Bé Cưng Hư Hỏng Này

Chương 1

Lần nữa Thanh Gia dựa vào chiêu trò lừa gạt để trốn học thành công, cô vẫn chưa biết anh trai mình đã bay về nước.


Nửa tháng trước, Thanh Gia tham gia vòng tuyển chọn ca sĩ của Hướng Hạ, cô vượt qua mọi vòng loại, đường đường tiến vào vòng chung kết với tư cách là một người mới, nhưng lại thất bại đầy tiếc nuối ở vòng cuối cùng.


Đối thủ thi đấu với cô hôm đó là một thí sinh đã có tiếng tăm, cũng phù hợp hơn về mọi mặt. Vì mục đích quảng bá thương mại nên bên hợp tác đã không chọn Thanh Gia.


Nhưng Thanh Gia cảm nhận được bên hợp tác cũng thấy tiếc nuối cho cô.


Vì họ đã xin thông tin liên lạc của Thanh Gia, hơn nữa hôm nay, họ đã liên hệ với cô.


Lục Chi Ngôn: [Bạn Hứa Thanh Gia, sau khi thảo luận, chúng tôi đã xem xét lại về bạn, hôm nay bạn có rảnh không, chúng ta gặp mặt được chứ?]


Rảnh chứ. Rất rảnh là đằng khác.


Bạn Hứa Thanh Gia đang ngồi học tiết tự học trong lớp, vừa nghe tin đã lập tức lẻn ra ngoài bằng cửa sau.


Giữa tháng Chín, thời tiết ở Nam Viên vẫn như giữa hè.


Ánh nắng nóng rát như lửa chiếu thẳng vào hành lang tầng hai, Thanh Gia vừa đi vừa phất tay quạt, khi đi ngang qua văn phòng thì bị lời nói giận dữ của thầy chủ nhiệm Từ Văn chặn lại.


“Hứa Thanh Gia! Em đi đâu đấy?”


Thanh Gia dừng chân lại, quay người nở một nụ cười ngọt ngào, hai tay cô bám vào khung cửa, thò đầu vào làm nũng: “Thầy ơi~ Em làm xong bài tập rồi~ Em muốn đi vệ sinh một lát ạ!”


Thầy Từ hiểu rất rõ tính nết của cô, ông ấy lập tức đứng dậy đi ra ngoài, lùa cô vào lớp như lùa vịt:


“Về ngay! Trốn học nữa là tôi gọi phụ huynh đấy!”


Thầy gọi phụ huynh được thì cứ gọi, anh trai cô không có ở nhà~ Bà nội thì bận đến mức không thể để ý đến cô.


Cùng lắm là gọi cho chú Lâm, trợ lý của bà nội.


Riêng việc đối phó với chú Lâm, Thanh Gia tự tin tuyệt đối.


“Thật mà~ Nếu không tin thì thầy cứ nhìn em đi~ Nếu em đi xuống cầu thang, thầy chỉ cần hét lên là em không thể ra khỏi tòa nhà dạy học đâu!” Thanh Gia cam đoan.


Thầy Từ nghĩ thấy cũng có lý, nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, miễn cưỡng nói: “Vậy em đi đi, tôi sẽ quan sát em đấy.”


“Vâng! Cảm ơn thầy!”


Bạn Thanh Gia ngoan ngoãn đi thẳng qua cầu thang, đàng hoàng bước vào nhà vệ sinh, rồi sau đó một chân bước lên bệ cửa sổ nhà vệ sinh.


Cửa sổ nhà vệ sinh là loại cửa kính màu xanh lá cây kéo ngang hai cánh, khe hở khi mở ra không lớn không nhỏ, vừa đủ để Thanh Gia thò người ra ngoài.


Cách cửa sổ khoảng hai mét là bức tường rào, bên ngoài tường có những cây cao su cao vút, cành cây nghiêng vào trong.


Thiên thời địa lợi nhân hòa, Thanh Gia dùng cửa sổ làm điểm tựa, nhảy vọt lên bức tường rào, nắm lấy cành cây để giữ thăng bằng, sau đó nhanh nhẹn bật qua tường, nhảy ra khỏi trường học.


“Bác tài, đến Dịch Thực Phủ.”


Thanh Gia lên xe, lấy điện thoại ra trả lời Lục Chi Ngôn, báo ba mươi phút sau cô sẽ tới.

 

Đang nói chuyện, điện thoại của thầy Từ gọi đến.


