Ngày hôm sau, Thanh Gia tỉnh dậy trên giường. Cô ngáp ngắn ngáp dài, mắt chỉ mở được một nửa, vô thức đạp chân một cái, sau đó liền thấy một vật gì đó bay lên lọt vào tầm mắt rồi lại rơi xuống.
“?”
Một vật màu hồng nào đó, nhìn không rõ lắm.
Thanh Gia ngồi dậy, cảm thấy có thứ gì đó chen vào bên cạnh, không nặng, mềm mại, nhưng có cảm giác như một đống lớn.
Thanh Gia vừa quay đầu lại, liền đối mặt với con rồng sữa.
Cô giật mình, dơ tay vỗ một cái khiến nó xẹp xuống, rồi nhanh chóng trở lại trạng thái ban đầu.
Thanh Gia tỉnh hẳn, cô chưa bao giờ ngủ cùng thú nhồi bông, thú nhồi bông mà cô có đều là do người lớn tặng, chất đống trong tủ.
Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là anh trai đã lợi dụng lúc cô ngủ say, đặt rồng sữa lên giường cô, lát nữa xem cô làm gì để trị anh!
Thanh Gia quay người xuống giường đi vệ sinh cá nhân, khi đi ngang qua phòng khách, cô thấy đủ loại Doraemon xếp hàng chào đón trên lưng ghế sô pha, trên bàn trà, dọc theo các tủ bên.
Có con cầm dụng cụ vẽ tranh nháy mắt với cô, có con ôm đầu nghe nhạc, có con đang đá bóng, lại có con cầm diều mở miệng như đang mời gọi... Đủ mọi kiểu dáng, bày đầy cả một lối đi.
Thanh Gia bất ngờ mỉm cười, đống đồ chơi nhỏ đáng yêu bị nhốt trong tủ này đột nhiên trở nên dễ thương hơn.
Thanh Gia đi tìm thứ bị cô đá xuống đất, hóa ra là Linh Na Bối Nhi. Cô ôm nó lên, phủi nhẹ rồi đặt lên giường.
Vừa đi vừa nhảy chân sáo đến khu vực vệ sinh cá nhân, Thanh Gia ngân nga bài "Có Chút Ngọt Ngào" của Uông Tô Lung & BY2: “Là anh khiến sa mạc khô cằn nở ra một đóa hoa~”
“...” Nhưng rất nhanh, tiếng hát của Thanh Gia dừng lại, bởi vì cô nhìn thấy bản thân trong tấm gương lớn, trên trán cô đang dán một tờ giấy ghi chú, màu xanh, trên đó viết hai chữ “Bất ngờ”.
Trực giác của cô thấy có điều gì đó không ổn, xé tờ giấy ghi chú ra xem, quả nhiên không phải là lời hay ý đẹp gì!
Chỉ thấy trên vầng trán nhẵn nhụi của cô ấy, nét chữ màu hồng đào nổi bật viết bốn chữ lớn “Bảo Bối Hư Đốn”, kiểu chữ Lệ Thư, bên ngoài còn vẽ thêm khung đôi trang trí, trông giống như một con dấu, cứ như thể đã đóng một cái dấu lên trán cô, ý là: Đây là Bảo Bối Hư Đốn, đặc biệt chứng nhận.
Thanh Gia vừa bực mình vừa buồn cười: “Cái người gì đâu! Thật là ấu trĩ!”
Cô chạy lạch bạch về phòng ngủ tìm điện thoại ra, chụp một bức ảnh chính diện, mở khung chat của anh trai ra, gửi đi vèo một cái.
[Có người bắt nạt em! Em sẽ mách bố nuôi!]
Anh trai trả lời ngay lập tức: [Xin tha cho anh.]
Thanh Gia bật cười khúc khích, vui đến mức không khép miệng lại được, lúc này mới nhớ ra mình đã bật chế độ không làm phiền cho anh mà chưa tắt, Thanh Gia lặng lẽ tắt chế độ không làm phiền, vứt điện thoại xuống rồi nhảy chân sáo đi vệ sinh cá nhân.
Sau khi vệ sinh cá nhân và ăn sáng xong, Thanh Gia ngồi vào thư phòng. Trên mặt bàn đã bày sẵn danh sách bài tập. Không cần hỏi cũng biết là Tống Huyên Hòa đã dặn người sắp xếp gọn gàng, đặt trong thư phòng trước khi ra ngoài.
Một trang dài vô tận, Thanh Gia run rẩy lật mấy trang mới xem hết, nhất thời cảm thấy buồn bã, biết thế này thì cô chép rồi nộp cho rồi.
Haizz.
Sau khi bất đắc dĩ lấy hết tập bài tập ra, Thanh Gia thấy mắt đau tay mỏi, bèn lấy điện thoại ra xem trước.
Mở WeChat, cô lướt qua vòng bạn bè trước, thấy bài đăng tối qua của Lục Chi Ngôn, đó là ảnh chụp chung của ba người họ, Thanh Gia thưởng thức một lúc rồi nhấn thích.
Tối qua cô đã gửi thông tin liên lạc của Lục Chi Ngôn cho anh trai rồi, tin rằng lần hợp tác này nhất định sẽ rất thuận lợi.
Điện thoại reo lên , Lục Chi Ngôn:
[Thanh Gia, em có đó không?]
[Tôi đây, có chuyện gì thế?]
[Hôm nay em không có tiết học đúng không? Có muốn ra ngoài chơi không?]
Thanh Gia vốn đã không có tâm trạng làm bù bài tập, giờ lại càng ngứa ngáy hơn, nhưng nghĩ đến Tống Huyên Hòa, cô lại cố gắng hết sức nhịn lại. Nếu còn dám làm loạn nữa, thì không chỉ đơn giản là viết bản kiểm điểm đâu.
Thanh Gia cố nén tiếng gào thét đau khổ trong lòng, gửi đi một câu:
[Thôi, tôi phải làm bài tập rồi.]
Gửi xong, cô đọc lại một lần, rồi lại đọc thêm lần nữa, Thanh Gia che mắt lại, gần như không thể tin được đây là mình.
[Vậy à, haha, nhiều bài tập lắm sao?]
[Thật ra là thế này, hôm qua tôi có đăng ảnh chụp chung lên vòng bạn bè.]
[Sau đó Thành chủ của Điểm Gia đã nhắn tin cho tôi, ông ấy từng làm nhạc cho tôi rồi, rất quen thuộc quy trình này, hơn nữa bạn của ông ấy là Hoàng Thần, nên muốn dẫn em đi làm quen .]
Hoàng Thần!
Thanh Gia lập tức hưng phấn!
Hoàng Thần là đại thần viết truyện lịch sử trên Điểm Gia, bút danh là Hàn Thiên, nhưng đó không phải là trọng điểm, trọng điểm là! Ông ấy xuất thân là ca sĩ! Là tiền bối cấp bậc huyền thoại được giới âm nhạc công nhận, là cây trường sinh đứng vững suốt ba mươi năm! Đặc biệt những bài hát tiếng Quảng Đông của ông ấy là kinh điển trong những kinh điển! Thanh Gia cực kỳ yêu thích! A a a!
[Hicc nhất định phải là hôm nay sao? Ô ô ô Tôi có rất nhiều bài tập, chưa làm xong thì không thể ra ngoài]
[Đổi sang hôm khác được không? Ví dụ như ngày mai chẳng hạn?]
[Được rồi không sao không sao, học tập quan trọng mà. Tôi sẽ bàn bạc lại thời gian với người bên Thành chủ xem sao.]
[Dạ! Được! (Đang chờ online)]
Thanh Gia vội vàng trả lời
[Nếu Chủ nhật tuần này không tiện thì tuần sau tôi rảnh! Buổi tối những ngày bình thường cũng có thể được!]
[Ok, bên tôi xác nhận rồi sẽ trả lời em.]
Thanh Gia vứt điện thoại xuống, vừa kích động vừa lo lắng. A a a tại sao cô lại nợ bài tập chứ! Nếu không phải nợ bài tập, cô đã có thể đi gặp thầy Hoàng Thần rồi ô ô ô!
Thần tượng! Thần tượng! A… Thanh Gia phát điên, úp mặt xuống bàn, lần đầu tiên nếm trải mùi vị hối hận!
Cô không thể chống cự nổi, lại nảy sinh ý định, mở giao diện trò chuyện của anh trai ra, cẩn thận gõ một câu:
[Anh ơi, nếu em nói, khả năng cao em sẽ viết xong bài tập trong một ngày, nên em muốn ra ngoài chơi trước hôm nay được không?]
Anh trai:
[Néu em nói, em muốn bị ăn đòn, thì cứ nói thẳng ra.]
Thanh Gia lập tức đặt điện thoại xuống! Hoàn toàn hết hy vọng! Cô cầm bút lên viết!
Không lâu sau, bên Lục Chi Ngôn trả lời, có thể hẹn vào ngày mai. Thanh Gia mừng rỡ như điên, nhanh chóng lao vào làm bài tập, bữa trưa và bữa tối đều ăn qua loa, mãi cho đến khi bên ngoài cửa sổ tối đen, Thanh Gia mới vứt bút xuống, cả người mệt lả trên ghế, đặc biệt là tay, không muốn cử động chút nào.
Bài tập của nửa tháng dồn lại viết xong trong một ngày, cô phải tự khâm phục bản thân mình. Đồng thời khâm phục và cảm ơn người nào đó. Cũng may là giai đoạn đầu năm học, bài tập chưa bị dồn lại quá nhiều.
Sau khi Thanh Gia tắm xong đã gần mười một giờ, bà vẫn chưa về.
Cô gọi điện thoại qua, bà không bắt máy.
Thật ra gọi cho chú Lâm sẽ nhanh hơn, nhưng không hiểu sao cô lại không muốn.
Cuộn mình trên ghế sô pha chờ đến mười một giờ rưỡi, điện thoại kêu "đinh" , Thanh Gia vốn đã có dự cảm, mở ra xem, là tin nhắn của bà:
[Bà nghỉ lại ở bên viện nghiên cứu rồi, cháu cũng ngủ sớm đi.]
Thanh Gia trả lời: [Bà ơi, cháu đến Nam Viên nửa tháng rồi, vẫn chưa gặp được bà.]
Thực ra cô muốn nói, nếu đến Nam Viên hay không cũng đều không gặp được bà, vậy tại sao nhất định phải chuyển trường cho cô đến đây?
Rời xa tất cả bạn bè, đến một căn nhà xa lạ, không có người ở như thế này.
[Gần đây đang đẩy nhanh tiến độ, đi đi về về tốn thời gian quá, ở đây còn có thể ngủ thêm .]
[Người giúp việc làm đồ ăn có hợp khẩu vị của cháu không? Có chỗ nào không quen thì nói với Tiểu Lâm, bảo ông ấy sắp xếp cho cháu.]
Thanh Gia chỉ đáp lại: [Bà vất vả rồi, khuya rồi, ngủ sớm đi ạ, chúc bà ngủ ngon.]
Thanh Gia đặt điện thoại xuống, nằm trên giường, nhìn trần nhà tĩnh lặng, suy nghĩ tản mát lan rộng ra. Trong đầu cô hiện lên một mô hình 3D khổng lồ, là một ngôi nhà rất lớn, chỉ có kết cấu kiến trúc, không có vật dụng gì khác, và chỉ có một mình cô nằm ở chính giữa.
Trong đêm tối rất yên tĩnh, mở mắt ra, cô có thể thấy những bức tường trắng phản chiếu ánh sáng nhẹ và những vật thể đen kịt thành từng khối. Thanh Gia không ngủ được, cô muốn bật tất cả đèn lên, cứ như thể nhìn thấy ánh lửa trong đêm đông vậy.
Nhưng cuối cùng cô đã không làm vậy, bởi vì cô biết, thực ra chẳng có gì thay đổi cả. Cuối cùng cô vẫn phải một mình thức dậy, tắt hết đèn đi, rồi chìm vào giấc ngủ.
Điện thoại kêu "ting" , Thanh Gia chậm rãi trở mình, cầm lên mở ra xem.
Anh trai:
[Ngủ chưa đó?]
Có tiếng động nhẹ truyền đến từ tầng dưới.
Thanh Gia đáp: [Em chưa.]
[Anh, sao giờ này anh còn về?]
Vừa nói, Thanh Gia liền chạy ra khỏi phòng ngủ. Bên ngoài phòng khách vang lên hai tiếng gõ cửa, Thanh Gia chạy ra mở.
Tống Huyên Hòa đứng ngoài cửa trong bộ vest màu xám, không mất đi vẻ trang trọng công sở mà còn thêm phần nho nhã ôn hòa. Lúc này, áo vest ngoài của anh đã cởi ra, khoác trên cánh tay phải, bên trong vẫn mặc áo gile cùng màu, trông bớt trang trọng hơn, thêm vài phần thoải mái.
Thanh Gia biết anh đã bận rộn cả ngày, ngay cả bữa tối cũng không kịp về ăn, cô nhận lấy áo khoác của anh, vắt lên lưng ghế, rồi kéo anh vào nhà.
“Sao anh không về nhà nghỉ ngơi luôn đi, còn chạy xa đến đây làm gì.”
“Sao? Hôm qua còn bảo với anh là không phân biệt nhà anh nhà em, hôm nay đã đuổi anh rồi à?” Tống Huyên Hòa cười nói.
Thanh Gia cũng cười theo, nhưng lại im lặng một lúc.
Thật ra anh biết mà.
Biết cô không thích Nam Viên, biết cô không thích ở đây một mình. Cho nên dù đã hơn mười một giờ, anh vẫn không về nhà ngay, mà chọn đi đường vòng một tiếng đồng hồ để đến bầu bạn với cô.
Thanh Gia thực ra không muốn cảm thán những chuyện đã định sẵn này, càng không muốn tỏ ra là mình không thể buông bỏ. Anh đã đến, cô liền rất vui.
Thanh Gia giơ tay phải của mình lên, tố cáo: “Hôm nay em đã viết bài tập cả ngày trời! Tay sắp phế rồi đây này!”
Tống Huyên Hòa mỉm cười, trong lòng đã rõ, nhưng vẫn phối hợp nhìn kỹ tay cô, nghiêm túc hỏi: “Đau lắm à?”
Thanh Gia khoa trương kêu lên: “Đau lắm! Phải đau cả tuần luôn! Đều tại ai đó! Cứ bắt em phải viết xong bài tập nửa tháng trong một ngày! Nửa tháng đấy! Trời ơi! Thật là kinh thiên động địa! Thật là thảm khốc vô nhân đạo!”
Tống Huyên Hòa không nhịn được cười, cô đã dùng hết những từ ngữ nghiêm trọng nhất rồi.
Đối diện với lời tố cáo gần như là phỉ báng này, Tống Huyên Hòa chỉ cười, chiều chuộng để cô làm loạn.
“Thanh Gia đáng thương, cứ thế bị ép buộc, nén chịu ấm ức, ngậm nước mắt, ngoan ngoãn viết xong hết rồi... Mà ai đó, lại dám nói cô ấy là đồ hư hỏng! Nếu cô ấy hư, thì trên đời này còn ai tốt nữa?”
Tống Huyên Hòa phối hợp gật đầu, cười nói: “Đúng vậy, thật là oan ức cho Đoàn bảo của chúng ta quá!”
Đoàn bảo là tên gọi lúc nhỏ của Thanh Gia, đôi khi người thân vẫn gọi như vậy.
Thanh Gia trực tiếp đưa tay ra trước mặt anh, hừ : “Em mặc kệ! Tay em đau mỏi thế này là tại anh! Anh phải xoa bóp cho em!”
Tống Huyên Hòa cười, chấp nhận số phận: “Được rồi~ Anh phục vụ em~”
Chuẩn bị một chậu nước ấm, Tống Huyên Hòa kéo Thanh Gia ngồi xuống phòng khách, đặt tay cô vào nước, kiểm soát lực đạo, giúp cô xoa bóp tay.
“Ừm ừm, cũng được, sang trái ~ Ôi chao, đổi sang phải đi, còn phải để em nhắc anh à? Tự giác lên đi!”
“Dùng lực mạnh hơn chút nữa đi~ Thôi được rồi! Dừng lại!”
“Chậc, kỹ thuật của anh phải nói sao đây nhỉ? Nói là được thì cũng không phải, nói là không được thì cũng không đúng, tóm lại là anh về luyện tập thêm đi!”
Thanh Gia nhắm mắt nằm thoải mái trên ghế sô pha, duỗi tay phải ra để Tống Huyên Hòa xoa bóp, chủ yếu là cố tình bắt bẻ.
Tống Huyên Hòa không nhịn được cười, đồng thời bất lực lắc đầu, khẽ thở dài một hơi, tận tâm tỉ mỉ xoa bóp giúp cô.
Thanh Gia cũng biết, chỉ cần cô không phạm lỗi, anh sẽ rất cưng chiều cô~
Sau khi tận hưởng một hồi, Thanh Gia cười híp mắt vẫy tay: “Được rồi, lui ra đi.”
Tống Huyên Hòa bật cười, nắm lấy cổ tay cô, đánh nhẹ một cái vào lòng bàn tay cô: “Nhóc con, càng ngày càng được đằng chân lân đằng đầu rồi đấy.”
Thanh Gia rụt tay lại, làm một khuôn mặt quỷ, rồi chạy đi ngủ.
Ngày hôm sau.
Thanh Gia thức dậy lúc tám giờ, Tống Huyên Hòa đã đến công ty, để lại một tờ ghi chú trên bàn ăn: “Bé cưng tuyệt vời nhất thế giới, nhớ ăn sáng rồi hãy ra ngoài nhé.”
Cô cười ăn hết bánh sandwich, rồi lên phòng thay đồ bắt đầu sửa soạn.
Cô thay chiếc quần túi hộp phối màu trắng tím tương phản, kết hợp với áo phông trắng ngắn ôm dáng, tổng thể vừa tươi mới vừa mang chút sức sống.
Thanh Gia lại ngồi trước gương, chia tóc thành hai lọn, bắt đầu tết bím, tết đến ngang vai thì dừng lại, phần đuôi tóc buông tự nhiên, rủ xuống gần xương sườn. Hai ba chỗ bên thái dương được buộc một đoạn dây buộc tóc màu tím nhỏ để trang trí, tóc con trên trán được chải xuống chia thành hai bên mái.
“Ừm, tuyệt vời!” Thanh Gia nhìn mình trong gương, vô cùng hài lòng, cô búng nhẹ vào mái tóc rồi đứng dậy đi xuống lầu.
Hoàng Thần rất thích uống trà, đặc biệt là trà Đại Hồng Bào. Thanh Gia chọn một hộp trà ngon nhất từ hầm trà, cho vào túi quà màu đỏ thẫm rồi xách ra ngoài.
“Old MacDonald had a farm, E-I-E-I-O!”
Chuông điện thoại reo lên, là một bài hát thiếu nhi có giai điệu ấm áp và đáng yêu. Thanh Gia mở điện thoại ra xem, màn hình hiển thị cuộc gọi đến là “Tống Tiểu Tiểu”.
Ba nuôi có hai người con, một là Tống Huyên Hòa, người kia là Tống Huyên Kiêu.
Tống Huyên Kiêu lớn hơn cô hai tuổi, theo lý thì Thanh Gia nên gọi anh hai, nhưng cái tên này chẳng có chút dáng vẻ của một người anh trai nào cả, nên Thanh Gia chưa bao giờ gọi.
Tên gọi lúc nhỏ của Tống Huyên Kiêu là Kiêu Kiêu, âm thanh tương tự như Tiểu Tiểu. Người lớn từng gọi đùa như vậy, khiến người nào đó tự phụ ngầu lòi vô địch nghe xong mặt mày tối sầm.
Thanh Gia nhân cơ hội này nắm được điểm yếu, cố tình gọi cậu ấy như vậy.
“Alo? Tống Tiểu Tiểu, tìm tôi làm gì?” Thanh Gia nhấc máy nói.
“Đã nói cả ngàn lần rồi là đừng gọi tôi là Tống Tiểu Tiểu!”
“Ồ. Tôi có việc phải ra ngoài, cậu có gì thì nói nhanh đi.”
“Cuối tuần thì cậu có việc gì được chứ! Bên tôi có chuyện, cậu mau đến đây!”
“Cậu có thể có chuyện gì chứ, cúp máy đây.”
“Này! Tôi bị tai nạn xe rồi!”
Thanh Gia khựng lại: “Cậu nói gì cơ?”
“Tôi bị ngã xe, ở trên núi Nam Phong. Đừng nói cho anh trai của tôi biết.”
Thanh Gia mắng cậu ấy cả ngàn lần, đồ đá thối trong hầm! Ham chơi không màng tính mạng! Vừa mắng vừa cuống cuồng bắt taxi chạy đến.
Buổi hẹn với Lục Chi Ngôn đành phải hoãn lại, Thanh Gia đau lòng muốn khóc, nhắm mắt thở dài , rất dứt khoát xin lỗi và thông báo hôm nay không thể đến được.
Sau khi đặt điện thoại xuống, Thanh Gia trở nên ủ rũ, chỉ thúc giục tài xế nhanh hơn.
“Cô bé, giờ cao điểm buổi sáng không nhanh được đâu.”
Thanh Gia vừa thở dài vừa gõ chữ hỏi Tống Tiểu Tiểu: [Có ai ở cạnh cậu không? Xe cứu thương sắp đến chưa?]
Tống Tiểu Tiểu: [Hôm nay tôi đi ra ngoài một mình, đây là núi, xe cứu thương làm sao mà nhanh như vậy được!]
Thanh Gia đành phải an ủi cậu ấy vài câu, nghĩ đi nghĩ lại vẫn lấy điện thoại ra, mở giao diện trò chuyện của anh trai:
[Anh ơi, anh có đang bận không?]
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?