Thếđã nênchạy sauthẳng khiđến tiếnghồ chuônghoa tansen. học vang lên,
đơn độc một Lạimình chẳngtrên ngờbăng bắtghế gặpdài. Trần Trạch Lâm đang ngồi
còn dáng cạnh, vương nhuốm những đốm vẻ ngón Cậulửa u tay ấyđỏ ám thon ngồilập u dài quaylòe. buồn, đang lưng một kẹp lại tay một với vắt điếu ánh hờ thuốc đèn, sang vẫn bóng bên
không ngờ cậu Tôiấy ngâylại ngốcbiết sữnghút sờthuốc. tại chỗ, tôi hoàn toàn
này thuốc, thường: cho trên "Bạn Hiệu môi học Khoảnhtrưởng vẽ Giang khắcGiang lên Vũ nhìnbiết nụ Yên, thấyđược cười cậu tôi,không?" rạng có cậu rỡ thể ấy giống đừng dụi hệt nói tắt như chuyện điếu ngày
thêm vẻ thanh Ánhlãnh trăngtrong bàngkhí bạcchất hắtbao lênquanh người,cậu càngấy. làm tôn
có tâm sự Tôigì khôngsao?". kìm được bèn cất tiếng hỏi: "Cậu... đang
cảm vòng, rực xúc một sáng, mà tiếng trong Chiếctôi "tạch" đôi bậtmãi giòn mắt lửachẳng giã đen trongthể vang thẳm taynào lên, của cậuthấu ngọn cậu ấyhiểu lửa cuộn xoaynổi. nhỏ trào hờ bùng những một cháy
Giangnói Vũxem Yên,tôi Hồi tôi nên lâu bị làm sau, người gì cậu mình bây ấy thích giờ?" mớitừ cấtchối lời:mất "Bạnrồi, họccậu
ấy, đầu óc Nghebỗng xongchốc câutrở nóinên này,trống tôirỗng. trân trân nhìn cậu
màcó ngoảnhthể đầuthử Khoảnh nhìn thích khắc cậu một quay ấy: người bước "Trần khác rời Trạch xem đi, Lâm sao." tôià, khôngbiết nhịnđâu đượccậu
làm rồi như sao?" rấtrất nhanhkhó Phút đã để chốc khôi có ấy, phục thể ánh lại thích mắt vẻ một cậu bình người tối thường: khác sầm "Thế thì lại, à? phải nhưng Nếu
lại tôi khói được. cứmỏng choángmanh Suốt váng bay cả quay lơ buổi cuồng, lửng, tự những mãi học suy chẳng tối nghĩ thể hôm tựa nào đó, như ngưng đầu từng tụ óc vòng
người mình thích.Thì ra từ trước đến nay cậu ấy luôn có
đíchcơ thânchứ. nói Còncho điềumình gìbiết tànrằng nhẫncậu hơnấy việcđã ngườicó mìnhngười thíchthương
lời đồn đại Ngườicủa đóbọn liệuhọ cókhông? phải là Mạnh Thư như trong
nào đây, để Tôikhông phảicòn thuyếtthích phụccậu chínhấy bảnnữa. thân mình như thế
22.
ở hồ hoa Ngàysen. hôm sau, tôi lại chạm mặt Trần Trạch Lâm
tôi như mộng phải thể hoang đi mọi đường: Lầntập chuyện "Bạn nàyhuấn xảy học nétrồi." ra Giang mặt ngày Vũ cậu hôm Yên, ấy qua qua vô chỉ ngày cùng là mai dịu một là dàng, giấc
ánh trăng bàng Cậubạc ấydịu rủdàng mắttan đứngvào tĩnhtrong lặngánh trướcmắt mặtcậu. tôi,
ngânngân hạnhhạnh, ngaycòn Nửa trước cậu ngày mặt: thì sau, "Bạn sao?" cậuhọc ngẩngGiang đầuVũ nhìnYên, vềtôi phíathích câycây
cócây thíchngô câyđồng Tôi ngân như không hạnh thế hiểu không này. tạiở saogiữa cậumột ấythành lạiphố hỏirợp tôibóng
của mình lúc Tôiđó đãlà sớmgì chẳngnữa. còn nhớ nổi câu trả lời
thấu sâu cách tận thẳm gần tâm chất ngay Nhưngcan chứa trong tôitôi sự gang vẫnvậy. nghiêm tấc, còn túc cứ khắc cẩn như ghi trọng thể rõ của cậu ràng cậu đã ánh ở nhìn mắt khoảng
đầu lại văng Cònvẳng tôihiện ngắmlên nhìnnhững góclời nghiêngnói củacủa cậungày màhôm trongqua.
mấy. lạinhư thầmcái nghĩ,cách Khoảnh giá mà khắc như tôi chăm cậu đã chú ấy thích ngắm cũng cậu nhìn có ấy Trần thể thì Trạch thích tốt Lâm tôi biết tôi giống
cuộc đời đã Kểđược từbật lúcchế bướcđộ chântua vàonhanh. lớp 12, dường như
bục giảng cứ Tờtừng lịchtrang đếmtừng ngượctrang kỳđược thilật Đạigiở. học bên cạnh
cùng ngột ngạt Cảáp khốilực. 12 chìm sâu trong bầu không khí vô
rarụng bênlá ngoàitừ Tôi cửa bao đặt sổ giờ. câynhìn bútngắm trêncây tayngân xuống,hạnh phóngđã tầmbắt mắtđầu
rằngvới sẽchính cómình. Nghĩmột lạingày, cũngchuyện thậtyêu nựcthầm cười,lại tôicó chưathể từngxảy nghĩra
ranhkhỏi giớilẽ họcthường. Nótập khiếnsinh chora nhữngmột ngườisức hayhút nhữngkỳ việclạ nằmvượt ngoàixa
cậu,tôi dẫuvui cóvẻ. Bấtbé kểnhỏ mộtvụn chuyệnvặt nhỏđến nhặtđâu nàocũng liêncó quanthể đếnkhiến
Đại học….Mỗi khi hoàn thành xong một bộ đề thi thử
cậu ấy đang Tôilàm thườnggì haynhỉ. nghĩ không biết giờ này phút này
hạnhlạc phúclối. cùng Cậuhơi ấyấm luônngọt khiếnngào chotrong tôinhững cảmtháng nhậnngày đượcchông sựchênh
23.
một mình tôi Trongđã nhữnglang ngàythang vắngra bónghồ Trầnhoa Trạchsen Lâmvô ởsố trường,lần.
sẽlý lựađể chọnđược Nếu con tuyển không đường thẳng có thông vào gì qua Đại bất kỳ học. trắcthi xảyhọc rasinh thìgiỏi tôiVật
có thực sự Tôiyêu thườngthích xuyênmôn tựVật hỏilý bảnhay thânkhông? mình, liệu tôi
tôi rất yêu Tôithích khôngmôn dámLịch chắc,sử. nhưng tôi dám chắc chắn rằng
việcđúng, làmnhưng làsâu Thầy hai thẳm Giang chuyện trong từng hoàn lòng nói toàn tôi với khác vẫn tôi biệt, không rằng tôi cam sở biết tâm. thíchthầy vànói
Lâm:chút "Sốngnhé." lưng Tôiphải luônthẳng nhớlên tớimột câuchút, nóibước đólên củaphía Trầntrước Trạchmột
một kẻ thiếu Trầndũng Trạchkhí. Lâm à, có lẽ tôi thực sự là
nhậtcủa kýcậu vẫnkhi Dưới còn ấy. ngọndán đèntờ bàngiấy lờghi mờ,số tôibáo ngắmdanh nhìnchỗ cuốnngồi
xuống từ năm Tờlớp giấy10 ghigiờ sốđây báođã danhsớm chỗố ngồivàng. được bóc
vất vả đâu.Trần Trạch Lâm, yêu thầm một chút cũng không thấy
chính tôi.Bởi vì, đó là sự cam tâm tình nguyện của
Vui đăng nhập để bình luận!
Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?