Mối Tình Thầm Kín Thời Cấp Ba Của Tôi

Chương 19

trảđầu lờinói củakhông. MọiTrần ngườiTrạch ngướcLâm. lênTôi nhìn,cứ đềungỡ đangcậu chờấy đợisẽ câulắc

đương.""Anh người mình thích, nhưng không lén lút yêu

chưa bao giờ "Thànhrớt tíchkhỏi củatop 10 ấycủa rấtkhối." tốt, mỗi lần thi

rấtấy xuấtkhông sắc,nhịn "Lúc còn được đó anh thành thì bật tích thường cười. mônxuyên Vậtthi trượt." củaNói xong, ấycậu

nhìn trước đi anh." nửangang tiếngqua, "Hồi để nhưng đó, làm chiều bài ấy nào thi, chưa lớp lần một nào lần ấy anh ngẩng cũng cũng đầu vào giả lên lớp vờ

tập tiếp: bộ của "Anhrung đề thừađộng." thi Cậuấy, nhận Vật ấylại sức lý. khựngkhiến hấp Thế lạianh dẫn nhưng một của dáng nhịp,số mình vẻ rồilần còn cắm lập chẳng cúi tức bằng học nóiấy một

đứng sững sờ Dướitại khánchỗ. đài cười lên, còn tôi thì lại

chị ấy ạ, "Vậy tạido saoanh lúckhông đótỏ anhtình khôngvới yêuchị đươngấy vớisao?"

liên tình,chối dự lạc anhanh." chần của cũng chừ "Thời từng mãi, củaấy, viết, cuối bọnthế nhưng cùng anhnhưng không anh rấtcuối hẳn chỉ thịnhcùng dám hành thư xin việcấy tình. phương viếtđã Cứ thức thưtừ do

sợ hãi "Đànchứ?" anh, anh xuất sắc như vậy sao lại phải

thích." ấy,lo anhđược chỉlo "Bởi mất Trần Trạch ấy Lâm, gái rất một ưu người mình tú. bình đem Trước thường lòng mặt cũng yêu biết

theothể việcnhìn anhthấy "Cũng muốn anh." bởinỗ lực thíchhơn một ấy,chút, nênđể cũngấy kéo

định chỉ nếu phải các cùng muốn em "Sởnhau nhắn trở nhủ người hômthành với mình naynhững các thích, anhcon bạn vậy trảngười học thì lờixuất sinh các câusắc em hỏihơn." đây nhất này, rằng,

phiên ti,đền một bản nhưngđáp người tốt yêuxứng "Yêu đẹp thầm đáng muốn thầm hơn, không theo nỗ thì hề một lực lẽ đó thấp ý để sẽ cũng hèn. nghĩa bản khiến được Nếu nào thân con coi như đó." trở người thành tamột thầm một tựsự thương

ánh nhìn của Khoảnhcậu khắcấy. tôi ngước mắt lên, vừa vặn va phải

ồn ào huyên Ngaynáo giâyxung phútquanh haidường ánhnhư mắtđều chạmtan nhau,biến mọimất. sự

loạn nhịp trong Chỉlồng cònngực. lại trái tim của chính mình, đang đập

mưa dầmnhững oigiấc Mối bức, mộng tình song triền thầm hành miên. kíncùng thờinhững thanhgiọt xuânnước tựamắt nhưmặn mùachát

rễmột thậtlần sâunữa Còn vào thổi trái lòng lay tim đất, phiến tôi cố lại chấp của giống đợi mình. nhưchờ cáinhững câycơn cắmgió

40.

trường đã rủ Lễ kỷcùng niệmnhau vừađi kếtliên thúc,hoan. ban giám hiệu nhà

màngvừa ngơnói ngẩn,lúc Trong trong nãy. suốtđầu buổitoàn tiệc,ngập tôitràn cứnhững tronglời trạngTrần tháiTrạch Lâm

Trầngặp Trạchem Lâm,rồi." Rượucười ngànói: ngà"Trạch say,Lâm thầyà, giáothầy Toánđã vỗnhiều vỗnăm vaikhông

nay em mới "Cònvề cảnước hả?" Yên nữa, nghe bố em bảo năm

lại: "Dạ, em Tôiđịnh bừngsẽ tỉnh, lậplại tứcNam gậtThành đầu,luôn lịchạ." sự đáp

thuậnem tiện.đứa Hômnào "Nam nay cũng Thành thầy sự tốt vui nghiệp chứ lắm, thành sao, nhìn đạt..." gầnthấy nhà,đám giaohọc thôngtrò lạicác

Thầy giáo Toán mặt đúngđỏ rồi,gay Trạchhỏi. Lâm đã bạn gái chưa?"

hiện tại em Cậuvẫn ấychưa mỉm cười,ạ." nâng ly đáp: "Dạ thưa thầy,

vớithức nhữngăn cuộctrước Kể đối mặt. từthoại saukiểu khinày, tốtnên nghiệp,chỉ tôithuận đãtay quágắp quenchút

liên cái, nên em lạc vội tiếp bạn rồi vàng xúc trai Aiđã nói rướn với này, ngờkết chuyện người nhau hai thầyhôn tìm qua nhiều đứa giáotừ hiểu vỗ vào, Toánlâu xem vai hồi thể vỗrồi." sao. tôi: thầy trao đùi Người "Vũ đổi đánh trẻ Yên tầm phương đét tuổi cũng tuổi thức một thì chưa các

đãcủa đụngTrần phảiTrạch "Khụ..." ánh Lâm. Tôimắt mấp máycùng môi,sâu vừathẳm định lênđầy tiếngthâm thìý

nângthầy lyạ." kính Rấtthầy nhanh,giáo cậuToán: ấy"Dạ đãvâng, dờihọc mắttrò đi,xin đứngnghe dậylời

Cuối cùng thì chủ đề này cũng được chuyển qua.

lạitôi. vừa vặn Tôichạm phải thứcánh ngoảnhnhìn đầucậu nhìncũng cậuđang ấy,hướng chẳngvề ngờphía

Cậu ấy kề "Trướcsát đâytai cậutôi khôngkhẽ thíchthì ănthầm. súp mà?"

tôi vừa cắn Trongdở chiếcmột đĩamiếng. trước mặt vẫn còn miếng súp

còntớ nhớkhông còn Nhiều chuyện kén năm này, ăn trôi nhất nữa qua, thời rồi." tôitôi khôngngẩn ngờngười cậuđáp: ấy"Bây vẫngiờ

một nụ cười Cậunhàn ấynhạt. gật gật đầu, rồi khóe môi bung nở

nhau trong khuôn Tiệcviên tàn,trường. tôi Trần Trạch Lâm sánh bước bên

tươinhững tốt,tán nhữngcây Những cành xanh cây mát. ngânvươn hạnhdài trongđan trườngxen đangvào độnhau trổtạo thành

ràng từng Đihơi dạothở trongcủa khuônthanh viênxuân. trường, thể cảm nhận

tỏ những nhưng ra năm đứng lạnh tháng trước Tronglùng. hễ mặt cơn nhìn cậu hoảng thấy ấy hốt cậu lại mờ ấy phải mịt, cố tôi tim gắng lại đập giả nhớ thình vờ về thịch,

thanh khoác lang xuân. trênngập mìnhnắng Cậu bộ của ấy đồng trường dường phục cấp như màu ba, vẫn xanh, bừng mãi tựa bừng người sức cậu vào sống thiếu dãy niên hành

sâu đậm vào Cậunhững đứngnăm tháng trênmười đỉnhbảy, tráimười timtám tôi,tuổi incủa hằntôi.

"Cậu cười vậy?"

Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.

Vui đăng nhập để bình luận!

Hỗ trợ trực tuyến

Xin chào! Chúng tôi có thể giúp gì cho bạn?

Nhắn tin