Thanh Gia ho khan, cô không nhấc máy, đặt sang một bên để nó tự rung, trong lòng thầm nghĩ xem thứ Hai tuần sau đến phải xin lỗi thế nào.


Đương nhiên, suy nghĩ đó chỉ kéo dài chưa đầy một phút, sau đó hoàn toàn bị tâm trạng phấn khích tột độ khi sắp được gặp Lục Chi Ngôn thay thế!


Nếu không hài lòng về cô, chắc chắn không có chuyện lặn lội từ Bắc Thành tới tận đây.


Thanh Gia thấy cơ hội được hát ở Hướng Hạ đang vẫy gọi mình.


A a a a! Thanh Gia ôm mặt, cười không khép được miệng, cô hạ nửa cửa sổ xuống, gió lớn từ ngoài lùa vào khiến cô sảng khoái vô cùng.


Reng reng reng!


Chiếc điện thoại đặt ở ghế sau rung lên liên hồi, Thanh Gia cầm lên xem, giao diện vẫn dừng lại ở hộp thoại trên Wechat, tin nhắn từ khung chat của thầy Từ không ngừng nhảy lên, chấm đỏ nhỏ kia vụt cái tăng vọt từ số có một chữ số lên đến chín mươi chín.


Thanh Gia sờ mũi, lo sợ mở giao diện trò chuyện, nhưng tốc độ lướt xuống của cô không kịp với tốc độ nhắn tin của đối phương.


Thanh Gia ho khan , nhanh chóng xin lỗi, gửi đi một biểu tượng cảm xúc quỳ gối khóc lóc thảm thiết, kèm theo lời nhắn: [Em sai rồi.]


Bên kia lập tức nhắn đến: [Ha.]


[Không dám.]


[Em nói là lỗi của em? Không, là lỗi của tôi! Là tôi mắt mù! Lỗi tôi đây này!]

 

[Tôi mà tin em nữa thì tôi là chó! Không, hôm nay tôi là chó rồi!]


Tiêu thật rồi.


Khiến cô giáo tức điên rồi.


Thanh Gia liên tục gửi một loạt biểu tượng cảm xúc quỳ gối xin lỗi, xen lẫn các hình ảnh như xoa đầu, vuốt ve, đừng giận.


[Đừng có giả vờ với tôi! Tôi tìm phụ huynh của em đây!]


Thanh Gia gật đầu, thuận theo lời cô:


[Huhu em sai rồi, em về nhà sẽ kiểm điểm với Chú Lâm! (Khóc lóc)]


Chú Lâm là trợ lý của bà nội, do bà nội quá bận, anh trai lại ở nước ngoài, nên Chú Lâm chịu trách nhiệm xử lý các vấn đề của cô ở trường.


Thanh Gia thầm nghĩ mối quan hệ giữa mình vô cùng hòa hợp với Chú Lâm! Chỉ cần làm nũng, tỏ vẻ dễ thương , thì chuyện gì cũng qua được thôi~


[Giả vờ đi, em cứ giả ngoan giả khổ đi! Ngài Lâm không trị được em thì có người khác trị em! Hôm nay tôi sẽ báo với anh trai em!]


Thanh Gia nhìn tin nhắn khựng lại, không đúng, anh trai cô vẫn đang ở nước ngoài mà! Chỉ trốn một tiết học thôi, sao có thể khiến anh ấy bận tâm chứ!


Mặc dù ngoài miệng lẩm bẩm than phiền là vậy, nhưng trong lòng Thanh Gia như có trăm mối tơ vò, bên ngoài chân cũng hơi mềm nhũn.


Lát nữa anh trai hỏi, cô nên làm nũng thế nào mới thích hợp đây???


Nửa phút sau, anh trai nhắn:


[Hứa Thanh Gia.]


Tiêu rồi, gọi cả họ tên cô.


Thanh Gia nhanh chóng chọn một con mèo đáng yêu nhất từ danh sách biểu tượng cảm xúc và gửi đi!


[Ôm ôm.jpg]


[Anh ơi! Hôm nay anh có mệt không ạ? Em nhớ anh quá! Huhuuhu.]


Đối phương lại không hề rung động, chỉ gửi tới hai chữ ngắn gọn: [Lý do.]


Thanh Gia nhìn hai chữ này, lòng nguội lạnh đi một nửa, cô không nhịn được nhớ lại mỗi lần anh ấy tức giận. Anh ấy không hề nổi nóng, mà dùng ánh mắt tĩnh lặng gần như đóng băng nhìn cô, đòi một lý do.


