Triệu Kí Minh có thể nhận ra, Ngu Kiến Thâm tự nhiên cũng có thể.
Thực ra lúc nãy anh hoàn toàn có thể không cần quan tâm Trình Dật đang làm gì, Trình Dật muốn ăn thì cứ để cậu ăn, anh chỉ cần lấy đồ xuống lầu, chào Trình Dật một tiếng rồi ra ngoài, vậy thì lúc này có lẽ họ đã ngồi vào trong xe rồi.
Thế nhưng anh không hề làm ngơ, một câu "muộn quá rồi", dù ngắn gọn cũng là sự quan tâm chừng mực, dỗ dành cũng là vì anh tình nguyện dỗ dành.
"Anh đi ăn khuya sao?" Trình Dật hỏi.
"Anh đi gặp vài người bạn." Ngu Kiến Thâm cất hộp kem trên bàn trà đi vào bếp.
Bình thường anh hầu như không bao giờ mở ngăn đông của tủ lạnh, lúc này cất kem vào mới phát hiện ngăn kéo gần như bị lấp đầy, các loại kem với đủ loại hương vị được xếp chồng lên nhau ngay ngắn, số lượng vô cùng kinh ngạc.
Trình Dật dù mỗi ngày ăn một hộp cho đến khi khai giảng cũng không thể nào ăn hết được.
Phải bảo dì giúp việc dọn dẹp bớt đi mới được, Ngu Kiến Thâm bất động thanh sắc đóng cửa tủ lạnh lại, đi ngược về phòng khách.
Nhìn Trình Dật đang ngồi một mình trên sofa trễ môi không nói lời nào, dường như không phải chỉ mang thứ gì đó về là có thể dỗ dành được, vì thế anh thử hỏi: "Có muốn đi cùng anh không?"
Một câu nói của anh làm cho cả hai người đều kinh ngạc.
Trình Dật cũng mang vẻ mặt đầy bất ngờ: "Em có thể đi cùng sao?"
"Có thể, chỉ là mấy người bạn tụ tập thôi." Ngu Kiến Thâm đợi Trình Dật đưa ra quyết định: "Có muốn đi không?"
Câu trả lời của Trình Dật là đứng dậy lao lên lầu: "Em đi thay quần áo, nhanh thôi!"
Hai chữ "nhanh thôi" vẫn còn ở tầng một, người đã lao lên tới tầng hai rồi.
Ngu Kiến Thâm thu hồi tầm mắt, bất lực nhìn về phía Triệu Kí Minh: "Cậu ấy còn nhỏ, là tôi đã hứa với mẹ cậu ấy sẽ chăm sóc cậu ấy, cậu ấy không phải là phiền phức, cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi."
"Hai mươi tuổi rồi mà còn tính là nhỏ sao?" Triệu Kí Minh nhướng mày, mặc dù không vui khi Ngu Kiến Thâm mang theo Trình Dật đi cùng, nhưng cũng không nói lời phản đối nào, chỉ giải thích cho bản thân một câu: "Tôi có bắt nạt cậu ta đâu."
Ngu Kiến Thâm và anh ta quen biết nhiều năm, chuyện gì cũng biết, cũng hiểu rõ tính cách của Triệu Kí Minh, cười một tiếng rồi nói: "Kí Minh, cậu ấy còn phải ở nhà tôi hai tháng nữa."
Triệu Kí Minh có chút không chịu nổi việc Ngu Kiến Thâm dùng ngữ khí như vậy gọi tên mình, ánh mắt lập tức mềm xuống, giọng nói đều dịu dàng hơn vài phần: "Biết rồi, đều nghe theo cậu."
Không lâu sau Trình Dật thay quần áo đi xuống, quần jeans phối với áo thun, tràn đầy hơi thở thanh xuân, cũng có thể nhận ra tâm trạng cậu đang rất tốt, bởi vì Ngu Kiến Thâm ra ngoài chơi đã mang cậu theo cùng.
Thật dễ dỗ dành.
Xe của Triệu Kí Minh đỗ ở bên ngoài, vốn dĩ tối nay Ngu Kiến Thâm định ngồi xe của anh ta, nhưng hiện tại có thêm Trình Dật nên anh tạm thời quyết định vẫn là tự mình lái xe đi, Triệu Kí Minh đành phải đi trước một bước.
Trên đường đi Trình Dật biểu hiện rất ngoan ngoãn, chưa từng hỏi Ngu Kiến Thâm một lần nào là đi đâu.
Cho đến khi phát hiện kiến trúc bên lề đường ngày càng ít đi, cây cối ngày càng nhiều hơn, cuối cùng xe dừng lại trước một tòa nhà khá bề thế, cậu mới hỏi: "Đây là đâu ạ?"
"Nhà của một người bạn, mặc dù bình thường anh ta không ở đây."
"Vậy anh ta ở đâu?"
Ngu Kiến Thâm nghĩ một chút rồi nói: "Một căn nhà khác."
"Xem ra anh ta có rất nhiều nhà."
"Đúng là rất nhiều."
Ngu Kiến Thâm mỉm cười, dẫn Trình Dật xuống xe đi về phía Triệu Kí Minh đang đợi anh, rồi cùng nhau đi vào.
Không gian bên trong tòa nhà lớn hơn nhiều so với nhìn từ bên ngoài, trang trí thấp thoáng sự sang trọng, nhã nhặn, tối giản.
Trình Dật vừa đi vừa xem, phát hiện phong cách của những món đồ nội thất này rất quen mắt, quen đến mức giống như đã từng nhìn thấy ở đâu đó rồi.
Rất nhanh cậu đã nhận ra là mình từng thấy trong sổ tay sản phẩm của công ty Ngu Kiến Thâm.
Chẳng lẽ toàn bộ đồ nội thất trong căn nhà này đều được đặt mua ở công ty của Ngu Kiến Thâm sao?
Trong lòng Trình Dật thoáng qua một tia kỳ quái, vụt sáng rồi biến mất, nhanh đến mức cậu không kịp bắt lấy, chỉ im lặng đi theo sau Ngu Kiến Thâm.
Những người bạn của Ngu Kiến Thâm có lẽ đều đang ở cùng một chỗ, bởi vì sau khi họ đi lên lầu, đi qua vài hành lang vẫn không nhìn thấy một bóng người nào, Trình Dật cảm thấy có chút quá mức yên tĩnh, nhưng Ngu Kiến Thâm và Triệu Kí Minh dường như đã quen với việc này.
Họ đi phía trước khẽ trò chuyện, chủ yếu là Triệu Kí Minh đang nói còn Ngu Kiến Thâm đang nghe, Trình Dật không xen vào được nhưng cũng không hề bị bỏ rơi, bởi vì Ngu Kiến Thâm luôn quay đầu lại tìm cậu.
Cứ như vậy họ đi tới trước một cánh cửa gỗ đỏ hai cánh, Trình Dật đang ngửa đầu nhìn chiếc đèn chùm trên đỉnh đầu, bỗng nhiên một tiếng chấn động thình lình vang lên khiến Trình Dật giật nảy mình.
Cậu vẫn còn chưa hoàn hồn nhìn về phía Triệu Kí Minh đang nắm chặt tay nắm cửa, nhưng Triệu Kí Minh không nhìn cậu, mà là nhìn về phía Ngu Kiến Thâm.
"Sao vậy ạ?" Trình Dật hỏi.
Ngu Kiến Thâm không trả lời, dẫn cậu đi tới một bên, để Triệu Kí Minh đi vào giải quyết.
Trình Dật tò mò nhìn cánh cửa phòng lại một lần nữa đóng chặt, nói toạc ra: "Bên trong có thứ gì mà em không thể xem sao?"
Ngu Kiến Thâm mỉm cười lắc đầu: "Chỉ là có chút lộn xộn, đợi họ dọn dẹp xong chúng ta mới đi vào."
Trình Dật không tưởng tượng nổi kiểu lộn xộn như thế nào mà khiến họ phản ứng nhanh như vậy, ngay cả một khe cửa cũng không cho mình xem.
Rất nhanh, cánh cửa đóng chặt đã được người từ bên trong mở ra, thế nhưng người mở cửa không phải là Triệu Kí Minh đã đi vào trước đó, người bước ra là một người lạ mà Trình Dật chưa từng gặp qua, ngũ quan ngay ngắn, tầm hơn hai mươi tuổi, mỉm cười nói với họ: "Xin lỗi anh Kiến Thâm, có thể vào được rồi ạ."
Không gian sau cánh cửa cực kỳ rộng lớn, lớn đến mức nói là một căn phòng thì không còn phù hợp nữa, bên trong cũng không giống như Ngu Kiến Thâm nói là có vài người bạn, số lượng người này phải gọi là mười mấy người bạn mới đúng.
Trình Dật lướt nhìn những người có mặt, kinh ngạc phát hiện ra thậm chí còn có cả những ngôi sao mà cậu có thể gọi tên, trong đó có một người còn ngồi sát bên cạnh Triệu Kí Minh.
Bất kể trong lòng có kinh ngạc đến mức nào, trước mặt người khác Trình Dật chưa bao giờ tỏ ra rụt rè, rất tự nhiên đi theo sau Ngu Kiến Thâm, ngồi xuống ghế sofa, sát cạnh Ngu Kiến Thâm.
Cậu phát hiện có rất nhiều ánh mắt đổ dồn lên người mình, cảm giác này giống hệt như lần đầu tiên cậu gặp Triệu Kí Minh, dường như họ đều biết cậu là ai.
Thế nhưng cậu không trở thành chủ đề bàn tán, bởi vì mọi người chỉ gật đầu cười với cậu một cái, sau đó chủ đề lại xoay quanh công việc mà Trình Dật nghe không hiểu.
Mặc dù nhìn thì thấy đông người, nhưng Trình Dật phát hiện ra thực ra có rất nhiều người có lẽ cũng giống như mình, là được mang tới đây, ở đây thực sự trò chuyện bao gồm cả Ngu Kiến Thâm và Triệu Kí Minh chỉ có vài người như vậy, sự thả lỏng khó tả bằng lời đó đủ để cho thấy họ mới là trung tâm của đám đông.
Trình Dật ngồi một lúc thấy chán, trên bàn có rất nhiều đồ ăn ngon, nhưng trước khi tới cậu đã ăn tối rồi nên không mấy hứng thú.
Có lẽ là sự buồn chán của cậu quá rõ ràng, Ngu Kiến Thâm vốn đang trò chuyện với những người bạn bỗng nhiên ghé sát lại gần cậu, khẽ hỏi: "Có biết chơi 'Quyền Hoàng'* không?"
*Game đối kháng The King of Fighters (KOF)
Trình Dật tưởng mình nghe nhầm, khựng lại một chút mới hỏi: "... Ở đây có sao?"
Ngu Kiến Thâm gật đầu, hạ thấp giọng nói: "Ở ngay trong phòng này."
Anh nói nhỏ như vậy Trình Dật cũng hạ thấp giọng theo, đầu rướn về phía trước, đôi mắt đen láy linh động: "Ở đâu ạ? Em không nhìn thấy."
"Anh dẫn em đi."
"Có được không ạ?"
Ngu Kiến Thâm gật đầu đứng dậy, hành động này của anh ngay lập tức thu hút sự chú ý của vài người, có người lập tức quan tâm hỏi anh sao vậy.
Anh nói: "Tôi dẫn Trình Dật đi xem máy chơi game thùng."
Người đặt câu hỏi "ồ" một tiếng, cũng đứng dậy theo, nói: "Lần trước tôi bảo người ta dời vị trí đi rồi, để tôi dẫn cậu qua đó."
Trình Dật nghe vậy không khỏi thắc mắc, thầm nghĩ có cần thiết phải vậy không? Chẳng phải ở ngay trong phòng này sao?
Thế nhưng người đàn ông này rõ ràng là chủ nhân của nơi này, tầm hơn ba mươi tuổi, anh tuấn phi phàm, chủ nhà nhiệt tình tiếp đãi cũng không có gì sai.
Anh ta và Ngu Kiến Thâm sóng vai đi phía trước, một người khá có khí thế đi cùng với Ngu Kiến Thâm không hiểu sao khung cảnh này lại có chút cảm giác không diễn tả được bằng lời.
Trình Dật âm thầm quan sát một lúc, phát hiện ra người này càng đi càng ghé sát vào Ngu Kiến Thâm, nói chuyện thì nói chuyện, nhưng đầu lại hoàn toàn nghiêng về phía Ngu Kiến Thâm, dường như yêu thích vô cùng.
... Yêu thích?
Trên đầu Trình Dật hiện ra một dấu hỏi chấm lớn, trầm ngâm nhìn thái độ thân thiết lại có chút nịnh nọt của người này đối với Ngu Kiến Thâm, càng cảm thấy đây không phải là ảo giác do mình nghĩ nhiều, bởi vì cậu phát hiện Ngu Kiến Thâm đang bất động thanh sắc kéo giãn khoảng cách, mỗi lần đều là một chút không nhiều không ít, sau đó giữ một khoảng cách xã giao phù hợp với người tên Thẩm Kiều Khâm đó.
Vị trí đặt máy chơi game thùng cách chỗ họ vừa ngồi hơi xa một chút, nhưng vẫn có thể nhìn thấy những người đang ngồi trên sofa.
Vài chiếc máy chơi game thùng mới tinh được đặt sát tường, màn hình nhấp nháy hình ảnh đối kháng trong game, là trò "Quyền Hoàng" kinh điển nhất trong lịch sử game thùng.
Tuổi của Trình Dật còn nhỏ, lúc nhỏ khi cậu chơi trò này thì đã là ở trên máy tính và máy chơi game rồi, loại máy chơi game thùng mang cảm giác thời đại này cậu ngay cả chạm vào cũng chưa từng chạm tới, lúc này không khỏi có chút phấn khích.
Cậu và Ngu Kiến Thâm ngồi song song bên nhau, điều khiển cần gạt, Thẩm Kiều Khâm dẫn họ tới đây cũng không rời đi, đứng sau lưng họ châm một điếu thuốc xem họ chơi.
Trình Dật rất có thiên phú trong việc chơi game, cộng thêm lúc nhỏ đã từng chơi qua, Ngu Kiến Thâm căn bản không phải là đối thủ của cậu, chỉ có thể nhìn thấy ngón tay cậu nhanh đến mức hiện ra dư ảnh điều khiển cần gạt tung ra những chuỗi chiêu thức lộng lẫy, loáng một cái đã thắng liên tiếp vài ván, thắng đến mức cậu híp mắt cười, đắc ý nói: "Anh, anh gà quá~"
Ngu Kiến Thâm mỉm cười: "Vậy còn cần anh chơi cùng em không?"
"Cần ạ."
Thẩm Kiều Khâm lấy điếu thuốc trong miệng ra, phả ra một luồng khói, nói: "Có một người rất biết chơi đấy."
Anh ta nói vậy Trình Dật tò mò quay đầu lại: "Ai vậy ạ?"
"Triệu Kí Minh."
Trình Dật biết ai là Triệu Kí Minh, cũng không nói bảo anh ta qua đây chơi cùng, "ồ" một tiếng thật dài, quay đầu bắt đầu ván tiếp theo.
Một lúc sau Triệu Kí Minh tìm tới đây, hai người đàn ông cao lớn vạm vỡ cùng đứng sau lưng Ngu Kiến Thâm, khoảng cách giữa hai vai rất lịch sự, nhưng ánh mắt lại cùng đổ dồn vào một người, đáy mắt kìm nén, ánh mắt ôn nhu.
Nếu lúc này Trình Dật quay đầu lại chắc chắn có thể nhận ra điều gì đó, thế nhưng cậu chỉ tập trung chơi game, sau đó lại dễ dàng tung chiêu giành chiến thắng, đắc ý gạt cần gạt đập nút bấm.
Thẩm Kiều Khâm hỏi: "Có muốn Triệu Kí Minh chơi cùng em vài ván không?"
"Được chứ ạ."
Ngu Kiến Thâm đứng dậy nhường chỗ cho Triệu Kí Minh.
Triệu Kí Minh thực sự rất biết chơi "Quyền Hoàng", anh ta căn bản là một cao thủ, miệng ngậm điếu thuốc Thẩm Kiều Khâm đưa cho nhưng chưa châm, lơ đãng chơi game cùng đứa trẻ quá mức xinh đẹp đang sống ở nhà người thầm thương của anh ta này.
Nếu Trình Dật có thể trông bình thường một chút thì anh ta đã không ghét cậu đến thế, lý do ghét chính là vì thằng nhóc này trông quá đẹp trai.
Ai mà chịu nổi một thằng nhóc đẹp trai như thế này sống ở nhà người mình thích lại còn ngày ngày lượn lờ trước mặt người mình thích chứ?
Triệu Kí Minh cũng lười che giấu cảm xúc của mình, mượn trò chơi để xả giận, đánh cho nhân vật "Iori Yagami" mà Trình Dật chọn tan tác, đánh cho người vừa mới thắng rất đắc ý phải không vui mà trễ môi.
Anh ta còn không quên lấy điếu thuốc chưa châm trong miệng ra chế giễu: "Chỉ thế thôi sao?"
Ngắn gọn vài chữ đã châm ngòi cho tính hiếu thắng cực mạnh của Trình Dật, Trình Dật chơi game từ trước đến nay chỉ có cậu chế giễu người khác, cười lạnh một tiếng: "Tiếp đi."
Âm thanh của máy chơi game chưa từng dừng lại, Trình Dật vô cảm gạt cần gạt, đôi mắt được màn hình máy chơi game phản chiếu rất sáng.
Cậu không sợ thua, cũng không bị Triệu Kí Minh đánh cho sợ hãi, tiến bộ từng bước vững chắc, thua xong một ván ngay cả hỏi cũng không muốn hỏi mà bắt đầu ván tiếp theo ngay, rất nhanh đã đuổi kịp đến mức năm mươi năm mươi với Triệu Kí Minh, đánh đến mức khó phân thắng bại.
Trình Dật ở đây thì Ngu Kiến Thâm sẽ không rời đi, ngón tay kẹp một điếu thuốc yên tĩnh đứng xem, không phải để ý đến trò chơi, chỉ là Trình Dật đi theo anh ra ngoài, cho dù đối phương đã hai mươi tuổi là người trưởng thành rồi, thì tinh thần trách nhiệm của anh cũng không muốn Trình Dật rời khỏi phạm vi tầm mắt của mình.
Cục diện năm mươi năm mươi giằng co giữa hai nhân vật trên máy chơi game thùng đã bị Triệu Kí Minh dùng một chuỗi chiêu thức đẹp mắt phá vỡ, Trình Dật sắp giành chiến thắng lại bị thua một cách đáng tiếc.
Ngu Kiến Thâm rũ mắt nhìn Trình Dật càng đánh càng hăng, không chịu khuất phục chút nào, chỉ là thời gian dài quá thực sự nhịn không được mới đứng dậy nói: "Anh đừng đi nhé, em quay lại ngay."
"Anh ơi, nhà vệ sinh ở đâu ạ?"
Ngu Kiến Thâm chỉ hướng cho cậu, Trình Dật nhanh chóng chạy đi.
Trò chơi tạm dừng, Triệu Kí Minh vừa định châm thuốc, bỗng nhiên cảm thấy có người ngồi xuống bên cạnh, quay đầu lại lập tức thấy Ngu Kiến Thâm.
"Chơi với tôi một ván không?"
Triệu Kí Minh đành phải cất bật lửa đi, cười hỏi: "Thầy có nhường tôi không?"
Ngu Kiến Thâm mím môi cười lắc đầu: "Cậu đã không nhường cậu ấy, tôi cũng sẽ không nhường cậu."
Nếu không ai nói thì Trình Dật sẽ không biết, vài chiếc máy chơi game thùng này là vì Ngu Kiến Thâm nên mới được đặt ở đây.
Triệu Kí Minh biết chơi "Quyền Hoàng" như vậy, là do Ngu Kiến Thâm dạy đấy.
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?