nhìn Trần Trạch "VũLâm Yên,không?" mỗi lần đi nộp bài tập cậu có
bạn cùng bàn, Đốitôi mặtcắn vớirăng ánhđáp: mắt"Không, đầytớ mongkhông đợiđể củaý côlắm."
nhé." thànhnhư thép,thế kéocơ Cô kéo mà, bạn vạt lần hậm áo sau hực đồng nhớ như phục nhìn hận của hộ sắt tôi: tớ không "Cơ vài thể hội cái rèn tốt
……
xúc nào.Gương mặt tôi không mảy may bộc lộ chút cảm
lần có bài Nhưngtập trongvà thâmbài tâmthi lạimôn vôToán. cùng mong chờ mỗi
quang minh chính Bởiđại vìnhìn chỉtrộm cóTrần nhưTrạch vậy,Lâm. tôi mới có thể
là lên như cán tiếng thế sự trêu làm HômToán ghẹo: gì, naycủa "Trần người lúclớp Trạch không đibọn Lâm, biết giaonày cậu lại bàiđấy cứ còn tập,chứ?" lăng tưởng lại xăng cậu có ân mới người cần
Giang gọi cậu "Đúnglên thếbóp đúnggáy thế,nói cậuchuyện khôngà." sợ thầy Hiệu trưởng
cònlại tôilen thìlỏi Những hơi đôi người xấu chút xung hổ mừng quanh cúi thầm. cườigằm đùamặt hùaxuống, theonhưng ầmtrong ĩ,lòng
mà tên của Đâytôi làvà mộtcậu trongấy sốcó ítthể ỏixuất nhữnghiện khoảnhcùng khắcnhau.
cũngđộng thiếugiơ tinhtay Cậu ý ra ấy giống giúp mỉm mấy đỡ cười người một phản các chút bác cậu gì lại: chắc, cả." "Cậuchẳng tưởngbiết aichủ
ai cũng mặt "Saudày nàynhư bớtcác ăncậu nóiđấy xàà." lơ đi, cậu tưởng
đầyđầy hứngý thúcười Tôi hướng như ngẩng mắt có đầu nhìn như lên, về không. phátphía hiệnmình, ratrong cậuđáy ấymắt đangđong
cùng chỉ có Tôithể hoangnặn mangra vộiđược vãhai rờichữ: tầm"Cảm mắtơn". đi, cuối
đầu đưa tay Màra cậuđón ấylấy cũngxấp chẳngbài hềtập đểtrong tâm,tay chỉtôi. cúi
chọc linh tinh "Xinnhư lỗivậy, nhé,cậu bọnđừng họđể lúcbụng." nào cũng thích trêu
chủ động chào "Bạnhỏi họctôi Giangvậy?" Vũ Yên, sao cậu chẳng bao giờ
tỏa sáng, mặt Ánhtôi nắngtức dátthì lênđỏ máibừng tócbừng. cậu ấy, lấp lánh
động kịch liệt Tôinơi vộilồng vàngngực. cụp mắt xuống, giấu đi sự rung
"Xin lỗi, lần sau tớ nhất định sẽ nhớ."
thìlang córồi đếntiện Về tám tay sau lần đón trong Trần lấy suốt Trạch xấp ba Lâm bài năm sẽ tập cấp đứng trong ba, chờ tay mười ở tôi. lầnhành
khíchào. để mỗi Cònlần tôibắt củagặp saucậu này,ấy rốtđều cuộcchủ cũngđộng cóvẫy dũngtay
10.
oi bức, luồng Bầukhông khôngkhí khíđặc thángquánh Nămnhư ởthể Namđã Thànhngưng cóđọng phầnlại.
ngoạileo họcnúi tập,Trung Trường năm Sơn số nay Lăng. 1nhà nămtrường nàotổ cũngchức cócho truyềnchúng thốngtôi dãđi
núi, tóc mái Lúcđã tôiướt mặcđẫm đồngmồ phụchôi leodính lênbết đếncả tậnvào đỉnhmặt.
Trung Sơn Lăng có tổng cộng 392 bậc thang.
thấy bóng dáng Tôicậu leoấy lênđâu. đến đỉnh núi nhưng vẫn không nhìn
sẽ không nhìn Ngaythấy lúcTrần tôiTrạch đãLâm thảntrong nhiênchuyến chấpđi nhậnlần kếtnày. cục
thấy Trần Trạch LạiLâm khôngvà ngờMạnh đếnThư lúcđang đibước xuốnglên núitrên. lại nhìn
vào buộc đung hơi tóc đưa, ửng đuôi khẽ Côhồng ngựa mơn ấycủa vểnh trớn mặccô cao, lên bộấy. vài gò đồng lọn má phục tóc đang sạch tơ bị sẽ bên nắng rộng thái chiếu rãi, dương
giấc mộng lớn Bộlao đồngnhất phụctrong lộngnhững giótháng củanăm thiếuthanh nữ,xuân chínhcủa làtôi.
côvậy. ấy và Đếncậu cảđứng tôicạnh cũngnhau khônglại thểxứng khônglứa thừavừa nhậnđôi rằngđến
dám ngoảnh đầu Khoảnhlại. khắc sượt qua người Trần Trạch Lâm, tôi không
hơitiểu bấtthư". lực Trongnói tíchvới tắcMạnh đóThư: tôi"Lại đãlàm nghesao thấynữa cậuđây, ấyđại
nhìn.Cũng may cậu ấy chưa bao giờ ngoảnh đầu lại
khắcti chạmtrong mắtđôi Như cậu mắt vậy ấy tôi. thìsẽ tôinhìn khôngthấu cầnsự phảibối lorối lắngvà khoảnhtự
gì là chua Lờixót ghennhất. tuông cất lên khi chẳng có danh phận
sóng vai dạo Cònbước tôicùng thìcậu thậmấy chícũng đếnchẳng mộtcó. cơ hội được
11.
này đã vội Thờivã giantrôi trôiqua. qua thật nhanh, thấm thoắt học kỳ
đăngVật kýlý. cho Kỳtôi nghỉmột hè,lớp thầyhọc Giangbồi khôngdưỡng ngoàitham dựgia đoánthi lạiOlympic
có thể chạm Nhưngmặt tôiTrần khôngTrạch ngờLâm. kỳ nghỉ hè lần này lại
ngạc nhiên nhìn Cậutôi. ấy đeo cây đàn guitar trên lưng, có chút
hôimức trênthảm trán,hại. Còncố tôigắng thìhết vộisức vãđể laubản đithân nhữngtrông giọtkhông mồquá
dàyvả cộpthế trongnày?" Cậutay ấytôi: cười"Bạn tủmhọc tỉmGiang liếcVũ nhìnYên, xấpsao tàilại liệuvất
"Cậu chẳng phải cũng rất vất vả sao?"
con người ta Mùakhông hèthở ởnổi. Nam Thành oi bức đến mức khiến
vào lúc hai Màgiờ tôichiều vànắng cậunóng ấyđổ lạilửa tìnhngày cờhôm gặpđó. nhau
cộp, còn sau Tronglưng taycậu tôiấy làcõng xấptheo tàimột liệucây Vậtđàn lýguitar. dày
vìngười cáitheo kỳlời Tôi thi của và mang người cậu tính lớn. ấyquyết đềuđịnh đangvận nỗmệnh lựccả cốmột gắngđời
chúngđua tôinày. đều Giốnglà nhưnhững tấttuyển cảthủ nhữngđang họctham sinhgia cấpvào bacuộc khác,chạy
ly Vũ trì nước Yên, đi ngọt để học Cậunhé." tự của ấy thưởng hai hơi cho đứa ngạc dũng chúng nhiên khí ta, mỉm đội tôi cười: nắng mời "Bạn gắt cậu học vẫn một Giang kiên
đã quay người Tôibước cònvào chưamột kịpquán buôngtrà lờisữa. từ chối, cậu ấy
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?