhẫn nghe hết tất cả yêu cầu của người đàn ôn mặc áo sơ mi hoa.


Người đàn ông mặc áo sơ mi hoa đồng ý cho họ mười phút để cân nhắc, nếu họ không chấp nhận được thì anh ta cũng không làm lãng phí thời gian của nhau.


Cửa văn phòng mở ra rồi lại đóng vào.

Thiên Thi bảo mọi người cân nhắc tổng thể các yêu cầu và thù lao ở đây, rồi đưa ra thái độ rõ ràng, kết quả là A Tán vẫn là người đầu tiên nói không đồng ý.


Dường như Lý Tiểu Từ cố ý khiêu khích A Tán, bày tỏ rằng cô ấy có thể chấp nhận.


A Tán lườm cô ấy một cái: “Nếu một ngày nào đó họ mất trí, nhất quyết bắt cậu cởi quần áo, cậu cũng chấp nhận sao?”


Lý Tiểu Từ có lý lẽ riêng của mình: “Vậy thì cứ viết rõ ràng trong hợp đồng, chúng ta không làm những chuyện phạm pháp!”


A Tán cười lạnh một tiếng, không nói gì nữa.


Thiên Thi nhìn A Cát đang im lặng: “Cậu nghĩ sao?”


A Cát như vừa mới ngủ dậy, ngơ ngác sờ cằm: “Tôi muốn bỏ quyền, Thi Thi, cậu quyết định đi.”


A Tán và Lý Tiểu Từ vừa nghe thấy lời này, đồng loạt cười lạnh.


Tình hình bế tắc.


Vẫn còn nhiều thời gian mới đến thời hạn mười phút quyết định, Thiên Thi rót cho mỗi người một ly nước ấm, bảo mọi người thảo luận thêm.


Cửa văn phòng đột nhiên mở ra.


Người bước vào không phải là người mặc áo sơ mi hoa lúc nãy, mà là một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng quần dài đen, anh ta vừa mở miệng đã gọi A Cát một tiếng “em họ”.


Là họ hàng sao?


Thiên Thi nhìn người đó, thấy anh ta đi thẳng đến ôm A Cát, A Cát ngượng ngùng 

đáp lại một tiếng “anh họ”.


Hai người đúng là họ hàng.


Sau đó, cặp anh em họ này bắt đầu nói tiếng địa phương vùng Chiết Giang, Thiên Thi chỉ có thể nghe loáng thoáng vài từ, không thể ghép thành câu.


Vài phút sau, A Cát giúp phiên dịch, nói rằng người này là anh họ của cậu ta ở quê, bỏ học cấp ba lên Thâm Quyến làm ăn, không ngờ giờ đã thành người có “sự nghiệp thành công”.


Anh họ cười lớn, dùng tiếng phổ thông lơ lớ đưa ra lời mời: “Tôi mời mọi người ăn bữa tối nhé?”


A Tán lạnh lùng nói: “Không cần đâu, chúng tôi còn có việc phải về trường.”


Anh họ nhìn A Tán: “Vậy tôi không giữ các em lại nữa, thế nào? Đã cân nhắc kỹ việc đến chỗ tôi hát thường trú chưa?”


A Tán và A Cát không nói gì.


Lý Tiểu Từ bị A Tán lườm, cũng không dám mở lời.


Nhưng Thiên Thi với tư cách là đội trưởng, phải đứng ra, cô chỉ vào nữ ca sĩ trong album ảnh trông chẳng khác gì người mẫu nội y: “Anh này, bọn tôi chưa từng mặc loại quần áo đó, anh xem, có thể điều chỉnh một chút được không?”


Anh họ gật đầu, ngồi xuống ghế sofa: “Tôi đồng ý hết! Các em ai nấy đều trẻ trung xinh đẹp, có nhiều vải hơn một chút cũng không sao!”


A Tán chống tay lên trán, thở dài: “Đây không phải là vấn đề nhiều hay ít vải… Anh, nếu anh không thể chuẩn bị trang phục biểu diễn bình thường, chúng tôi rất khó để quyết định có đến hay không.”


Ánh mắt sâu thẳm của anh họ chuyển sang A Tán: “Em trai này, cậu muốn mặc trang phục biểu diễn như thế nào?”


A Tán nói thẳng thừng: “Con gái mặc váy, được, nhưng không được hở chân, vải không được xuyên thấu. Giày cao gót thì thôi đi! Họ không biết đi, đến lúc đó đứng còn không vững. Về phần trang điểm, tùy ý thôi! Còn quần áo của con trai, những thứ khác không nói, nhưng phải mặc cả áo trên và quần dưới...”


Anh họ nghe xong bật cười, sảng khoái vỗ tay: “Cứ theo ý cậu mà làm!”


Ngay lập tức, Thiên Thi và A Tán trao đổi ánh mắt, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.


Hợp đồng không còn vấn đề gì khác, khi hai bên ký kết, anh họ đứng cạnh Thiên Thi, bắt chuyện với A Cát: “Em à, cô ấy là bạn gái của em sao?”


“Cô ấy” này là chỉ Lý Tiểu Từ.


Có lẽ A Cát lo lắng anh họ có ý với Lý Tiểu Từ, vì tâm lý bảo vệ nên cậu ta đã nói dối: “Vâng.”


Anh họ “ồ” lên một tiếng kéo dài: “Thì ra là em dâu! Hai đứa trông rất xứng đôi!”


Mặt A Cát lại đỏ lên.


Hai bên ký hợp đồng xong, anh họ lịch sự tiễn họ xuống lầu, rồi lại nhắc đến lời mời ăn cơm chung.


Thiên Thi liên tục từ chối khéo, A Tán cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, cuối cùng họ thoát được một kiếp.


Bốn người không kịp về trường, đành giải quyết bữa tối tại cửa hàng tiện lợi gần đó, Thiên Thi gọi bốn phần Oden, và gọi thêm gà miếng chiên cho A Tán và A Cát.

Lý Tiểu Từ chê rong biển quá dài, khó cắn, A Cát lập tức đến quầy mượn kéo cắt thức ăn, giúp cô ấy cắt rong biển thành từng đoạn nhỏ. Cô ấy đùa rằng: “Cảm ơn bạn trai”, lại khiến A Cát đỏ mặt.


“Thật ra cậu cũng có thể giả làm bạn trai của chị Thi Thi, như vậy mọi người sẽ an toàn hơn một chút.”


“Cần thiết sao?”


Khi A Tán nói lời này, cậu ta nhìn về phía Thiên Thi.


Ý kiến đề xuất cũng xuất phát từ lòng tốt, nhưng Thiên Thi lại lắc đầu: “Tôi có thể tự bảo vệ mình, không cần phiền phức như vậy.”


Không hiểu sao A Tán lại trở nên nghiêm túc: “Chỉ là giả làm người yêu thôi mà, tôi cũng đâu làm gì cậu, chỉ muốn cậu có thêm một sự đảm bảo.”


Lời đã nói đến nước này, nếu Thiên Thi từ chối nữa thì có vẻ không hợp tình hợp lý, cô đành nhượng bộ: “Được rồi, cảm ơn cậu.”


Buổi biểu diễn buổi tối diễn ra từ tám giờ đến chín giờ.


Quán bar đã chuẩn bị cho các cô gái một chiếc váy dài dây mảnh và một chiếc váy dài đính kim sa hở lưng.


Lý Tiểu Từ lấy chiếc váy kim sa trước, nhưng Thiên Thi không đồng ý, nhất quyết đổi chiếc váy dây mảnh cho Lý Tiểu Từ, còn mình thì mặc chiếc váy dài đính kim sa hở lưng.


Lớp trang điểm mà chuyên viên trang điểm làm cho cả hai cũng thật khó mà diễn tả hết bằng lời.


Nhưng Thiên Thi không ngờ rằng, ngay khi cả hai bước ra khỏi phòng thay đồ, nhìn thấy A Tán và A Cát mặc áo sơ mi vải voan mỏng và quần dài, hai cô gái thật sự không nhịn được cười.

“Phụt! Hôm nay tôi mới biết hai anh khóa trên có thân hình đẹp như vậy! Cần cơ bụng thì có cơ bụng, cần cơ ngực thì có cơ ngực! Hahaha~”


A Cát ngây ngô cười theo.


A Tán hoàn toàn không thể cười nổi, cậu ta bàn bạc với người quản lý bên cạnh: “Tháng Mười rồi, trời trở lạnh rồi, cho Thiên Thi mặc áo dài tay vào, đừng để bị cảm lạnh!”


Người quản lý mang đến một chiếc áo sơ mi vải voan mỏng, Thiên Thi không kén chọn, nói lời cảm ơn với A Tán rồi nhanh chóng mặc vào.


