7
Tôi quay về căn hộ đang sống chung với Bùi Trạm.
Bắt đầu thu dọn hành lý.
Sợi dây chuyền kim cương này… phải mang theo.
Chiếc túi bản giới hạn kia… cũng không thể để lại.
Còn chiếc đồng hồ Patek Philippe kia nữa… hừm.
Những nữ chính kiểu “mặt trời nhỏ kiên cường” khác chắc chắn sẽ không lấy đi mấy thứ này.
Nhưng tôi không phải vậy.
Tôi là kiểu phụ nữ biết rõ mình xứng đáng với mọi thứ.
Đã tặng cho tôi – thì là của tôi.
Tôi không bỏ sót một thứ nào cả.
Dọn xong, tôi kéo vali ra cửa.
Vừa hay đụng phải Bùi Trạm đang bước vào.
Anh đứng ở sảnh, tay đút túi quần, ánh mắt gắt gao dán chặt vào tôi.
Lẽ ra anh vẫn nên đang vui vẻ trong bữa tiệc của mình chứ?
Tôi nắm chặt tay cầm vali theo bản năng.
Bùi Trạm nhìn tôi, giọng trầm xuống:
— “Đi đâu? Lại đi công tác à? Đi công tác cần mang theo nhiều hành lý thế sao?”
Anh ta vẫn điềm tĩnh, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Như thể anh ta không phải người, chỉ mới hai tiếng trước,
đã từ chối lời cầu hôn của tôi trước mặt tất cả mọi người, rồi lạnh lùng tuyên bố chia tay.
Tôi chẳng còn gì để nói, chỉ kéo vali đi thẳng.
Nhưng khi lướt ngang qua, Bùi Trạm bất ngờ giữ lấy vali của tôi.
Tôi không hiểu anh ta lại phát điên cái gì nữa.
Tôi ngẩng đầu, bình tĩnh và khách sáo hỏi:
— “Có chuyện gì à?”
Bùi Trạm nghẹn lời, lồng ngực phập phồng.
Bất ngờ, giọng anh dịu xuống:
— “Tối nay anh xin lỗi, nhưng anh không có ý định chia tay em đâu. Đừng giận nữa.”
Chia tay?
Mà lại không phải chia tay?
Tôi suýt không kiềm được biểu cảm, vô thức hỏi lại:
— “Ý anh là… anh không định chuyển khoản phí chia tay luôn hả?”
Tại sao mấy cô kia yêu nhau một tháng còn có tiền bồi thường,
đến lượt tôi – ba năm trời – lại trắng tay?
Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt Bùi Trạm trở nên rất khó coi.
Khuôn mặt điển trai của anh ta nhăn lại, như thể không thể tin nổi:
— “Em… là vì tiền mới quen anh sao?”
Đúng là lúc đầu chúng tôi ở bên nhau vì hiểu lầm.
Nhưng quen nhau ba năm rồi, tôi đâu phải cỏ cây đá sỏi.
Nửa năm trước, ba mẹ tôi úp mở qua điện thoại, bảo tôi nên qua nhà chào hỏi phụ huynh của Bùi Trạm.
Lúc đó, tôi và anh ta đang ăn ở nhà hàng.
Anh ta nghe xong chẳng nói gì, chỉ cười nhếch mép đầy ẩn ý.
Ngay giây phút đó, tôi biết – Bùi Trạm chưa từng yêu tôi.
Tôi sẽ không yêu người không yêu mình.
Vậy nên, tôi chọn yêu… tiền của anh ta.
Mắt đỏ hoe, tôi bật cười chua chát:
— “Chứ anh định cưới tôi chắc?”
Nói dứt câu, nước mắt lập tức rơi xuống.
Tôi lau mặt thật mạnh, giọng bình thản:
— “Ba ngày trước, trên người anh có mùi nước hoa lạ – là cô bé nào mới quen? Hay là người trong lòng anh – Bạch Nguyệt Quang? Hoặc cũng có thể là nhân viên mới ở công ty?”
Nhắc đến “Bạch Nguyệt Quang”, lông mi Bùi Trạm khẽ run lên.
Thật đấy à?
Tôi cười nhạt, kéo vali tiếp tục rời đi.
— “Chia tay cũng tốt, nhường chỗ cho ‘cô ấy’. Tôi biết điều nên đi trước. À, đừng quên chuyển khoản phí chia tay vào tài khoản cho tôi nhé.”
Bùi Trạm hít sâu một hơi, chắn trước cửa:
— “Chuyện chia tay hôm nay chỉ là diễn cho cô ấy xem thôi. Anh không hề có ý định để em rời đi. Chúng ta vẫn như cũ.”
Lần đầu tiên, tôi được chứng kiến cái mặt dày của Bùi Trạm là như thế nào.
Tôi tức đến bật cười, giơ tay tát thẳng vào mặt anh:
— “Anh chia tay tôi để tôi trở thành… bồ nhí à? Mơ đi!”
Bàn tay tôi in rõ trên má, sắc mặt Bùi Trạm lập tức xám ngắt.
— “Đừng được đà lấn tới. Một khi em đi, sẽ không có đường quay lại.”
Anh nói xong, giận dữ đá mạnh vào vali của tôi.
Nắp vali bật mở, đổ tràn những món quà anh từng tặng tôi.
Trong đó có một cặp tượng đất sét.
Là món quà chúng tôi mua năm ngoái khi đi du lịch.
Một ông cụ trong thị trấn cổ đã nặn theo hình chúng tôi.
Tối hôm ấy, dưới ánh đèn lung linh của khu chợ đêm,
tôi kéo anh – người vẫn luôn không quen những thứ kiểu tình cảm – ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ.
Ông cụ cười hiền, vừa nặn vừa khen:
— “Cặp đôi này đẹp đấy. Ông nặn tặng một cặp tượng nhỏ, chúc hai cháu yêu nhau dài lâu.”
Tay nghề ông cụ thì giỏi thật… nhưng mắt nhìn người lại quá tệ.
Tôi và Bùi Trạm không thể dài lâu.
Cặp tượng ấy, cuối cùng cũng vỡ tan.
Một mối quan hệ bắt đầu sai, sẽ luôn kết thúc trong đổ vỡ.
Giống như cặp tượng kia – vỡ nát, không thể lành lại.
Tôi cúi xuống, nhặt lại mọi thứ – trừ hai bức tượng đất sét – rồi đóng vali lại.
Ngẩng đầu lên nhìn Bùi Trạm, tôi nói nhẹ:
— “Tôi sẽ không quay đầu. Mọi thứ đã kết thúc rồi.”
“Rầm”—
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?