Chỉ vậy cũng khiến cô dẹp bỏ mọi sự ngông cuồng, tùy hứng. Trong lòng chỉ còn cảm giác sợ hãi, ủ rũ lắng nghe anh ấy dạy dỗ.


Thanh Gia méo mặt gõ chữ: “Em tham gia buổi tuyển chọn ca sĩ.”


Đang gõ thì Thanh Gia khựng lại, khuôn mặt bà nội thoáng qua trong đầu, cô nghĩ đến điều gì đó nên không nhấn gửi, mà xóa từng chữ đi, sửa lại thành:


[Em vẫn chưa quen, không hợp ở lại, hơn nữa đó chỉ là tiết tự học cuối cùng thôi, em đi dạo rồi về nhà luôn.]


Cô mới chuyển đến Nam Viên được nửa tháng, lý do này tương đối thích hợp.


Trong hộp thoại hiển thị “Đang nhập” một lúc lâu, nhưng tin nhắn gửi đến chỉ có một câu:


[Về nhà đợi anh.]


“?”


Thanh Gia lập tức ngồi thẳng dậy!


[???]


[Không phải anh đang ở nước ngoài sao? Đợi anh ở nhà là sao vậy?]


Thanh Gia ôm hy vọng, cũng có thể là đợi gọi video đúng không? Đúng không!


[Anh vừa xuống máy bay.]


[Trong nửa tháng mà em trốn học mười chín tiết, tối nay em phải cho anh một lý do.]


Thanh Gia trừng mắt nhìn tin nhắn, hít vào một hơi lạnh, tay run lên suýt làm rơi điện thoại!


Chú Lâm đúng là kẻ phản bội!


Anh trai về nước mà cũng không nói cho cô biết!


Hại cô không kịp chuẩn bị gì cả!


Lại còn để giáo viên liên hệ với anh nữa!


Chẳng phải là muốn tiêu diệt cô sao!


Á á á á á!


Thanh Gia đau khổ ôm mặt đập vào cửa sổ xe, trái tim như đã chết.


Điện thoại rung lên một cái, cô không nhìn, cô vẫn đang ôm mặt, các kẽ ngón tay mở ra, tạo thành hai hình chữ V, để lộ đôi mắt tuyệt vọng nhìn ra ngoài cửa sổ.


Điện thoại rung hai cái, cô muốn nhìn thử.


Điện thoại rung ba cái, cô liếc nhìn một cái.


Lục Chi Ngôn:


[Thanh Gia]


[Chúng tôi đến rồi nhé! Ở phòng ‘Tử Khí Đông Lai’ trên lầu hai.]


[Tôi xem thực đơn trước, cô muốn ăn gì?]


Thanh Gia nhíu mày, trong lòng ngứa ngáy, không nhịn được cầm điện thoại lên trả lời: [Tôi đến ngay đây! Mọi người cứ gọi món trước đi!]


Thanh Gia hít sâu một hơi, đằng nào cũng phải tính sổ, thêm một khoản hay bớt một khoản thì cũng như nhau thôi nhỉ? Đúng không! Đã trốn rồi, giờ quay lại thì quá lỗ!


Anh trai không thể về nhà nhanh thế đâu, cô vẫn kịp gặp mặt đại đại một lần.


Hai tay nắm chặt thành quyền! Tự cổ vũ bản thân!


Thanh Gia ôm quyết tâm như một tráng sĩ chặt cổ tay, căng mặt nhìn chằm chằm màn hình mấy giây, dứt khoát bật chế độ không làm phiền cho anh trai (đầu chó), sau đó nhét điện thoại vào túi rồi mặc kệ.


Kế hoạch ban đầu không thay đổi, Thanh Gia mở cửa xe, đi đến Dịch Thực Phủ.


Trước cửa đứng xếp hai hàng dài, không chỉ có nhân viên đón khách, mà còn có vài người rõ ràng là quản lý cũng đứng ở cửa.


Thanh Gia đi vào giữa, hai hàng người cũng mỉm cười chào đón cô, nhưng rõ ràng không phải là đặc biệt đón cô, nhìn dáng vẻ những người quản lý đang rất ngóng chờ, khả năng là có vị khách quý nào đó sắp đến.


Thanh Gia chỉ liếc nhìn một cái, không để tâm, đi thẳng vào nhà hàng.


Dịch Thực Phủ là nhà hàng tụ họp thanh niên nổi tiếng ở Nam Viên, tầng một là khu vực quầy rượu mở, dưới ánh đèn tạo không khí, các loại bàn ghế được bố trí xung quanh sân khấu, trên sân khấu có ban nhạc hát cố định, khách hàng có thể gọi bài, hoặc lên sân khấu hát, cosplay,...


Tầng hai là các phòng riêng tư, có thể được trang trí theo yêu cầu của khách.


Thanh Gia được nhân viên phục vụ dẫn đến phòng riêng ‘Tử Khí Đông Lai’, cô lịch sự bấm chuông cửa hai lần, cửa phòng riêng được mở ra.


Một người phụ nữ tóc màu hạt dẻ dài ngang xương quai xanh, vẻ ngoài dịu dàng bước ra, mỉm cười nói: “Bạn học Thanh Gia, chào mừng cô!”


Lục Chi Ngôn, người viết lời bài hát cho “Hướng Hạ”, đồng thời là tác giả của cuốn tiểu thuyết cùng tên.


“Cảm ơn chị!”


Thanh Gia dang tay lịch sự ôm Lục Chi Ngôn, hai người cùng nhau bước vào phòng riêng.


Ánh đèn vàng bên trong toát ra vẻ ấm áp, mang theo vài phần mờ ảo, bên trái bố trí một sân khấu nhỏ, trên đó đã chuẩn bị sẵn các nhạc cụ như trống jazz, guitar,...


Đối diện sân khấu là một chiếc bàn ăn hình dạng đặc biệt, ghế ăn kiểu bán nguyệt, bên trong có lắp đặt đèn, rất có không khí.


Sau khi Thanh Gia bước vào, một nam một nữ đang ngồi trên bàn đứng dậy.


Lục Chi Ngôn giới thiệu với cô, người phụ nữ là bạn thân của cô ấy, một biên kịch trong ngành, tên là Trương Mạn Kỳ. Người đàn ông là người yêu của Trương Mạn Kỳ, đồng thời là người soạn nhạc cho “Hướng Hạ”, tên là Lâm Tam Lỗi.


Thanh Gia lần lượt chào hỏi, hai bên lịch sự xã giao rồi ngồi xuống.


Lục Chi Ngôn rót cho Thanh Gia một ly trà hoa, cười nói: “Tôi đến hơi đột ngột, vốn nghĩ nếu hôm nay cô không tiện thì chúng ta sẽ dời sang hôm khác, không ngờ lại thuận lợi như vậy.”


Thanh Gia một tay giữ cốc, cười nói: “Chúng ta có duyên.”


Trương Mạn Kỳ cười nói: “Vốn dĩ Chi Ngôn đã ưng ý cô rồi, nhưng sau khi cân nhắc lại thì thấy cô vẫn còn đang là học sinh, hơn nữa… Thứ lỗi tôi xin nói thẳng, cũng vì cô chưa có danh tiếng, nên chúng tôi phải cân nhắc thêm.”


Thanh Gia gật đầu: "Tôi hiểu, nhưng tôi cũng tin vào thực lực của mình, đây cũng là lý do quý vị tìm đến tôi hôm nay, phải không ạ?"


Cả ba nghe vậy đều bật cười. Trương Mạn Kỳ nhìn Lâm Tam Lỗi nói: "Anh nói không sai, khí chất của cô ấy thật sự rất phù hợp."


Lâm Tam Lỗi nói: "Ngày cô rời đi, tôi và Lục Chi Ngôn đã xem đi xem lại màn trình diễn trên sân khấu của cô hơn chục lần. So đi tính lại, trong lòng chúng tôi vẫn nghiêng về phía cô nhiều hơn. Trước hết, cô hát hay, đương nhiên người khác cũng hát hay, nhưng cách cô thể hiện, khí chất toát ra từ cô, lại càng chạm đến tôi hơn."


Lục Chi Ngôn mỉm cười, gật đầu nhìn Thanh Gia: "Vì vậy chúng tôi đã đến đây, cô có sẵn lòng trình diễn cho chúng tôi xem thêm một lần nữa không?"


Thanh Gia nén lại sự xúc động trong lòng, lịch sự nói: “Được, trước hết tôi vô cùng cảm ơn sự yêu thích và công nhận của ba vị. Nhưng đồng thời tôi cũng có một thắc mắc, hai vị cảm thấy tôi phù hợp, nhưng vẫn muốn xem thêm phải không ạ? Xin hỏi mấy vị còn nghi ngờ gì về tôi hay sao?”


"Cô rất nhạy bén, và cũng rất điềm tĩnh." Lâm Tam Lỗi không kìm được lời khen, nói: "Bây giờ tôi nghĩ chắc hẳn cô không có vấn đề gì."


Thanh Gia nhướng mày, chờ đợi lời giải thích của anh ta.


Lâm Tam Lỗi cười nói: "Bản thân tôi cũng là nhạc công, đối với tôi, màn trình diễn hôm đó của cô trên sân khấu chưa đủ kiên định, trong lòng cô có sự thoái lui, cô hơi gồng mình để tỏ ra bình tĩnh, mặc dù cô che giấu rất tốt, nhưng tôi đã cảm nhận được."


Tim Thanh Gia đập mạnh, nhất thời không nói nên lời.


"Vì vậy tôi mới lo lắng, liệu cô có quá nhỏ tuổi, hơi sợ sân khấu không? Nếu đứng trên sân khấu đối diện với tất cả khán giả, cô có thể trình diễn tốt không? Chúng tôi muốn xem lại."


Thanh Gia nghe vậy khẽ cụp mi mắt, đầu ngón tay vô thức xoa xoa mặt bàn, từng cảnh tượng lướt qua trong lòng cô như ngựa phi. Ngày hôm đó, quả thực cô đã hát trong tâm trạng đầy lo lắng.


"Thật ra ở tuổi cô, cô như vậy đã là rất xuất sắc rồi," Trương Mạn Kỳ nói, rồi chợt giật mình nhận ra: "À! Đúng rồi! Cô vẫn là học sinh, vậy hôm nay là thứ Sáu, cô không phải đi học sao?"


Ba người nhìn nhau, đều quên mất chuyện này, họ không nhịn được nhìn về phía Thanh Gia.


Thanh Gia bình tĩnh nói: "Vừa hay hôm nay tôi lại xin nghỉ."


"Thật trùng hợp." Trương Mạn Kỳ cười nói. Lục Chi Ngôn và Lâm Tam Lỗi cũng mỉm cười, không nghĩ ngợi gì nhiều.


Thanh Gia suy ngẫm lời họ nói trong lòng, cô mỉm cười:


"Nếu mấy vị lo lắng tôi không làm chủ được sân khấu, vậy hôm nay tôi sẽ làm lại một lần nữa, ngay tại tầng một này, đối diện với tất cả khách hàng, mấy vị thấy sao?"


Cả ba đều hơi kinh ngạc. Lục Chi Ngôn nói: "Đây chắc chắn là cách tốt nhất, nhưng 'Hướng Hạ' vẫn chưa chính thức phát hành, nên không tiện."


Lâm Tam Lỗi thì hiểu được ý của Thanh Gia, nói: "Thật ra hát bài khác cũng được."


Thanh Gia gật đầu: "Tôi cũng nghĩ như vậy. Ba vị đã biết năng lực của tôi đủ để hát 'Hướng Hạ', chỉ là còn nghi ngờ về khả năng trình diễn trên sân khấu của tôi. Vậy thì tôi sẽ lên sân khấu hát lại một bài, mời các vị thưởng thức."


Ba người nhìn nhau rồi gật đầu. Lâm Tam Lỗi hỏi: "Cô định hát bài gì?"


Thanh Gia cười hỏi ngược lại: "Anh muốn nghe bài gì?"


Lâm Tam Lỗi nhướng mày, khoảnh khắc này anh ta mới thấy được chút ngông nghênh của một ca sĩ ở Hứa Thanh Gia. Anh ta không nhịn được cười, mong đợi hỏi: "Cô đã từng hát Miku chưa?"


Lục Chi Ngôn vội nói: "Hát tiếng Nhật có hơi khó quá không, Thanh Gia còn nhỏ tuổi."


Trương Mạn Kỳ đánh nhẹ Lâm Tam Lỗi một cái, rồi nói với Thanh Gia: "Anh ấy chỉ nhất thời nảy ra ý định thôi, cô đừng bận tâm, cô muốn hát bài gì tùy cô."


Ánh mắt Thanh Gia rơi vào ốp điện thoại của Lâm Tam Lỗi và Trương Mạn Kỳ, móc treo trên ốp điện thoại của cả hai đều là đồ lưu niệm của Hatsune Miku.


"Cảm ơn đã thông cảm. Hai vị có vẻ thích Hatsune Miku?" Thanh Gia mỉm cười, khẽ nhấc tay, giữa hai hàng lông mày toát ra vẻ tự tin


"Thật trùng hợp, tôi hát được."


Mười phút sau.


Dịch Thực Phủ đã dọn dẹp sân khấu ở sảnh tầng một, ca sĩ thường trú đã chuyển ra phía sau sân khấu, tay trống, tay bass, tay guitar và những người khác đã sẵn sàng chờ đợi, chiếc micro ở vị trí trung tâm đang chờ chủ nhân của nó.


Nam thanh nữ tú ngồi rải rác khắp nơi, khi giờ ăn tối sắp đến, khách khứa lại lần lượt bước vào, khiến đại sảnh càng thêm náo nhiệt.


Ba người Lục Chi Ngôn ngồi ở vị trí gần sân khấu nhất, cả ba trò chuyện với nhau, đều có chút mong chờ.


Bên trong, Thanh Gia khéo léo từ chối lời đề nghị của chuyên viên trang điểm muốn giúp cô trang điểm và tạo kiểu. Thời gian quá gấp, trang phục, hóa trang và đạo cụ không phải là trọng tâm, cô chỉ cần thể hiện khả năng trình diễn trên sân khấu của mình là được.


Trước gương, hai búi tóc củ tỏi của Thanh Gia được tháo ra, buộc thành kiểu tóc hai bím, rủ xuống gần ngang xương sườn.


Mái tóc từng được búi mang theo những lọn xoăn tự nhiên, tạo nên độ vừa phải. Dải ruy băng màu xanh lá ẩn hiện giữa mái tóc đẹp của cô, để lộ một đoạn trên cổ, cực kỳ tôn lên màu da.


Chuyên viên trang điểm nhìn khuôn mặt trẻ trung xinh xắn đó, thở dài: “Thế này thì có gì mà không hợp chứ?”


“Đổi váy đi, làm ơn đấy, mặc quần jean mà hát Miku thì quá phí.”


Thanh Gia mỉm cười, nhìn chiếc quần ống rộng rách hình ngôi sao mình đang mặc, cô thấy nó rất đẹp, nhưng quả thật váy ngắn sẽ hợp với nhân vật hơn, nên cô cầm chiếc váy ngắn bước vào phòng thay đồ.


Sân khấu tối om tĩnh lặng, đột nhiên vang lên "phụt" giòn giã, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía đó, chỉ thấy ánh đèn rọi xuống, trên đài đã đứng một cô gái tươi cười khả ái.


Hai bím tóc rủ xuống hai bên, dải ruy băng xanh lá mềm mại, chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi và chiếc váy ngắn xếp ly màu xám, khi di chuyển, cô mỉm cười nháy mắt, duyên dáng vô cùng.


Chưa kịp cất lời, dưới sân khấu đã vang lên tiếng vỗ tay, những tiếng reo hò, nhiệt huyết hòa lẫn trong tiếng cười.


“Xin chào tất cả các bạn có mặt tại đây! Trước hết xin cảm ơn những tràng pháo tay của mọi người! Hôm nay có duyên đến đây, tôi muốn hát tặng mọi người một bài hát mang tên ‘Miku’.”


Bên trong phòng VIP tầng hai, đối diện thẳng với sân khấu.


Tống Huyên Hòa mặc bộ vest đen, ngồi yên trên ghế sô pha. Nghe thấy tiếng động bên ngoài, anh giơ tay phải lên, ngăn lời bạn mình đang nói dở, khẽ nhíu mày: “Mở rèm trước ra.”


“Cậu sao thế?” Kỷ Ngạn không rõ lý do, anh ấy không gọi nhân viên phục vụ, mà mỉm cười đứng dậy đi mở rèm.


Hai người là bạn thân từ nhỏ, Tống Huyên Hòa vừa từ nước ngoài trở về, anh ấy đặc biệt tổ chức tiệc đón gió cho anh ở đây.


Tầng hai chỉ có duy nhất phòng VIP này có thể nhìn thấy sân khấu tầng một. Thiết kế không gian vừa riêng tư vừa mở, không tiếp khách bên ngoài mà chỉ dùng làm nơi riêng tư của anh ấy.


Tống Huyên Hòa không trả lời, sắc mặt hơi trầm xuống, nhìn xuống qua ô cửa sổ đã mở, khuôn mặt cô gái trên sân khấu tầng một hiện ra rõ ràng.

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin