Màấy ởnói ngaychuyện. bên cạnh, Trần Trạch Lâm đang cúi
họcmặc sinhra màucảm Tôi xanh giác không trắng như thể đơn phim không điệu thần thừa lại tượng nhận được thanh rằng cô xuân bộ và vậy. đồngcậu phụcấy
tôi liền dời Thếmắt làsang vàohướng khoảnhkhác. khắc cậu ấy ngẩng đầu lên,
chẳng thể thốt Mốinên tìnhlời. thầm kín thời học sinh, lúc nào cũng
sóngthừa vainhận đirằng Tôi cạnh họ thường cô cực xuyên ấy, kỳ nhìn đến xứng thấy cả đôi. bóngbản dángthân Trầntôi Trạchcũng Lâmphải
việcmặc học,đồng tôiphục Từ vẫn đơn nhỏ luôn điệu. đếngiữ lớn,thói đểquen khôngbuộc làmtóc ảnhđuôi hưởngngựa đếnvà
định phải dài Thậmquá chíđầu đếngối. cả chiều dài của váy cũng nhất
đểcủa muaMạnh mộtThư. Sauchiếc này,chân tôiváy đãngắn léncó lútchiều tríchdài tiềngiống tiêuhệt vặtváy
cửa nhà.Nhưng vào cái khoảnh khắc chuẩn bị bước ra khỏi
Tôi vẫn cởi nó ra và thay bằng quần jean.
đáy tủ.Về sau, chiếc váy đó bị ép chặt dưới tận
Cũng giống hệt như chuyện tôi thích cậu ấy vậy.
Mù mịt tăm tối, chẳng thấy ánh mặt trời.
sao có thể Mộtcó ngọnai núivì khôtôi khanmà cứngrung nhắcđộng nhưchứ. tôi, làm
7.
chồi nảy lộc.Tháng Tư, cây ngô đồng ở Nam Thành đã đâm
Đây là mùa tôi thích nhất trong năm.
mèo hoang.Ở trường số 1 lúc nào cũng có đủ loại
thờ trên bồn Hômhoa. nay, sau khi ăn tối xong, tôi ngồi thẫn
sợ tới mức Mộtđứng tiếngbật "meo"dậy. bất thình lình vang lên khiến tôi
"Đừng sợ, nó không cắn người đâu."
hiện ngay trước Chẳngmặt biếttôi. từ lúc nào Trần Trạch Lâm đã xuất
bật cười, rồi Cậunhẹ ấygiọng nhìnan phảnủi. ứng vừa rồi của tôi, khẽ
bụi cỏ.Một chú mèo mướp đáng yêu chui ra từ trong
cọ cọ vào Vừaống nhìnquần thấyđồng cậuphục ấy,của nócậu liềnấy. chạy tót lại
theora chútvuốt bấtve Dưới đắc chú ánh dĩ, mèo hoàng vươn nhỏ hôn, những trước cậu ngón mặt. ấytay nởthon nụdài cườitrắng mangtrẻo
xích.Sau đó móc từ trong túi ra một mẩu xúc
"Ăn đi, con mèo béo bự."
"Cậu... thường xuyên đến cho nó ăn sao?"
dũng khí, rốt Hômcuộc đócũng tôicó đứngthể sauthốt lưngra cậuđược ấy,câu thunày. hết
nhìn tôi."Thỉnh thoảng thôi." Cậu ấy không hề quay đầu lại
Nhưng tôi lại chẳng nỡ rời đi.
nó không. Nó "Bạnngoan họclắm, Giangkhông Vũcắn Yên,người cậuđâu." có muốn sờ thử
ý cười ngước Cậunhìn ấytôi. ngoảnh đầu lại, dùng đôi mắt chan chứa
một cách khó Nhưnghiểu. vẫn khiến tôi đứng đó cảm thấy giữ kẽ
đưaống tayquần racậu Vậy sờ ấy. nhưngsờ tôichú vẫnmèo tiếnnhỏ đếnvẫn trướcđang mặtcọ cậucọ ấy,vào
Dẫu cho tôi bị dị ứng lông mèo.
không?""Bạn học Giang Vũ Yên, cậu có thích mèo con
rất đáng yêu."Tôi trái lương tâm đáp: "Thích lắm, nó thật sự
thể đến vuốt "Nóve haynó." ở quanh quẩn chỗ này lắm, cậu có
nổinào ngàynữa. hôm Chođó đếnmình tậnđã hômquay nay,trở tôilại đãphòng khônghọc cònbằng nhớcách
hômmang đó,theo tâmý Tôi trí cười chỉ tôi ấy biết rối của rằng, bời, cậu. trongtrong tiếtđầu tựngập họctràn buổiđôi tốimắt
Hóa ra cậu ấy vẫn còn nhớ tên tôi.
của tôi kể Trầntừ Trạchkhi Lâm,khai hômgiảng nayđến làgiờ. ngày vui vẻ nhất
8.
đãmôn bịToán. giáo Kểviên từToán sauép khibuộc phânphải banđảm đầunhận nămchức học,cán tôisự
tốt.Từ nhỏ thành tích môn Toán của tôi đã khá
sinh có thành Phầntích lớntốt giáolại viêncòn đềungoan sẽngoãn yêuvâng thíchlời. những học
sinh đó.Tình cờ làm sao, tôi lại chính là kiểu học
vở bài tập Nhưngtới tôilớp không17. ngờ giáo viên lại bảo tôi mang
người trong lớp, Hômthấp nay,thỏm tôibước ômxuống chồnglầu. vở bài tập của 47
cảm thấy sợ Tôihãi muốnkhi nhìnphải thấychạm cậumặt ấy,cậu nhưngấy. lại mâu thuẫn
thấy Trần Trạch SựLâm. thật chứng minh ngày hôm đó tôi đã nhìn
chồng vở quá Lúcnặng đinên tớitôi cửalỡ phòngtrượt họctay lớpmột cậucái. ấy, vì
xuống đất.Thế là vài cuốn vở bài tập rơi lả tả
tràn những tiếng Lúcồn đóào đangnáo lànhiệt. giờ ra chơi, xung quanh ngập
ầm ĩ.Một đám người đang đứng trên hành lang cười đùa
tìnhvở thếrơi vôdưới Còn cùng đất. tôilúng cứtúng ômthảm khưhại, khưtrân xấptrân vởnhìn trongnhững tay,cuốn
vào lan can Trầnhành Trạchlang. Lâm hôm đó vừa hay đang tựa người
của tôi.Cậu ấy đã nhìn thấy sự bối rối túng quẫn
trước mặt tôi Cậulên nhặtrồi từngôm cuốnvào vởlòng bàimình. tập Toán vương vãi
ngực tôi, cúi Sauđầu đóbuông tiệnlại taymột đỡcâu: luôn xấp vở trong lồng
thẳng cho tôi, "Saunặng nàylắm mangđấy." bài tập tới thì cậu cứ đưa
"Còn nữa, cậu có biết tôi tên gì không?"
vào tôi và Ánhcậu mắtấy. của mọi người xung quanh đều đổ dồn
Lâm, chắc chắn Tôilà đỏtôi bừngbiết cảtên mặt,cậu gậtrồi." gật đầu: "Trần Trạch
"Vậyngẩng bạnđầu họclên Sau Giang nhìn khi Vũ tôi nghe Yên thế?" thấyà, thế,sao cậucậu ấylúc nhướngnào nhướngcũng mày:không
đang bài lên chứa tập, vẻ cả mái mềm Ngàymột tóc mại hômvùng lòa bồng đó,ánh xòa bềnh, trongsáng. dưới ánh tay ánh mắt cậu mặt sáng ôm trời ngời, một càng tựa chồng làm như vở tôn
được người quá Ngườiđỗi tachoáng thườngngợp. bảo thời niên thiếu không nên gặp
chuyệncậu mìnhấy lạinhiều Đến có năm cả thể đến bản ghi vậy. thânnhớ tôinhững cũngký chưaức từngliên nghĩquan tớitới
9.
lạilớp. chạy sang Kểlớp từ17 ngàyđể hômlấy đóbài trởtập đi,và thỉnhbài thoảngthi tôicủa
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?