Mộng Đẹp Đêm Nay

Chương 14

Buổi tối cuối cùng của kỳ nghỉ Quốc Khánh là thứ Tư, và đây là lần đầu tiên ban nhạc biểu diễn tại QING.


Thiên Thi đã trao đổi trước với quản lý quán bar là Sofia về danh sách các bài hát mà họ sẽ biểu diễn. A Cát ngắt lời họ giữa chừng, bày tỏ mong muốn thêm một bài hát tiếng Trung mà cậu ta sẽ tự đệm guitar.


“Bài ‘Quá Thông Minh’ của cô Trần Khải Trinh.”


“Cậu sẽ hát à?”


Thiên Thi cảm thấy ngạc nhiên, không phải cô không tin tưởng vào khả năng ca hát của A Cát, mà chỉ vì thường ngày A Cát luôn mang dáng vẻ của một chàng trai nghịch ngợm, tại sao hôm nay lại muốn lên sân khấu hát, Thiên Thi tò mò về lý do.


A Cát hơi đỏ mặt: “Vì cô ấy sẽ đến.”


“Cô ấy?”


Sofia nhướng hàng mi cong vút lên, nhìn ra ngoài cửa quán bar theo hướng A Cát chỉ. Một cô gái cao ráo trang điểm nhẹ nhàng đang đứng ở đó, có vẻ như cô ấy đến quán bar một mình.


Thiên Thi chợt hiểu ra điều gì đó, cô dứt khoát thêm bài hát A Cát muốn hát vào danh sách.


A Cát hài lòng nói lời cảm ơn, rồi lùi về phía sau, cùng A Tán sắp xếp giá đàn keyboard và những thứ khác.


“A Cát thích thầm cô gái đó à?”


Sofia hỏi khi đi bên cạnh Thiên Thi.


Thiên Thi lắc đầu: “Em chưa nghe A Cát kể bao giờ, nhưng em đoán chắc là vậy.”

Ngay lập tức, Sofia nở một nụ cười thiện ý, chạy ra ngoài cửa quán bar, chủ động mời cô gái đó vào. Tuy nhiên, đối phương không phải là người cởi mở, cô ấy chọn một góc khuất phía sau để ngồi.


Thiên Thi vẫn nhìn về phía đó, đợi Sofia quay lại, nghe Sofia khen đối phương có làn da đẹp, giọng nói cũng dịu dàng, rất hợp với A Cát.


A Cát đứng lùi lại một chút, có lẽ đã nghe thấy những lời này, cậu ta ngượng ngùng cúi đầu cười.


Sofia lại trêu chọc A Cát: “Em sợ gì chứ? Một chàng trai hai mươi tuổi thích con gái, chẳng lẽ đó là việc gì đó sai trái sao?”


A Cát cúi đầu thấp hơn nữa.


A Tán đứng bên cạnh chứng kiến, bật cười lớn: “Chị Sofia tha cho A Cát đi. Chị còn nói nữa, cậu ấy có thể sẽ khóc mất…”


Sofia vội vàng bịt miệng lại, khẽ vỗ vai A Cát: “Chị sai rồi, chị mong chờ bài hát của em!” Cô ấy nói xong, đi đến quầy bar gọi nhân viên pha chế làm một ly Mojito ít cồn, mang đến bàn của cô gái kia.


Nhìn chung, Sofia là người nhiệt tình, tốt bụng, dù đôi khi dễ nóng nảy nhưng vẫn là một người bạn đáng để kết giao sâu sắc.


Thiên Thi nhìn đồng hồ, còn năm phút nữa là đến giờ khai màn lúc tám giờ.


Chiếc micro được nhường lại cho A Cát đã sẵn sàng, Lý Tiểu Từ xung phong giúp A Cát đệm guitar.


Ngay khi A Cát cất giọng hát câu đầu tiên “Cứ ngỡ rằng tôi khó hiểu như một câu đố”, cửa quán bar bị đẩy ra, một chàng trai bước vào và nhìn quanh một lúc, rồi đi thẳng về phía cô gái ở phía sau. Sau đó, cô gái đứng dậy ôm lấy chàng trai, thay đổi hoàn toàn vẻ rụt rè khi ngồi một mình lúc nãy, nụ cười nở rộ trên khuôn mặt cô ấy.

“Xong rồi, cô ấy có bạn trai rồi!”


Sofia lại thấy kinh ngạc một lần nữa.


Thiên Thi vội vàng ra dấu im lặng, rồi nhìn A Cát đang đứng sau micro. Cậu ta vẫn đang hát, nhưng sắc mặt kém xa lúc nãy, giọng hát cũng trầm xuống, thậm chí có thể nói là nghẹn lại.


“Tôi bắt đầu hối hận, không nên quá thông minh mà khoe khoang, chỉ sợ tự tay chôn vùi chân tình của tôi…”


Sofia nhìn A Cát, không khỏi thở dài: “Đây chẳng phải là tự tay chôn vùi rồi sao?”


Thiên Thi đã bước đến chỗ A Cát, cô sợ cậu ta quá yếu đuối, sợ cậu ta không chịu nổi cú sốc như vậy.


“Không sao đâu!”


Thiên Thi ngồi xổm bên cạnh A Cát, nhỏ giọng an ủi: “Lần này chỉ là một sự cố nhỏ thôi, lần sau chúng ta điều tra kỹ rồi hãy hành động! Cậu tốt như vậy, xứng đáng có được người tốt hơn!”


Cuối cùng A Cát cũng hát xong cả bài, rưng rưng nước mắt: “Sao họ có thể như vậy chứ…”


Thiên Thi thấy mặt cậu ta nhăn lại, cô đột nhiên nhìn về phía cô gái kia, hóa ra đối phương đang bị chàng trai đến sau chặn lại hôn phía sau kệ rượu.


Tiếng nức nở của A Cát truyền đến, sau đó, cậu ta lao ra khỏi cửa sau quán bar.


Thiên Thi muốn đi ra khuyên nhủ, nhưng bị A Tán ngăn lại, vì đêm nay là buổi biểu diễn có trả phí, nên màn trình diễn của ban nhạc không thể bị gián đoạn, chỉ một mình Lý Tiểu Từ trên sân khấu thì không thể trụ nổi.


Tám giờ, buổi biểu diễn của ban nhạc bắt đầu.

Có thể nói sự hợp tác giữa Thiên Thi và Lý Tiểu Từ là hoàn hảo, họ nhận được những tràng pháo tay và tiếng reo hò không ngớt từ phía dưới sân khấu.


Cặp nam nữ hôn nhau sau kệ rượu đã rời đi lúc nào không hay.


Ban nhạc trên sân khấu lại hoàn thành xong một bài rock nữa, không khí trong quán bar càng lúc càng sôi động, không ít chàng trai cầm ly rượu tràn lên phía trước sân khấu để yêu cầu bài hát. Có người thích Lâm Hựu Gia, cũng có người thích Tiết Chi Khiêm, nhưng không ngoại lệ, tất cả bài hát mà họ yêu cầu đều là “bài hát thất tình”.


Khi Thiên Thi tìm nhạc đệm, Sofia lén nhìn tình hình ở cửa sau, rồi quay lại nói với cô rằng A Cát đã ổn định cảm xúc rồi, đừng lo lắng.


Lý Tiểu Từ không nhịn được mà than thở: “Đàn ông lại khóc vì một người con gái, có đáng không? Không không, đàn ông không được khóc, sẽ làm mất đi sự cuốn hút đấy!”


Thiên Thi vốn không thích tranh cãi với ai, chỉ nhờ Sofia để mắt đến A Cát, sợ rằng cậu ta vốn là người hướng nội, sẽ bị cảm xúc phản đòn trở lại.


Sofia thấy có lý, bèn mang ghế ra ngồi canh ở cửa sau.


May mắn là A Cát không mất kiểm soát, nhưng cho đến khi tan cuộc lúc mười một giờ, cậu ta vẫn không hề lên sân khấu lộ diện lần nào nữa.


Thiên Thi và Lý Tiểu Từ đứng ở cửa trước đợi A Tán dọn dẹp xong, thì thấy A Cát chạy từ tiệm trà sữa đối diện sang.


“Hôm nay, tôi xin lỗi mọi người.”


A Cát đưa ly trà sữa trân châu nóng và một ly trà lài không đường khác cho hai cô gái.


Lý Tiểu Từ cười, giúp cậu ta đưa ra ý kiến: “Ngày mai cậu tìm bạn gái mới luôn đi, chọc tức hai kẻ không có mắt đó, được không?”


A Cát sờ đầu đinh của mình, khẽ nói: “Đâu có dễ như vậy…”


Lý Tiểu Từ tiến lên ôm vai A Cát: “Nếu cậu đồng ý, tôi sẽ giúp cậu chọc tức họ!”


A Cát cười một cách rụt rè.


Ngoại trừ sự cố nhỏ này, buổi biểu diễn đầu tiên của ban nhạc vẫn được xem là suôn sẻ.


Tối hôm đó, Thiên Thi nhận được tiền chuyển khoản của Sofia, rồi cô chia cho ba người còn lại trong ban nhạc. Lý Tiểu Từ là người tỏ ra phấn khích nhất khi nhận được tiền, cô ấy nói với A Tán rằng cứ chọn đại một mẫu trống điện tử* nào đó, cô ấy sẽ đền cho A Tán. A Tán không muốn lợi dụng việc này, đã chọn đúng mẫu mà cô ấy làm hỏng, còn nói rằng tiền của mọi người kiếm được đều không dễ dàng.


*Synthesizer drum pad.


Bầu không khí đột nhiên trở nên xúc động, Thiên Thi nhân cơ hội công bố một tin tốt, cô đã tìm thấy một cơ hội biểu diễn mới trên diễn đàn của trường.


[Nhưng quán bar đó khá xa, chúng ta đi xe buýt cũng mất hai mươi phút, mỗi ngày chúng ta diễn cố định một tiếng được trả năm nghìn tệ, tức là mỗi người mỗi tháng được khoảng bốn vạn.]


A Tán: [Thù lao cao thế? Đừng nói là chỗ không đàng hoàng đấy nhé?]


A Cát cũng đồng ý với ý kiến của A Tán: [Lúc diễn thử, nhân tiện chúng ta xem xét một lần luôn? Chưa chắc đối phương đã để mắt đến chúng ta.]


Lý Tiểu Từ: [Sao lại không để mắt đến chứ?]


Thiên Thi chốt lại: [Cẩn thận vẫn hơn, chiều Chủ nhật chúng ta đi một chuyến.]

Mọi chuyện đã được quyết định, nhóm chat của ban nhạc trở nên yên tĩnh.


Sau đó, liên tiếp ba ngày đi học, ban ngày mọi người đều bận việc riêng, buổi tối cũng không có thời gian gặp mặt luyện tập.


Thiên Thi phải viết bài tập phối khí, cô gặp Tống Tuyển khi đang tra tài liệu ở thư viện. Tống Tuyển học khoa Vật lý, đang nghiền ngẫm cuốn sách chuyên ngành vừa dày vừa cũ, hầu như bình thường hai người họ không nói chuyện về chuyên ngành của nhau, mối quan hệ vẫn khá tốt.


Gần đây ba người có ý định dọn ra ngoài, Lý Tiểu Từ đã chọn một khu chung cư trung cấp đến cao cấp, ba phòng ngủ một phòng khách, tiền thuê chia đều không quá đáng sợ, mỗi người trả ba nghìn tệ mỗi tháng.


Tống Tuyển được thừa kế tiền đền bù giải tỏa của bà, đã trả hết khoản vay sinh viên sớm, nên không thiếu khoản tiền thuê nhà này. Gia cảnh của Lý Tiểu Từ thì khỏi phải nói. Còn về Thiên Thi... Trong tài khoản của cô có một khoản tiền lớn, nhưng cô không nỡ tiêu xài quá phóng tay.


Lẽ ra số tiền này phải được dùng để chữa bệnh cho bà, nhưng vào kỳ nghỉ hè, bệnh của bà đột nhiên trở nặng và bà qua đời trước khi kịp phẫu thuật, hàng trăm nghìn tệ vẫn còn được giữ lại. Vì lý do này, mỗi lần Thiên Thi thấy số dư tài khoản giảm đi, trái tim cô lại như bị ngàn cân đè nén, cảm thấy tự trách sâu sắc từ trong ra ngoài.


Cô chỉ có thể chấp nhận việc tiền ngày càng nhiều lên, vì vậy khi cô bắt đầu học năm hai đại học, cô đã nhanh chóng thành lập ban nhạc và đi khắp nơi tìm kiếm cơ hội biểu diễn thương mại.


Hiện tại cô phải thuê nhà, chi tiêu hàng tháng của cô tăng thêm ba nghìn tệ, dựa vào thu nhập hai nghìn tệ mỗi tháng từ QING là không đủ, cô phải tìm thêm nhiều buổi biểu diễn thương mại ở các quán bar để kiếm thêm tiền.


Gần quán bar YE18 mà ban nhạc từng phỏng vấn trước đây có một quán khác đang tuyển ban nhạc. Nếu buổi biểu diễn trực tiếp vào Chủ nhật ổn, có thể cô sẽ nghỉ việc ở QING và tập trung chuẩn bị cho các buổi biểu diễn hàng ngày ở đó.


Thứ Bảy, ban nhạc lại biểu diễn ở QING.


Trong lúc Thiên Thi chờ trà sữa, cô cố ý hỏi A Cát rằng liệu cậu ta có thêm bài hát nào để hát không. A Cát nói rằng cậu ta không có ý định tìm bạn gái trong đại học nữa.


A Tán hết lời khen ngợi cậu ta lý trí, nhưng Lý Tiểu Từ lại tiếc nuối thay cho cậu ta, nói rằng cậu ta đẹp trai như vậy mà không yêu đương thì thật lãng phí.


A Tán trêu chọc Lý Tiểu Từ: “Vậy cậu yêu cậu ấy đi?”


Lý Tiểu Từ lắc đầu, xua tay: “Tôi không thiếu bạn trai!”


Quả thật là như vậy.


Có một người ở Boston, một người trong Học viện Cờ vây, và vô số người theo đuổi khác trong khuôn viên Đại học Việt Hải, ví dụ như chủ nhân chiếc AMG trị giá hơn hai triệu tệ dưới lầu ký túc xá nữ Ngô Đồng.


Thiên Thi nghĩ thầm trong lòng, nhưng không nói ra.


Mấy người bước vào quán bar, Thiên Thi nhắc nhở mọi người chuẩn bị lên sân khấu.


Các loại nhạc cụ đã được sắp xếp, Thiên Thi ôm đàn guitar ngồi sau micro. Chưa đến tám giờ, dưới sân khấu đã có khách chờ xem biểu diễn.


Một chàng trai giơ ly rượu lên và hỏi: “Cô bé, bài đầu tiên là bài gì thế?”


Thiên Thi trả lời một cách tùy tiện: “Electronic Rock, nhạc tình.”


Chàng trai nheo mắt cười: “Có bạn trai chưa?”


Đối với chủ đề trêu chọc này, Thiên Thi đang định trả lời qua loa thì nghe thấy tiếng chuông trên cửa quán bar vang lên. Người bước vào mặc đồ màu nhạt và đứng ngược sáng, xung quanh anh tỏa ra một loại từ trường khó tả, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong quán.


Sao anh lại quay lại?


Thiên Thi đứng dậy, nhưng những cô gái bên cạnh anh đã vây quanh anh với tốc độ nhanh hơn.


“Cảm ơn mọi người đã đến, chúng tôi xin gửi tặng bài hát mở màn này đến tất cả mọi người có mặt tại đây! Chúc mọi người có một buổi tối vui vẻ!”


Người cầm micro hô lớn là A Tán, giọng cậu ta to, khiến đám đông đang vây quanh cửa quay đầu lại.


Ban nhạc trên sân khấu bắt đầu biểu diễn, âm thanh điện tử tổng hợp mờ ảo, mơ hồ phát ra từ loa.


Lúc này, quản lý Sofia ra cửa chào hỏi, cuối cùng những người tụ tập cũng tản ra.


Bách Thanh Nham bị vây quanh được thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh từ chối đề nghị của Sofia và chọn chiếc bàn hàng đầu, gần sân khấu nhất để ngồi.


“Để tôi lấy cho cậu một ly Cosmopolitan nhé?”


“Tôi bị dị ứng cồn.”


“Nói dối! Lần trước rõ ràng tôi thấy cậu uống hết cả ly Vodka mà!”


Bách Thanh Nham nói: “Nhưng hôm nay tôi chỉ uống nước.”


Sofia nhìn Thiên Thi đang hát trên sân khấu: “A Thanh, hôm nay cậu định tỏ tình à?”


Bách Thanh Nham không trả lời, lấy sổ ghi nhạc và bút ra khỏi túi, bật chiếc đèn bàn riêng trên bàn. Ánh sáng trắng không quá chói chiếu lên tờ giấy ghi nhạc mười chín dòng.


Khi anh đang tập trung, giọng nữ trên sân khấu hát đến một câu trong lời bài hát mà anh đã nghe một lần - Có những điều muốn nói lại thôi, không cần phải đoán.


Bách Thanh Nham ngẩng đầu, thẳng thắn đối diện với nữ ca sĩ đang biểu diễn, cô cũng đang nhìn anh.


Giọng hát ngọt ngào, quyến rũ tiếp tục cất lên: “Em lơ đãng ngẩn ngơ, cơn mưa rào bất chợt lặng lẽ rơi xuống, có chút mơ hồ...”


Một bài hát kết thúc.


Thiên Thi đưa micro cho A Tán hát bài tiếp theo, còn cô lùi sang một bên.


Bách Thanh Nham ở hàng ghế đầu tiên phía dưới sân khấu đang cúi đầu vẽ gì đó trên giấy. Lý Tiểu Từ nói với Thiên Thi, đó gọi là giấy ghi phổ, chuyên dùng cho cờ vây.


Thiên Thi dời ánh mắt đi: “Chị biết.”


Cô đã ăn hết kẹo bưởi, định đến cửa hàng tiện lợi mua thêm một hộp nữa. Không may khi cô vừa quay đầu lại đã thấy Bách Thanh Nham lại bị một nhóm nữ sinh vây quanh xin WeChat.


Sofia lại xuất hiện, cúi người ôm lấy vai Bách Thanh Nham.


Bách Thanh Nham cũng phối hợp ôm lại Sofia.


Đôi tay thon dài, trắng trẻo của anh đặt trên chiếc váy hở lưng của Sofia, giống như một luồng ánh sáng chói mắt, khiến Thiên Thi nhìn thấy cảnh này mà không thể né tránh.


Tim cô hơi nhói đau.


Thiên Thi nói với Lý Tiểu Từ: “Chị đi mua chút đồ, sẽ quay lại ngay.” Sau đó, cô nhanh chóng bước ra khỏi cửa trước quán bar.


Mua kẹo bưởi gì chứ?


Thiên Thi vừa ra khỏi quán bar, cô hít mạnh một hơi, lúc này mới nhận ra nước mắt đã chảy dài trên má.


Trên kệ hàng của cửa hàng tiện lợi hoàn toàn không có kẹo bưởi.


Thiên Thi bỗng dưng nổi giận, tùy tiện chộp lấy một hộp kẹo đóng lon vị khác bên cạnh, rồi quay lại quầy thu ngân.


“Bao nhiêu tiền?”


Một giọng nam lọt vào tai Thiên Thi.


Nhân viên cửa hàng trả lời” “Hai người... Đi cùng nhau à?”


Bách Thanh Nham nói: “Ừm, bạn bè.”


Nhân viên cửa hàng mỉm cười.


Thiên Thi cũng cười thầm trong lòng, ngay lập tức, cô gọi thẳng một tiếng “Đàn anh”.


Bách Thanh Nham cụp mắt xuống nhìn khuôn mặt cô, vẻ mặt anh trở nên vô tội: “Sao thế?”

Anh đứng phía sau Thiên Thi, lúc này Thiên Thi quay người lại, đối diện với anh, cô nhíu mày: “Anh thật là vô tình quá! Hôm qua lúc chúng ta ở nhà anh, chẳng phải anh còn nói em là bạn gái anh sao?”


Bách Thanh Nham: “...”


Nhân viên cửa hàng và những khách hàng khác ngây người nhìn hai người họ.


Ai ngờ Thiên Thi vội vàng bịt miệng lại: “Ôi! Xin lỗi! Hình như tôi nhận nhầm người rồi!”


Ngay sau đó, cô cầm lấy hộp kẹo và bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, để lại một đám người đang nhìn nhau.


Đương nhiên là Bách Thanh Nham sẽ đuổi theo cô, anh chặn cô lại bên ngoài cửa QING.


“Lại gặp nhau rồi, anh muốn em trả tiền sao?” Thiên Thi hỏi anh.


Tối nay tâm trạng cô rất tồi tệ, cô không muốn làm đứa trẻ ngoan ngoãn, hiền lành, luôn nhìn sắc mặt người khác để hành động như thường ngày nữa.


Cô biết rõ Bách Thanh Nham không phải người tốt lành gì, lúc này cô dùng lời nói để chọc tức anh thì chẳng khác nào đưa tay đánh con mèo hoang nguy hiểm, nhưng cô vẫn nói.


Không rõ vì lý do gì, hôm nay Bách Thanh Nham lại vô cùng kiên nhẫn, bị cô khiêu khích cũng không nói gì.


“Em nợ anh sáu đồng, nên đưa hộp kẹo này cho anh.”


Thiên Thi ném hộp kẹo mới mua vào lòng Bách Thanh Nham, có lẽ, dùng từ “quăng” để miêu tả hành động của cô sẽ thích hợp hơn một chút.


Hộp kẹo trượt xuống, rơi dọc theo người Bách Thanh Nham, Bách Thanh Nham tóm lấy nó, cuối cùng cũng lên tiếng.


“Hộp kẹo năm đồng.”


“Đúng, em còn nợ anh một đồng, lần sau gặp mặt em sẽ trả!”


Điện thoại của Bách Thanh Nham reo lên.


Dường như người gọi điện đang ở gần đây, Bách Thanh Nham nhìn quanh, một người đang chạy đến từ phía góc phố.


“Đàn anh! Sao anh lại đứng ở ngoài này?”


Người nói là một nam sinh, người đó nhận ra Thiên Thi, lập tức vỗ vào cánh tay Bách Thanh Nham: “Là cô ấy! Anh, đúng là cô ấy rồi!”


Thiên Thi nghi ngờ nhìn đối phương: “Chúng ta quen nhau sao?”


Đối phương lắc đầu: “Nhưng cậu nên nhớ đàn anh của tôi! Một tháng trước, trong buổi tiệc chào tân sinh viên, cậu đã khóc ở hậu trường…”


Bách Thanh Nham không đợi cậu ta nói hết, kéo cậu ta ra cách xa Thiên Thi: “Không còn sớm nữa, chúng ta phải đến sân bay thôi.”


Nam sinh nhớ ra chuyện chính: “Đúng đúng, đừng để lỡ chuyến bay.” Cậu ta vừa nói vừa đi ra ngã tư lớn để đón taxi.


“Anh…”


Bách Thanh Nham nhìn Thiên Thi lần cuối trước khi đi.


Thiên Thi nói: “Anh đi trước đi, có việc gì, em sẽ liên lạc lại với anh.”


Bách Thanh Nham xác nhận lại với cô: “Em nói là lúc chuyển nhà sao?”

“Không nhất định, khi nào em muốn liên lạc với anh, tự nhiên em sẽ liên lạc.” Thiên Thi nói một cách mơ hồ.


Chiếc taxi dừng ở ngã tư đang bấm còi.


Bách Thanh Nham đứng yên không nhúc nhích, nghĩ đến mục đích anh đến tìm Thiên Thi: “Sofia có vợ rồi, cô ấy không thích đàn ông lắm đâu.”


Thiên Thi kinh ngạc tới mức không thể khép miệng lại, cô như đứng bên bờ vực thẳm, được Bách Thanh Nham kịp thời kéo lại.


“Ồ, em hiểu rồi.” Một lát sau, cô chậm rãi nói.


Bách Thanh Nham vẫn chưa yên tâm: “Em thật sự hiểu ý anh, đúng không?”


Thiên Thi gật đầu, ý tứ rõ ràng như vậy, đương nhiên cô có thể hiểu: “Anh và Sofia không có quan hệ gì.”


Bách Thanh Nham bổ sung: “Anh và những người khác cũng không có quan hệ gì.”


Dường như Thiên Thi lại bị anh làm choáng váng, cô hỏi: “Vậy anh có quan hệ với ai?”


Anh buột miệng nói: “Anh đã có người mình thích.”


Thiên Thi đứng sững người tại chỗ.


Hoá ra có những lời khi cô nghe chính miệng người đó nói ra lại có sức công phá lớn hơn.


Một cảm giác chán nản chưa từng có dâng trào từ đáy lòng Thiên Thi, đồng thời, một đám mây đen dày đặc bao phủ trên đỉnh đầu của riêng cô.


Một cơn mưa lớn mà người ngoài không thể cảm nhận được đang làm cô ướt sũng từ đầu đến chân.


Bách Thanh Nham không hề hay biết gì, anh bình tĩnh bước vào taxi, chiếc xe nhanh chóng chạy đi xa.


Thiên Thi đuổi theo vài bước dọc theo con phố, nước mắt lại rơi xuống.


Vậy thì, đàn anh, tại sao anh không nói rõ một lần luôn đi, người anh thích là ai?

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin