20.
chí trêu còn còn chọc bây có vài giờ… Kỳchút câu anh Kinh“vô là đã Ngônlại”. đã hoàn của đỏ toàn trước mặt, khác, kia ngượng mặt chỉ ngùng dày cần không hơn, bị chịu thậm tôi nổi,
đồng, đã hứa Kỳliên Kinhhôn Ngônrồi lênlại ánkhông tôichịu khôngthực tuânhiện. thủ hợp
với anh rồi Anhphủi tốmông cáobỏ tôiđi “ănmất xonghút. không chịu nhận”, ngủ
Anh bắt tôi phải chịu trách nhiệm với anh.
không biết đáp Tôilại bịthế lờinào. nói của anh làm cho cứng họng,
bữa sáng.Kỳ Kinh Ngôn ngồi đối diện tôi, ung dung dùng
nãy giờ dần Tôidần nhìnquay anh,trở dònglại suyquỹ nghĩđạo. bị anh dẫn dắt
vui mỏi giờ lắm nói: anh à?" "Kỳlàm Tôi Kinh thế chợt Ngôn, này… nhớ không là ra phải vì chuyện anh cảm gì không thấy đó, thích trêu giọng em đùa điệu sao? em mệt Bây
hơithích nhíuem." mày: Kỳ"Tôi Kinhnghiêm Ngôntúc ngừngđấy, độngtôi tácchưa ăntừng uống,nói nhìnlà tôi,không
dâng cảm giác Nghechua vậy,xót. tôi khẽ giật mình, trong lòng lại trào
muốn kết hôn "Anhvới thíchem.” em… nhưng ba năm trước anh không hề
vìchứ?" ngủ với Tôinhau bậtmột cườilần đầynên châmmới biếm:nảy "Chắcsinh khôngtình phảicảm làđấy
anhthự. nắm lấy Kỳtay Kinhtôi, Ngôndắt đứngtôi dậyđi điđến đếnphòng bênsách cạnhcủa tôi,biệt
vào nhau, nhịp Ánhtim mắtbỗng tôiđập rơihơi xuốngnhanh. hai bàn tay đang đan
cho tôi xem.Kỳ Kinh Ngôn lấy ra một tập tài liệu đưa
Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
duyệt qua rồi.""Em xem đi, bản này anh cả của em đã
cảm thấy hơi Tôicăng kinhthẳng. ngạc ngẩng đầu lên nhìn anh, bỗng dưng
mở tập tài Dướiliệu ánhra. mắt ra hiệu của Kỳ Kinh Ngôn, tôi
Tôi đọc cẩn thận từng câu từng chữ.
vừa không dám Đọctin xong,vào lòngmắt tôimình. dậy sóng, vừa mừng rỡ lại
hĩnh và tràn Đâyngập làthành mộtý. danh sách sính lễ vô cùng hậu
ươn ướt của Kỳtôi, Kinhanh Ngôncúi nhìnxuống chằmhôn chằmnhẹ vàolên đôimôi mắttôi. đã
trong biết lừa tay mình anh, họ không nhà "Khôngcho xứng. họ phảimột Anh Ôn anhkẻ biết sao khôngtàn em có muốnphế vì thể cướiđược muốn gả em,chứ?" giúp viên mà anh ngọc là nên quý anh mới
lời vạch trần Tôicủa mởKỳ toKinh mắt,Ngôn. vô cùng bất ngờ trước những
ngờ Kỳ Kinh TôiNgôn cứđã ngỡbiết mìnhrõ đãmọi chechuyện giấutừ rấtlâu. kỹ, không
khiến ánh nhìn Đôicủa mắtKỳ cúnKinh conNgôn rơmtrở rớmnên nướcdịu mắtdàng. của tôi
tôi,hai độtngười nhiênđã Đầu nói: nói ngón "Anh với tay biết nhau anh em những nhẹ đã gì." nhànggặp vuốtĐường veHuyên, gòcũng mábiết
Tôi giật nảy mình: "Anh cho người theo dõi em?!"
cũng anh thầm muốn thừa cử biết nhận người Kỳem mấy đi Kinhsống năm theo Ngônthế em bảo vộinào." ở vệ trấn nước em. an ngoài, Anh tôi: anh lo "Em vẫn cho đừng luôn em, giận, âm
ra bên cạnh Vậymình màcó tôingười lạitheo chẳngdõi. hề mảy may phát hiện
luôn âm thầm Chotheo nêndõi suốttôi? ba năm qua, Kỳ Kinh Ngôn vẫn
rõ như lòng Tấtbàn tầntay. tật mọi chuyện của tôi, anh đều nắm
bắt đầu tìm Thảohiểu nào,người khôngkhác sớmthì khônganh muộn,xuất lạihiện. đúng lúc tôi
tránh ánh mắt Nghĩcủa đếnanh. đây, tôi có chút chột dạ, vội né
sao anh lại Nhắcphải đếndiễn Đườngkịch Huyên,với tôiĐường khôngHuyên?" nhịn được hỏi: "Tại
phức.”Kỳ Kinh Ngôn trả lời ngắn gọn: "Để tránh phiền
mục cóchỉ thể đích thểlà đường nhét dễmối hoàng Anh người dàng quan đẩy giải cho từ hệ lùi thích: anh. chối hợp những "Có Anh rất tác buổi cô chưa nhiều mà tiệc ta từng người thôi.” tùng làmchạm theo thương bìnhvào đuổi, mại phong,cô cũng mang anhta, có
baođó gồmchứ cảgì?" Tôiviệc ghenđề tuôngphòng hờnem dỗitrong nói:số "Ồ,những tứcngười làtheo cũngđuổi
Kinh Ngôn dai Suydẳng chonhất cùngchính thìlà trướctôi. đây… người theo đuổi Kỳ
mà lại cong Thấykhóe tôimôi. bĩu môi không vui, Kỳ Kinh Ngôn vậy
lại ngập tràn Dướisự ánhcưng nhìnchiều. giận dữ của tôi, ánh mắt anh
gì, gìđịnh chút bị vàochọn tình mọi tìnhanh, cảm "Chức người yêu, vẫn nào. Tiếu, quay em luôn Nhưng vốn lưng, cũng ở vào dĩ chỉ biết bên lúc anh có ba cạnh anh không mình mẹ anh." tay hềem anh trắng cóvẫn không chẳng kỳluôn hề còn vọngkiên có
dành quang anh cho tối chân em cho minh chỉ những và của đã anh, lỗi là kẻ đê “Thậtmình." vượt cũng lạc một khác. tiện. ra quá ghen như kẻ Anh Anh anh tầm tỵ em tàn nhận tham không kiểm với nghĩ, phế, ra lam hề soát sự anh không sự hưởng hào của tốt cũng thể chiếm thụ quang mình, bụng có tự hữu tình rực nhưng của những đứng anh yêu rỡ khi em mặt trên dành em và ấy, dành đen đôi cho
lại vừa ngọt Khóengào. mắt tôi đỏ lên, trong lòng vừa chua xót
"Kỳ Kinh Ngôn, em chưa từng chê bai anh.”
vì thíchlực em, để em,dốc vì xứng vìsức để Kỳ đáng để điều có Kinh với có trị." thể Ngônem, thể đến congba danh nhà khóenăm chính họ môiqua ngôn Ôn cười:anh thuận hỏi "Anhvẫn đứng cưới biết,luôn trước em, anhnỗ mặt
Ngôn, nhớ lại Tôivô nhìnvàn chằmchuyện chằmtrong vàoquá đôikhứ. chân của Kỳ Kinh
vì đôi chân Nhữngnày, đautôi đớnđã vàtừng dằntận vặtmắt anhchứng phảikiến. chịu đựng
Tôi vừa xót xa… lại vừa cảm thấy hạnh phúc.
ngực anh cọ Tôicọ. dang tay ôm chầm lấy anh, vùi đầu vào
Kinh Ngôn, em "Emmuốn cảmkết thấyhôn cứvới nhưanh đangngay nằmbây mơgiờ.” vậy. Kỳ
"Được."Kỳ Kinh Ngôn xoa đầu tôi, dịu dàng đáp lại:
Kinh Ngôn, tôi Đangbỗng mảiđẩy mêanh đắmra: chìm"Không trongđúng." vòng tay của Kỳ
em đã thấy Tôianh đùngmất đùngkhống nổichế giận:trong "Ngàyphòng Đườngsách Huyêncơ đínhmà!” hôn,
látliên rồiquan lêngì Kỳ tiếng: đến Kinh "Sự cô Ngôn mất ta hơi kiểm cả, sững soát mà người, của là anh anh vì trầm lúc em.” ngâmđó mộtkhông
Tôi ngẩn ra: "Vì em?"
vạch từkhông anh, trần lâuxứng nhưng sự rồi,với đồng "Anh thật vì em." thời cảphũ nể anh củaphàng mặt ấy emrằng em cũng đãanh nên không lậtlà anh chút bàimột ấy nể ngửakẻ mới nang vớitàn chịu mà anhphế, giúp
lòngđen, biếtanh rõ,không Ánh nhưng cam mắt anh tâm Kỳ vẫn nhưng Kinh bị lại Ngôn câu không trầm nói thể xuống: ấy phủ "Dẫu đâm nhận.” chotrúng trongtim
sỉ vào mặc nhục khoảnh định Kỳ khắc rằng TôiKinh nhìn đó lụcNgôn. thấy là lại dòng do ký tin Tần ức, nhắn Vọng lúc ấy Bắc đó tôi gửi vì đã đến quá tự để sốc, động
chỉ là một Thựcnickname chấttrên cáimạng, tênkhông củahề đốiđược phươnglưu trongghi khungchú. chat
làmạng anhcủa cả,họ Tôi anh là lưu hai... gì. tênnên cácchưa anhtừng traiđể trongý danhxem bạnickname toàntrên
cưngvững chiều,trước anhmặt Ánh nói: em.” mắt"Bây Kỳgiờ, Kinhcuối Ngôncùng nhìnanh tôiđã ngậpcó trànthể sựđứng
gót chân đặt Tôimột vônụ cùnghôn vuilên sướngmôi ngướcanh. lên nhìn anh, kiễng
Kỳ Kinh Ngôn Nụcũng hôndần dầntrở trởnên nênnặng sâunề. hơn, nhịp thở của
người Kỳ Kinh CảmNgôn, nhậnmặt đượctôi ngọnlập núitức lửađỏ đangbừng. bùng cháy trên
áođược chuiđâu... vàoeo Bàn trong, em tay khiến đau đang tôi lắm đỡ run rồi.” lấylên, eovội tôivàng menngăn theolại: vạt"Không
phòng ngủ.Kỳ Kinh Ngôn bế thốc tôi lên, đi thẳng vào
lại tôi: "Không Anhsao, trưnganh rasẽ bộnhẹ mặtnhàng.” cực kỳ đứng đắn đáp
biến thành tên "Kỳlưu Kinhmanh Ngôn,thế banày?" năm không gặp, sao anh lại
lên: “Học từ Anhem rũđấy." mắt xuống nhìn tôi, khóe môi khẽ cong
21.
nhà,Kỳ chỉKinh mảiNgôn. Tôimê vềru nước,rú nhưngở lạibiệt khôngthự thèmquấn vácquýt mặtbên vềcạnh
củacho anhanh." cả: Cho"Bây đếngiờ, mộtlập tuầntức, sau,ngay tôitức nhậnkhắc đượclăn điệnvề thoạinhà
Anh ấy nói xong thì cúp máy luôn.
Toang rồi, “đại ca” nổi trận lôi đình rồi.
lo sợ của Kỳtôi Kinhmà Ngônthấy nhìnhơi bộbuồn dạngcười. bất an nơm nớp
"Anh về cùng em.”
"Hả?"
Tôi trưng ra vẻ mặt đầy sầu lo nhìn anh.
đổ thêm dầu Anhvào màlửa vácsao? mặt về chung thì chẳng phải là
về nhà.Cuối cùng, Kỳ Kinh Ngôn vẫn khăng khăng cùng tôi
chặt mười ngón Đứngtay trướcvào cửanhau. nhà, tôi và Kỳ Kinh Ngôn đan
của em đông Tôilắm hỏiđấy." anh: "Anh có sợ không? Các anh trai
Anh khẽ cười: "Không sợ, có em ở đây rồi."
Tôi cũng cười theo: "Ừm! Em sẽ bảo vệ anh!"
lùngnữa, vôlăn tìnhvào Chuông của đây." cửaanh cócả: gắn"Đừng cameracó truyềnđứng đếnchướng giọngmắt nóingoài lạnhcửa
Tôi và Kỳ Kinh Ngôn nhìn nhau mỉm cười.
nhaunhà." của chúng Tôitôi, đungvui đưavẻ hainói: bàn"Đi taythôi, đangem đanđưa chặtanh vàovề
Hôm nay nhất định phải chốt luôn ngày cưới!
(Hoàn)
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?