Khi buổi biểu diễn chính thức bắt đầu, luôn có khách nam tiến gần sân khấu, Thiên Thi không dám đến gần tương tác, ngoan ngoãn ngồi yên trên ghế cao, hát hết bài này đến bài khác.


Tuy nhiên, cô càng dè dặt thì khách nam càng hăng hái, thậm chí sau khi tan cuộc còn có vài người đi theo cô vào phòng thay đồ.


“Em gái là người mới phải không? Trước đây anh chưa từng thấy em, em xinh đẹp quá!”


Thiên Thi vừa thay lại quần áo của mình xong thì bị chặn ngay ở cửa.


Dường như A Tán đã lường trước được chuyện này, cậu ta bước ra một cách dứt khoát, đứng đối diện với mấy người đàn ông đó: “Cô ấy đã có chủ rồi! Đừng có tơ tưởng đến bạn gái của người khác nữa.”


Mấy người đó có ý đồ xấu nhưng không muốn làm lớn chuyện, nên đã không gây ra tranh cãi.


Thiên Thi đi theo A Tán ra ngoài, hội họp với Lý Tiểu Từ và A Cát ở cạnh thang máy, lúc này mới biết Lý Tiểu Từ cũng bị quấy rối.


Cả nhóm đang chờ thang máy, ở cuối hành lang lại có thêm vài người đàn ông say xỉn đi đến.


Lý Tiểu Từ lập tức nắm lấy tay A Cát, dựa sát vào cơ thể cậu ta.


Thiên Thi nhìn bàn tay hai người nắm chặt lấy nhau, chợt nghĩ đến Tào Hữu ở Boston, Bách Thanh Nham ở Học viện Cờ vây, và rất nhiều người theo đuổi cô ấy ở Đại học Việt Hải.


Nhưng cũng chính lúc này, cô nghe thấy A Tán hỏi: “Tôi có cần nắm tay cậu không?”


“Không cần.” Thiên Thi vừa nói vừa dịch chân ra ngoài một chút.


Những gã say xỉn tiến lại gần, mùi rượu nồng nặc, họ chỉ vào Thiên Thi và nói: “Cô em gái hát hò kia.”


A Tán hơi sốt ruột, vì muốn bảo vệ Thiên Thi nên cậu ta nghiêng người về phía Thiên Thi một chút, khẽ vòng cánh tay qua vai cô.


Thiên Thi kinh ngạc nhìn A Tán.


A Tán mím môi, nhìn xuống sàn nhà, đợi những gã say xỉn kia đi xa, cậu ta mới rụt cánh tay lại, khẽ nói với Thiên Thi: “Xin lỗi.”


Thang máy đến, bốn thành viên ban nhạc ùa vào.


Lý Tiểu Từ buông tay A Cát ra, khoác tay Thiên Thi đang im lặng, bực bội nói: “Vừa rồi thật sự hơi đáng sợ.”


Thiên Thi xoa đầu cô ấy: “Đây là xã hội pháp trị, họ không dám làm gì đâu.”


Lý Tiểu Từ lộ ra vẻ mặt tủi thân, quay người lại, gối đầu lên vai Thiên Thi, ôm chặt eo Thiên Thi.


Trong sự yên tĩnh, A Tán đột nhiên nói: “Thi Thi, hình như cậu khác trước rồi.”


Thiên Thi nghi hoặc: “Khác chỗ nào?”


A Tán lắc đầu: “Cụ thể thì tôi không nói được, chỉ cảm thấy... Cậu có bí mật trong lòng, bạn bè không còn giống bạn bè nữa.”


Thiên Thi cười: “Chỉ vì vừa rồi tôi không nắm tay cậu à?”


Lời này khiến A Cát ngẩng đầu nhìn Thiên Thi.


Nhưng vẻ mặt A Tán vẫn bình tĩnh: “Cũng có thể là tôi nghĩ nhiều.”


-


Thứ Hai, thứ Ba, ban ngày cả nhóm có nhiều tiết học, buổi tối họ bắt xe buýt đến địa điểm biểu diễn của quán bar QUEEN. Hiện trường ở buổi diễn liên tục xảy ra những chuyện hú vía, nhưng nhờ có A Tán và A Cát bảo vệ hai cô gái, thậm chí còn làm kinh động đến cả ông chủ quán bar phải ra mặt nên không có chuyện lớn nào khó giải quyết.


Đến thứ Tư, Thiên Thi không có tiết học buổi chiều, rảnh rỗi đến QING ở Hẻm Kẹo Ngọt, nói chuyện với quản lý Sofia về việc từ chức.


Sofia nghe xong, vẻ mặt ngơ ngác, rồi cô ấy hỏi dồn nguyên nhân.


Thiên Thi lười nói chi tiết, tóm gọn lại bằng một câu: “Đã tìm được nơi thích hợp hơn.”


Sofia hỏi thẳng vào vấn đề: “Chuyện tiền bạc à?”


Thiên Thi biết không thể giấu được: “Vì em phải thuê nhà, căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách, ba người ở chung, tiền thuê mỗi tháng là ba nghìn tệ.”


“Vậy nếu chị giúp các em tìm một căn nhà lớn hơn và rẻ hơn, sau đó, tăng thù lao lên năm nghìn tệ mỗi giờ thì sao?”


Phải nói rằng, Sofia học chuyên ngành Luật nên rất hiểu lòng người, và cũng rất biết cách giữ chân nhân viên.


Tuy nhiên, đằng sau chuyện này cũng là nhờ Tào Hữu ở tận Boston đã cho cô ấy sự tự tin về mặt tài chính.


Thiên Thi tính nhẩm: “Mỗi người có thể nhận được mười nghìn tệ mỗi tháng sao? Em sẽ bàn bạc với mọi người.”


Tin nhắn được gửi vào nhóm chat của ban nhạc, A Tán và A Cát đồng ý ngay lập tức, Lý Tiểu Từ không lên tiếng, tỷ số là hai đối một.


Hai phút sau, Lý Tiểu Từ đề nghị muốn xem căn nhà Sofia tìm được trước đã.


Sofia làm việc cực kỳ hiệu quả, lập tức gọi điện cho bên ngoài, sắp xếp xong xuôi việc xem nhà.


Căn hộ LOFT hai tầng rộng 70 m², có ba phòng ngủ và một ban công nhỏ độc lập, Lý Tiểu Từ vô cùng hài lòng với thành ý của Sofia.


“Hơn nữa, đây là tài sản của chị.” Sofia nói ra điểm mấu chốt.


Thiên Thi cũng rất thích căn nhà này, chỉ là cảm thấy bản thân không nên quá chiếm lợi của người khác.


Cô sẵn lòng chịu tiền thuê nhà theo giá thị trường. Sofia đưa ra một con số: “Quy tắc cũ, mỗi người ba nghìn tệ mỗi tháng?”


“Vậy thì tốt quá.”


Lý Tiểu Từ liên hệ với môi giới thuê nhà, hủy bỏ căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách ở khu chung cư cũ, rồi hỏi Sofia: “Khi nào bọn em có thể chuyển vào?”


Sofia nói: “Bất cứ lúc nào.”


Thiên Thi tiếp lời: “Vậy thứ Bảy đi!”


Việc chuyển nhà được định vào thứ Bảy, người nào đó có thể nhân dịp được nghỉ mà đến chuyển nhà giúp.


Bốn giờ chiều, Thiên Thi gọi điện cho quản lý của QUEEN, muốn hủy buổi biểu diễn tối nay.


Quản lý nhạy bén hỏi, có phải là họ không chấp nhận được bầu không khí biểu diễn ở đó không: “Nếu đúng như vậy, tôi sẽ thanh toán tiền ba ngày này cho các em ngay bây giờ, tổng cộng mười lăm nghìn tệ, ngày mai các em không cần đến nữa.”


Thiên Thi nghĩ mọi việc quá suôn sẻ: “Tôi có cần tìm ông chủ của các anh để giải thích không?”


Quản lý nói: “Không cần đâu, không cần đâu. Anh Khúc Thừa đã dặn dò, nói rằng ban nhạc sinh viên đại học của các em cũng không dễ dàng gì, trường hợp đặc biệt sẽ được đối xử đặc biệt!”


Đầu óc Thiên Thi đơ ra một chút: “Khúc Thừa? Người mà tôi gặp lúc phỏng vấn, thật sự là ông chủ của các anh sao?”


“Vâng, ông chủ tôi đặt kỳ vọng rất cao vào em, còn nói là muốn giới thiệu công ty quản lý cho em... Đáng tiếc, không có duyên! Vậy tạm biệt nhé.”


-


Tối đó, ban nhạc trở lại biểu diễn tại QING.


Chín giờ, cả nhóm kết thúc buổi diễn, Thiên Thi nhận được chìa khóa nhà Sofia đưa, rồi lại ghé cửa hàng tiện lợi mua kẹo bưởi.


Trên kệ có bày đầy các loại kẹo, Thiên Thi cầm lấy loại vị bưởi, chợt nhớ lại cảnh cô và Bách Thanh Nham đã trêu đùa nhau ở đây hôm đó.


Cú giao bóng thẳng của cô đã “đập vào mặt” Bách Thanh Nham, nhưng Bách Thanh Nham hoàn toàn không đón bóng của cô.


“Mấy hôm rồi không thấy bạn trai cô nhỉ?” Nhân viên thu ngân bắt chuyện với Thiên Thi.


Thiên Thi hoàn hồn: “Bạn trai?”


Nhân viên cười nói: “Là Bách Thanh Nham đó!”


Thiên Thi xua tay lia lịa: “Anh ấy không phải!”


“Cô không thích anh ấy à?”


“Là anh ấy không thích tôi!”


Thiên Thi cười ha hả, bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi. Quả nhiên gió đêm sắp vào thu đã lạnh hơn, gió thổi khiến cô phải ôm chặt cánh tay và chạy nhanh hơn.


Trên đường cô về ký túc xá, điện thoại cô rung liên tục.


Cô tắm xong, nằm trên giường, mở tin nhắn, thấy 99+ trong nhóm WeChat của quán bar QING, hóa ra Tào Hữu và Sofia đang đấu sticker.


Thiên Thi đợi một lúc lâu cũng không thấy Bách Thanh Nham xuất hiện, cô thất vọng thoát khỏi nhóm chat, nhưng lại bị Tào Hữu tag tên @, cô đành phải bấm vào xem lại.


Tào Hữu: [Nghe nói em muốn thuê nhà của Sofia? Khi nào dọn vậy?]


Thiên Thi: [Đàn anh Tào lại không về giúp được, hỏi cũng vô ích!]


Tào Hữu: [Nhưng anh có thể nhờ người giúp, nói đi, rốt cuộc là dọn vào ngày nào?]


Thiên Thi: [Thứ Bảy, ban ngày.]


Tào Hữu: [OK! Giờ anh đặt dịch vụ chuyển nhà cho em đây.]


Sofia: [Có phải ông chủ Tào thích Thi Thi không? Chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi mà tôi chưa thấy cậu quan tâm đến tôi như vậy đâu!]


Tào Hữu: [Cô kết hôn sớm khi còn trẻ mà! Tôi mà quan tâm đến cô, vợ cô sẽ chém tôi mất!]


Thiên Thi: [Hóng hớt... Ăn dưa…]


Sofia: [Thi Thi à, em có thích đàn anh Tào của chúng ta không? Cậu ấy tốt bụng lắm đúng không!]


Thiên Thi: [Em đã có người mình thích rồi, em xin lỗi, đàn anh Tào. Anh cũng không cần đặt dịch vụ chuyển nhà đâu, em đã hẹn với @Bách Thanh Nham rồi, anh ấy nói hôm đó sẽ bay về giúp em chuyển nhà.]


Sofia: [Sốc nặng… Hóng chuyện…]


Tào Hữu: [Ồ ồ, có Bách Thanh Nham giúp em thì tốt quá rồi.]


-


Sau khi Bách Thanh Nham chơi xong ván cờ cuối cùng với AlphaGo*, đã là mười hai giờ đêm.


*AlphaGo là một chương trình trí tuệ nhân tạo (AI) do Google DeepMind phát triển, nổi tiếng vì đánh bại những kỳ thủ cờ vây hàng đầu thế giới, đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong AI.


Bách Thanh Nham sắp xếp lại các ván cờ chưa hoàn thành, đóng sổ ghi chép lại, rời khỏi phòng tập và khóa cửa.


Anh đi đến cửa hàng tiện lợi bên ngoài Học viện Cờ vây để mua nước, không ngờ Hạ Triệu Trọng đang ăn khuya ở trong đó.


Ban ngày hai người đã chơi năm ván cờ nhanh, Hạ Triệu Trọng bị thua trắng, lúc này anh ta gặp Bách Thanh Nham, anh ta vẫn vui vẻ gọi anh là “Đàn anh”.


Bách Thanh Nham “ừ’ một tiếng, vặn nắp chai nước rồi uống một ngụm, chuẩn bị về thẳng khách sạn.


Hạ Triệu Trọng ở cùng khách sạn với anh, phòng sát vách, anh ta đuổi kịp anh và đưa cho anh một chiếc bánh donut kem.


Bách Thanh Nham không ăn thứ này, xua tay từ chối, nghe thấy Hạ Triệu Trọng lại hỏi về “cô gái mà họ đã gặp trong buổi tiệc chào đón tân sinh viên một tháng trước”.


“Rõ ràng là Thiên Thi mà! Cô ấy quá xinh đẹp, em nhìn một cái là nhớ ngay, nhưng hôm đó cô ấy khóc trông thật sự rất đau lòng…”


Bách Thanh Nham không muốn nói về chủ đề này.


Hạ Triệu Trọng lại nói: “Sau này đàn anh đã điều tra rõ chưa? Cô ấy gặp chuyện gì vậy?”


Bách Thanh Nham đi đường của mình, không nói lời nào.


Anh vào đến sảnh khách sạn, tăng tốc bước chân, để Hạ Triệu Trọng ở ngoài cửa thang máy.


Thang máy đi lên, hơi rung lắc nhẹ.


Bách Thanh Nham tựa vào vách thang máy, lấy điện thoại ra xem tin nhắn WeChat.


Trong nhóm WeChat của QING, Thiên Thi tag tên anh, không biết đang nói chuyện gì.


Anh lướt lên, đột nhiên dừng lại.


Bách Thanh Nham nhìn chằm chằm vào tin nhắn Thiên Thi gửi, cô nói đã hẹn với anh, thứ Bảy đó anh sẽ bay về giúp cô chuyển nhà.


Trọng điểm là, cô nói, hai người họ đã hẹn nhau rồi.


Khóe môi Bách Thanh Nham khẽ nhếch lên.


Tim anh đập mạnh hơn, cảm xúc bắt đầu trở nên phấn khích, anh về phòng cũng không ngủ được, dứt khoát lại xuống lầu, đi bộ trở lại cửa hàng tiện lợi ở cổng Học viện Cờ vây.


Anh nhớ cửa hàng này có bán loại kẹo nổ mà Thiên Thi thích ăn.


Gió đêm ở đây mát mẻ hơn nhiều so với gió ở Thâm Quyến, Bách Thanh Nham ngồi trên chiếc ghế đơn sơ trước cửa hàng, xé một gói kẹo, đổ tất cả vào miệng.


Bột kẹo rất chua, khi nó tan ra, vang lên tiếng nổ lách tách.


Ba phút sau, “tiếng mưa” trong miệng anh kết thúc.


Anh dùng điện thoại chụp lại gói kẹo nổ rỗng, gửi lên nhóm WeChat của QING, như một lời hồi đáp gửi đến Thiên Thi.


Điện thoại của anh rung lên một cái.


Hoá ra Thiên Thi vẫn chưa ngủ: [Anh lại ăn vị dâu rừng à, có chua không?]


Bách Thanh Nham nghiêm túc trả lời cô: [Tối nay ở Học viện Cờ vây không mưa.]


Tào Hữu: [??]


Sofia: [A Thanh, đầu óc cậu lại bị sao thế? Cậu buồn ngủ rồi thì mau lên giường đi ngủ đi!]


Bách Thanh Nham: [Tôi không buồn ngủ, chưa ngủ vội.]


Thiên Thi: [Đàn anh Bách thích trời mưa à?]


Sau một lúc lâu, Bách Thanh Nham mới trả lời: [Ừm, nhưng tối nay ở Học viện Cờ vây không có mưa.]


Thiên Thi gửi lên nhóm một đoạn ghi âm dài sáu mươi giây.


Thiên Thi: [Dành riêng cho @Bách Thanh Nham, anh nghe xong mau đi ngủ đi! Những người khác không được nghe!]


Bách Thanh Nham đoán được nội dung cô gửi.


Anh nắm chặt nắm đấm, không mở tin nhắn thoại đó, đợi đến khi về khách sạn tắm rửa xong và nằm xuống giường, anh mới mở ra rồi áp vào tai.


“Cơn mưa” đặc biệt dành riêng cho anh dày đặc như dệt, khuôn mặt Thiên Thi hiện ra, nhanh chóng đẩy sự hưng phấn trong đầu Bách Thanh Nham lên đến đỉnh điểm, rồi sau đó nó lại từ từ dịu xuống.


Anh nghe xong, lập tức cảm thấy buồn ngủ.

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin