ra rất nhiệt Trongtình sốvới đótôi. có một chàng trai tóc vàng tỏ
có duyên, trông Anhchẳng takhác caonào ráo,một tuấnchàng tú,hoàng nóitử. chuyện cũng rất
Tôi có ấn tượng khá tốt về anh ta.
lần cùng với Saunhững đó,người chúngbạn tôikhác. cũng có đi chơi chung vài
ý muốn đưa Hômtôi nay,về saunhà. khi gặp mặt xong, anh ta ngỏ
Tôi đồng ý.
biệt, anh ta Lúcbất đếnngờ dướicúi lầuxuống nhàhôn tôinhẹ vàlên chuẩnmá bịtôi. tạm
Tôi giật mình.
Vì quá bất ngờ nên tôi không kịp né tránh.
cóhành sựđộng đồngthân Tôi ý mật nghiêm của nào. túctôi nóithì vớikhông anhđược taphép rằng,có nếubất chưakỳ
thành.Anh ta lập tức xin lỗi, thái độ rất chân
Tôi mỉm cười, cho qua chuyện đó.
18.
định mở cửa Vừathì đếnphía trướcsau cửa,chợt tôivang đanglên lấytiếng chìabước khóachân. ra
Chưa kịp quay đầu lại, tôi đã bị đánh ngất.
bị trói chặt, Khitrước tỉnhmắt lại,là tôimột phátmảnh hiệntối haiđen taynhư mìnhmực. đã
Mắt tôi bị bịt kín bằng một dải vải đen.
gì.Tôi cố gắng vùng vẫy, nhưng chẳng có tác dụng
đến.Đúng lúc đó, một cảm giác lạnh sống lưng ập
cạnh lẳng lặng Tôinhìn cómình. cảm giác như đang có người ở bên
làcó ai?thể Tạiđưa Tôi sao cho cố anh anh." đèlại néntrói nỗitôi? sợNếu hãi,anh lêncần tiếng:tiền, "Anhtôi
Người đó vẫn giữ im lặng.
Tôi nghe thấy tiếng vải vóc cọ xát vào nhau.
Ngay sau đó, có người chạm vào mặt tôi.
gò má, chạm Đầuđến ngónmôi taytôi, củarồi đốitừ phươngtừ rấttrượt lạnh,dần lướtxuống quadưới.
bật khóc thành Tôitiếng. sợ đến mức cả người run lên, sau đó
Bàn tay kia khựng lại.
Nhưng tôi lại càng khóc dữ dội hơn.
giật phăng ra.Giây tiếp theo, dải vải đen trước mắt tôi bị
mắt tôi khó Độtchịu ngộtnhắm chuyểnnghiền từlại. bóng tối ra ngoài sáng, đôi
phục lại bình Phảithường. mất vài giây, tầm nhìn của tôi mới khôi
người đang đứng Tôibên ngừngmép khóc,giường. đôi mắt ngấn lệ ngẩn ngơ nhìn
Là Kỳ Kinh Ngôn.
tôi theo cách Banày. năm không gặp, anh lại xuất hiện trước mặt
vàta nétkhông mặtdám Dáng càng đến người thêm gần. anhlạnh trởlùng, nênxa caocách, lớnkhí hơn,thế ánhkhiến mắtngười
Anh đang đứng.
rất lâu.Ánh mắt tôi dán chặt vào đôi chân của anh
gặp, Ôn Chức KỳTiếu." Kinh Ngôn lạnh lùng cất giọng: "Lâu rồi không
Kinhgì?!" Ngôn, anh Tôiphát bừngđiên tỉnh,cái nhìngì anhthế rồihả?! cốAnh vùngtrói vẫy:em "Kỳlàm
của anh bao Kỳtrùm Kinhlấy Ngôntôi. cúi người xuống, bóng dáng cao lớn
Anh lấy khăn tay ra lau nước mắt cho tôi.
của tôi.Lau xong nước mắt lại chuyển sang lau má trái
Dùng lực hơi mạnh khiến má trái tôi đau điếng.
chặt cằm, ép Tôitôi quaynhìn mặtthẳng. đi né tránh, nhưng bị anh giữ
Tôi tủi thân nói: "Kỳ Kinh Ngôn, em đau."
vừa u ám, Đôikhiến mắttôi củacó Kỳchút Kinhrụt Ngônrè. vừa sâu thẫm lại
gì tôi với xảy rồi, tôi ra sao xong Anhsao? có là nhìnÔn thể có tôi,Chức đi thể chậmTiếu, trêu coi rãiem chọc như nói:đùa người chưa "Embỡn khác? từng đãtôi." Em có ngủ tưởng chuyện với ngủ
như thể tôi Kỳlà Kinhmột Ngôntra liênnữ tụccặn nhắcbã lạithứ chuyệnthiệt. năm đó,
tôilại cốngay tìnhtrước Ký lãng mặt, ức quên, ký ba giờ ức năm phút ùa trước này về vốn lại như dĩ bị thác vẫn chính lũ. luônchủ bịnhắc
nghe thấy hai Tôichữ vừa"đùa xấubỡn", hổtôi lạisững vừangười. chột dạ, nhưng khi
dụngthì emlàm giúpsao, Tôi anh đó trấn bao là tĩnh nhiêu do lại, việc anh không như nợ chịu vậy, em." lépem vế:ngủ "Anhvới lợianh
trải nghiệm còn Tôichẳng rũtốt mắtđẹp xuống,gì." lí nhí oán trách: "Huống chi…
Kỳ Kinh Ngôn khựng lại trong giây lát.
âm độ.Bầu không khí xung quanh anh đột ngột hạ xuống
lên nỗi bất Tôian lénkhó ngướctả. mắt lên nhìn anh, trong lòng dâng
sự kìm kẹp Kỳđối Kinhvới Ngôntôi. im lặng một lúc, rồi buông lỏng
với sức vàng Kỳ đâu thu Kinh mà người HaiNgôn. bận co tay tâm rúm được đến sang tự cái một do, má bên, tôi đang kéo cũng đau giãn chẳng nhức khoảng còn nữa, cách hơi vội
tựa như giông Ánhbão mắtsắp củakéo Kỳđến. Kinh Ngôn tối tăm mù mịt,
cởi từng cúc Anháo dùngtrên mộtchiếc tayáo nớisơ lỏngmi càđen. vạt, bắt đầu
lộ ra nửa Anhthân chậmtrên rãisăn cởichắc từngvạm cúcvỡ. áo sơ mi, để
lầnthì nàytôi tôisẽ Anh sẽ làm nói hầu cho với hạ đến tôi: em khi "Vậy chu em thì đáo. hài ngủ Em lòng thêm chưa mới lần hài thôi." nữa,lòng,
19.
nay tôi đã Thếnếm nàotrải gọisâu làsắc họacảm từgiác miệngnày màrồi. ra, đêm
đôigiống lúcnhư lạikiến Kỳ xen cắn Kinh lẫn tận Ngôn chút trong vừa dịu xương bá dàng tủy. đạonhưng lạilại vừagiày hungvò ác,tôi
hài lòng chưa.Anh hết lần này đến lần khác hỏi tôi đã
lòng rồi.Tôi vừa khóc vừa gật đầu nói rằng đã hài
tôi trầm luân Anhtrong đặtvòng nụxoáy hôncuồn lêncuộn môiấy. tôi, rồi lại kéo
tốt?" sắpanh, ngấtkhẽ lịmhỏi: Đến đi, "Nghe khi Kỳ nói tôi Kinh kỹ mệt Ngôn năng mỏi lại cưỡi rã kéo ngựa rời, tôi của tưởng ngồi em chừng lên rất như đùi
cưỡi ngựa của Tôiem điênrất cuồngtệ." lắc đầu phủ nhận: "Không... kỹ năng
từngnữa chơimà.” đua Kỳngựa Kinhgiành Ngônđược cườicúp, khẽ:còn "Nóigửi dối,ảnh trướccho đâytôi emxem
đi ngủ nhé, Anhngoan." dịu dàng dỗ dành tôi: "Xong lần này rồi
…
lúc nào cũng Sựđáng thậttin. chứng minh, lời đàn ông nói, không phải
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?