Ngày hôm sau, khi Thanh Gia thức dậy, bà đã không còn ở nhà nữa.
Mục Khiêm gọi điện hỏi lại cô hôm nay có rảnh qua ăn cơm không, cô thích món gì thì bây giờ ông ấy sẽ đi mua.
Thanh Gia do dự , cô không muốn đến nhà ông ấy lắm, nên lấy cớ là cô đã hứa ăn cơm với anh trai để bàn bạc chuyện hợp tác.
Trong lòng Mục Khiêm hiểu rõ, đành tiếc nuối nói không sao.
Thanh Gia lúc này mới mở khung chat của anh trai ra, gõ chữ:
[Anh ơi, trưa nay đi ăn cơm với em đi.]
[Cố gắng bò dậy.jpg]
Sau khi gửi tin nhắn, Thanh Gia không nhịn được nhớ lại giọng nói buồn bã của Mục Khiêm trong điện thoại, trong lòng cô cảm thấy hơi áy náy.
Thanh Gia suy nghĩ một lát, gửi cho Mục Khiêm một tin nhắn: [Hay là mọi người cùng nhau ra ngoài ăn đi.]
Cô chỉ là không muốn đến nhà ông ấy, không muốn bước vào bầu không khí vừa xa lạ lại vừa buộc phải quen thuộc đó.
Mục Khiêm đang ở nhà cùng Khương Nghi, Khương Nghi tựa vào giường, sắc mặt hơi tái nhợt.
“Con bé nói sao?” Khương Nghi hỏi đầy mong đợi, khóe môi nở một nụ cười.
Lòng Mục Khiêm chua xót, cười nói: “Thật trùng hợp là con bé hẹn người bàn chuyện hợp tác kinh doanh, nó thích âm nhạc, đứa trẻ này có thiên phú tốt, Hoàng Thần cứ khen mãi, vì nó hẹn người bàn chuyện nên chúng ta không làm phiền, sau này còn nhiều cơ hội mà.”
Khương Nghi nhất thời không nói gì.
“Em đừng nghĩ nhiều.” Mục Khiêm ngồi xuống mép giường, ôm vợ an ủi: “Con bé chỉ là trùng hợp có cuộc hẹn bàn chuyện hợp tác thôi.”
“Em biết mà.” Khương Nghi lắc đầu, giọng hơi nghẹn lại.
Điện thoại của Mục Khiêm reo lên, ông mở ra xem, vẻ mặt ngập ngừng.
“Sao thế? Có phải con bé nói gì không?” Khương Nghi vội hỏi.
“Con bé hỏi có muốn cùng ra ngoài ăn không.” Mục Khiêm nói: "Vì là chuyện hợp tác nên chúng ta không làm phiền nó nữa, anh ở nhà với em, chúng ta cùng xem phim.”
“Không được, anh mau đi đi! Con bé gọi anh ra ngoài đấy, anh mau thay quần áo đi! Cứ nói là em tạm thời ra ngoài rồi, anh đành phải tự mình đi thôi.” Khương Nghi cuống lên, sắc mặt tái nhợt theo hơi thở gấp gáp mà ửng lên màu đỏ không khỏe mạnh.
“Được được được, em đừng vội, anh đi, lát nữa anh sẽ đi ngay.”
Không thể làm trái ý vợ, Mục Khiêm vào bếp nấu cháo thịt tươi xong, nhìn bà ăn hết, rồi hâm nóng phần còn lại, sau đó mới thay quần áo ra khỏi nhà.
Thanh Gia nói có hợp tác kinh doanh cần bàn bạc cũng không phải nói suông. Việc hợp tác cho Hướng Hạ đã được đàm phán xong, chuyện thu âm cũng nên được đưa vào lịch trình rồi.
[Anh ơi, em muốn hỏi về chuyện thu âm, hẹn chị Chi Ngôn cùng ra ngoài ăn nhé?]
Tống Huyên Hòa chắc là đang bận, một lúc sau mới trả lời cô một chữ: [Được.]
Thanh Gia liền nhắn tin cho Lục Chi Ngôn:
[chị Chi Ngôn, hôm nay có rảnh ra ngoài ăn cơm không? Em đã hẹn anh trai em rồi, chúng ta cùng bàn bạc chi tiết về việc thu âm nhé?]
Lục Chi Ngôn:
[Xin lỗi Thanh Gia, tôi có việc phải về Bắc Thành rồi.]
[Tôi sẽ thông báo trước, lập một nhóm chat, chúng ta sẽ nói chuyện trực tiếp trong nhóm.]
[Ok.]
Thanh Gia đặt điện thoại xuống, vậy là buổi trưa chỉ ăn cơm với anh trai và Mục Khiêm thôi, cô nghĩ một lát rồi vẫn báo cho anh trai biết
[chị Chi Ngôn không rảnh rồi. Em hẹn Thành chủ cùng đi ăn, được không ạ?]
[Em thấy được là được.]
[Xoa đầu.jpg]
Vừa hay Tống Huyên Hòa cũng muốn xem mối quan hệ giữa cô và Mục Khiêm là như thế nào. Hứa Quân đã nói chuyện nhận người thân với Tống Huyên Hòa rồi. Nhưng Thanh Gia lại không đề cập đến.
Buổi trưa, thời tiết rất nóng.
Thanh Gia buộc hết tóc lên, búi thành hai búi củ tỏi, tóc mái cũng được rẽ sang hai bên và chải lên.
Thanh Gia cầm điện thoại di động đi ra, đến nhà hàng mà Tống Huyên Hòa đã đặt trước.
Mục Khiêm theo sát đến nơi, Tống Huyên Hòa cũng đến không lâu sau đó.
Hai người gặp nhau và trao đổi lời chào hỏi xã giao một cách khách sáo.
Thanh Gia bị thu hút bởi một con mèo thần tài đặt trên kệ, trông thật đáng yêu, dễ thương, mỉm cười vẫy tay qua lại.
Thanh Gia liền đưa ngón trỏ ra đối diện với móng vuốt của con mèo, vút~ hoàn thành một cú đập tay.
Tống Huyên Hòa nhìn thấy và bật cười, thật đáng yêu.
“Đến ăn cơm đi.”
“Ồ ồ!” Thanh Gia cười và chạy tới.
Một chiếc bàn tròn nhỏ trải khăn bàn tinh xảo, Thanh Gia ngồi ở giữa, bên trái là Tống Huyên Hòa, bên phải là Mục Khiêm.
Nhân viên phục vụ bắt đầu lần lượt mang thức ăn lên.
“Thanh Gia, không phải hôm nay con đi đàm phán hợp tác sao?” Mục Khiêm thấy không có ai khác đến, liền hỏi.
“Ban đầu là vậy, nhưng chị Chi Ngôn đột nhiên có việc bận, không có ở Nam Viên, nên đã nói trực tiếp trên nhóm rồi.” Thanh Gia vừa nói vừa cầm điện thoại lên, gõ gõ vào màn hình rồi cười.
Đang nói chuyện, điện thoại reo vài tiếng, có lẽ là Lục Chi Ngôn đã lập nhóm, Thanh Gia muốn mở ra xem, Tống Huyên Hòa nhắc nhở: “Ăn cơm trước đã.”
“Ồ.” Thanh Gia liền đặt điện thoại xuống.
Món khoai môn nấu đường của quán này rất đặc biệt, trong cái màu trắng đục hơi trong suốt lại ánh lên màu tím nhạt.
Cô cười híp mắt cắn một miếng nhỏ, lớp ngoài được ngấm đường, vừa ngọt vừa mềm tan chảy trong miệng, cắn sâu hơn , phần giữa có kết cấu bột dẻo, hơi dai, vô cùng thơm ngọt.
Thanh Gia ăn liền mấy miếng, đến nỗi không muốn ăn cơm nữa.
Tống Huyên Hòa gắp cho cô một cọng cải bẹ xanh, dặn cô ăn thêm, sau đó nhận điện thoại rồi đi ra ngoài.
Thanh Gia uống một ngụm trà, ăn cải bẹ xanh, vị giòn giòn thanh ngọt, cũng không tệ.
Điện thoại bắt đầu rung liên tục.
Thanh Gia liếc nhìn ra ngoài ban công, Tống Huyên Hòa đang quay lưng lại nói chuyện điện thoại, Thanh Gia liền không chút kiêng dè cầm điện thoại lên mở ra.
Lục Chi Ngôn thêm cô vào một nhóm có tên là “Nhóm thu âm Hướng Hạ”, mở danh sách thành viên ra xem, trong số đó còn có tài khoản công việc của Tống Huyên Hòa và trợ lý đặc biệt của anh.
Cô ghi chú biệt danh theo yêu cầu: Hứa Thanh Gia - Ca sĩ chính - Tay guitar.
Mọi người trong nhóm đang chào hỏi, từng cái tên lướt qua, Thanh Gia cũng tham gia vào.
Hứa Thanh Gia - Ca sĩ chính - Tay guitar: [Chào mọi người~]
Trương Mạn Kỳ - Người làm việc:
[Được rồi, mọi người đã đủ mặt, Chi Ngôn đang bận, tôi xin nói vài câu. Tạm thời ấn định thứ Hai tuần sau bắt đầu thu âm, bây giờ chúng ta hãy chốt lại chi tiết.]
[Đầu tiên là việc thứ Hai vào phòng thu, mọi người có vấn đề gì về thời gian không?]
Một loạt tin nhắn “Không vấn đề gì” lướt qua trong nhóm.
Trương Mạn Kỳ - Người làm việc: [Được, có một vấn đề cần xác định trước, không biết mọi người nghiêng về việc thu âm phần hát và phần nhạc cụ riêng biệt, hay là thu âm cùng nhau?]
Thanh Gia suy nghĩ , nếu thu âm riêng, mỗi người sẽ hoàn thiện phần của mình, sau đó tổng hợp lại, sẽ linh hoạt hơn và cũng tinh tế hơn.
Nếu biểu diễn cùng nhau, sẽ có cảm giác chân thực hơn, nhưng việc điều chỉnh âm thanh của một nhạc cụ cụ thể sau này sẽ khó khăn. Cái nào cũng có ưu nhược điểm riêng.
Thanh Gia cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, không ăn được mấy miếng thức ăn.
Mục Khiêm gọi cô: “Thanh Gia, ăn cơm xong rồi xem?”
“Vâng.” Thanh Gia chỉ biết gật đầu ừ ừ, nhưng mắt vẫn dán chặt vào màn hình không rời.
Tống Huyên Hòa gọi điện thoại xong quay lại, thấy vậy liền gõ gõ lên mặt bàn.
Thanh Gia đang hào hứng xem mọi người thảo luận, lập tức giữ chặt điện thoại nói: “Sắp xong rồi, sắp xong rồi ạ.”
Sắc mặt Tống Huyên Hòa hơi trầm xuống, giọng nói cũng nặng hơn vài phần: “Hứa Thanh Gia.”
Thanh Gia đành phải đặt điện thoại xuống.
Tống Huyên Hòa vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị: “Đã giao hẹn thế nào?”
Thanh Gia thấy anh giận, cẩn thận kéo nhẹ tay áo anh: “Anh.”
Hồi nhỏ, khoảng chừng sáu tuổi, cô thích vừa xem hoạt hình vừa ăn cơm, cười rất vui vẻ, nhưng ăn xong lại thường xuyên bị đau dạ dày.
Từ nhỏ cô đã bị đau dạ dày mãn tính, phải uống thuốc điều trị liên tục, chỉ cần sơ suất là rắc rối ngay.
Bác sĩ dặn dò đặc biệt phải chú ý đến thói quen ăn uống, nhưng Thanh Gia cứ không nhịn được vừa xem vừa ăn, mặc kệ bà nội dỗ dành hay dọa nạt thế nào, Thanh Gia đều làm nũng, giả vờ đáng thương để trốn tránh. Dì Lâm, người chăm sóc cô, càng bị cô làm cho đau đầu muốn nứt ra.
Tống Huyên Hòa biết chuyện, liền nghiêm cấm việc này.
Thanh Gia thầm lườm nguýt, bản thân anh cũng chỉ là một đứa trẻ chưa lớn hẳn mà còn muốn quản cô!
Cô ừ ừ đồng ý để giữ thể diện cho anh, nhưng thực chất anh vừa đi là cô lại tiếp tục như thường.
Kết quả bị Tống Huyên Hòa quay lại phát hiện, ngay lập tức anh ta sầm mặt, tắt TV đi:
“Em đã hứa với anh thế nào? Đứng dậy.”
Thanh Gia chịu đựng nhục nhã, vừa lườm nguýt vừa đứng dậy:
“Anh thôi đi, em khó khăn lắm mới xem vui vẻ được — Á!”
“Anh làm gì vậy! Buông em ra!”
Thanh Gia hít vào một hơi lạnh, theo bản năng rụt tay lại, nhưng cổ tay phải bị Tống Huyên Hòa nắm chặt, lòng bàn tay vừa tê vừa đau!
Vừa rồi, cái tên này đã đánh vào lòng bàn tay cô!
Tống Huyên Hòa sầm mặt, đưa tay đánh thêm một cái nữa. Tuy anh vẫn còn là thiếu niên, nhưng lớn nhanh, cao ráo chân dài, lòng bàn tay rộng và lực tay cũng mạnh, đánh xuống cứ như dùng cái ván vậy.
Thanh Gia vừa giận vừa đau, mặt đỏ bửng lên, bắt đầu đạp anh, Tống Huyên Hòa trực tiếp chặn ngang bụng cô rồi nhấc lên, mặc kệ cô giãy giụa thế nào cũng vô ích. Thanh Gia tức điên lên, tuôn ra một tràng những lời tục tĩu học được ở nhà trẻ!
Thanh Gia đang mắng thì đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, sao Tống Huyên Hòa không nói nửa lời? Không khí lạnh lẽo bất thường, khiến người ta sợ hãi vô cớ.
Anh vẫn đang nắm chặt lấy chân cô, cô không nhịn được quay đầu nhìn anh một cái.
Tống Huyên Hòa cứ đứng yên nhìn cô chửi rủa tổ tông mười tám đời của mình, sau đó mới đặt cô xuống.
Thanh Gia ngược lại có chút không chắc chắn, nhưng không chịu thua kém, ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh.
Tống Huyên Hòa không chút biểu cảm, giọng nói lại rất lạnh lùng: “Ai dạy em.”
Tuy là câu hỏi, nhưng giọng nói không hề có ý hỏi han, mà là trực tiếp yêu cầu cô khai ra.
Tính khí Thanh Gia bùng lên ngay lập tức, cô học từ bạn học lớp lớn 1 thì sao chứ, cô nhất định không khai!
Vốn dĩ cô đã không thích người anh trai "từ trên trời rơi xuống" này, rõ ràng chỉ lớn hơn cô sáu tuổi, bản thân còn chưa thành niên, mà cứ suốt ngày ra vẻ người lớn!
Hơn nữa, anh quản lý mọi thứ của cô! Ăn uống, ngủ nghỉ, uống mấy chén thuốc cũng phải hỏi! Thật là phiền chết đi được!
Trớ trêu thay, bà nội còn nghe lời anh nữa! Á á á!
Thanh Gia phát điên lên, giờ ngay cả lời nói cũng bị anh quản lý! Thật không thể chịu đựng nổi nữa!
“Đồ điên! Liên quan đếch gì đến anh!”
Giọng Tống Huyên Hòa rất lạnh, gần như nói từng chữ một: “Em có biết em đang nói gì không?”
“Những lời như thế này cũng có thể học bừa bãi sao?”
“Anh sẽ coi như em không hiểu gì cả, sau này không được nói nữa.”
Thanh Gia: “Kệ anh chứ! Em thích nói đấy! #%@”#*%***””
Tống Huyên Hòa mặt tối sầm lại, thân hình cao lớn áp sát tới. Thanh Gia theo bản năng bỏ chạy, nhưng còn chưa kịp thoát khỏi tầm tay anh thì đã bị anh tóm lấy nhấc bổng lên.
“Cục cưng, em nhớ kỹ đây” "chát", một cú đánh mạnh giáng xuống mông cô.
“Không được nói những lời như thế này.”
Nước mắt Thanh Gia lập tức tuôn rơi, cảm xúc xấu hổ, đau đớn, tức giận dồn dập ùa đến.
Thanh Gia oà khóc, lao vào lòng dì Lâm khóc đến trời đất tối sầm.
Kể từ đó, gia đình có thêm hai quy tắc:
Khi ăn không được xem điện thoại.
Không được nói tục.
Vốn dĩ chẳng ai làm những điều đó, quy tắc này quả thực là được làm ra để dành riêng cho cô!
Thanh Gia vì chuyện này mà tức tối rất lâu, nhiều lần nắm chặt tay hướng lên trời, thề phải trở nên mạnh mẽ hơn! Phải đánh bại Tống Huyên Hòa!! Khiến anh phải nằm rạp dưới đất khóc lóc cầu xin tha thứ!!!
Sau đó... Không có sau đó nữa, Thanh Gia buộc phải tuân theo vì "cường quyền".
Khi ăn không còn xem hoạt hình nữa, chứng đau dạ dày giảm rõ rệt, dần dần trở thành thói quen. Ngay cả khi thỉnh thoảng xem, Tống Huyên Hòa chỉ cần gõ nhẹ hai cái là cô đã ngoan ngoãn nghe lời.
Còn lời tục tĩu thì từ sau lần đó cô không bao giờ nói nữa.
Hồi nhỏ cô căn bản không hiểu gì cả, chỉ là bắt chước theo những đứa trẻ khác mà thôi.
Lớn lên cô mới biết những lời đó cơ bản là xúc phạm phụ nữ, càng hiểu rõ lời khuyên răn cùng tấm lòng khổ tâm của anh trai.
.
Trên bàn ăn, Thanh Gia đặt điện thoại xuống, kéo tay Tống Huyên Hòa làm nũng.
“Anh đừng giận nữa mà, em không xem nữa đâu anh.”
“Không được như vậy.” Tống Huyên Hòa nhíu mày, giọng điệu tuy nghiêm khắc nhưng ánh mắt lại đầy lo lắng.
Thanh Gia thấy vậy liền ngoan ngoãn, thân mật cọ cọ vào vai anh trai: “Anh đừng lo lắng, em biết chừng mực mà. Em sẽ chú ý.”
Cô đã ngừng thuốc gần một năm, mỗi lần tái khám bác sĩ đều bày tỏ sự lạc quan, cô gần như quên mất bản thân từng yếu ớt đến mức ăn gì cũng nôn ra.
Tống Huyên Hòa vỗ vai cô: “Ngoan lắm, ăn cơm đi.”
“Vâng!”
Mục Khiêm im lặng nhìn, gắp cho Thanh Gia một miếng sườn, cười nói: “Món sườn này ngon, nước sốt được nêm rất vừa vặn.”
Thanh Gia cắn một miếng, cười gật đầu: “Ngon thật.”
“Thích à? Ta sẽ về nghiên cứu thử xem sao.” Mục Khiêm cười nói.
Thanh Gia không khỏi nhìn ông ấy: “Chú giỏi thế sao? Ăn một lần là có thể làm ra được luôn à?”
Mục Khiêm cười nói: “Ta sẽ thử, nếu làm được sẽ mời con đến nếm thử.”
Thanh Gia không nhịn được cười, lại cúi đầu ăn thêm một miếng.
Hôm nay cô búi hai búi tóc củ tỏi, tóc mái rẽ ngôi giữa sang hai bên, cũng được chải lên, đột nhiên có một lọn tóc mái con rủ xuống, lơ lửng trên trán.
Thanh Gia ngước mắt nhìn lên, thấy lọn tóc rơi xuống thì bật cười, quay đầu dùng tay chọc chọc anh trai. Khi Tống Huyên Hòa nhìn sang, cô thổi một cái phù, khiến lọn tóc ngốc nghếch đó dựng lên.
Tống Huyên Hòa không nhịn được cười, thò tay vào túi áo vest lấy ra một chiếc kẹp tóc nhỏ hình đám mây màu xanh trắng, giúp cô kẹp lọn tóc đó lên.
Mục Khiêm nhìn thấy, không khỏi mỉm cười: “Thanh Gia, sao kẹp tóc của con lại để trong túi anh trai vậy?”
Thanh Gia khúc khích cười, coi đó là chuyện thường tình, rồi gắp thêm một miếng sườn ăn.
Tống Huyên Hòa giải thích: “Tôi quen mang theo một hai cái.”
Cô nhóc này từ nhỏ đã nghịch ngợm, việc làm tóc tai bù xù chỉ là chuyện trong nháy mắt, nên anh đã quen mang theo một hai cái dây buộc tóc và kẹp tóc bên mình.
Nghĩ lại cũng buồn cười, có lần Kỷ Ngạn lên cơn thèm thuốc lá, thò tay vào túi anh, kết quả lại sờ thấy kẹp tóc và dây buộc tóc, suýt chút nữa thì trợn tròn mắt.
“Này, cậu là đàn ông con trai mà lại nhét dây buộc tóc, kẹp tóc vào túi quần à???”
Tống Huyên Hòa cười: “Của Đoàn Bảo.”
“Tôi chịu cậu luôn đấy, làm anh trai mà cứ như ba mẹ người ta ấy!—Lúc nãy tôi bảo cậu mang theo gói thuốc lá kia mà, nó đâu rồi?”
“Ban đầu tôi đã cầm rồi, nhưng nghĩ lại dây buộc tóc của Đoàn Bảo ở trong đó nên tôi vứt đi rồi.”
“…”
Kỷ Ngạn tức đến nghẹn lời: "Anh bạn, cậu không hút thuốc nhưng cũng không thể dính chút mùi thuốc lá nào sao?”
Cậu ta sắp khóc đến nơi:
“Cậu nghĩ đến tôi chút thôi được không? Dây buộc tóc của em gái cậu quan trọng, còn cơn nghiện thuốc của tôi thì không quan trọng sao?”
Cuối cùng mất hết lý trí:
“Sai lầm lớn nhất đời tôi là đã tin tưởng cậu! Đàn ông quả nhiên chẳng phải thứ tốt đẹp gì! Chỉ biết nghĩ đến em gái thôi!”
Tống Huyên Hòa không nhịn được cười: “Nghiêm trọng đến mức đó sao? Bảo cậu cai không tốt à?”
Kỷ Ngạn không muốn nghe thêm chút nào, chỉ vào bậc thang trước mặt: “Đừng ép tôi phải đạp cậu xuống dưới!”
Tống Huyên Hòa cười lớn thành tiếng, cuối cùng phải giúp cậu ta tìm một gói thuốc lá thì mọi chuyện mới xong.
Thanh Gia đang vui vẻ ăn cơm không hề hay biết, chiếc kẹp tóc trên đầu cô đã phải gánh chịu biết bao nhiêu sự chua xót và oán hận của Kỷ Ngạn.
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?