Mỹ Nhân Ốm Yếu Của Tổng Giám Đốc Hoắc

Chương 3

Khổ nỗi anh vẫn chưa kết hôn, nếu không thì chí ít bọn họ còn có thể đi lấy lòng vợ của anh, từ đó gián tiếp tạo được chút mối quan hệ với anh.

Có một vị Tổng giám đốc ở tỉnh khác không kìm được mà nói ra điều đó.

Các vị Tổng giám đốc địa phương nghe xong liền lắc đầu với vẻ mặt như muốn bảo "anh vẫn còn trẻ quá": “Ông cụ Hoắc đã thúc giục chuyện kết hôn của người đó suốt mười năm trời mà còn chẳng lay chuyển được, anh nghĩ người đó còn có khả năng kết hôn sao? Theo tôi thấy, có lẽ anh ấy là người theo chủ nghĩa không kết hôn rồi.”

“Vị Tổng giám đốc Hoắc đó ở trong giới thượng lưu Ninh Thành chúng ta nổi tiếng là người chỉ yêu giang sơn chứ không yêu mỹ nhân. Những năm trước, biết bao nhiêu tiểu thư danh giá xinh đẹp tìm đủ mọi cách để theo đuổi anh ấy, vậy mà anh ấy chẳng hề động lòng dù chỉ một chút.”

“Thực ra ngay cả khi Tổng giám đốc Hoắc đã cưới vợ, các vị nghĩ với thủ đoạn cứng rắn và lạnh lùng như sắt đá của anh ấy, liệu vợ anh ấy có thể chi phối được quyết định của anh ấy không?”

Mọi người nghe xong đều thấy có lý, với quyền thế và địa vị của người đó, vợ của anh chắc chắn chỉ để làm cảnh, cùng lắm là đóng vai trò nối dõi tông đường mà thôi.

Nếu như Thư ký trưởng Phương Hồi ở đây, nghe thấy những lời này thì chắc chắn sẽ dành cho bọn họ một ánh mắt khinh bỉ kiểu "đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời".

Tổng giám đốc Hoắc của ngày hôm nay đã không còn là Tổng giám đốc Hoắc của ngày hôm qua nữa, mà là... à không, là một Tổng giám đốc Hoắc đang xuân tâm rộn ràng.

Trong thang máy đi xuống, Phương Hồi kín đáo nhìn trộm ông chủ đang đứng ở chính giữa.

Nhìn xem, nhìn xem khuy măng sét bằng kim cương vàng rực rỡ hình chim yến giữa cổ tay của Tổng giám đốc Hoắc hôm nay mà xem, thật là rực rỡ quá đi. Lại nhìn xem một chiếc huy hiệu cài áo hình bông lúa khác cũng nạm đầy kim cương vàng mà hôm nay anh đặc biệt cài trên ngực trái nữa kìa.

Cứ tưởng là vì coi trọng hội nghị thượng đỉnh hôm nay sao?

Không không không, sai bét rồi.

Đó là vì tên mụ của cô Lục kia là Tuế Tuế mà!

Phương Hồi thực sự không nỡ nhìn, anh ta cũng cảm thấy kinh ngạc trước việc ông chủ vốn lạnh lùng bỗng nhiên lại rung động.

Thông tin về cô Lục đó là do anh ta chịu trách nhiệm điều tra, đương nhiên anh ta đã sớm xem qua ảnh của cô. Đúng là cô đẹp như tiên nữ thật, nhưng cũng không đến mức khiến một ông chủ vốn chưa bao giờ gần nữ sắc, lạnh lùng hơn cả đóa hoa trên đỉnh núi tuyết phải động lòng chứ?

Lại còn động lòng đến mức cố ý để cháu trai mình chạy trốn, đây là định đóng vai Đường Minh Hoàng phiên bản hiện đại sao?

Chậc chậc, dựa theo trực giác của anh ta, địa vị của cô Lục trong lòng ông chủ chắc chắn không hề tầm thường.

Anh ta phải nhanh chóng thể hiện thật tốt trước mặt bà chủ tương lai mới được!

Nghĩ vậy, Phương Hồi thử mở lời: “Tổng giám đốc Hoắc, tôi nghe nói món bánh Tiramisu vị trái cây ở tòa nhà trung tâm này rất được ưa chuộng, hương vị đặc biệt phù hợp với người nước mình, ngọt mà không ngấy.”

Trong thang máy còn có những thư ký khác, mọi người nghe thấy lời của Phương Hồi đều nhìn anh ta bằng ánh mắt kinh hãi như thể "anh bị ma nhập rồi à".

Tổng giám đốc Hoắc của bọn họ đâu có ăn đồ ngọt, tại sao Phương Hồi - vị thư ký trưởng kiêm thư ký sinh hoạt này lại đi giới thiệu đồ ngọt cho ông chủ chứ?

Hay là định tặng người ta? Nhưng ông chủ của bọn họ chưa bao giờ tặng đồ ngọt cho ai cả.

Ngay khi mọi người đồng loạt cho rằng anh Phương bị chập mạch, chắc chắn sẽ bị ông chủ mắng một trận thì Hoắc Hành Diễn, người có góc nghiêng tinh tế như ngọc lạnh, khẽ nâng cổ tay trái lên nhìn đồng hồ rồi nói: “Cho anh năm phút, cô ấy bị dị ứng xoài, trừ vị đó ra thì còn lại đều mua một phần.”

Các thư ký khác: Hả?

Phương Hồi: Yes! Nịnh bợ đúng chỗ rồi!

Năm phút không thiếu một giây, Phương Hồi quay lại đúng giờ và ngồi vào ghế phụ chiếc xe Rolls-Royce của ông chủ.

Sau đó, chiếc xe sang chở vệ sĩ đi trước dẫn đường, tổng cộng có ba chiếc xe lướt đi một cách êm ái về phía Vân Kinh Công Quán.

Nơi này tọa lạc tại khu nhà giàu bậc nhất ở phía Tây Nam, là câu lạc bộ sang trọng cao cấp nhất với tính bảo mật tốt nhất tại Ninh Thành.

Nơi đây không nhận khách vãng lai, chỉ nhận những khách hàng từ cấp hội viên trở lên. Mà để trở thành hội viên, mức tiêu dùng mỗi năm không được dưới một triệu tệ, đó mới chỉ là hội viên thông thường.

Cấp bậc VIP và VIC bên trên lại càng có yêu cầu cực kỳ khắt khe, địa vị xã hội không đủ, kiểm chứng tài sản không đạt tiêu chuẩn đều không được. Đặc biệt là cấp bậc sau cùng, nghe nói tại Ninh Thành này chỉ có tám chiếc thẻ VIC.

Không cần nghi ngờ gì nữa, trong tám chiếc thẻ vàng đen VIC này chắc chắn có nhà họ Hoắc.

Tối nay, ba người nhà họ Lục được mời đến dùng bữa tại phòng bao của cấp bậc VIC.

Không hổ là phòng bao cấp cao nhất, mọi cách bài trí trong phòng, từng chi tiết đều toát lên vẻ thanh nhã mà chỉ người phương Đông mới hiểu.

Và những thứ này mới thực sự là đồ chơi của giới nhà giàu.

Từ bộ sofa và bàn trà bằng gỗ sưa đỏ cho đến những bức tranh chữ và bình phong của các bậc thầy, từ những chậu cây cảnh tinh xảo trên giá hoa phục cổ cho đến hương trầm thanh khiết đang cháy trong lư hương, tất cả đều sang trọng và cao quý vô cùng.

Đáng tiếc là dù có sang trọng cao quý đến đâu thì thiếu nữ mặc chiếc váy hồng với lớp trang điểm tinh xảo kia cũng không còn sức lực để thưởng thức. Kể từ khi bước vào phòng bao cách đây nửa tiếng, cô vẫn luôn tựa mình vào sofa để nhắm mắt dưỡng thần.

Cô rất mệt, sáng nay gồng mình đi dạo phố, suýt chút nữa đã ngất xỉu ở bên ngoài, bố và dì sợ hãi đến mức phải vội vàng đưa cô về nhà nghỉ ngơi.

Chỉ vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi căn bản không đủ để cô phục hồi tinh thần, nhưng cuộc gặp tối nay lại không thể đẩy đi được, bố cô chỉ đành bảo cô gắng gượng thêm một chút nữa.

“Cái con bé này, sáng ra không khỏe cũng không nói, cứ nhất quyết đòi theo bố dì đi dạo phố.” Lục Hoa An nhìn vẻ mặt vẫn còn yếu ớt của con gái cho đến tận bây giờ, giọng điệu có chút trách móc.

Hàng mi của Lục Vãn Nghi khẽ động, cô không nói hành động sáng nay của mình có vài phần là sự bướng bỉnh vì giận dỗi.

Dù sao cũng chẳng ai quan tâm đến cô, vậy nên cô cũng chẳng màng đến cơ thể yếu ớt này nữa, muốn chết thì cứ chết đi.

“Thôi mà Hoa An, anh đừng nói nữa, Tiểu Vãn chắc chắn cũng đâu muốn thế này.” Ngồi bên cạnh Lục Vãn Nghi, dì Trần Hiểu Cầm lên tiếng bênh vực, đồng thời nháy mắt với chồng.

Lục Vãn Nghi mới là nhân vật chính của bữa tiệc tối nay, ngộ nhỡ mắng cô làm cô nảy sinh tâm lý phản nghịch, cô không chịu hợp tác thì biết làm sao.

Tương lai gia đình họ có thể phất lên được hay không đều phải trông chờ vào buổi gặp mặt tối nay có thuận lợi hay không.

Lục Hoa An nhờ vợ nhắc nhở mới nhận ra giọng điệu vừa rồi của mình không đúng, lại nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của con gái, suy cho cùng ông vẫn thấy xót xa: “Bố chẳng qua là vì xót con không biết quý trọng sức khỏe của mình thôi, sau này không được làm thế nữa nghe chưa Tuế Tuế.”

Cái tên mụ thường được nghe lúc nhỏ bỗng dưng lọt vào tai, Lục Vãn Nghi ngạc nhiên mở to mắt.

Thế nhưng cô lại nghe thấy câu tiếp theo của bố: “Tối nay bố hoàn toàn trông cậy vào con đấy. Lát nữa người nhà họ Hoắc đến, con nhất định phải làm bố mát mặt một chút, đừng có thể hiện vẻ yếu ớt như bây giờ ra. Người đưa cậu Ba nhà họ Hoắc đến tối nay chính là chú Năm của cậu ta, cũng chính là người nắm quyền hiện tại của nhà họ Hoắc, Hoắc Hành Diễn.”

“Người đó dù bố chưa từng gặp mặt nhưng đã nghe qua một số thủ đoạn của anh ta, có thể nói là lòng dạ tàn độc, không nể tình thân. Đặc biệt là mười năm trước khi mới nắm quyền, anh ta đã tiến hành những cuộc cải tổ mạnh mẽ, không biết đã lôi bao nhiêu kẻ đục khoét trong gia tộc họ Hoắc xuống. Nghe nói những bậc tiền bối trong nhà họ có đem gia quy ra cũng không thể áp chế được anh ta, tóm lại đó là một người rất mạnh mẽ và đầy thủ đoạn. Vì vậy, tối nay con nhất định không được để lộ vẻ ốm yếu trước mặt anh ta, nếu không để anh ta hiểu lầm là bố lừa kết hôn thì không chỉ chuyện liên hôn tan thành mây khói mà cả gia đình chúng ta cũng có thể tiêu đời.”

Lục Hoa An dù sao cũng không rõ nhà họ Hoắc có điều tra chi tiết về con gái mình hay không. Nếu sau khi điều tra mà họ vẫn hẹn gặp mặt thì con gái có yếu một chút chắc cũng chẳng sao.

Chỉ sợ là họ chưa điều tra mà đã hẹn gặp rồi.

Lục Hoa An chột dạ, lòng dạ không yên, nhưng vì lợi ích phía trước quá lớn lao nên ông lại không kìm lòng được mà muốn mạo hiểm thử một lần.

Lục Vãn Nghi bắt gặp ánh mắt đầy tham vọng của bố, cô cảm thấy bị tổn thương và đau nhói nên lại nhắm mắt lại. Một lát sau, khi đã lấy lại bình tĩnh, đôi mắt hạnh trong trẻo như nước hồ thu của cô mở ra lần nữa, cô ngoan ngoãn đáp lại: “Bố, bố cứ yên tâm, tối nay con sẽ không làm vướng chân bố đâu.”

Bất kể hiện tại bố có còn yêu cô hay không thì ít nhất trước đây ông cũng từng thực sự đối tốt với cô. Cô cảm kích và biết ơn điều đó nên sẵn lòng báo đáp.

Chỉ là trái tim không chịu nghe lời, cứ thấy nghèn nghẹn khó chịu, cô cần phải ra ngoài hít thở một chút.

Hàng mi dài và cong của Lục Vãn Nghi khẽ rung rinh, cô nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường phục cổ trong phòng bao, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ hẹn bảy giờ, cô liền nói: “Bố, con đi vệ sinh một lát.”

“Đi vệ sinh à?” Lục Hoa An cũng nhìn đồng hồ, ông nghĩ một người bận rộn như người nắm quyền nhà họ Hoắc chắc chắn sẽ đến đúng giờ hẹn, liền đồng ý: “Được, đi nhanh rồi về nhé, có cần dì đi cùng con không?”

“Không cần đâu ạ, con tự đi được.” Lục Vãn Nghi không đợi dì nói thêm lời nào, cô gồng mình xách túi rồi bước ra ngoài.

Vừa bước ra khỏi phòng bao, cô không còn giữ được vẻ bình thản nữa, mặc cho những cảm xúc tồi tệ từ tận đáy lòng trào dâng làm mờ đi tầm mắt.

Chính vì vậy mà cô hoàn toàn không nhìn thấy ở phía trước hành lang, một người đàn ông cao quý với vóc dáng cao lớn vượt trội đang bước tới giữa vòng vây của các thư ký và vệ sĩ.

Vệ sĩ của đối phương đã nhìn thấy cô và đang định tiến lên ngăn cản để nhắc nhở.

Người đàn ông cao quý đi đầu khẽ nâng bàn tay trái đang đeo nhẫn gia tộc lên để xua họ lui xuống.

Tiếp đó, đôi giày da bóng loáng của anh dừng lại tại chỗ như đang chờ thỏ sa lưới, ánh mắt sâu thẳm khó lường khóa chặt lấy cô.

Thiếu nữ đang thẫn thờ hôm nay mặc một chiếc váy quây màu hồng đính kim sa với chất liệu vải vô cùng nhẹ nhàng và mềm mại. Chân váy dài đến bắp chân, lộ ra đôi cổ chân trắng ngần xinh xắn phía trên đôi giày cao gót màu bạc.

Vòng eo thon gọn được thắt lại, tạo nên một đường cong tuyệt mỹ cùng với khuôn ngực đầy đặn e ấp phía trước.

Tuy nhiên, những nếp xếp bằng vải voan mềm mại ở ngực cùng với mái tóc đen nhánh xõa sang hai bên như dải lụa đã che đi một cách khéo léo vẻ xuân sắc rực rỡ của thiếu nữ, chỉ còn để lại vẻ mộng mơ và sự ngọt ngào đầy ý nhị.

"Rầm."

Cơ thể nhỏ nhắn tỏa ra hương thơm ngào ngạt của thiếu nữ ngọt ngào đã đâm sầm vào lồng ngực anh đúng như dự tính.

“A!”

Tiếng kêu thốt lên ngay sau đó.

Lục Vãn Nghi đang mải mê suy nghĩ chợt nhận ra mình đâm phải người đi đường, cô không kịp để ý đến vầng trán bị đau, liên tục xin lỗi: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.”

Cô lúng túng lùi lại phía sau.

Thế nhưng cô quên mất rằng cơ thể mình đang rất khó chịu, lại còn đi giày cao gót nhọn, việc lùi lại một cách hoảng hốt và vội vã như vậy khiến cơ thể yếu ớt của cô không thể chịu đựng nổi, cô lảo đảo như sắp ngã xuống đất.

“Này, cẩn thận—”

Phương Hồi đứng phía sau Hoắc Hành Diễn lo lắng lên tiếng, anh ta rất muốn sải bước tiến lên để cứu bà chủ tương lai.

Khổ nỗi ông chủ chẳng cho anh ta lấy một cơ hội để được tăng lương!

Hoắc Hành Diễn đã nhanh hơn thiếu nữ một bước, bàn tay to lớn đầy sức mạnh của anh nắm chính xác lấy cánh tay mảnh khảnh của cô rồi kéo lại.

"Rầm."

Lục Vãn Nghi lại một lần nữa đâm vào lồng ngực rắn chắc vừa rồi, lần này cô còn bị vùi sâu hơn lần trước, một mùi hương trầm cổ kính thanh khiết và tao nhã phả vào mặt.

Mùi hương này có chút khiến người ta dễ chìm vào giấc ngủ.

Đại não đang mệt mỏi và rã rời của Lục Vãn Nghi thoáng chốc trống rỗng, cộng thêm việc bị kéo qua kéo lại vừa rồi khiến cô có cảm giác bị say xe, cô vô thức nhắm nghiền đôi mắt lại trong vòng tay của người đàn ông lạ mặt.

Hành động này giống hệt như một chú mèo nhỏ trong mưa cuối cùng cũng tìm thấy nguồn ấm áp, nó cuộn tròn cơ thể và cái đuôi lại để ngủ, trông rất ngoan ngoãn.

Hoắc Hành Diễn đang cúi xuống nhìn cô với ánh mắt lạnh lùng, ánh nhìn của anh càng lúc càng sâu thẳm.

Nhưng rất tiếc, thiếu nữ tỉnh lại rất nhanh.

Lục Vãn Nghi nhận ra mình vừa làm một chuyện đáng xấu hổ, gò màng cùng với dái tai trắng ngần và vùng cổ thanh tú đều nhuộm một màu đỏ rực như thoa phấn hồng.

“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi không cố ý đâu.” Cô vừa thẹn thùng xin lỗi vừa vội vàng lùi lại.

Kết quả là lùi được một nửa thì cô dừng lại, người đàn ông vẫn đang nắm chặt cánh tay cô không buông, thậm chí lực tay không những không giảm mà còn tăng thêm đôi phần.

Sự cảnh giác trong lòng Lục Vãn Nghi lập tức dâng cao, đôi mắt đen láy đầy vẻ thắc mắc và bồn chồn cuối cùng cũng ngước lên nhìn người đàn ông mà cô đã mạo phạm va phải.

Ấn tượng đầu tiên là đối phương thật cao, cô cao một mét sáu mươi lăm cộng thêm đôi giày cao gót bảy phân mà đứng trước mặt anh vẫn còn thấp hơn cả một cái đầu.

Ấn tượng thứ hai là hóa ra trên đời này còn có một người đàn ông đẹp trai đến thế. Mái tóc ngắn đen nhánh đều được vuốt ngược ra sau, không để lại chút tóc nào để che chắn khuôn mặt, mà thực ra cũng chẳng cần che chắn gì cả, các đường nét và ngũ quan của người đàn ông này không có chỗ nào là không hoàn hảo, đặc biệt là nốt ruồi lệ ở mắt phải như một nét bút vẽ rồng điểm mắt.

Phía ngoài hành lang mang phong cách cổ kính, ánh hoàng hôn vẫn còn sót lại một chút dư huy, ánh tà dương nhạt nhòa chiếu xiên qua, khiến nốt ruồi lệ kia giống như một viên ngọc đen chìm trong mực, lặng lẽ tỏa ra một sức hút gợi cảm đến mê hồn.

Thế nhưng chỉ cần dời tầm mắt lên cao thêm một chút, đối mặt với đôi đồng tử lạnh lùng màu hổ phách mang tính xâm lược cực mạnh của người đàn ông, giống như mãnh sư đang săn mồi, thì tất cả vẻ gợi cảm mê hồn kia đều tan biến hết.

Thay vào đó, Lục Vãn Nghi cảm thấy mình giống như một con vật nhỏ đang bị đối phương khóa chặt và truy đuổi, một khi cô phạm sai lầm hay để lộ sơ hở, đối phương sẽ vồ tới, cắn đứt cổ họng cô rồi tha về địa bàn riêng của anh ta để thưởng thức một cách ngon lành.

Lục Vãn Nghi bị ý nghĩ của chính mình làm cho hoảng sợ, giọng nói thốt ra giữa kẽ răng hơi run rẩy, mềm mỏng giống như đang nũng nịu: “Anh ơi, cảm ơn anh đã giúp tôi, nhưng mà tay của anh... Có thể buông ra một chút không?”

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin